Naruto: Sống Lâu Ắt Sẽ Thấy

Lượt đọc: 430 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 133
Đội Thủy Môn

❊ ❊ ❊

"Hoan nghênh lần sau lại tới, Obito, Lâm."

Giọng nói ngọt ngào của Sara truyền đến, trong tai hai đứa trẻ, nó chẳng khác nào âm thanh của ác quỷ.

Lẽ ra theo trình độ hiện tại của Sara thì chưa thể tự mình ra trận được. Thế nhưng Chính Ngạn với tư cách là cha đã đích thân yêu cầu con gái nấu mì, Thủ Đả cũng không từ chối.

Tóm lại, sau khi ăn một bữa mì ramen có hương vị độc đáo, Obito tỏ vẻ không muốn đến đây thêm lần nào nữa, ngay cả Lâm cũng thấy hơi khó chịu... Chủ yếu là vì Sara cứ nhìn chằm chằm họ bằng gương mặt tươi cười, khiến họ không nỡ lòng nào mà không thốt lên "ngon lắm" rồi ăn hết sạch bát mì.

"Sư phụ, không phải chỉ là một bức họa thôi sao? Người có cần phải muốn đồng quy vu tận với con không vậy?" Lúc này Obito mới phản ứng lại.

"Đồng quy vu tận cái gì chứ." Chính Ngạn trừng mắt nhìn nó một cái, "Tay nghề của tỷ tỷ Sara của ngươi không phải người bình thường nào cũng được nếm thử đâu."

"Con chỉ muốn làm người bình thường thôi."

---❊ ❖ ❊---

Một lúc lâu sau, biểu cảm của hai đứa trẻ mới khôi phục lại bình thường, Chính Ngạn thì không có gì khác lạ, thói quen của con người quả thực là một thứ đáng sợ...

"Thầy, thầy và Hokage đại nhân quen biết nhau sao?" Obito nhớ tới việc bức họa là do Nhật Trảm giao cho Chính Ngạn.

"Ừ, cũng coi là quen biết." Chính Ngạn thản nhiên đáp lại một câu, phong thái cao nhân hiển lộ rõ ràng, rồi đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

"Sao mình lại dựa vào việc quen biết Nhật Trảm để ra vẻ ta đây nhỉ? Hình như không đúng lắm?"

Không đợi Chính Ngạn suy nghĩ sâu xa, Obito đã phấn khích lên tiếng: "Vậy sư phụ, người có thể giúp con một việc không? Khi phân đội, con muốn..."

Nói đoạn, Obito lén liếc nhìn Lâm.

"Muốn gì, ngươi không nói ra thì ta làm sao biết ngươi có muốn hay không?" Chính Ngạn trêu chọc.

"Con muốn... Lâm dù sao cũng là con gái, nếu có thể được phân cùng một đội với con, con cũng có thể chăm sóc cậu ấy, thầy cũng yên tâm hơn, phải không thầy?"

Chính Ngạn sửng sốt, dở khóc dở cười. Nhìn Lâm đang che miệng cười khúc khích, ông nói: "Còn chưa biết ai chăm sóc ai đâu nhé!"

Mặt Obito đỏ bừng, Lâm khẽ lên tiếng.

"Obito, chúng ta đã ở cùng một đội rồi mà."

"A? Thật sao? Thầy Đoạn không có nói." Obito đầy vẻ ngạc nhiên.

"Thầy ấy bảo em chín giờ sáng mai tới tiệm ảnh, chẳng phải thầy cũng hẹn giờ đó sao? Giờ chụp ảnh của những người khác đều cách xa nhau mà."

"Ồ, vậy sao?" Obito bừng tỉnh đại ngộ, "Vậy còn một đồng đội nữa đâu?"

Lâm khẽ lắc đầu, "Không biết."

Obito lại quay sang Chính Ngạn, Chính Ngạn mỉm cười, "Đồng đội của các ngươi có lẽ sẽ mang đến một bất ngờ cho các ngươi đấy..."

Nhìn gương mặt ngơ ngác của hai người, Chính Ngạn xua tay, "Ngày mai tập hợp, về chuẩn bị sớm đi, Obito đừng đến muộn quá là được."

"Làm sao có thể..." Obito vừa định phản bác, lại phát hiện bản thân cũng chẳng có mấy tự tin, đành "ảm đạm" rời đi thật nhanh, Lâm mỉm cười đuổi theo.

Chính Ngạn lắc đầu, quay lại tiệm Taobao, không điêu khắc gì cả mà bắt đầu luyện Nhu quyền, Nhu quyền của ông đã ngày càng tiến gần đến cấp mười max level.

Nhu quyền lv9 (9132243/10000000)

"Với tiến độ này,phỏng chừng (ước tính) đến thời điểm này năm sau chắc là có thể max level rồi, không biết sẽ giúp thực lực của mình tăng tiến bao nhiêu."

Sáng sớm hôm sau, sau khi đưa Sara sang tiệm mì Ichiraku bên cạnh, Chính Ngạn vài bước đã tới tiệm ảnh ở làng Lá, lứa tốt nghiệp mới đều phải chụp ảnh ở đây, mỗi nhóm mất khoảng một tiếng.

Mới chưa đầy bảy giờ, Chính Ngạn đã nhìn thấy những đứa trẻ quen thuộc hoặc không quen thuộc dưới sự dẫn dắt của các thầy hướng dẫn quen thuộc đang chụp ảnh.

