Naruto: Sống Lâu Ắt Sẽ Thấy

Lượt đọc: 400 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 169
Cậu nhóc hợp pháp

❊ ❊ ❊

Suy nghĩ trong lòng Chính Ngạn không thể truyền tới chỗ Quỷ Giao, hắn đã bị người chặn lại ngay trên đường.

Kẻ chặn đường hắn là một ninja trung niên, gương mặt lạnh lùng đặc trưng của làng Sương Mù, vừa đưa tay ra đã đòi tiền.

Chính Ngạn lập tức không vui, ta lại không phải ông cố nội của ngươi, dựa vào cái gì mà đưa tiền cho ngươi.

"Muốn nhận được sự bảo hộ của đại nhân, mỗi người một triệu lượng."

Chính Ngạn ngẩn ra, lúc này mới chú ý tới trong đội ngũ của Tây Qua Sơn Hà Thôn Quỷ có vài dân thường, ai nấy đều đeo vàng đeo bạc, trông rất có tiền.

Quét mắt nhìn xung quanh một vòng, mặc dù ninja không ít, nhưng hai thành viên còn lại của Nhẫn Đao Thất Nhân Chúng lại không tới.

"Gã mập này cũng tham tiền thật, tới sớm như vậy chính là vì để vơ vét tiền bạc sao?" Chính Ngạn thầm thở dài trong lòng, rồi lại nhìn tên ninja đang giơ tay trước mặt, "Không ngờ cũng có ngày ta bị người ta thu phí bảo kê."

Tên ninja mặt lạnh đối diện lộ vẻ mất kiên nhẫn, "Một là móc tiền ra, hai là cút sang một bên mà chờ chết."

Chính Ngạn không tức giận, khi khoảng cách thân phận giữa hai người quá lớn, hắn căn bản không cách nào cảm thấy chút giận dữ nào từ sự vô lễ của đối phương.

Hắn mỉm cười nói: "Đừng vội, một triệu lượng không phải là con số nhỏ, để ta chờ thêm chút nữa, chẳng phải còn hai vị Nhẫn Đao Thất Nhân Chúng chưa tới sao?"

Đối phương nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc, "Hai vị đại nhân đó chính là người sẽ xuống sân tỷ thí hôm nay."

Chính Ngạn nhìn biểu cảm của đối phương, hít sâu một hơi, "Không giận, ta không giận, khoảng cách thân phận giữa hắn và ta rất lớn. Không giận, không giận thì mới là lạ!"

Ngay giây tiếp theo, tên ninja trước mặt hắn biến mất, bị Chính Ngạn ném vào trong không gian.

"Phù~ thoải mái." Chính Ngạn lẩm bẩm một tiếng, trên mặt lại giả bộ ra vẻ hoảng loạn thất thố, "Ninja đại nhân, ninja đại nhân, người đâu rồi?"

Động tĩnh bên này cũng thu hút ánh mắt của Tây Qua Sơn Hà Thôn Quỷ, hắn phất tay một cái, Quỷ Giao phía sau liền đi tới.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Giọng điệu "cá mập" quen thuộc, tuy còn hơi non nớt nhưng Chính Ngạn nghe lại thấy khá thân thiết. Trong nguyên tác, diễn viên lồng tiếng mà Chính Ngạn khâm phục nhất chính là diễn viên lồng tiếng của Quỷ Giao.

Chính Ngạn lắc đầu: "Ta cũng không biết, vừa rồi vị ninja đại nhân kia muốn thu của ta hai triệu lượng ngân phiếu, ta vừa đưa tiền cho hắn, hắn liền biến mất đột ngột."

Quỷ Giao híp đôi mắt nhỏ lại, biến thành mắt cá chết, xoay người quay về bẩm báo với Tây Qua Sơn Hà Thôn Quỷ.

"Chết tiệt, hai triệu!" Tiếng gầm thấp thô kệch vang lên, "Coi như hắn biến mất sớm, đừng để ta nhìn thấy hắn nữa!"

"Đại nhân, Bát Tố chắc không dám lừa dối ngài đâu, ta thấy hắn là muốn thu thêm một phần tiền tài cho ngài, dù sao tên đó cũng đang ôm một con mèo." Một tên ninja bên cạnh lên tiếng.

"Hừ! Không cần nói đỡ cho hắn, nếu không phải lo bị ta phát hiện, tại sao hắn lại biến mất? Bây giờ chắc đã thành ninja đào tẩu, chạy trốn ra ngoài làng rồi! Quỷ Giao ở lại, các ngươi đi truy đuổi!"

"Rõ!"

Gần mười năm nay, vì chính sách sương máu này, làng Sương Mù liên tục xuất hiện ninja đào tẩu, đã là chuyện quá quen thuộc. Lừa một khoản tiền rồi chạy trốn là chuyện bình thường, nhất là hai triệu lượng, biết tiết kiệm thì đủ chi tiêu cả đời.

Vài tên ninja phía sau Tây Qua Sơn Hà Thôn Quỷ lóe thân rời đi, chỉ còn lại một mình Quỷ Giao.

"Đại nhân, tên ôm mèo đằng kia phải làm sao?" Quỷ Giao chỉ chỉ Chính Ngạn, Chính Ngạn còn cười cười vẫy tay với hắn, khiến hắn hơi ngẩn ra.

"Để hắn qua đây đi, thêm một người cũng chẳng sao."

Thế là, Chính Ngạn cứ như vậy đường hoàng trà trộn vào đội ngũ phú thương phía sau Tây Qua Sơn Hà Thôn Quỷ.

