Gần như cùng lúc đó, thân ảnh Dương Thần đã lao lên trên không trung che chắn cho mọi người. Sức mạnh khởi nguồn từ trời đất cuộn lại thành một tấm khiên xoáy tròn, va chạm mãnh liệt với ba cột sáng kia!
Trong chốc lát, cả khoảng không trung đều bị màu xám bạc chói lòa chiếm trọn! Năng lượng phản vật chất tựa như mưa tuôn, trút xuống xung quanh tấm lá chắn hư không rồi tan biến thành từng giọt mưa nhỏ!
Khung cảnh trông có vẻ vô cùng rực rỡ này lại chứa đựng sự chết chóc kinh hoàng!
Dương Thần chỉ cảm thấy toàn bộ xương cốt trong người như muốn vỡ vụn, khí huyết cuộn trào, tựa như hàng vạn con suối lũ đổ về, không ngừng tấn công vào mọi dây thần kinh đau đớn trong cơ thể mình!
Cảm giác đau đớn đến mức muốn xé nát cơ thể, còn hơn cả cái chết này khiến Dương Thần không nhịn được mà rên khẽ.
Một ngụm máu tươi không thể kìm nén được phun ra khỏi miệng, tỏa ra mùi tanh nồng!
“Dương Thần!!”
Đám người dưới mặt đất dù chỉ đứng nhìn thôi cũng cảm thấy tim mình như rụng xuống vực thẳm!
Đường Uyển và Thái Ngưng thậm chí không thể kiềm chế mà đỏ hoe cả mắt, cắn rách cả môi!
Vừa rồi chỉ là đợt hợp kích của mấy khẩu pháo năng lượng phản vật chất thôi mà đã vô cùng chật vật để chống đỡ rồi, nay Nghiêm Bất Vấn đột ngột tăng cường gấp ba lần năng lượng phản vật chất, sao có thể chỉ đơn giản là cộng dồn như vậy được!?
Mỗi khi đến một giới hạn, chỉ cần vượt quá một chút thôi cũng có thể dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn!
Cũng giống như một cây cầu đã quá tải ở mức cao nhất, chỉ cần một con kiến bò lên tiếp theo thôi cũng có thể gây ra cảnh sập đổ!
Sức mạnh trời đất của Dương Thần lúc này tuy có thể nhanh chóng bổ sung, nhưng năng lượng phản vật chất của Nghiêm Bất Vấn cũng là loại năng lượng không ổn định tinh thuần nhất trong vũ trụ. Hơn nữa, với sự tràn đầy năng lượng từ loại tinh thể tuyệt đối thuần khiết như Thần Thạch, tốc độ hồi phục của nó có thể coi là vô tận!
Mà bộ "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" lại không có công pháp đặc biệt nào giúp sức mạnh trời đất tạo nên sức phá hoại kinh khủng, những chiêu thức Dương Thần sử dụng đều là tự mình mày mò và lĩnh hội mà ra.
Đối phó với tu sĩ bình thường trên Hóa Thần kỳ thì không nói làm gì, nhưng đối phó với kẻ cùng là Độ Kiếp kỳ, có pháp bảo có pháp thuật, thì chưa chắc đã chiếm được ưu thế.
Còn Nghiêm Bất Vấn trước mắt này, rõ ràng đã hoàn toàn kiểm soát Thần Thạch, dung hợp nó làm một với bản thân. Tất cả năng lượng phản vật chất đều được dùng để thực hiện sự hủy diệt thuần túy, xóa sổ mọi thứ. Đây tuyệt đối không phải thứ mà một kẻ tu sĩ "tay ngang" như Dương Thần có thể chống đỡ!
Nếu không phải sức mạnh khởi nguồn trời đất quả thực mạnh mẽ hơn chân nguyên bình thường quá nhiều, độ bền cực cao, lại có thể nhanh chóng bổ sung, thì e rằng Dương Thần sớm đã bị đánh cho hình thần câu diệt từ lâu!
Dương Thần miễn cưỡng ổn định thân hình, sắc mặt tái nhợt, hạ xuống lơ lửng bên dưới, thở hổn hển không ngừng tự chữa lành cơ thể và khôi phục sức mạnh trời đất.
“Sao, mới một chiêu đã không chịu nổi rồi? Không phải ngươi nói thắng thua chưa biết sao? Không phải ngươi thấy mình rất giỏi sao?” Nghiêm Bất Vấn vặn vẹo gương mặt dữ tợn, tựa như đang đùa giỡn với một con côn trùng.
Dương Thần nghiến chặt răng, ngọn lửa giận trong lòng cuộn trào gào thét, nhưng lại chẳng có cách nào hay ho để đối đầu với tên này.
