Naruto: Sống Lâu Ắt Sẽ Thấy

Lượt đọc: 283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 85
Hai kẻ cố tình lưu ban

❊ ❊ ❊

"Cẩn thận một chút, Tiểu Nam, con hơi nóng vội rồi."

Chính Ngạn không ngờ rằng khả năng bay lượn tự do lại có sức hấp dẫn lớn đến vậy đối với một đứa trẻ ở độ tuổi này. Sau khi nhắc nhở Tiểu Nam vài câu, cô bé chẳng còn để tâm vào việc gì khác, chỉ chăm chăm vào đôi cánh giấy.

Vừa hoàn thành xong bài tập cơ bản về nhẫn thuật y trị, khả năng kiểm soát chakra vừa có chút tiến bộ, cô bé đã bắt đầu chế tạo cánh giấy.

Có lẽ vì còn nhỏ, cơ thể nhẹ nhàng, một đôi cánh chắp vá vụng về thế mà lại thực sự nhấc bổng được cô bé lên, chỉ là mới bay lên được nửa mét.

Tiểu Nam hoàn toàn không dám đáp lời, dồn hết toàn bộ tinh thần mới khiến bản thân miễn cưỡng không bị rơi xuống từ trên không trung.

"Như vậy ngược lại có thể rèn luyện việc kiểm soát chakra, lượng chakra tiến bộ cũng nhanh hơn một chút." Chính Ngạn trầm ngâm nghĩ.

Khoảng nửa phút sau, Tiểu Nam điều khiển đôi cánh, run rẩy hạ cánh xuống, hai tay chống lên đầu gối, trán đầy mồ hôi, chakra gần như đã cạn kiệt.

Chính Ngạn gật đầu, bước tới.

"Sở thích mới là người thầy tốt nhất, tu luyện như thế này cũng không tệ, chỉ là hơi vất vả một chút."

Chưa đợi Chính Ngạn lại gần, Trường Môn đã lao tới, đỡ lấy Tiểu Nam đang lảo đảo.

"Quả nhiên vẫn là quá miễn cưỡng..." Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Tiểu Nam mới thấp giọng nói.

Chính Ngạn lắc đầu, "Không cần vội, đã có thể trôi nổi được rồi, nhiều nhất là luyện tập thêm hai năm nữa, là có thể bay lượn tự do."

"Thầy ơi, con còn cần bao lâu nữa ạ..." Tiểu Trường Môn vẻ mặt đầy mong đợi.

Chính Ngạn trừng mắt nhìn nó một cái, "Biết nôn nóng sao không mau đi tu luyện đi, nắm giữ Ảnh Phân Thân Chi Thuật không phải để cho bản thể của ngươi lười biếng!"

Trường Môn cười ngượng ngùng, đi sang một bên tu luyện.

"Tiểu Nam, tiếp tục tu luyện nhẫn thuật y trị của con đi, lượng chakra và khả năng kiểm soát chakra của con đều chưa đủ."

"Vâng, thưa thầy!"

Quá trình trên đã lặp lại năm lần trong vòng năm tháng, mỗi lần nhẫn thuật y trị có chút tiến bộ, Tiểu Nam đều sẽ thử một lần.

Tất nhiên, thời gian trôi nổi trên không trung cũng ngày càng lâu hơn, tiến bộ rõ rệt.

"Thầy ơi, còn thiếu một chút nữa thôi, cho con tu luyện thêm một thời gian nhẫn thuật y trị nữa đi, con cảm thấy bản thân sắp có thể bay lên rồi."

Chính Ngạn lắc đầu, "Không cần tu luyện tiếp nữa, đưa các con đi dạo ở Mộc Diệp một chút."

Thực tế, trong năm tháng qua, Chính Ngạn đã dạy hết những nhẫn thuật y trị có thể dạy cho Tiểu Nam rồi, những thứ cao cấp hơn thì lượng chakra của cô bé còn chưa đủ.

Chính Ngạn thu xếp đồ đạc, chuẩn bị đưa cô bé đến Mộc Diệp, một mặt là vì Cửu Tân Nại sắp tốt nghiệp rồi, mặt khác cũng là xem thử Cương Thủ có thể giúp ích gì thêm cho cô bé về nhẫn thuật y trị hay không.

Nại Nại Tử đã đến Mộc Diệp từ gần nửa năm trước, đoán chừng là muốn đi quan sát cháu rể tương lai.

Cửu Tân Nại và Thủy Môn năm nay đã mười hai tuổi, thực lực đều đã đạt tới cấp Trung Nhẫn trở lên, nhưng đều không nộp đơn xin tốt nghiệp sớm.

Chính Ngạn đoán chừng là do Cửu Tân Nại sau khi tốt nghiệp phải trở về tộc, còn Thủy Môn chắc là muốn ở bên cạnh Cửu Tân Nại, hai người bọn họ cứ thế trở thành những học viên "lão làng" của trường ninja.

Tuy nhiên năm thứ sáu cũng đã sắp kết thúc, nếu không muốn tốt nghiệp nữa cũng không còn lý do gì để nói, Chính Ngạn muốn đích thân tới xem "tình cảnh chia ly" này, hoặc nghĩ ra một biện pháp vẹn cả đôi đường.

Gọi Trường Môn lại, ba thầy trò cùng tiến về Mộc Diệp. Bởi vì phát hiện cả hai đứa trẻ đều rất thích cảm giác bay lượn, Chính Ngạn không đi bộ mà mang theo chúng bay tới.

Làng Mộc Diệp vẫn bộ dạng đó, không thay đổi mảy may. Chính Ngạn không vội đi tìm Nại Nại Tử, mà dẫn hai đứa trẻ lần đầu tiên đến Mộc Diệp đi dạo một vòng, thưởng ngoạn sự phồn hoa của Mộc Diệp.

