Naruto: Sống Lâu Ắt Sẽ Thấy

Lượt đọc: 430 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 134
Minato: "Hehe"

❊ ❊ ❊

"Obito, Kakashi, mau nhìn tấm ảnh này, biểu cảm của hai đứa giống hệt như lúc ta điêu khắc cho các ngươi ngày trước đấy."

Trong ảnh, Rin nở nụ cười ngọt ngào, nửa ngồi ở phía trước, hai tay giơ ra hai chữ "v", còn Obito và Kakashi lần lượt là "hừ hừ bên trái" và "hừ hừ bên phải", đứng ở hai bên của Rin. Còn Minato thì đứng sau lưng ba người với nụ cười hiền hậu.

"Giống thật đấy..." Obito lầm bầm một câu, thấy Kakashi bước tới liền lập tức "hừ hừ bên trái" trở lại.

"Tất nhiên là giống rồi, lúc ta điêu khắc đã có tầm nhìn xa trông rộng mà." Chính Ngạn cười nói.

Minato cũng bước lại gần, "Chủ tiệm Vũ Y, hay là chọn tấm này đi, ngài... có thể giúp chúng tôi rửa thêm vài tấm nữa không?"

Chính Ngạn quay đầu nhìn lại, ông chủ tiệm chụp ảnh đã bận rộn với cái lớp học lúc mười giờ rồi.

"Không vấn đề gì, cứ giao cho ta. Nhưng cậu thật sự quyết định lấy tấm này, thay vì tấm trên tay ta sao?"

Tấm ảnh Minato cầm trên tay về cơ bản giống tấm trong tay Chính Ngạn, chỉ khác là hai cái "hừ hừ trái phải" đã bị Minato dùng hai tay bẻ thành "hừ hừ chính diện".

"Chỉ tấm này thôi, hài hòa hơn một chút." Minato cười khổ, lần đầu dẫn học sinh, phải dỗ dành hai đứa nhóc này khiến anh cũng hơi đau đầu.

"Được rồi." Trên mặt Chính Ngạn lộ vẻ thất vọng, "Vậy tấm 'hừ hừ trái phải' này ta đành giữ làm của riêng vậy."

Chính Ngạn đã rất thành thạo việc tráng phim, không lâu trước đó hắn còn tráng vài tấm "Xạ phiên bản An Lộc Sơn" để dành dùng sau này.

Đưa bốn tấm ảnh cho họ, Chính Ngạn phẩy phẩy tay, "Các ngươi đi làm việc của mình đi, là giành chuông hay tu luyện nhận nhiệm vụ gì đó, ta đều không can thiệp đâu."

Chính Ngạn đi xa dần, chỉ nghe thấy tiếng Minato ở phía sau.

"Sắp tới năm mới rồi, khoảng thời gian này chúng ta sẽ không nhận nhiệm vụ nữa. Thầy cần phải tìm hiểu thực lực hiện tại của các em trước, theo lệ thường, thầy mời các em đi ăn một bữa, hai giờ chiều tập trung tại sân tập số 2 Konoha."

Theo sau đó là tiếng reo hò của Obito, cùng sự khinh bỉ của Kakashi mà Chính Ngạn không thấy nhưng có thể tưởng tượng ra, sau đó chắc lại là cãi vã... Hắn có chút sốt ruột thay cho Minato.

Rời khỏi tiệm chụp ảnh, Chính Ngạn không về cửa tiệm mà đi thẳng đến nhà Sóc Mậu, có vài chuyện hắn rất để tâm.

Không nằm ngoài dự đoán, Sóc Mậu, vị cán bộ Anbu bận rộn này không có ở nhà. Chính Ngạn cũng không thất vọng, đợi Sóc Mậu về biết tin, nhất định sẽ chủ động tìm đến cửa hàng của hắn.

Quả nhiên, đến chạng vạng tối, Sóc Mậu tìm tới.

"Trưởng lão Chính Ngạn, ngài tìm tôi?"

Chính Ngạn cười cười, "Gần đây không có nhiệm vụ gì à, ví dụ như nhiệm vụ cơ mật chẳng hạn, rồi gặp phải khó khăn, kiểu như đồng đội và nhiệm vụ chỉ được chọn một ấy."

"Nhiệm vụ gì cơ?" Sóc Mậu ngẩn người.

"À, không có gì."

Sóc Mậu mặt đầy vẻ mờ mịt, bị Chính Ngạn tiễn về.

"Xem ra là do ảnh hưởng của mình, nhiệm vụ lần này không còn hoặc đã đổi người rồi?" Chính Ngạn thở dài một hơi, trong lòng thực ra có chút thất vọng, hắn còn đang muốn tận mắt xem thử cái thứ yêu ma quỷ quái nào đang giở trò trong cái chết của Sóc Mậu ở nguyên tác...

Xem giờ, đoán chừng còn hơn hai canh giờ nữa Sara mới tan làm, cái công việc từ năm giờ sáng đến tám giờ tối này thực sự không hợp lý lắm, mà là học việc nên còn không có lương... May là có vài khoảng thời gian không có khách, Sara còn có thể luyện tập chakra một chút, nghỉ ngơi một chút, nếu không chắc phải "từ chức" thật.

