“Phải rồi, mình đang nghĩ linh tinh gì thế này...” Dương Thần cười ngây ngô: “Chỉ Tình, em đợi chút, anh trị thương cho em ngay đây, trả lại vẻ xinh đẹp cho em!”
Con người khi chịu kích thích mạnh thường dễ bỏ sót những chuyện mà bình thường sẽ không bao giờ quên, cũng dễ rơi vào một "điểm mù" về cảm xúc.
Vừa thấy Tiêu Chỉ Tình bị hủy dung, sự tự trách và đau lòng trong lòng Dương Thần khiến anh nhất thời quên mất mình còn có bản lĩnh “diệu thủ hồi xuân”.
Nói trắng ra là, tâm lý vững vàng đến đâu cũng có lúc hoảng loạn, chỉ là xem tình huống gặp phải có đủ khiến người đàn ông đó chấn động hay không mà thôi.
Tiêu Chỉ Tình tuy mang Cửu Âm Huyền Mạch, nhưng không phải cái gì cũng không thể chữa trị bằng “Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh”.
Trước kia ở Úc, Dương Thần bó tay với vết thương do súng bắn cũng chỉ là do nội tạng của cô bị tổn thương, đó là những bộ phận bị Cửu Âm Huyền Mạch xâm chiếm.
Da thịt bên ngoài không bị Cửu Âm Huyền Mạch quấy nhiễu, Dương Thần đã sớm xử lý giúp cô, lấy đạn ra và làm lành vết thương, đó cũng là lý do giúp Tiêu Chỉ Tình sống sót chờ đến khi Jane ra tay cứu chữa.
Lần này trị thương trên mặt cho cô, Dương Thần càng không dám chủ quan, nhanh nhẹn lấy một viên Long Thủ Đan thượng phẩm từ nhẫn không gian, nghiền thành bột mịn, chuẩn bị dùng để bồi bổ nguyên khí cho các thớ thịt trên mặt Tiêu Chỉ Tình.
Tiêu Chỉ Tình nhìn mà xót xa: “Ông xã, anh lãng phí quá, Long Thủ Đan này là linh đan thượng phẩm, luyện chế từ xương rồng đấy, anh dùng Linh Khu Hoàn hạ phẩm là có hiệu quả tương đương rồi.”
“Đừng nói nhiều, anh bảo em dùng thì cứ dùng, có đồ tốt tội gì phải dùng đồ kém cho người phụ nữ của anh”, Dương Thần cố chấp nói.
Tiêu Chỉ Tình nghe vậy trong lòng ngọt lịm, ngoan ngoãn gật đầu.
“Lát nữa anh sẽ loại bỏ phần da thịt bị hoại tử trên mặt em, có thể hơi đau, nếu đau quá thì bảo anh, chúng ta không vội, cứ từ từ”, Dương Thần dịu dàng nói.
“Vâng, không sao đâu, đau hơn em còn chịu được”, Tiêu Chỉ Tình cười thanh thản. Cô không hề nói dối, hàn độc của Cửu Âm Huyền Mạch, hàng trăm hàng nghìn loại độc dược từ thuốc trong cơ thể cô, nỗi thống khổ đó sao có thể so bì với vết thương ngoài da?
Có lẽ đối với Tiêu Chỉ Tình, bị Lạc Hàng đá mấy cái, hộc vài ngụm máu cũng chỉ là nỗi đau bình thường nhất mà thôi.
Lời nói nhẹ tênh và bình thản của cô khiến Dương Thần thấy cay cay sống mũi.
Dương Thần không phải kiểu đàn ông yếu đuối hay khóc lóc, về cơ bản, đa số thời gian nói anh sắt đá cũng không ngoa.
Nhưng khí tức đáng thương tỏa ra từ trong ra ngoài của Tiêu Chỉ Tình lại khiến anh luôn khó lòng kiểm soát được cảm xúc.
Khẽ vuốt ve mái tóc cô, vén ra sau tai, Dương Thần hít sâu một hơi, cười gượng hỏi: “Chỉ Tình, anh thường nghĩ... nếu như lúc đó không gặp em ở Mỹ, hoặc ở Trung Hải không đến với em, liệu em có sống tốt hơn bây giờ không? Ít nhất... họ chưa chắc đã tìm được em, cũng sẽ không phải chịu những nỗi khổ này.”
Tiêu Chỉ Tình lắc đầu, đưa tay sờ lên má Dương Thần: “Vì biết thế nào là ngọt ngào, mới biết thế nào là đắng cay. Ông xã, anh đừng nghĩ lung tung nữa, nếu anh không trị thương trên mặt cho em nữa là em khóc thật đấy.”