Đi một vòng trọn vẹn, trời đã dần tối, ba người quay lại cổng chính Mộc Diệp.

Trên mặt hai vị đệ tử đã lộ vẻ mệt mỏi, Chính Ngạn dừng lại một chút, lên tiếng: "Đi thôi, đến tộc địa Thiên Thủ nghỉ ngơi một lát."

Khi Chính Ngạn dẫn hai người đi dạo quanh Mộc Diệp cũng không hề che giấu tung tích, người của tộc Thiên Thủ từ lâu đã biết ông đến, Chính Ngạn vừa tới cổng tộc địa, Thủy Hộ và Nại Nại Tử đã đón ra.

"Đây là hai vị đệ tử mới thu nhận của nhị gia sao?" Thủy Hộ cười nói, sau đó ánh mắt tập trung vào Trường Môn.

"Đứa trẻ này..."

Chính Ngạn cười gật đầu, "Là Tiên nhân thể, tộc Oa Toàn của chúng ta đây là lần đầu tiên xuất hiện đứa trẻ có thiên phú như thế này."

Thủy Hộ cười như không cười, "Chẳng phải ngài cũng là Tiên nhân thể sao?" Bà ấy đã cảm nhận được.

Biểu cảm Chính Ngạn cứng đờ, mở mắt nói dối, "Ừm, ta là hậu thiên tu luyện thành."

"Thầy, thầy đến đúng lúc lắm, ngày mai Cửu Tân Nại tốt nghiệp rồi." Nại Nại Tử ở bên cạnh lên tiếng.

"Ta chính là tính toán ngày tháng mà đến đấy." Chính Ngạn đáp lại một câu, dẫn hai đệ tử bước vào tộc địa Thiên Thủ.

"Cửu Tân Nại chưa về sao?"

"Vâng, vẫn chưa tan học."

Chính Ngạn nhìn Nại Nại Tử và Thủy Hộ một cái, Nại Nại Tử lúc trước được đại chất nhi nhận nuôi, tính ra là em gái của Thủy Hộ, nhưng lại già hơn Thủy Hộ rất nhiều.

"Nại Nại Tử, nửa năm nay có hài lòng với cậu bạn trai nhỏ của Cửu Tân Nại không?" Chính Ngạn trêu chọc.

Nại Nại Tử gật đầu, "Đứa nhỏ Thủy Môn đó rất tốt, thiên phú và ngoại hình đều rất tuyệt, đáng tiếc chỉ là một thường dân..."

Chính Ngạn sững sờ, lắc đầu, "Sao thế, làm phu nhân đại danh lâu như vậy, có chút coi thường thường dân rồi à?"

Nại Nại Tử cười khổ, "Sao có thể chứ, chỉ là dù sao Cửu Tân Nại cũng là công chúa nước Oa..."

"Không sao, nếu Thủy Môn cưới Cửu Tân Nại, giúp thằng bé trở thành Đệ Tứ Hokage chẳng phải là xong rồi sao? Thật sự không được thì để Cửu Tân Nại cưới Thủy Môn cũng được mà..."

Mấy người trò chuyện, không biết từ lúc nào trời đã tối hẳn, Cửu Tân Nại tan học từ trường quay về.

Đến tận bây giờ, học sinh trao đổi của tộc Oa Toàn đến Mộc Diệp cũng chỉ còn lại một mình con bé.

"Cụ cố, người tới rồi!" Cửu Tân Nại chào một tiếng, nhìn về phía hai vị đệ tử mới của Chính Ngạn, lộ vẻ hiếu kỳ.

"Chào chị Cửu Tân Nại." Hai vị đệ tử chào hỏi.

"Chào các em..."

Chính Ngạn cười ngắt lời, trêu chọc, "Không cần khách sáo như vậy. Cửu Tân Nại, ngày mai là kỳ thi tốt nghiệp rồi, con không thấy căng thẳng chứ?"

Cửu Tân Nại do dự một chút, tay phải nắm chặt thành nắm đấm, "Sao có thể chứ? Con muốn tốt nghiệp, dễ như trở bàn tay!"

Chính Ngạn giật mình, có dự cảm chẳng lành. Ông cười nhìn về phía Thủy Hộ và Nại Nại Tử, hai người đối mắt với ông, rất ăn ý mà gật đầu.

Ngày hôm sau, vài người cùng nhau xem bài kiểm tra tốt nghiệp của Cửu Tân Nại.

Cửu Tân Nại thực sự "căng thẳng" rồi, sai lầm liên tiếp, Tam Thân Thuật dùng ra trình độ của con trai tương lai của nó, Thủ Lý Kiếm lần nào cũng trượt mục tiêu, khiến giáo viên chủ nhiệm của nó vẻ mặt đầy lo lắng.

Không chỉ vậy, sự căng thẳng dường như có tính lây lan, Thủy Môn cũng như vậy. Những thao tác cấp thấp đủ loại khiến Chính Ngạn dở khóc dở cười.

Tiểu Trường Môn ở bên cạnh kéo kéo tay áo Chính Ngạn, lên tiếng hỏi: "Thầy ơi, chị Cửu Tân Nại hình như hơi căng thẳng, chúng ta cổ vũ cho chị ấy đi."

Tiểu Nam đã hô lên, "Chị Cửu Tân Nại cố lên!"

Sau đó hai nhóc tì cùng nhau tiếp thêm động lực cho Cửu Tân Nại, ba người lớn nhìn nhau bất lực.

"Haiz, đứa cháu gái này không giữ lại được nữa rồi." Nại Nại Tử thở dài, quay người rời đi.

Chính Ngạn mỉm cười, "Hai kẻ ngốc cố tình ở lại lớp, hết thuốc chữa rồi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.