Cho dù là loại "giày rách" này, nhưng xét về cả dung mạo lẫn vóc dáng đều cực kỳ ổn. So với những tiểu thái muội mà Dương Thần từng chơi ở hộp đêm quán bar tại Trung Hải hồi trước khi gặp Lâm Nhược Khê, cô nàng này còn mặn mà hơn nhiều, đương nhiên hắn sẽ chẳng bài xích gì.
Huống hồ, Dương Thần vốn dĩ cũng chẳng phải loại quân tử gì ở phương diện này. Trái lại, từ nhỏ đến lớn, ngay cả lúc còn Mười Bảy ở bên cạnh, hắn cũng không thiếu những cuộc vui trác táng với đủ loại phụ nữ ngoại quốc. Số lượng phụ nữ bị hắn làm hại ở nước ngoài cũng phải lên tới con số bốn chữ số.
Chỉ cần đẹp, bối cảnh lai lịch thế nào chẳng quan trọng. Bằng không, hắn đã chẳng "vui vẻ" nhận ủy thác của Catherine, rồi chén luôn cả vị Nữ vương xứ Wales đang chật vật lúc bấy giờ.
Những người đàn bà như Tiêu Mạn Nghiên rõ ràng chẳng phải loại trinh tiết hay thiện nữ gì. Dương Thần không cảm thấy nếu thực sự lên giường với cô ta thì có gì phải áy náy, càng chẳng cần phải có chút trách nhiệm tâm nào, ngược lại, nếu không làm tới nơi tới chốn thì chỉ có bại lộ mà thôi.
Vở kịch này đã diễn thì phải diễn cho trót. Không thu phục được cô nàng này, chỉ sợ sẽ rước lấy nghi ngờ, Dương Thần thầm nghĩ.
Nghĩ đoạn, Dương Thần cũng chẳng khách khí, môi lưỡi cùng động, áp sát gương mặt vào đôi má Tiêu Mạn Nghiên, thi triển hôn công đến mức tận cùng, tức khắc khiến cô "đường muội" này trong bóng đêm rên rỉ liên hồi.
Tiêu Mạn Nghiên không hề nhận thấy chút dị dạng nào, bởi xét về kỹ xảo, Tiêu Phong Thu – kẻ chuyên chơi đùa giữa đám phụ nữ – vốn là tay chơi lão luyện.
Phải vất vả lắm mới tìm được kẽ hở để thở, Tiêu Mạn Nghiên đẩy ngực Dương Thần, đôi mắt mơ màng như tơ nói: "Vào phòng em đi, tuy bên ngoài không có ai, nhưng ở đây không tiện..."
Dương Thần không nói hai lời, túm lấy cô nàng lao thẳng vào khuê phòng của nàng.
Vừa vào cửa, hắn đã ấn Tiêu Mạn Nghiên xuống chiếc trường kỷ buông rèm đỏ, kéo tuột chiếc váy ngủ bằng lụa trắng nửa trong suốt của nàng ra sau, tận tình thưởng thức đôi gò bồng đảo trắng nõn mềm mại kia.
Tiêu Mạn Nghiên chợt nhớ ra điều gì đó, lên tiếng nũng nịu bảo Dương Thần chờ một chút, rồi vươn tay chém ra một đạo chân nguyên, đốt lên chiếc lư hương ở giữa phòng ngủ.
Ngay lập tức, mùi hương lượn lờ tràn ngập trong không khí.
Dương Thần ngửi mùi hương lả lướt ấy, nhíu mày hỏi: "Cô làm gì thế?"
Trong mắt Tiêu Mạn Nghiên thoáng hiện vẻ xin lỗi, nàng vươn cái lưỡi đỏ hồng liếm nhẹ ướt át lên ngực Dương Thần: "Phong Thu ca ca, đừng giận mà... Không phải muội muội chê anh không được, mà là để hầu hạ anh tốt hơn thôi... Loại Mạn Đà La huân hương này trước kia chẳng phải anh từng dùng sao, lúc đó anh dũng mãnh trên người em tận hơn một canh giờ đấy thôi."
Dương Thần thầm thở phào một hơi, hóa ra là để giúp cái tên Tiêu Phong Thu "yếu sinh lý" này tăng cường công năng.
Hắn có cần không? Hoàn toàn không cần!
Nhưng đối phó với loại đàn bà như Tiêu Mạn Nghiên, Dương Thần chẳng có hứng thú làm nàng ta sung sướng quá độ. Hắn sẽ không giống như đối với các người phụ nữ của mình, cố gắng thêm nhiều màn dạo đầu, âu yếm hôn hít các thứ.
Nếu đã là để phát tiết và diễn kịch, vậy thì vào thẳng vấn đề chính luôn đi!
