Ngã Tại Đông Kinh Đương Kiếm Tiên

Lượt đọc: 1588 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51
Học hành? Học hành là không thể nào.

❊ ❊ ❊

Vĩnh Sơn Thiên Nại rời khỏi hồ Thụ Tâm, bắt đầu đi dạo quanh trường.

Ba năm trước, cô từng đến Anh Cửu một lần, khi đó nếu không có hiệu trưởng Endo đi cùng, cô tuyệt đối không thể nào đặt chân vào Anh Cửu được.

Bởi vì Anh Cửu lúc đó quá hỗn loạn, tổng thể trường học bẩn thỉu, bừa bãi và tồi tệ. Nhiệm vụ vệ sinh được giao phó căn bản chẳng có ai thực hiện, giáo viên cũng không dám ép buộc, nhà trường chỉ đành định kỳ thuê người đến dọn dẹp. Hơn nữa, những người gặp trong khuôn viên trường, bạn cũng chẳng biết liệu họ có phải là học sinh Anh Cửu hay không. Lúc đó rất nhiều học sinh căn bản không mặc đồng phục, đám bất lương bên ngoài trường cứ rảnh rỗi là lại tụ tập ở Anh Cửu.

May mắn là đám bất lương đó tuy ngang ngược, nhưng cũng chưa đến mức mất hết nhân tính mà đánh hiệu trưởng, nên lúc đó cô đã vượt qua trong sự hú vía. Sau lần đó, cô hạ quyết tâm từ nay về sau tuyệt đối không tới Anh Cửu nữa.

Lần này nếu không phải vì anh rể nói với cô rằng phong khí Anh Cửu giờ đã thay đổi, cộng thêm nỗi nhớ chị gái và việc giúp Cổ Kiều Xuân Ương cùng mấy đứa trẻ phỏng vấn gia sư, thì cô tuyệt đối sẽ không đến.

Nói thật, khi biết bốn đứa cháu gái của mình lại đang theo học tại Anh Cửu, cô suýt chút nữa đã trở mặt với Cổ Kiều Nguyên Chân Thế. Trường Anh Cửu như thế nào, Cổ Kiều Nguyên Chân Thế với tư cách là ủy viên quản trị trường mà trong lòng không tự biết sao? Vậy mà còn để bốn cô con gái đáng yêu của ông ta thi vào Anh Cửu?

Mà bây giờ, cô bắt đầu cảm thấy may mắn. May mà đã đến, nếu không e rằng cả đời này cô cũng sẽ không biết Anh Cửu lại có sự thay đổi triệt để đến nhường này.

Do là giờ nghỉ trưa, học sinh gặp trên đường đủ mọi kiểu người, đang trò chuyện với nhau. Dù là nam hay nữ đều mặc đồng phục. Hơn nữa, số lượng nữ sinh rõ ràng đã bắt đầu tăng lên.

Trước kia làm gì có nữ sinh nào thi vào Anh Cửu! Giờ thì, chỉ cần nhẩm tính sơ qua số học sinh nhìn thấy, tỉ lệ nam nữ chắc là 4:1, cũng coi như không tệ.

Khi tiếng chuông vang lên, giờ nghỉ trưa kết thúc. Vĩnh Sơn Thiên Nại mang tâm trạng vui vẻ đi đến văn phòng hiệu trưởng.

"Cô Vĩnh Sơn, thế nào? Cô có nhận xét gì về ngôi trường hiện tại?" Endo Eitomi mỉm cười hỏi.

"Rất tuyệt, lúc anh rể bảo tôi qua đây, tôi còn tưởng anh ấy muốn hại tôi." Vĩnh Sơn Thiên Nại nói đùa, "Nhưng mà, tôi thực sự không dám tin, Anh Cửu lại có thể xảy ra thay đổi to lớn đến vậy chỉ trong vòng ba năm."

Endo Eitomi lắc đầu, ông đính chính, "Sự thay đổi này không phải bắt đầu từ ba năm trước, mà là từ một năm trước, hay nói chính xác hơn là từ nửa năm trước."

"Là vì nguyên nhân của Kimura Kazuki sao?"

"Đúng vậy."

Mặc dù trong lòng đã biết đáp án, nhưng sau khi nhận được sự xác nhận của hiệu trưởng Endo, lòng Vĩnh Sơn Thiên Nại vẫn không khỏi chấn động.

