Hà Đồ vừa nghe thấy câu hỏi của Giáp Tửu chân nhân, trong đầu cười thầm.
Định lực? Nhắc tới định lực với ta sao?
Có biết năm năm qua ta sống thế nào không? Sáng nào cũng "nhất trụ kình thiên", sau lưng lại là tiểu sư muội quốc sắc thiên hương dính sát vào người.
Hà Đồ vậy mà vẫn giữ được tấm biển trinh tiết của mình.
Nói lời đại ngôn bất tàm, ở phương diện nào đó, ta Hà Đồ dám đứng ra tự xưng định lực hạng nhất, người ở đây không ai dám nói mình cùng đẳng cấp với ta.
Hà Đồ nghĩ đến đây, rất thành thật đáp lại Giáp Tửu chân nhân:
“Vậy đương nhiên là thiên hạ vô song rồi.”
Giáp Tửu chân nhân rõ ràng ngẩn ra, không ngờ lại có người tự hình dung định lực của mình như vậy, liền cười ha hả nói:
“Ngươi đã nói không vấn đề gì, ta cũng tin. Ba ngày sau xem màn biểu diễn của ngươi.”
“Nhưng mà, ta là chưởng môn Thái Quỳnh Môn, cũng có thể tham gia Tiên Duyên Đại Hội này sao?” Hà Đồ do dự một chút, vẫn hỏi như vậy.
Giáp Tửu chân nhân gật đầu, cười nói:
“Có gì mà không được? Tiên Duyên Đại Hội vốn là để tuyển chọn tiên tài, người thắng cuộc sẽ được tặng Thiên Đạo Bản Nguyên, còn chuyện bái nhập tiên môn thì là chuyện về sau rồi.”
Hà Đồ nghe Giáp Tửu chân nhân nói vậy thì cũng hiểu ra. Ban đầu hắn còn định giương cờ Thái Quỳnh Môn, nếu thân phận chưởng môn không thể tham gia thì sẽ đứng bên cạnh hò hét cổ vũ cho Thanh Minh.
Giờ đã không vấn đề gì thì đương nhiên tham gia là tốt nhất, Hà Đồ cũng không biết Tiên Duyên Đại Hội sau này sẽ gặp phải chuyện gì, tham gia cũng có thể chiếu ứng cho Thanh Minh.
Còn về vấn đề liệu định lực của mình có qua nổi Thiên Thủy hay không, thì cùng lắm đến lúc đó gian lận, "ngự không phi hành" một chút là xong.
Hà Đồ trong lòng đã hạ quyết tâm, cũng không nghĩ nhiều nữa, cùng Giáp Tửu chân nhân uống rượu vui vẻ.
Càng uống, trời cũng dần tối xuống.
---❊ ❖ ❊---
Đêm đen tựa như một tấm màn điểm xuyết ánh sao, từ chân trời bao phủ lấy toàn bộ bầu trời.
Dưới tấm màn đen ấy là thảo nguyên xanh mướt như thảm.
Một dòng sông dài tựa như chuỗi ngọc trắng bạc, vắt ngang qua thảo nguyên. Thế nhưng ở cuối chuỗi ngọc ấy, giống như dải ngân hà vắt ngang bầu trời, con sông dài lại bay thẳng lên không trung, cứng rắn ngồi phịch lên nắp quan tài Newton, lao thẳng về phía hòn đảo nổi phía trước.
Tử Dương chân nhân đứng bên mép vực sâu, phía sau là khu lều trại đèn đuốc sáng trưng, cùng những điện vũ ngói biếc rường đỏ.
Mái tóc dài của ông búi trên đỉnh đầu, đội một chiếc mũ điêu khắc tử kim quan, phối với dung nhan thịnh thế của ông.
Đẹp trai thật đấy...
“Sư huynh.”
Tử Dương chân nhân vẫn đang đứng bên vực sâu hóng gió, phía sau chợt truyền đến một tiếng gọi khẽ. Ông quay đầu lại thì thấy Xích Hà tiên tử đang đi tới.