"Khải là học trò của Đinh Tọa sao?" Chính Ngạn nhíu mày, ông không nhớ trong nguyên tác có phải như vậy không, nhưng chắc là không thay đổi.

"Tại sao Đai lại không dẫn đội?" Chính Ngạn lầm bầm một câu, rồi nhanh chóng hiểu ra, trí thông minh khi làm nhiệm vụ của Đai e rằng không thể dẫn đội được, đã là Thượng nhẫn rồi mà đi làm nhiệm vụ vẫn phải có các Thượng nhẫn hoặc Trung nhẫn khác dẫn dắt...

Đồng đội của Khải là hai nhân vật mà Chính Ngạn khá quen thuộc, một người luôn ngậm cọng cỏ là Bất Tri Hỏa Huyền Gian, người còn lại... tên không nhớ nổi.

Còn cái đội lúc tám giờ, ba học sinh mà Chính Ngạn không quen biết, nhưng người thầy dẫn đội thì Chính Ngạn rất quen, chính là Sơn Trung Hợi Nhất.

"Xem ra ba người Trư-Lộc-Điệp đều bị tách ra dẫn đội rồi, không biết Lộc Cửu dẫn những ai, sẽ không phải là A Tư Mã chứ..."

"Có khả năng lắm, Thủy Môn dẫn Kakashi, Kakashi dẫn Minh Nhân. Lộc Cửu dẫn A Tư Mã, A Tư Mã dẫn Lộc Hoàn, vừa vặn hợp lý."

Không đợi Chính Ngạn tiếp tục cảm thán, vừa qua tám giờ mấy phút, Kakashi liền tới. Vẫn là dáng vẻ quen thuộc đó, đeo một thanh đoản kiếm, mang một đôi... dép xăng đan?

Chính Ngạn lúc này mới để ý, giày của Kakashi lại hở cả ngón chân, chắc là để tiện cho việc tu luyện hơn.

Mười phút sau, Thủy Môn cũng tới, chào hỏi Kakashi. Kakashi có chút kích động, chuyến đi Lâu Lan trước đó khiến cậu khá tin tưởng Thủy Môn, giờ trở thành Thượng nhẫn hướng dẫn của cậu là rất phù hợp.

Thực ra Sóc Mậu mới là người phù hợp nhất để làm Thượng nhẫn hướng dẫn của cậu, nhưng Sóc Mậu dù sao cũng là Phó bộ trưởng Ám bộ, không tiện rút ra.

"Sóc Mậu?" Nghĩ tới đây, Chính Ngạn đột nhiên nhớ ra, "Trong nguyên tác lúc này, Sóc Mậu đã chết chưa nhỉ? Nhiệm vụ đó..."

"Kệ đi, không sao là tốt nhất."

Sau đó vào lúc tám giờ rưỡi, Lâm cũng tới, đầu tiên là vui mừng chào Kakashi, sau đó liên tục xin lỗi Thủy Môn, nói rằng Obito chắc sẽ đến muộn... Cách thời gian tập hợp còn nửa tiếng, Lâm đã thấy Obito chắc chắn sẽ đến muộn.

Quả nhiên, đã gần tới chín giờ, mà Obito vẫn chưa thấy tăm hơi.

Chính Ngạn ngồi xổm canh chừng gần đó khẽ lắc đầu, đi tới.

"Sư phụ!"

"Chủ tiệm Vũ Y."

"Obito chắc lại lạc đường trên đường đời rồi, các ngươi cứ chờ đi."

"Cái tên đội sổ đó, vẫn y như vậy." Kakashi dường như có thuộc tính xung khắc tự nhiên với Obito... Có lẽ bạn thân thì bề ngoài đều như vậy cả.

Quá chín giờ rưỡi, Obito vẫn chưa tới, ông chủ tiệm ảnh đã bắt đầu sốt ruột, phía sau còn rất nhiều việc phải làm.

"Ông đi bận việc của ông đi, tôi chụp cho họ." Ông chủ tiệm ảnh ngơ ngác, bị Chính Ngạn đẩy đi.

"Vậy làm phiền người rồi, chủ tiệm Vũ Y." Thủy Môn lên tiếng.

Chính Ngạn gật đầu, chờ đợi cùng bọn họ. Mãi đến gần mười giờ, Obito mới lao đến.

"Xin lỗi, con... Ơ? Sư phụ? Tiệm ảnh này cũng là người mở hả?"

Chính Ngạn dở khóc dở cười, "Ông chủ bị ngươi làm cho sốt ruột bỏ đi rồi, còn không mau chào hỏi đồng đội đi."

Obito lúc này mới chú ý tới sự hiện diện của Kakashi, nhất thời mặt mày tuyệt vọng... Cậu vốn còn đang vui vì được chung đội với Lâm.

Cãi vã cũng là bằng chứng của tình bạn... Chắc vậy. Tóm lại, dưới sự hướng dẫn của Thủy Môn, mấy người cuối cùng cũng chụp thành công "ảnh toàn đội", hơn nữa còn là nhiều góc độ với biểu cảm khác nhau... Đây là ý tưởng của Chính Ngạn.

Vì đội Thủy Môn tập hợp có thay đổi đôi chút so với nguyên tác, mang lại cho Chính Ngạn 20 điểm chứng kiến.

Điểm chứng kiến: 997

"Còn thiếu 3 điểm là được 1000, không xong rồi, bệnh ám ảnh cưỡng chế tái phát, tìm đâu ra 3 điểm đây?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.