"Tìm Thủ Đả, xin cho con gái ta cái ngày nghỉ cuối tuần gì đó." Chính Ngạn lầm bầm một câu rồi đi về phía tiệm bên cạnh...

Ngày tháng trôi qua, Chính Ngạn trải qua một cái Tết bình đạm ở Konoha. Nghe nói đất nước Xoáy Nước rất náo nhiệt, tổ chức tế lễ vô cùng long trọng, Cửu Tân Nại cũng đã về đó một chuyến. Chính Ngạn không nhúng tay vào, từ sau chuyến đi Lâu Lan, Tuyền Qua Chính Ngạn đã rất lâu không xuất hiện trước mặt mọi người, hắn cảm thấy thân phận Vũ Y này thoải mái hơn, thân phận Tuyền Qua Chính Ngạn bối phận quá cao, không dễ hòa nhập vào đám đông.

Lớp của Minato tập huấn suốt một tháng trời, Chính Ngạn nghe Obito nói "lần sau" nhất định sẽ thắng Kakashi không ít lần, đồng thời mong Chính Ngạn dạy cho cậu vài nhẫn thuật lợi hại.

Lần nào Chính Ngạn cũng cười từ chối, thuộc tính của tiểu Obito ngoài hỏa độn truyền đời của tộc Uchiha còn có thổ độn, Chính Ngạn thực ra có thể dạy cậu vài chiêu Thổ Độn, nhưng hắn cảm thấy để Obito yếu một chút, khả năng bị "đả kích" sẽ lớn hơn, dễ thức tỉnh Sharingan hơn.

Vì thế, Obito cứ thế bị Kakashi hành hạ suốt một tháng, từ năm 42 Konoha sang năm 43 Konoha. Còn Rin thì đến bệnh viện Konoha học vài nhẫn thuật y tế cơ bản để giúp Obito "giảm sưng".

Đến gần tháng Hai, Obito mới được giải thoát vì Minato cuối cùng cũng bắt đầu dẫn họ đi làm nhiệm vụ.

Nhưng cậu vạn lần không ngờ tới, nhiệm vụ đầu tiên lại là... giao mì ramen Ichiraku.

Khi nghe tin, Chính Ngạn có chút ngạc nhiên, hắn cứ ngỡ nhiệm vụ đầu tiên của hạ nhẫn đại loại là tìm mèo, không biết sao làng Konoha lại có nhiều người nuôi mèo mà còn hay làm mất mèo đến thế.

Giao mì ramen Ichiraku vốn là một công việc béo bở, nghe nói rất nhiều tổ đội hạ nhẫn tranh giành, đặc biệt là đội của Đinh Tọa. Một mặt vì Khải trước kia từng đi giao mì, mặt khác nhiệm vụ này ngoài tiền công còn được tặng kèm một bữa trưa miễn phí.

Nhưng nhiệm vụ này đối với Obito lại là một cơn ác mộng. Kể từ lần được Chính Ngạn dẫn đi ăn tô mì của Sara, Obito không bao giờ dám bước vào tiệm mì Ichiraku nữa. Lần này gặp lại "người quen", Sara lại đích thân ra tay.

Chính Ngạn ngồi ở cửa tiệm bên cạnh cười nhìn Obito ăn một miếng mì với vẻ mặt khổ sở, sau đó lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Con gái ta sao có thể học làm mì mà không thành thạo được chứ." Chính Ngạn tự luyến lầm bầm một câu, Sara thời gian này tiến bộ không ít, dù sao cũng đã học được gần ba tháng rồi.

Rin cũng thở phào nhẹ nhõm, ăn mì xong liền líu ríu trò chuyện với Sara, khi đơn giao hàng không nhiều, chỉ cần Obito và Kakashi đi là được.

Với tư cách là thầy giáo, Minato thong dong đi tới cửa tiệm của Chính Ngạn, từ sau chuyến đi Lâu Lan, anh đã để tâm tới "chủ tiệm Vũ Y".

Ví dụ như...

"Chủ tiệm Vũ Y, nghe nói trước kia ngài cũng là một ninja, tại sao lại chọn mở cửa tiệm thế này?"

"Mở tiệm kiếm tiền hơn làm ninja."

Sắc mặt Minato cứng đờ.

"Trước kia ngài là ninja của làng Konoha sao?"

"Không phải, ta là ninja của một ngôi làng nhỏ, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới."

Sắc mặt Minato thay đổi.

"Vậy tại sao ngài lại chọn tới Konoha?"

"Náo nhiệt mà."

"Tại sao ngài không dạy Obito và Rin vài nhẫn thuật?"

Chính Ngạn do dự một chút, sắc mặt phức tạp, "Đợi đến tuổi của ta rồi cậu sẽ hiểu."

Sắc mặt Minato đen lại, đây là cái gì với cái gì thế, có cảm giác quen thuộc khó hiểu, cái cảm giác không đáng tin cậy này...

"Ngài sẽ không phải là Trưởng lão Chính Ngạn đấy chứ?"

Sắc mặt Chính Ngạn thay đổi, lộ vẻ cung kính, "Sao có thể, sao ta có thể là vị đại nhân đó được."

Minato: "Hehe."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.