Một học sinh thay đổi phong khí của cả một ngôi trường, chuyện này căn bản chính là chuyện hoang đường. Nhưng nó lại thực sự xảy ra, tất cả những gì cô nhìn thấy trên đường đi đều đang chứng minh điều đó.

Đặc biệt là cảnh tượng ở hồ Thụ Tâm lúc nghỉ trưa, một đám lớn thiếu niên bất lương cải tà quy chính, tự phát tổ chức nhóm học tập để ôn luyện. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, cô căn bản không dám tin.

"Bây giờ tôi rất muốn được gặp vị Kimura bộ trưởng này."

"Hiện tại thì không được, cậu ấy đang lên lớp." Hiệu trưởng Endo nói, rồi chuyển giọng ôn hòa, "Nhưng tôi có thể dẫn cô đi dạo quanh khu giảng dạy."

Vĩnh Sơn Thiên Nại đương nhiên không từ chối.

Bây giờ ngoài việc rất muốn gặp Kimura Kazuki ra, cô cũng muốn xem bốn cục cưng nhỏ nhà họ Cổ Kiều. Mà Endo Eitomi cũng biết mối quan hệ giữa Vĩnh Sơn Thiên Nại và Cổ Kiều Xuân Ương cùng mấy đứa trẻ, nên dẫn Vĩnh Sơn Thiên Nại đi tham quan bắt đầu từ tầng một, khối lớp mười.

"Xem ra thay đổi của Anh Cửu thực sự rất lớn." Đây đã là lần thứ bao nhiêu Vĩnh Sơn Thiên Nại cảm thán như vậy chính cô cũng không biết nữa, lần trước đến Anh Cửu cũng từng cùng hiệu trưởng Endo đi dạo qua khu giảng dạy, nhưng chỉ vài phút là cô đã không muốn đi tiếp nữa.

Khi đó chưa tới lớp học đã có thể nghe thấy đủ loại tạp âm, giống như cái chợ vỡ ồn ào náo nhiệt, khiến người ta chán ghét. Thế nên ba năm trước Vĩnh Sơn Thiên Nại chỉ xem vài phút đã bỏ cuộc.

Còn bây giờ, không có so sánh thì không có tổn thương. Ngoài tiếng giáo viên ra, cơ bản chẳng còn âm thanh nào khác.

Endo Eitomi thấy vẻ cảm thán của Vĩnh Sơn Thiên Nại, trong lòng cũng vô cùng tự hào. Tuy tất cả những điều này về cơ bản đều là do Kimura Kazuki mang lại, nhưng nếu không có sự ủng hộ và phối hợp của ông, cũng không thể khiến Anh Cửu có sự chuyển biến lớn như vậy.

Rất nhanh, hai người đã tới lớp 10-1. Lớp 1 hình như là lớp Cổ Kiều Thu Nãi đang theo học nhỉ. Nghĩ vậy, ánh mắt Vĩnh Sơn Thiên Nại quét qua toàn bộ lớp học, rất nhanh đã phát hiện ra Cổ Kiều Thu Nãi.

Kết quả vừa nhìn, cô suýt chút nữa tức đến ngất xỉu.

Lớp học trường Anh Cửu là một người một bàn, xếp riêng biệt. Mà Cổ Kiều Thu Nãi đang ngồi ở vị trí giữa hàng thứ ba. Vị trí này nằm ngay trung tâm lớp học, đối với người có thị lực bình thường mà nói, tuyệt đối là một chỗ học cực tốt. Không giống như vị trí hàng đầu, phải ăn bụi phấn của thầy cô.

Kết quả là đứng ở cửa sau lớp học, cô có thể nhìn rõ mồn một, Cổ Kiều Thu Nãi dựng đứng sách giáo khoa lên cao, hai tay cầm điện thoại nằm ngang, đường hoàng đặt trên mặt bàn, thần tình ngưng trọng chằm chằm nhìn màn hình điện thoại, thi thoảng lại bấm hai cái, vô cùng tập trung.