Dương Thần mỉm cười hiểu ý, thở dài: “Được, vậy em nhắm mắt lại đi, thả lỏng nằm xuống là được.”
Tiêu Chỉ Tình đáp một tiếng, từ từ nằm xuống, khép đôi mắt lại, khóe miệng mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Dương Thần suy nghĩ một chút, trước tiên vận một đạo Quỳ Thủy mảnh như tơ, nhẹ nhàng bao phủ lên phần da thịt bị hoại tử trên mặt Tiêu Chỉ Tình.
Quỳ Thủy không có công hiệu ăn mòn, nhưng lại có thể đóng băng tức thì, khiến một số đầu dây thần kinh mất đi cảm giác đau đớn.
Với khả năng kiểm soát chính xác của Dương Thần, sau khi đóng băng các cơ bắp đó, anh khẽ lướt nhẹ Chân Nguyên Lực một cái, lớp da thịt tươi mới bên dưới liền lộ ra.
Dương Thần rắc bột Long Thủ Đan vào vết thương, ngay lập tức bắt đầu dùng Thiên Địa Chi Lực kích hoạt các mô trên mặt Tiêu Chỉ Tình, bắt đầu chậm rãi tự phục hồi.
Dương Thần rất tỉ mỉ, từng bước một, cốt để đảm bảo từng tấc da thịt đều hoàn mỹ không tì vết, dù sao đây cũng là việc cần sự tinh tế, chứ không phải cứ lành lại là xong.
Tiêu Chỉ Tình từ đầu đến cuối đều mang nụ cười nhàn nhạt, cũng không mở mắt, dường như rất tận hưởng quá trình này.
Qua hơn một khắc, Dương Thần thở phào nhẹ nhõm: “Xong rồi, mở mắt ra đi.”
Tiêu Chỉ Tình chậm rãi ngồi dậy, đôi tay trắng ngần hơi run rẩy chạm lên má mình, Dương Thần thì cười tủm tỉm nhìn cô.
Láng mịn, tinh tế, đàn hồi.
Tiêu Chỉ Tình chỉ vừa chạm tay vào một cái, hốc mắt đã tràn đầy nước mắt.
Đàn bà nào mà chẳng lo lắng cho dung nhan của mình, dù có cố gắng khiến bản thân bình thản đến đâu, rốt cuộc vẫn vô cùng để tâm.
Dương Thần cười hì hì, trên tay ngưng tụ một tầng sương giá, hội tụ Thủy Linh trong trời đất tạo thành một tấm gương băng láng mịn.
“Nhìn đi, Chỉ Tình bé nhỏ của anh, ông xã không lừa em chứ? Còn xinh đẹp hơn trước nữa kìa”, Dương Thần thấy trong lòng sảng khoái cực độ.
Tiêu Chỉ Tình nhìn dáng vẻ mình trong gương băng, sau khi xác nhận không sai, vui mừng sà vào lòng Dương Thần, ôm lấy anh, hôn tới tấp lên mặt và môi anh.
Dương Thần vừa định nói gì đó, chợt phát hiện cô lại ôm lấy mình “hu hu” vùi đầu khóc nức nở.
Dương Thần bất lực, vỗ vỗ lưng cô, để mặc cô khóc cho thỏa, những cảm xúc bị đè nén suốt mấy ngày qua, nên để nó giải tỏa hết ra ngoài.
Cùng lúc đó, trên một hành lang rộng lớn phía nam nhà họ Lạc.
Dưới ánh sao trăng, Lạc Tiểu Tiêu lê những bước chân nặng nề, một mình lặng lẽ đi về phía chỗ ở của mình.
Cô gái đã hồi phục vết thương vừa rồi, nhưng vết máu trên ngực vẫn còn rất chói mắt.
“Em gái yêu quý của anh, muộn thế này rồi, em lại đi đâu về đấy?”
Một giọng nói âm u truyền tới từ phía trước Lạc Tiểu Tiêu.
Lạc Tiểu Tiêu đang thẫn thờ chợt ngẩng phắt đầu lên, nhìn thấy thanh niên tuấn tú với mái tóc cắt bằng ngang tai, lộ vẻ bối rối, cúi đầu không dám nhìn thẳng.
“Anh...” Lạc Tiểu Tiêu khẽ gọi một tiếng, không trả lời.
