Ngã Tại Đông Kinh Đương Kiếm Tiên

Lượt đọc: 1650 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Có tiền quả thật có thể làm bất cứ điều gì mình muốn

❊ ❊ ❊

Cổ Kiều Thu Nãi - phế nhân chơi game, cuối cùng vẫn không mọc ra được bàn tay thứ ba để lấy điện thoại chơi game.

Cô bưng khay cơm bằng cả hai tay, cũng chẳng đợi chị em mình, vội vã chạy thẳng về chỗ cũ. Hai ngày nay, chính cô nhóc lanh lợi này đã phát hiện ra một chỗ ngồi trong căng tin, cái chỗ mà cơ bản chẳng ai ngồi.

Cho dù cả căng tin đã kín chỗ, thì cái bàn nằm ở vị trí trung tâm kia vẫn luôn trống không. Cô nàng với bộ não chỉ biết chơi game, tuy thấy lạ nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều.

Có thời gian đó, thà nghĩ cách làm sao để phá đảo trong game còn thực tế hơn. Vì thế, Cổ Kiều Thu Nãi đã chiếm lấy chỗ ngồi này trước tiên từ hôm kia.

Nhờ cái chỗ ngồi này, ngay cả Cổ Kiều Hạ Duy và Cổ Kiều Xuân Ương vốn không thích ăn ở căng tin cũng bị kéo đến đây. Kết quả là họ phát hiện cơm canh ở căng tin lại vô cùng ngon miệng, giá cả phải chăng, và quan trọng nhất là căng tin rất vệ sinh, sạch sẽ, không khí trong lành.

Vậy là, bốn chị em nhà họ Cổ liền trở nên lưu luyến không muốn rời căng tin.

Đặc biệt là Cổ Kiều Đông Hòa, người có sức ăn rất lớn, mỗi sáng lúc lên lớp đều nghĩ xem giờ nghỉ trưa căng tin sẽ tung ra món cơm phần ngon miệng nào, trưa nay cô nên ăn món gì.

"Ơ... sao anh lại ở đây. Đây là chỗ của tôi mà." Cổ Kiều Thu Nãi đến chỗ cũ, còn chưa kịp ngồi xuống đã thấy Kimura Kazuki đang ngồi ở vị trí cô ngồi hai ngày nay, không khỏi phồng đôi má lên.

"Chỗ của cô?" Kimura Kazuki buồn cười đáp, cái chỗ này cậu đã ngồi hơn nửa năm trời rồi.

Tuy cậu không tuyên bố chỗ này trong căng tin là của mình, vì làm vậy thật sự quá "quê". Nhưng trước kia khi cậu ngồi ở đây, các học sinh khác cũng không dám tới ngồi cùng.

Lâu dần, chỗ này trở thành độc quyền của cậu, dù cậu không có ở đó, cũng chẳng ai dám ngồi. Năm nay tuy có học sinh năm nhất, không biết nội tình, nhưng cũng sẽ được bạn bè hoặc học sinh khác khai thông tư tưởng.

Tân sinh viên thấy các anh chị khóa trên đều không dám ngồi vào vị trí này, đương nhiên sẽ không dám làm càn. Cộng thêm chuyện xảy ra với ba tên lưu manh hai ngày trước rõ ràng đã lan truyền khắp trường, nên chỗ này lại càng chẳng ai dám ngồi.

"A... tiền bối, em kéo Thu Nãi đi ngay đây." Cổ Kiều Xuân Ương nhìn thấy cảnh này từ đằng xa, vội vàng chạy lại, cô mỉm cười dịu dàng: "Hai ngày nay tiền bối không đến trường nên chúng em mới mượn tạm chỗ này. Thu Nãi không biết chuyện, anh đừng trách cậu ấy."

Cổ Kiều Thu Nãi ngẩn người: "Chỗ này không phải của chúng ta sao? Sau khi chúng ta ngồi, đâu có ai ngồi vào đây nữa." Cô nàng rõ ràng vẫn chưa kịp phản ứng.

Cổ Kiều Xuân Ương không để ý đến em mình, cô đảo mắt nhìn quanh, đau đầu nhận ra chỗ ngồi đã kín cả. Dù có thì cũng chỉ là những chỗ lẻ tẻ, căn bản không có bàn bốn người, chỗ duy nhất có chính là ở đây.