Tử Dương chân nhân thu hồi tâm tư, đón lên:
“Sư muội sao lại đến đây?”
“Sư phụ bảo ta đi tìm huynh, sao sư huynh lại ở đây giữa đêm khuya?”
Tử Dương chân nhân khẽ cười thành tiếng, lại nhìn về phía vực sâu trước mắt:
“Nhàn rỗi không có việc gì làm, bèn nhớ lại lúc ta tham gia Tiên Duyên Đại Hội, khi đó, sư muội cũng ở đây.”
Xích Hà tiên tử bước tới bên cạnh Tử Dương chân nhân, cũng nhìn vào vực sâu trước mắt, nơi Thiên Cung đang trôi nổi được bao quanh bởi Thiên Thủy. Ánh mắt nàng phiêu diêu về phía xa xăm, nhưng rất nhanh đã thu hồi tâm trí, kỳ lạ nói:
“Điều này có vẻ không giống tính cách của sư huynh lắm.”
“Chỉ là nhớ tới Vạn Linh cư sĩ thôi, cũng không biết Vạn Linh cư sĩ giờ ra sao rồi.”
Tử Dương chân nhân thở dài một tiếng, quay người bước đi.
Xích Hà tiên tử cũng theo sau, hai người cùng quay về nơi tạm trú của Thục Sơn Tiêu Dao Cung.
Nhưng hai người vừa rời đi không bao lâu, cách nơi Tử Dương chân nhân đứng lúc nãy không xa, thấp thoáng có thể thấy hai bóng người.
Tiên Nhi và Ma Tâm lão nhân.
Tiên Nhi đứng cạnh Ma Tâm lão nhân, trên người phủ một tầng kết giới do Ma Tâm lão nhân bày ra.
Ban đầu nàng muốn đi xem Thiên Thủy trước, dù sao đây cũng là cửa ải đầu tiên để tiến vào Thiên Cung tham gia Tiên Duyên Đại Hội, làm tốt chuẩn bị vẫn hơn.
Nào ngờ trên đường gặp Tử Dương chân nhân đi tới, Ma Tâm lão nhân phản ứng nhanh nhạy, lập tức dùng kết giới che giấu Tiên Nhi đi.
Nhưng nghĩ lại, đây là Linh Sơn mà, bất kể chính đạo tiên môn hay tà ma ngoại đạo, bây giờ đều tạm thời hưu chiến, ai dám làm càn ở Linh Sơn chứ? Dùng kết giới che giấu cũng chẳng cần thiết.
Tuy nhiên Tử Dương chân nhân cũng không đứng quá lâu liền quay về, nhưng lại nói mấy câu khiến Tiên Nhi cảm thấy hứng thú.
Tiên Nhi thấy Tử Dương chân nhân rời đi, đứng tại chỗ không vội đi xem Thiên Thủy nữa, liền hỏi Ma Tâm lão nhân bên cạnh:
“Sư thúc, Tử Dương chân nhân này cũng quen biết Vạn Linh cư sĩ sao?”
Ma Tâm lão nhân tuy có chút kỳ lạ nhưng vẫn nói:
“Người này là tiên tài giành ngôi đầu tại Tiên Duyên Đại Hội hơn trăm năm trước. Khi đó Tiên Duyên Đại Hội là do Vạn Linh cư sĩ chủ trì.
Tử Dương ở Linh Sơn năm năm, cũng coi như là nửa đồ đệ của Vạn Linh cư sĩ vậy.”
“Nghe có vẻ lợi hại thật...”
Tiên Nhi gật đầu, nhưng trong giọng điệu không nghe ra được bao nhiêu sự kính trọng:
“Nhưng quá khuôn mẫu, tầm thường quá.”
Ma Tâm lão nhân nghe Tiên Nhi đánh giá về Tử Dương chân nhân, lần này lại không gật đầu đồng ý mà trái lại cười hỏi:
“Người ta nói Tử Dương là người đứng đầu trong các Kim Đan tu sĩ, ngay cả Cực Thiên Ma Cung chúng ta, e rằng cũng hiếm có tiên tài như hắn.