“Hừ”, Lạc Hàng nhếch mép, cười lạnh: “Em tưởng anh không biết sao? Mấy ngày nay, em chạy đến phòng luyện đan không ít lần nhỉ.”
“Em... em...” Lạc Tiểu Tiêu siết chặt vạt váy bằng hai tay, đầu càng cúi thấp xuống.
Lạc Hàng đi đến trước mặt Lạc Tiểu Tiêu, nhìn xuống cô với vẻ khinh miệt: “Trước kia anh còn thắc mắc, sao anh đá con tiện nhân kia bị thương, lần sau qua đó vết thương của nó lại lành nhiều như vậy, vốn tưởng là người của Trưởng Lão Hội đi chữa trị cho nó, ai ngờ hỏi lão già Lạc Trầm mới biết, là mày - con tiện nhân nhỏ này!”
Lạc Tiểu Tiêu tủi thân nói: “Anh... Chỉ Tình tỷ tỷ quá đáng thương...”
“Chỉ Tình tỷ tỷ!? Con chó cái đó có tư cách có tên sao!? Rốt cuộc mày đang bênh vực ai hả!!?” Lạc Hàng đỏ mắt quát tháo.
Lạc Tiểu Tiêu ầng ậc nước mắt, lùi lại hai bước, dù rất sợ hãi nhưng vẫn nghiến răng nói: “Dù sao... cô ấy cũng từng là vị hôn thê của anh... hơn nữa... gia tộc chúng ta đã làm quá nhiều chuyện quá quắt với cô ấy, sao có thể đánh cô ấy nữa, cô ấy chịu khổ đủ nhiều rồi...”
“Câm miệng!!”
Lạc Hàng tiến lên một bước, vung tay lên, định tát cô gái một cái.
Nhưng tay vung được nửa chừng lại khựng lại, mãi không đánh xuống, cuối cùng đành hạ tay xuống.
Lạc Tiểu Tiêu sợ đến co rúm người lại, mặt mày tái mét, sau khi thấy Lạc Hàng không đánh xuống, mới đáng thương ngẩng đầu lên.
Gương mặt Lạc Hàng đỏ gay vì giận dữ pha chút oán độc: “Nhìn cái kiểu yếu đuối của mày kìa, nghe những lời giả nhân giả nghĩa giả từ bi đó của mày xem... đúng là con tiện nhân ăn cây táo rào cây sung, không biết tốt xấu...”
“Hôm nay tao không đánh mày, không phải vì mày không đáng bị đánh, mà là đánh mày xong, mày lại bày ra cái bộ mặt đáng thương bị bắt nạt đó, rồi lại để cha đến tính sổ với tao.”
“Nhưng, Lạc Tiểu Tiêu, đừng tưởng mày mang họ Lạc, có cha bảo vệ là tao không làm gì được mày.”
“Tuy mày đã được gọi về gia tộc, nhưng không có nghĩa thân phận của mày thực sự thay đổi... Mày chẳng qua chỉ là đứa tạp chủng do con đàn bà hoang dã ở thế tục sinh ra, căn bản không xứng đáng làm con cháu trực hệ của nhà họ Lạc!”
“Mày tốt với con Tiêu Chỉ Tình kia, sợ là vì đồng bệnh tương liên nhỉ? Nó là tạp chủng, mày cũng vậy!”
Lạc Tiểu Tiêu mặt cắt không còn giọt máu, đau đớn nhìn anh trai: “Anh... sao anh có thể nói em như vậy... tuy em từ nhỏ đã biết Lãnh dì không phải mẹ ruột của mình, nhưng em luôn coi anh là anh ruột, cha bảo em phải nghe lời anh, em luôn nghe lời anh... sao bây giờ anh lại có thể đối xử với em như vậy...”
“Hừ”, Lạc Hàng cười gằn: “Nếu mày thực sự nghe lời tao, thì không nên nâng cao tu vi trong thời gian ngắn như vậy! Nếu mày thực sự nghe lời tao, thì không nên gây sự chú ý của Trưởng Lão Hội!”
“Trước kia mày hết lần này đến lần khác nói tương lai người thừa kế gia tộc là anh trai, nhưng giờ thì sao! Chẳng phải mày đang dựa vào việc có cha bênh vực để tranh giành vị trí thừa kế với tao sao!?”
“Là mày giả vờ giả vịt làm em gái tốt, kết quả lại đợi đến khi thời cơ đến, thừa lúc tao mãi không thể đột phá, khiến cha không hài lòng, liền nhân cơ hội dậu đổ bìm leo với tao! Mày thật giả tạo!”