Mà Vĩnh Sơn Thiên Nại thấy giáo viên đứng trên bục giảng, trên mặt lộ vẻ bất lực, cũng không nhắc nhở, có chút tức giận. Sao giáo viên lại không quản Thu Nãi chứ? Nhưng nghĩ lại, có lẽ là quen rồi? Nghĩ thế, Vĩnh Sơn Thiên Nại cũng lộ vẻ bất lực. Về phần Cổ Kiều Thu Nãi, đương nhiên cô hiểu rõ hơn giáo viên.

Con bé này từ hồi tiểu học đã thích chơi game, đến cấp hai thì không thể cứu vãn được nữa, bao nhiêu tiền tiêu vặt đều nướng vào việc nạp game, giờ lên cấp ba lại càng không bỏ được game, đến bây giờ thỉnh thoảng còn gọi điện cho cô đòi tiền tiêu vặt.

Học sinh trong lớp đã chú ý tới Vĩnh Sơn Thiên Nại và hiệu trưởng ngoài cửa sổ, một vài học sinh đang làm việc riêng sau khi giật mình tỉnh giấc, liền giả vờ học tập nghiêm túc, lớp học trở nên yên tĩnh. Mà Cổ Kiều Thu Nãi căn bản không hề phát hiện, khiến Vĩnh Sơn Thiên Nại có chút bất lực, rõ ràng Thu Nãi đã hoàn toàn đắm chìm trong thế giới trò chơi, trừ khi tiếng chuông tan học vang lên, nếu không thì không thể nào đánh thức cô bé được.

Vĩnh Sơn Thiên Nại đành trừng mắt nhìn Cổ Kiều Thu Nãi một cái thật mạnh, rồi đi theo Endo Eitomi tiếp tục tới các lớp học khác. Cô không nhắc nhở, vì cô biết dù có nhắc, thì đợi cô đi rồi Cổ Kiều Thu Nãi vẫn sẽ tiếp tục chơi như thường.

Rất nhanh, sau khi xem xong lớp 10-2, hai người tới lớp 3. Lớp 10-3, Cổ Kiều Xuân Ương và Cổ Kiều Hạ Duy đều được phân vào lớp này.

Có vết xe đổ của Cổ Kiều Thu Nãi, Vĩnh Sơn Thiên Nại không còn hy vọng gì với hai đứa này. Vừa nhìn thì quả nhiên, Cổ Kiều Hạ Duy đang cầm điện thoại, tần suất bấm màn hình nhanh hơn Cổ Kiều Thu Nãi nhiều, rõ ràng là đang nhắn tin trò chuyện. Quan trọng nhất là, còn thi thoảng cầm bút nước ghi chép gì đó rất nghiêm túc vào vở, dù sao thì cũng không phải là đang học bài.

Vĩnh Sơn Thiên Nại thở dài thườn thượt, cô dời mắt nhìn về phía Cổ Kiều Xuân Ương, không khỏi sững sờ, sau đó lộ vẻ an ủi. Cổ Kiều Xuân Ương quả không hổ là chị cả, tuy thành tích rất kém, nhưng lại biết làm gương.

Lúc này Cổ Kiều Xuân Ương đang nhìn lên bảng, vẻ mặt nghiêm túc... Khi các học sinh khác đang ghi bài, cô bé vẫn đang nghiêm túc nhìn lên bảng. Khi các học sinh khác lật trang sách, cô bé vẫn đang chằm chằm nhìn lên bảng...

Vĩnh Sơn Thiên Nại cuối cùng cũng phát hiện ra, Cổ Kiều Xuân Ương - đại đương gia của nhà Cổ Kiều này, lúc này ánh mắt thả lỏng, không hề có tiêu cự, rõ ràng là đang thẫn thờ, cũng chẳng biết đang nghĩ gì, tóm lại là không hề nghiêm túc học bài.

Vĩnh Sơn Thiên Nại hoàn toàn tuyệt vọng, cô không cần phải tới lớp của Cổ Kiều Đông Hòa để quan sát cũng biết Cổ Kiều Đông Hòa chắc chắn không hề nghiêm túc học bài.

Ừm... Vĩnh Sơn Thiên Nại quả thực không oan uổng Cổ Kiều Đông Hòa. Bạn học Cổ Kiều Đông Hòa của lớp 10-4 lúc này đang ngồi tại chỗ lật xem tạp chí ẩm thực, ánh mắt lộ vẻ thèm thuồng, đang suy nghĩ tối nay nên ăn món gì. Học hành à? Học hành là không thể nào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:49
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.