Tám giờ rưỡi, Kimura Kazuki rời đi. Tất nhiên, nửa tiếng dư ra, cậu sẽ không tính lương.
Trước khi đi, cậu cảm nhận được thần sắc nhẹ nhõm như trút được gánh nặng của Xuân Ương và các em. Xem ra đọc sách đối với các cô bé đúng là một chuyện cực kỳ gian nan.
Mà trước khi đến, cậu đã mang theo hai bộ đề, một bộ là đề thi trung học, một bộ là đề lớp một sơ trung. Đề lớp một sơ trung cậu đã để lại, cùng với bản sao chép sách giáo khoa sơ trung của chính mình.
Cậu hy vọng khi quay lại vào thứ Tư, có thể thấy đề lớp một sơ trung được lấp đầy đáp án, vì vậy các cô bé có thể lật sách tra cứu tài liệu. Chỉ cần nghiêm túc một chút, trên bản sao chép sách giáo khoa của cậu cơ bản đều có thể tìm thấy đáp án.
Các cô ấy... chắc là sẽ làm xong chứ nhỉ?
Kimura Kazuki có chút không chắc chắn, cậu thở dài, con đường gia sư quả là nhậm trọng đạo viễn. Thế nhưng cậu đã quyết định phương pháp để giáo dục chị em nhà Cổ Kiều... đó chính là phương pháp đơn giản nhất, cũng là khô khan vô vị nhất: giáo dục nhồi sọ. Giáo dục nhồi sọ và giáo dục khai phóng có sự khác biệt bản chất.
Giáo dục khai phóng có câu này, chính là ‘Tôi nghe, tôi quên; Tôi nhìn, tôi có ấn tượng; Tôi làm, tôi ghi nhớ.’ Giáo dục nhồi sọ chiếm trọn hai vế đầu, chỉ thiếu mất khâu ‘làm’. Mà giáo dục khai phóng lại cân nhắc đầy đủ tầm quan trọng của việc thực hành.
Xét về mặt hạn chế, tệ hại của giáo dục nhồi sọ là rất nhiều. Nó chỉ đơn thuần rót tư tưởng của giáo viên và sách vở vào đầu học sinh, không chút sáng tạo. Thế nhưng điểm tốt nhất của nhồi sọ, chính là có thể giúp học sinh nắm bắt kiến thức nhiều nhất trong thời gian ngắn nhất.
Cho nên rất nhiều người gọi giáo dục nhồi sọ là bóp chết khả năng sáng tạo của học sinh, biến học sinh thành cỗ máy chỉ biết thi cử, không có tư tưởng của riêng mình. Ngay cả học bá, cũng chẳng qua chỉ là học bá điểm số, ra xã hội còn chẳng có khả năng sáng tạo bằng học sinh sơ trung.
Giáo dục nhồi sọ tuy bị chỉ trích, nhưng chỉ qua hai tiếng rưỡi quan sát vừa rồi, Kimura Kazuki liền biết phải dùng phương pháp này mới được. Tuy khô khan, nhưng đối với việc nâng cao điểm số lại vô cùng rõ rệt. Học vẹt, cũng là một cách.
Tất nhiên... Kimura Kazuki cần thông báo cho Vĩnh Sơn Thiên Nại, để đối phương cho mình đặc quyền lớn hơn... nếu không cậu sợ chị em nhà Cổ Kiều không kiên trì nổi. Vậy với tư cách là thầy giáo, cậu đương nhiên phải giám sát. Sự giám sát này có hai thủ đoạn. Một là khuyên nhủ ân cần, hai là cưỡng chế đối phương chấp hành. Ừm... cậu nghiêng về phương án sau hơn. Dù sao hai tiếng rưỡi vừa qua đã cho cậu thấy bốn đứa này có vô số kinh nghiệm và thủ đoạn trong việc đối phó với gia sư... cho nên thời điểm đặc thù cần dùng thủ đoạn đặc thù. Suy nghĩ xong, cậu quyết định ngày mai sẽ gọi điện cho Vĩnh Sơn Thiên Nại, để xin ý kiến của đối phương.
Khi cửa thang máy mở ra, Kimura Kazuki còn chưa kịp bước ra ngoài, liền thấy một bà cụ lưng còng, thân thể run rẩy, bước đi lảo đảo tiến vào.
Bà cụ đầy nếp nhăn, nhưng rất dễ dàng nhận ra bà là một người già đã trải qua nhiều sương gió. Bà bước đi cẩn thận, tay kia thỉnh thoảng đấm lưng, chốc chốc lại ho vài tiếng, khiến người ta không khỏi muốn đỡ bà một phen. Mái tóc ngắn như được phủ một lớp sương trắng, răng trong miệng cũng đã rụng gần hết, đôi bàn tay thô ráp nổi đầy những mạch máu như những con giun, nhưng đôi mắt vô thần đục ngầu kia lúc này lại mang vẻ lo âu. Hai cánh môi khô quắt của bà khẽ mấp máy, lẩm bẩm: “Tiểu Dương à... ngàn vạn lần đừng tin những lời Thiên Huệ Tử nói... nó đang gạt người... gạt người...”