Năng lượng phản vật chất tuy không phải thứ hắn hiểu rõ, nhưng theo những gì hắn biết, thì đây cũng là loại năng lượng nguyên thủy nhất trong vũ trụ, giống như một cực Dương tất yếu sẽ có một cực Âm vậy.
Vũ trụ muốn ổn định, không gian muốn ổn định, tất yếu phải có một lực lượng ổn định, mà năng lượng phản vật chất, lại chính là thứ khiến tất cả không gian, thế giới ổn định này trở nên bất ổn!
Nói cách khác, nếu xét về mặt lý thuyết thuần túy, các loại năng lượng trong không gian ổn định thông thường đều là nhỏ bé đối với năng lượng phản vật chất, trừ khi có thể tạo ra được một loại lực lượng ổn định tuyệt đối tinh thuần!
Thế nhưng, loại lực lượng nào mới là loại ổn định tuyệt đối, một loại lực lượng tinh thuần đủ sức sánh ngang và chống lại phản vật chất chứ!?
Dương Thần có thể khẳng định là có, cũng như thuốc độc chắc chắn có thuốc giải, nhưng làm sao hắn biết cái đó là cái gì được!?
Không đợi Dương Thần suy nghĩ nhiều, khối cầu ánh sáng màu xám bạc hình tròn nơi ngực Nghiêm Bất Vấn lại một lần nữa bùng nổ, phóng ra cột sáng to hơn gấp đôi so với lúc nãy!
Trên hai bàn tay hắn, những khối cầu ánh sáng khổng lồ dần ngưng tụ, như muốn ép năng lượng phản vật chất thành một quả cầu to lớn!
Dương Thần không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ có thể cứng rắn chống đỡ!
Lúc này hắn có thể bỏ chạy, nhưng đám phụ nữ dưới mặt đất thì không có cơ hội để né tránh!
Sức mạnh khởi nguồn trời đất miễn cưỡng phục hồi lại, tạo thành tấm lá chắn hư không khổng lồ dày dặn hơn lúc trước, va chạm cùng cột sáng tử thần kia!
“Bành bành!!”
Dương Thần chỉ cảm thấy xương cốt như sắp rời ra, khóe mắt đã bắt đầu rỉ máu. Những cú va chạm liên tiếp thế này, dù cho cơ thể biến thái của hắn cũng không thể chống đỡ mãi được!
Cứ tiếp tục thế này, thua trận chỉ là chuyện sớm muộn!
Dưới mặt đất, Thái Ngưng vừa giải quyết xong vài chiến binh sinh hóa, nhìn thấy cảnh này, trên gương mặt thanh lãnh cuối cùng cũng xuất hiện sự kích động hiếm thấy.
“Dương Thần! Anh đừng chỉ thủ không công nữa! Hắn chính là đang ỷ vào việc anh chỉ lo bảo vệ chúng tôi nên mới ngang ngược như vậy đấy!”
Lý Mạc Thân và Thái Vân Thành cùng những người khác lộ vẻ xấu hổ, nếu không phải vì họ muốn trốn cũng không trốn nổi, đánh cũng chẳng có sức chiến đấu, thì làm sao rơi vào nông nỗi vô dụng đến thế này, còn kéo chân Dương Thần chứ!
Dương Thần cười khổ trong lòng, mình mà đi tấn công, chưa nói đến việc có đánh bại được Nghiêm Bất Vấn hay không, chỉ cần Nghiêm Bất Vấn tiện tay bắn xuống hai cột sáng như vừa rồi, dù Thái Ngưng có thể né được, thì Đường Uyển phải làm sao!? Lý Độn bị thương thì sao!?
Lý Độn với gương mặt tái nhợt như giấy vàng tức giận đến run rẩy cả người, đang dựa vào lòng Đường Tâm, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Nghiêm Bất Vấn đang đắc ý vênh váo, khinh miệt tất cả trên bầu trời.
“Mình lại trở thành gánh nặng cho lão Dương…”
Đối với kẻ kiêu ngạo như cậu ta, từ sau khi gặp Dương Thần, không phải đối thủ của Dương Thần cũng đành thôi, dù sao mỗi người mỗi cảnh, nhưng tên Nghiêm Bất Vấn chỉ dựa vào nghiên cứu khoa học mà lại có thể coi cậu ta như loài kiến cỏ, điều này khiến Lý Độn vô cùng khó chịu!
Đường Tâm nước mắt giàn giụa, nhìn người đàn ông hiếm khi từ bộ dạng cợt nhả trở nên nghiêm túc và tiều tụy như vậy trong lòng mình, cô chợt nhận ra mình chẳng mảy may để tâm đến việc Nghiêm Bất Vấn đối xử với mình thế nào, mà trái lại, nhìn thấy nỗi đau của Lý Độn, lòng cô đau như cắt.