Đến chỗ ngươi lại thành một kẻ tầm thường rồi.”
Tuy nhiên Ma Tâm lão nhân nghĩ lại rồi nói tiếp:
“Nhưng nếu là ngươi đánh giá thì cũng có thể nói như vậy, Tử Dương so với ngươi đúng là bình thường hơn chút.”
“Sư thúc à, con không phải đang tự khen mình đâu. Con và hắn so sánh ra sao con không rõ, nhưng Tử Dương chân nhân này so với một người khác, chắc chắn là kém xa.”
Tiên Nhi nói với vẻ không thể phủ nhận.
“Người ngươi nhắc tới lại là Chân Hà Đồ của Thái Quỳnh Môn sao?” Ma Tâm lão nhân cười lắc đầu:
“Tu vi kẻ này cực thấp, nếu không phải ngươi nhắc nhở trước, ta thậm chí còn không nhớ ra hắn là ai. Hắn tuy phá được Tam Tiên Tam Cục, lại phá được ván cờ của Vạn Linh cư sĩ, nhưng chung quy cũng chỉ có sở trường về tạp học mà thôi.
Mà chỉ dựa vào tạp học thì không thể thành tiên được.”
Tiên Nhi mỉm cười, quay người đi về phía Thiên Thủy:
“Đến lúc đó sư thúc sẽ biết sự lợi hại của hắn.”
Ma Tâm lão nhân cũng không đáp lời, theo sau Tiên Nhi rời đi.
---❊ ❖ ❊---
Hà Đồ không hề biết Tiên Nhi cũng tới tham gia Tiên Duyên Đại Hội, thực ra dù có biết, hắn cũng chẳng định làm gì Tiên Nhi cả.
Cũng không có thời gian đó.
Ba ngày này, Giáp Tửu chân nhân ngày nào cũng tới tìm Hà Đồ uống rượu.
Hà Đồ cũng không đến mức say bí tỉ, dù sao hắn chủ yếu là ăn thức ăn, chủ yếu là xem Giáp Tửu chân nhân uống rượu rồi làm loạn.
Ra sân lấy hồ lô rượu làm kiếm, biểu diễn múa kiếm tại chỗ là chuyện rất bình thường, thỉnh thoảng lại chỉ tên những tiên tài vây xem xung quanh, dùng Đại Bốc Toán Thuật tính toán nhân duyên gì đó cho họ, thường thường khiến người ta bị tính xong thì gào khóc thảm thiết.
“Ngươi sợ là phải làm kẻ độc thân vài trăm năm đấy.”
Mặc dù nói tu tiên chính đạo, phần lớn vốn dĩ đã là độc thân, nhưng những tiên tài này ai nấy đều còn rất trẻ, trong mơ vẫn mơ tưởng rằng sau khi tu tiên, mình sẽ ngự kiếm phi hành đầy phong độ, bên cạnh vây quanh vô số tuyệt sắc tiên nữ, cứ như trình độ của Tịnh Liên Cung là tốt rồi.
Giờ lại nghe thấy kết quả như vậy, ngươi bảo ai mà không gào khóc sụp đổ chứ? Quan trọng nhất là do Giáp Tửu chân nhân - người mạnh nhất về Đại Bốc Toán Thuật nói ra, vậy thì mười phần chắc chín là thật rồi!
Những tiên tài đau khổ tuyệt vọng cá biệt kia tạm thời không nhắc tới, ba ngày rất ngắn, chớp mắt đã qua.
Hà Đồ thức dậy sớm, mở mắt ra thì bên ngoài đã truyền đến tiếng động, hóa ra những tiên tài kia đã bắt đầu tập hợp lại rồi.
Tiên Duyên Đại Hội chính thức bắt đầu vào hôm nay, tiên tài Linh Sơn và các tu sĩ trẻ tuổi của các môn các phái khác, muốn vào Thiên Cung thì phải chuẩn bị vượt qua cửa ải đầu tiên——Độ Thiên Thủy!