Lưu Tình hơi sững người, nhưng ngay lập tức hiểu ra ý tứ của Dương Kỳ, cô lùi lại vài bước rồi mới xoay người trở về sau bàn làm việc ngồi xuống.
Cô thoải mái dựa vào ghế, trên gương mặt xinh đẹp điểm xuyết ý cười, khẽ nhướn mày nói: "Trong công ty có nhiều người có ý đồ với tôi lắm, đợi khi nào cậu thực sự có tư cách nói câu này hãy tới tìm tôi."
Dù chưa chắc chắn mục đích thực sự của Dương Kỳ là gì, nhưng Lưu Tình biết mình nhất định phải đè bớt uy phong của tên nhóc này, nếu không sau này vị trí trưởng bộ phận của cô chẳng phải sẽ thành bù nhìn hay sao.
Tuy nhiên đây cũng là lời thật lòng, người phụ nữ như Lưu Tình, dù so với những minh tinh hạng nhất cũng chẳng hề kém cạnh. Người theo đuổi cô xếp dài cả một tiểu đội, trong đó không thiếu những người ở vị thế cao, tính ra thì Dương Kỳ bây giờ thực sự chưa có tư cách đó.
"Chuyện này chắc sẽ không quá muộn đâu." Dương Kỳ cười nhạt, biểu cảm rất điềm nhiên.
Không lời lẽ hào hùng, không phách lối ngông cuồng, đó là chiêu trò của những kẻ không có thực lực dùng để bảo vệ lòng tự trọng đáng thương của mình, Dương Kỳ không cần những thứ đó.
Một tiếng cười nhẹ, anh xoay người đầy phóng khoáng, để lại Lưu Tình đang ngẩn ngơ với vẻ mặt kinh ngạc.
Tên này quá ngông cuồng, đúng vậy, chính là ngông cuồng. Anh không nói nhiều, cũng chẳng tuyên bố gì, nhưng lại khiến người ta cảm thấy còn ngông cuồng hơn cả khi làm thế.
"Người này cũng thú vị thật." Khóe miệng Lưu Tình nở một nụ cười, trong lòng vô thức để lại hình bóng của Dương Kỳ. Đây là lần đầu tiên có một người đàn ông bước vào lòng cô, chỉ là chính Lưu Tình cũng không nhận ra điều đó.
Lúc Dương Kỳ bước ra ngoài thì vừa vặn gặp tên béo. Tên này thuộc kiểu người dễ gần, trực tiếp tiến lên chào hỏi: "Anh bạn, cậu cũng qua phỏng vấn rồi à? Đúng là có duyên, sau này mong được chiếu cố nhiều hơn."
Tên béo nở nụ cười thật thà, xem ra tên này cũng là kẻ có chút bản lĩnh đây.
"Chiếu cố cái gì chứ, toàn lời sáo rỗng thôi, có mối ngon thì cùng làm." Dương Kỳ cười toe toét, lời lẽ khá thô lỗ nhưng lại khơi dậy thiện cảm của tên béo.
Đàn ông mà, văn vẻ quá lại mang hơi hướng đàn bà.
"Ha ha, được, tôi tên là Tiêu Sở Sinh, còn cậu?" Tên béo cười giới thiệu.
Tiêu Sở Sinh, Dương Kỳ suýt chút nữa bật cười thành tiếng, không ngờ tên của tên béo lại thú vị như vậy.
"Cái tên gì thế này, thôi tôi gọi cậu là tên béo đi, tôi là Dương Kỳ." Dương Kỳ bĩu môi, cũng không che giấu điều gì.
Tên béo hiếm khi thấy ngượng, nhưng sau khi nói chuyện như vậy, quan hệ giữa hai người lại gần gũi hơn, lập tức khoác vai bá cổ nhau đi ra ngoài.
"Ông anh, anh chấm em nào rồi thì nói với anh em một tiếng, tránh đến lúc đó lại va chạm." Tên béo kém Dương Kỳ một tuổi, cái gã dễ gần này trực tiếp gọi cả "anh" luôn.