Cười tà một tiếng, Dương Thần một tay lật người Tiêu Mạn Nghiên lại, xốc lên lớp che đậy mỏng manh trên mông nàng, vung tay quất tới tấp xuống!
"Bốp, bốp, bốp, bốp!"
Theo tiếng vỗ giòn tan, hai phiến thịt trắng mập mạp tức khắc để lại không ít dấu bàn tay đỏ ửng, rung rẩy không ngừng, khe đào ở giữa cũng rỉ ra mật dịch.
Dương Thần nhìn Tiêu Mạn Nghiên quay đầu lại, thấy vẻ mặt nàng đầy hưởng thụ, dường như rất thích bị hắn đánh.
"Quả nhiên là hạng đàn bà đê tiện..." Dương Thần cười hắc hắc, cởi quần, trực tiếp "đĩnh thương" xuất trận!
Tiêu Mạn Nghiên còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy một cự vật đột ngột đâm vào. Đường đạo phía dưới vốn dĩ đã không còn chặt chẽ, nay vì kích cỡ tăng vọt bất ngờ, lại trở nên tràn đầy, lấp đầy từng tấc thịt mềm, khiến nàng không khỏi phát ra một tiếng kinh hô!
"Á á! Ca ca! Anh... chỗ đó của anh... sao lại biến to đến thế này!?"
Dương Thần mới sực nhớ ra "cái ấy" của mình không được tạo hình giống hệt Tiêu Phong Thu, chủ yếu cũng do hắn không cân nhắc kỹ, mắt thường thì làm sao phân biệt được kích cỡ của cái thứ kia cơ chứ?
Vì thế hắn ngang ngược vả thêm một cái lên cặp mông vểnh của "đường muội", vẻ mặt đương nhiên đáp: "Đồ đàn bà ngu ngốc! Chẳng lẽ không biết có thể uống thuốc để thay đổi sao!?"
"Chẳng lẽ... là loại Ma Hổ Thiên Dương Đan trong lời đồn có thể giúp bảo bối lớn mạnh trong thời gian ngắn sao?" Tiêu Mạn Nghiên quả thật biết loại đan dược này, nàng kinh ngạc hỏi.
Dương Thần chẳng buồn quan tâm nhiều thế, Ma Hổ thiên hổ gì chứ, cô đâu có mọc "Bạch Hổ" đâu.
Mặc kệ tất cả, Dương Thần dốc sức phát tiết hỏa khí, từng đợt công kích cuồng mãnh như thủy triều muốn nuốt chửng Tiêu Mạn Nghiên!
Tiêu Mạn Nghiên cảm thấy phía sau mình tựa như một con mãnh thú không biết mệt mỏi, chỉ cảm thấy hôm nay "đường ca" thực sự lợi hại cực kỳ, cho rằng đó cũng là công hiệu của Ma Hổ Thiên Dương Đan, nên cũng không đoán già đoán non thêm gì.
Quả thật, bị che mắt như vậy, căn bản không nhìn ra Tiêu Phong Thu này là hàng giả, Tiêu Mạn Nghiên cũng không phải kẻ đa nghi.
Một tiếng rưỡi sau, dần dần, nàng đã không biết lên đỉnh bao nhiêu lần, toàn thân như bị rút cạn, hai mắt hơi đảo trắng dã.
Không phải vì một tu sĩ Hóa Thần kỳ hậu kỳ lại yếu đuối đến mức không chịu nổi lăn lộn như vậy, mà là do Tiêu Mạn Nghiên hoàn toàn đắm chìm trong cuộc hoan lạc, căn bản không muốn dùng chân nguyên điều trị cơ thể, mà cứ để bản thân như một người phụ nữ bình thường, cứ thế mà thừa nhận.
Đến cuối cùng, Tiêu Mạn Nghiên mơ mơ màng màng, cảm thấy cơ thể phía dưới trống rỗng, "cái đại gia hỏa" kia đã được rút ra, tức khắc cảm nhận được một luồng gió lạnh ùa vào bên trong.
Ngay sau đó, Tiêu Mạn Nghiên bị lật người lại, bị người ta túm lấy gương mặt, mơ màng hé miệng...
"Ưm!..."
Dương Thần nhét "long giác" của mình vào khoang miệng của nàng, ra vào nhanh chóng mấy vòng rồi phóng thích tinh hoa.
Trước kia mỗi khi lên giường với các người phụ nữ của mình, họ đều muốn có con, nên Dương Thần không nỡ làm mấy chuyện quá đáng như vậy, vì thế đều quy củ phóng thích vào trong cơ thể họ.
Nhưng với Tiêu Mạn Nghiên này thì không cần thiết, đơn giản để cho cô muội tử này ăn bữa khuya vậy.