Mấy người chờ bên ngoài, nhìn Kimura Kazuki đứng trong thang máy không động đậy... vẻ mặt nghi hoặc, nhưng thấy Kimura Kazuki không ra, họ cũng không đợi nữa, mà trực tiếp bước vào. Kimura Kazuki lặng lẽ nhìn ba người xuyên qua cơ thể bà cụ, gợn lên từng đợt sóng lăn tăn, tĩnh lặng không một tiếng động. Cậu không ngờ có thể gặp được một linh thể ở đây, xem tình hình còn là một thiện quỷ.
“Tiểu Dương à... ngàn vạn lần đừng tin những lời Lý Huệ Tử nói... nó đang gạt người... gạt người...”
Người trong thang máy đều không nói gì, chỉ có Kimura Kazuki có thể nghe thấy những lời bà cụ bên cạnh nói, nhưng đối phương cứ lặp đi lặp lại một câu, giống như cỗ máy lên dây cót, khiến cậu khó hiểu. Cậu liếc mắt quan sát, đối phương hình như có chút không tỉnh táo? Nhìn những người xung quanh, cậu suy tư.
Người trong thang máy dần dần bước ra ngoài, đến cuối cùng chỉ còn lại Kimura Kazuki và bà cụ đang lặp lại lời nói bên cạnh. Nhưng cửa thang máy lúc này đã đóng lại, nếu không nhấn nút chọn tầng thì sẽ cứ đứng im bất động. Mà bà cụ bên cạnh đôi mắt đục ngầu cứ trừng trừng nhìn nút chọn tầng, miệng lại cứ lặp đi lặp lại câu nói đó... Thấy vậy, Kimura Kazuki nhìn bảng tầng, hiện tại là tầng 9. Nghĩ vậy, cậu tiến lên nhấn nút tầng 10. Sau khi thang máy hơi hẫng một chút, bắt đầu di chuyển nhanh chóng lên trên. Khi thang máy đến tầng 10, bà cụ vô danh bên cạnh vẫn không nhúc nhích. Sau đó... cậu nhấn nút tầng 11.
Khi thang máy đến tầng 11, bà cụ cuối cùng cũng động đậy, bà lặp lại lời nói, nhưng cất những bước chân lảo đảo, từng bước một đi ra ngoài.
Kimura Kazuki theo sau, cậu vẫn luôn không nói lời nào, là vì biết dù trong thang máy hay ngoài thang máy đều có camera giám sát. Khi thấy bà cụ bước vào phòng 1105, cậu thầm ghi nhớ trong lòng. Sau đó đi thang máy xuống lầu, Kimura Kazuki không về nhà, mà ngồi trên chiếc ghế ở quảng trường nhỏ trong chung cư Thủy Lưu, ánh mắt chăm chú nhìn tòa nhà số 15 của chung cư Thủy Lưu. Cậu không đợi ở tầng 11, là vì ở đó có camera, cậu không biết bà cụ đó sẽ ở trong phòng 1105 bao lâu, nên cậu đã xuống lầu trước, dù sao đứng im một chỗ ở tầng 11 quá lâu, rất dễ bị người khác nghi ngờ cậu có ý đồ xấu.
Đợi một hồi liền đủ gần một tiếng đồng hồ, ngay lúc cậu tưởng rằng linh thể kia có lẽ sẽ không xuống lầu, thì mới thấy bà cụ đó ở cửa tòa nhà số 15 đèn đuốc sáng trưng... Bước chân lảo đảo, cộng thêm tiếng ho thỉnh thoảng vang lên, từng bước từng bước đi, khi không có gậy chống thì vô cùng gắng gượng.
Nhưng Kimura Kazuki biết, những điều này đều là thói quen đã khắc sâu vào linh hồn của linh thể này khi còn sống, thực ra bà có thể đi lại bình thường. Nhưng cậu cũng có thể cảm nhận được linh thể này dường như đã tàn tạ bất kham... Nguyên nhân cậu biết, linh thể này hẳn là đã chết một thời gian rồi, sau khi chết mang theo chấp niệm... nhưng thường xuyên trà trộn xung quanh đám đông, nên linh hồn sớm đã bị dương khí xung kích đến tan tác, hay nói cách khác... ý thức đã sắp bị tan biến, nhưng vì chấp niệm chưa hoàn thành nên vẫn luôn duy trì thói quen sau khi chết.
Kimura Kazuki vẫn luôn đi theo bà cụ, không tiến lên bắt chuyện, cậu biết dù có nói chuyện, đối phương có lẽ cũng sẽ không đáp lại cậu.
Mười lăm phút sau, một người một quỷ đi tới chợ Kim Văn. Chợ Kim Văn là chợ thực phẩm lớn nhất khu Kim Văn, mà lúc này đã hơn chín giờ tối, chợ Kim Văn sớm đã tối om một mảnh, ngoài những người đi đường thưa thớt, các cửa hàng trong chợ về cơ bản đều đã đóng cửa.
Mà cậu nhìn thấy bà cụ đó ngồi xuống chậm rãi trong con ngõ nhỏ cạnh một cửa hàng, bên cạnh thùng rác ruồi muỗi bay vo ve. Ánh mắt ngẩn ngơ nhìn về phía trước, trống rỗng đờ đẫn. Giống như... một cô hồn dã quỷ vô gia cư.