Thế nhưng khác với Cổ Kiều Thu Nãi, với tư cách là chị cả, sau khi xem video đó, Cổ Kiều Xuân Ương đã từng dò hỏi về Kimura Kazuki ở trong trường và câu lạc bộ, biết được rất nhiều chuyện.

Bây giờ Kimura Kazuki đã trở lại, nếu không được sự đồng ý của cậu ta thì đương nhiên không thể ngồi vào chỗ này nữa.

Đúng lúc này, Cổ Kiều Hạ Duy đang trốn sau lưng Cổ Kiều Đông Hòa liền đảo mắt một vòng, ghé sát tai Cổ Kiều Đông Hòa thì thầm vài câu. Sau đó, ánh mắt Cổ Kiều Đông Hòa giãy giụa hai cái, bị Hạ Duy thúc giục, đành lên tiếng: "Tiền bối, anh xem những chỗ khác cũng chẳng còn chỗ nào nữa, bốn người chúng em cũng không muốn ngồi tách nhau ra, anh xem có thể cho chúng em dùng bữa ở đây trước không, tuyệt đối sẽ không làm phiền anh."

Kimura Kazuki nhìn Cổ Kiều Đông Hòa, cảm thấy câu này nghe có chút quen tai, hình như lần đầu gặp mặt đối phương cũng từng nói như vậy, chỉ là cách diễn đạt khác nhau mà thôi.

Nghĩ đoạn, Kimura Kazuki thản nhiên đáp: "Không được, tôi là người không thích ăn chung bàn với người khác."

Nghe thấy cái cớ rõ mười mươi này, Cổ Kiều Đông Hòa cắn môi, khẽ nói: "Chúng em có thể trả tiền để mua chỗ ngồi."

???

Không chỉ Kimura Kazuki kinh ngạc, Xuân Ương và Thu Nãi ở bên cạnh cũng sững sờ.

Đầu óc Cổ Kiều Thu Nãi có chút choáng váng, cô thốt lên: "Đông Hòa cậu giàu như vậy, sau này giờ nghỉ trưa, tớ có thể đến sớm một tiết học để chiếm chỗ giúp mọi người, chỉ cần các cậu đưa tiền cho tớ... Ơ hửm~"

Lời cô nàng còn chưa nói hết đã bị Cổ Kiều Xuân Ương giáng một cú thủ đao vào đầu: "Thành tích kém như vậy mà còn muốn cúp tiết à?"

"Dù sao cũng là ngồi chơi điện thoại trong lớp, chơi ở đâu chẳng vậy." Thu Nãi lẩm bẩm trong lòng, tất nhiên cô nàng không dám nói ra miệng.

"Thế nào?" Cổ Kiều Đông Hòa thấy Kimura Kazuki đột nhiên im lặng, cô đặt khay cơm lên bàn, cầm lâu quá nên hơi mỏi tay. Những người khác thấy vậy cũng bắt chước theo.

Kimura Kazuki nhìn cảnh này, có chút cạn lời.

Nhưng... đề nghị của Cổ Kiều Đông Hòa thực sự khiến cậu động tâm.

Xét cho cùng, cậu nghèo mà!

Trước đây cậu cũng từng nảy ra ý định bắt ma kiếm tiền sinh nhai, nhưng trong thời đại trước khi linh khí khôi phục, ma quỷ vốn đã ít. Dù có, cũng không thể nào tập trung hết ở Tokyo được.

Vả lại nếu cậu thật sự làm vậy, chắc chắn sẽ làm trễ nải việc học. Đi học là nguyện vọng của cậu, thi đỗ trường đại học đẳng cấp thế giới là chấp niệm của cậu.

Kiếp trước tuy cậu là nghiên cứu sinh tiến sĩ, nhưng không phải về học thuật, mà là nghiên cứu sinh tiến sĩ của Linh Tu Viện. Mấy năm linh khí khôi phục đó, toàn cầu hỗn loạn, lúc ấy cậu còn đang học năm thứ ba trung học, kết quả hôm sau tỉnh dậy liền phát hiện trường học bị nổ tung.