Trong đội ngũ, Quỷ Giao đang giải thích cho hắn một vài điều cần chú ý khi xem chiến đấu. Chính Ngạn thầm cười, gã béo đó nhận tiền xong cũng chịu làm việc, khá nghiêm túc đấy.

"Nhớ kỹ chưa?"

Chính Ngạn hoàn hồn, mỉm cười đáp: "Nhớ kỹ rồi." Trời mới biết hắn nhớ kỹ cái gì.

Cũng may, đây không phải lớp học cấp ba, Quỷ Giao cũng không phải giáo viên, nếu không chắc chắn sẽ bắt hắn lặp lại một lần, như vậy thì ngại chết đi được...

Quỷ Giao quay người định đi về, Chính Ngạn nhìn mấy tên phú thương kia, thực sự không có hứng thú nói chuyện với họ.

"Tiểu ca mặt cá mập, đừng vội đi mà, ở lại tán gẫu chút thế nào?"

Bước chân Quỷ Giao khựng lại, từ trước tới nay chưa từng có ai gọi hắn như vậy.

"Tên của ta là Can Thị Quỷ Giao."

"Quỷ Giao? Chẳng phải vẫn là một loại cá mập sao, cha mẹ ngươi chắc chắn là đặt tên sau khi ngươi chào đời, đặt theo gương mặt đó."

Quỷ Giao lại biến thành mắt cá chết, không thèm để ý tới Chính Ngạn nữa, quay người trở về bên cạnh Tây Qua Sơn Hà Thôn Quỷ.

"Chạm vào nỗi đau rồi sao?" Chính Ngạn thầm cười, Quỷ Giao thuở thiếu niên có tính cách không giống với tương lai cho lắm, nếu không thì đã rút đao chém luôn rồi.

Thời gian trôi qua, người trong sân ngày càng nhiều, thỉnh thoảng còn tới vài dân thường, phần lớn đều chọn chấp nhận sự bảo hộ của Tây Qua Sơn Hà Thôn Quỷ. Chỉ trong một ngày như vậy, thu nhập của hắn đã lên tới gần hai mươi triệu.

"Quả nhiên cách làm giàu nhanh nhất vẫn là thu phí bảo kê sao?" Nhìn Quỷ Giao lại dẫn tới một tên phú thương dân thường, đang đứng giải thích các điều cần chú ý ở đó, Chính Ngạn thầm nghĩ.

Đột nhiên toàn bộ sân bãi yên tĩnh lại, Chính Ngạn còn tưởng nhân vật chính tới rồi, nhìn về phía lối vào, người tới lại chỉ là một thiếu niên khoảng mười tuổi.

"Tên này, trông có chút quen mắt." Chính Ngạn hơi tò mò, thiếu niên này không ôm mèo vào như hắn, nhưng lại thu hút ánh nhìn của cả sân.

"Tiểu ca mặt cá mập, thiếu niên kia là ai vậy?" Chính Ngạn cười hỏi Quỷ Giao.

"Là một hậu bối ghê gớm đấy." Giọng điệu Quỷ Giao vốn đã cổ quái, lần này còn thêm chút cợt nhả, khiến Chính Ngạn cảm thấy hơi không tự nhiên.

"Không sao, đừng ghen tị, ngươi ở làng Sương Mù ai cũng quen biết, sau này đi nơi khác, người khác cũng sẽ chú ý ngươi như vậy thôi."

Mặt xanh của Quỷ Giao không thể đen hơn được nữa, nếu không Chính Ngạn tin chắc mình sẽ nhìn thấy một con cá mập đen...

"Nếu ngươi tò mò thì cứ qua chào hỏi hậu bối đó một tiếng, xem hắn có rút đao chém ngươi không, hắn vừa mới chém giết sạch toàn bộ chuẩn tốt nghiệp trong kỳ sát hạch tốt nghiệp đấy."

Chính Ngạn ngẩn ra, không để ý tới màn phản kích của Quỷ Giao, mà nhìn về phía thiếu niên kia.

"Đào Địa Tái Bất Trảm? Chẳng phải hắn không có lông mày sao?" Cũng không trách Chính Ngạn không nhận ra, Đào Địa Tái Bất Trảm lại không có đặc điểm diện mạo rõ rệt như Quỷ Giao, cái đặc điểm duy nhất là không có lông mày lại chưa khớp, lông mày thiếu niên kia tuy rất nhạt nhưng vẫn có...

"Người ta thì lớn tuổi mới hói đầu, hắn lại hói lông mày?" Chính Ngạn thầm buồn cười.

Sự chú ý mà Đào Địa Tái Bất Trảm gây ra cũng chỉ trong chốc lát, tuy ninja làng Sương Mù khá coi trọng hắn, nhưng hiện tại hắn cũng chỉ mới trở thành hạ nhẫn mà thôi.

Đợi Đào Địa Tái Bất Trảm đi qua, Chính Ngạn liền dán mắt vào lối vào, hắn muốn xem liệu còn có người quen nào tới không.

Cho đến khi mái tóc màu cam đỏ của một thiếu niên mười một mười hai tuổi lọt vào tầm mắt hắn.

"Câu Thương? Cậu ta hiện tại đã lớn chừng này rồi sao?" Chính Ngạn hồi tưởng sơ qua, khoảng cách tới lúc cậu ta chết trong nguyên tác còn khoảng hơn mười năm nữa, khi đó dáng vẻ cậu ta cũng chỉ là một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi mà thôi.

"Đúng là shota hợp pháp mà." Chính Ngạn cảm thán một câu, sau đó lại thấy hình như có chỗ nào đó không ổn lắm...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.