Tiêu Mạn Nghiên dường như không ngờ Dương Thần lại làm vậy, khi phản ứng lại được thứ đầy miệng dính dấp có mùi tanh đó là gì, nàng nhìn Dương Thần với ánh mắt phức tạp và mơ hồ.
Ngay sau đó, nàng khép miệng lại, ực một cái nuốt xuống...
Liếm liếm cánh môi đỏ hồng, Tiêu Mạn Nghiên rướn người ôm lấy cổ Dương Thần, cười quyến rũ nói: "Ca ca thật xấu, sao lại nghĩ ra chiêu này chứ, là muốn muội muội hút khô anh sao?"
Dương Thần dùng hai ngón tay bóp chặt cằm nàng, cười tà: "Thích kiểu thô bạo này sao?"
"Thích, thích chết mất thôi ca ca..." Tiêu Mạn Nghiên lại động tình hôn lên môi Dương Thần, vừa nỉ non: "Chỉ có ca ca đối với Mạn Nghiên là tốt nhất... Đêm nay ca ca ngủ lại đây đi... Ngày mai anh lại phải đi ra ngoài, muội muội lại sẽ nhớ anh chết mất."
Đi ra ngoài?
Sau lưng Dương Thần toát mồ hôi lạnh, hóa ra Tiêu Phong Thu định ngày mai đi ra ngoài? May mà con tiện nhân này tới cầu xin hắn lên giường, nếu không hắn suýt nữa đã lộ tẩy rồi!
Dương Thần làm bộ làm tịch hỏi: "Hay là anh không ra ngoài nữa, ở lại bồi tiểu mỹ nhân của anh nhé?"
Tiêu Mạn Nghiên lườm hắn một cái: "Sao mà được, đại bá muốn dẫn anh đi bái phỏng các gia tộc chi thứ của Tiêu thị, là để sau này khi anh tiếp nhận vị trí gia chủ sẽ ít gặp lực cản và có nhiều sự ủng hộ hơn."
"Ca ca, thiên phú tu hành của anh bình thường, nếu không chịu khó đả thông quan hệ, sau này lỡ như đại bá và cha em sinh thêm con, hoặc là gia gia tìm người thừa kế từ chi thứ nhà họ Tiêu thay thế anh, thì phiền toái lắm."
Dương Thần thầm nghĩ, thì ra là vậy, muốn đi thăm viếng các gia tộc chi thứ kia. Bảo sao Tiêu gia là gia tộc lánh đời, làm sao có thể chỉ có độc một mạch như vậy được.
Xem ra Tiêu Phong Thu này sống cũng có áp lực, chỉ là bản thân không cầu tiến. Đường đường là đại thiếu gia nhà họ Tiêu mà tu vi thấp thế này, không dựa vào quan hệ thì sau này tiếp nhận chức vụ gia chủ e rằng cũng khó.
Nhưng những thứ đó chẳng quan trọng, giờ hắn đã chết, còn bản thân mình thì phải thay thế hắn đi thăm viếng những thân thích kia.
Không còn cách nào, hắn đành phải hoãn kế hoạch đi cứu Tố Tâm lại. Tuy nhiên, vì Kiếm Si Tư Thiếu Cung sẽ đến sau khoảng nửa tháng nữa, chỉ sợ lần đi ra ngoài này cũng chẳng còn lại bao nhiêu ngày, dẫu sao thì Tiêu Mạc Hối chắc chắn sẽ muốn gấp rút trở về.
"Anh đi ra ngoài, em có thể tìm đàn ông khác, có sao đâu," Dương Thần nói, rồi xuống giường mặc quần áo. Bảo hắn ngủ lại với người đàn bà này một đêm, hắn vẫn thấy không thoải mái lắm.
Tiêu Mạn Nghiên cười khanh khách, từ phía sau ôm lấy cổ Dương Thần: "Ca ca ghen à? Muội muội đã lâu rồi không tìm mấy gã đàn ông hoang dã đó để chơi, mấy tên tu sĩ đó chẳng qua chỉ là nô tài nhà chúng ta nuôi thôi, dùng họ làm công cụ tiêu khiển cho muội muội mà thôi... Anh phải biết, người muội muội thích nhất vẫn là ca ca đấy..."
Dương Thần nổi da gà, hai anh em nhà này đúng là "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", ngay cả loại đại lưu manh như chính mình cũng có chút chịu không nổi.
"Ca ca không ở lại cũng không sao, nhưng ngày mai đi thì anh phải cẩn thận một chút, Tam gia Võ hội còn một năm nữa là bắt đầu rồi, đám con cháu chi thứ nhà họ Tiêu kia, đứa nào cũng muốn nhân cơ hội này mà dẫm lên anh để thượng vị đấy..."