Cộng thêm việc lúc đó quốc gia dồn toàn bộ trọng tâm vào việc linh khí khôi phục, cố gắng đi trước các quốc gia khác một bước. Điều này dẫn đến việc người dân mấy năm đó tiếp nhận tri thức vô cùng gian nan... chỉ có thể học thêm.

Mãi cho đến ba năm sau, sự hỗn loạn dần bình ổn, quốc gia mới bắt đầu bắt tay vào việc chỉnh đốn lại giáo dục.

Và vì đọc thiếu vài năm sách, cậu chỉ có thể vào Linh Tu Viện...

Sau mười chín tuổi, cậu vẫn luôn học tập tri thức mới sau khi linh khí khôi phục tại Linh Tu Viện. Cho đến khi đánh thức Kiếm Linh, rồi xuyên không.

"Các người dự định trả bao nhiêu tiền?" Cuối cùng, Kimura Kazuki vẫn khuất phục trước thế lực của đồng tiền.

"Chúng em mỗi người đưa anh một vạn Yên! Thời hạn là một tháng." Cổ Kiều Đông Hòa chưa kịp nói, Hạ Duy phía sau cuối cùng cũng lấy hết can đảm đối mặt với Kimura Kazuki.

Cổ Kiều Xuân Ương và Cổ Kiều Đông Hòa đều không nói gì, rõ ràng cả hai không có ý kiến gì.

"Được!" Kimura Kazuki dứt khoát đồng ý, sợ đối phương đổi ý.

"Tớ... tớ không đồng ý!" Cổ Kiều Thu Nãi ngơ ngác, không ai hỏi ý kiến của cô à?

Một vạn Yên, có thể mua gần hai trò chơi bom tấn PS4, hoặc mấy game 3A trên Steam rồi đấy. Chỉ vì có chỗ ăn cơm thôi sao?

Nhìn ba người kia đều vui vẻ ngồi xuống, không đoái hoài gì đến mình. Cổ Kiều Thu Nãi tủi thân vô cùng, cũng chỉ đành ngồi xuống theo, dù sao bảo cô bỏ tiền ra thì tuyệt đối không thể nào.

Thấy vậy, Kimura Kazuki bưng khay cơm đứng dậy đi nơi khác dùng bữa, từ nay về sau chỗ này thuộc về chị em nhà họ Cổ. Cậu cũng không lo mấy người này không trả tiền, nếu thật sự như vậy, Phụng Kiếm Bộ cũng đâu phải để trưng cho đẹp.

"Ơ... anh vẫn chưa ăn xong mà? Sao lại đi thế?" Cổ Kiều Hạ Duy thấy Kimura Kazuki bưng khay định đi, không khỏi vội vàng hỏi.

"Các cô cứ yên tâm, chỗ ngồi này sau này là của các cô. Nếu có người khác dám ngồi bậy, các cô cứ bảo tôi, tôi sẽ giải quyết phiền phức cho." Kimura Kazuki nghiêm túc nói, chỗ này trị giá bốn vạn Yên, kẻ nào dám chặn đường kiếm tiền của cậu, dám đến tranh chỗ, chính là đối đầu với cậu.

Từ nay về sau, chỗ ngồi này mang họ Cổ.

"Không phải..." Cổ Kiều Hạ Duy nói nhỏ, "Ý em là, sau này anh cũng ngồi đây ăn đi."

Nói xong, thấy Kimura Kazuki không hiểu, cô hạ giọng giải thích: "Chúng em mới nhập học, có rất nhiều người theo đuổi bọn em, phiền quá đi. Nếu tiền bối ngồi ăn cùng chúng em, sẽ không có ai dám quấy rầy nữa."

Cổ Kiều Hạ Duy thì không sao, hiện giờ học sinh trường Anh Cửu còn tưởng cô là bạn gái của Kimura Kazuki...

Chỉ có điều Cổ Kiều Xuân Ương và những người khác cứ bị bám đuôi quấy rầy mãi, tất nhiên đều là kiểu con trai theo đuổi con gái bình thường, dù sao ở Anh Cửu bây giờ cũng không ai dám vi phạm kỷ luật, nhưng nhà trường cũng không cấm học sinh cấp ba yêu đương.

"Cô coi tôi là dịch vụ "ba cùng" à?" Kimura Kazuki sa sầm mặt mày.

"Vậy... tiền bối không muốn ạ?"

"Phải tăng giá."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.