Nghiêm Bất Vấn nhìn xuống tất cả mọi người, cười lạnh ngạo nghễ: “Đúng là một đám sâu bọ ngu xuẩn. Lãng phí thời gian với mấy kẻ như các ngươi, chỉ có thể nói là ta quá lười biếng rồi. Nếu ta chăm chỉ hơn một chút thì đã sớm tàn sát sạch sẽ cả lũ rồi, đâu cần dùng đến kế sách lùa tất cả các ngươi lại một chỗ như hôm nay... Có di ngôn gì thì nói nhanh đi. Tất nhiên, có nói ta cũng sẽ không giúp các ngươi thực hiện đâu.
Trừ khi là, giúp các ngươi chết nhanh hơn...”
Nói xong, hai tay Nghiêm Bất Vấn ngưng tụ hai khối năng lượng phản vật chất khổng lồ như khinh khí cầu, luồng sáng màu xám bạc chảy trôi, như tia điện đan xen, ầm ầm giáng xuống!
Cuộc oanh tạc kiểu này còn có sức bùng nổ mạnh hơn cả cột sáng!
Dương Thần chưa kịp nghĩ ra cách nào để đánh úp giành chiến thắng, trước mắt chỉ có thể dốc hết toàn lực chống đỡ đợt tấn công này, nếu không thì đừng nói đến những người bên dưới, e rằng mặt đất cũng phải biến thành một hố thiên thạch!
Ngay cả phía bên Đường Triết Sâm, những người nhà họ Đường đã lánh đi từ xa cũng hoảng hốt chạy xa thêm nữa.
Dương Thần lúc này đã dốc hết mười thành công lực, so với lần đối chiến trước với Nghiêm Bất Vấn còn dốc toàn lực hơn. Mặc dù mây trời cuồn cuộn, cuồng phong gào thét, nhưng lại không có lấy một dấu hiệu nào của sấm sét!
Dương Thần ước gì lúc này có thể có một kiếp nạn Cửu Thiên Thần Lôi giáng xuống, biết đâu có thể bổ chết Nghiêm Bất Vấn, còn mình sống chết ra sao thì phó mặc cho số phận.
Thế nhưng, Thiên kiếp mà hắn vẫn luôn cẩn thận đề phòng dường như vẫn còn cách hắn một khoảng rất xa!
Dương Thần biết, với tu vi hiện tại của mình, e rằng chặng đường đến lần Độ Kiếp thứ hai vẫn còn rất dài, chuyện muốn nâng cao tu vi trong lúc chiến đấu e là không thực tế.
Nhưng nếu chỉ dùng sức mạnh trời đất để chống đỡ thì có lẽ không đủ để đối phó với đợt tấn công này.
Nghiến răng một cái, Dương Thần lấy ra từ không gian song song chiếc "Càn Nguyên Thiên Cương Trạc" có được từ tay Lạp Tháp Đạo Nhân trước đó. Chiếc vòng này là pháp bảo phòng thủ, theo lời Tiêu Chỉ Tình thì chắc là thuộc hàng trung hạ phẩm, có lẽ cao cấp hơn tấm khiên đồng cổ của gã đại hòa thượng kia.
Mặc dù không giỏi dùng pháp bảo, nhưng Dương Thần vẫn quyết định thứ gì có thể dùng được thì cứ dùng tất!
Chuỗi suy nghĩ này chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Ngay khoảnh khắc hai khối năng lượng phản vật chất khổng lồ ầm ầm lao đến trước mắt, Càn Nguyên Thiên Cương Trạc trên tay Dương Thần cũng nhờ sự thôi động của chân nguyên đặc biệt từ sức mạnh trời đất mà tỏa ra ánh hào quang trắng vàng!
Một tấm màn sáng trắng vàng tương đối nhỏ xuất hiện phía trên mọi người, còn toàn bộ sức mạnh khởi nguồn trời đất của Dương Thần lại hình thành nên lớp lá chắn thứ hai, lần nữa bao phủ lấy tất cả mọi người!
Ngay giây phút va chạm, tất cả mọi người gần như ù tai, phần lớn đều trực tiếp nhắm mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng tàn khốc sắp ập đến!
Mà Đường Uyển và Thái Ngưng lại nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Dương Thần. Khi thấy hai khối năng lượng bị tiêu mòn sạch sẽ, đầu tiên là vui mừng, nhưng ngay sau đó cả hai lại cùng thét lên kinh hãi!