"Tôi thấy cô trưởng phòng Lưu kia cũng được đấy." Dương Kỳ trưng ra vẻ mặt "dâm tà" nhưng không hề che giấu, người phụ nữ như Lưu Tình quả thực có thể khơi dậy dục vọng của đàn ông.
Tên béo không kìm được rùng mình một cái, chà chà, ông anh này đúng là mãnh tướng, trực tiếp ra tay với cả trưởng phòng Lưu, lòng ngưỡng mộ của tên béo dâng lên như nước sông cuồn cuộn.
Đàn ông với nhau không cần nhiều thủ tục, nói chuyện hợp thì nói, không hợp thì biến. Hai gã này đều chẳng phải dạng vừa, giờ tụ lại với nhau đúng là cảm thấy gặp nhau quá muộn.
Hai người rời khỏi công ty, thấy thời gian còn sớm bèn tìm một quán ăn uống rượu.
Câu chuyện trên bàn rượu đương nhiên không thể thiếu phụ nữ, đến sau cùng hai gã này còn phân chia cả phụ nữ, ranh giới rõ ràng, không được phép vượt qua.
Mãi đến sáu giờ chiều, hai người mới chia tay trong sự tiếc nuối.
Dương Kỳ lảo đảo cơ thể, lấy ra bao Hồng Hà năm tệ, châm một điếu rồi thong dong trở về biệt thự. Lúc này Vân Nhược Thi đã về rồi, không biết là cố ý hay vô ý mà cô lại còn để cửa cho Dương Kỳ.
Nhưng Dương Kỳ lại chẳng vui nổi, mẹ kiếp, người phụ nữ này thực sự không định buông tha anh sao.
Dương Kỳ tạm thời cũng không định làm gì, lao thẳng vào phòng tắm rửa ráy, mẹ nó, người dính đầy mùi rượu.
Rắc!
Dương Kỳ đang tắm thoải mái thì cửa phòng tắm bỗng bị đẩy ra, một chân của Vân Nhược Thi bước vào.
"Á..." Trong biệt thự vang lên một tiếng thét, nhưng âm thanh này lại là của đàn ông.
Chỉ thấy Dương Kỳ hai tay che bộ phận nhạy cảm, kinh hãi nhìn Vân Nhược Thi, lí nhí hỏi: "Cô định làm gì?"
Vân Nhược Thi rất bực bội, cô đang định vào tắm thì bất ngờ nhìn thấy Dương Kỳ trần như nhộng bên trong, theo bản năng liền thét lên, nhưng không ngờ tên này còn hét trước cả cô.
Nhất là biểu cảm của Dương Kỳ, làm như thể cô sắp cưỡng hiếp anh vậy.
"Cút ra ngoài mau." Tuy nhiên Vân Nhược Thi dù sao cũng là con gái, không thể đứng đây tranh cãi với Dương Kỳ được, cô để lại một câu lạnh lùng rồi quay lưng bỏ đi.
Nhìn theo bóng lưng của Vân Nhược Thi, Dương Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm, anh thực sự hơi sợ, nếu Vân Nhược Thi muốn cưỡng ép mình, anh cũng khó lòng từ chối.
Nhưng nếu thực sự làm chuyện đó, anh buộc phải "mua vé bổ sung" (ý nói phải cưới) mất.
Vội vàng tắm xong, Dương Kỳ mới bước ra khỏi phòng tắm, vừa vặn gặp Vân Nhược Thi đi vào, hai người gặp nhau đương nhiên chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì. Vân Nhược Thi hừ lạnh một tiếng rồi đi vào phòng tắm.
Dương Kỳ cũng không tự chuốc lấy phiền phức, tìm bừa một phòng ở tầng một rồi nghỉ ngơi.
"Bố, con là con gái của bố, bố nỡ lòng đẩy con vào hố lửa sao?" Sáng ngày hôm sau, khi Dương Kỳ còn đang mơ màng ngủ thì nghe thấy tiếng Vân Nhược Thi giận dữ.
"Sao lại là đẩy con vào hố lửa, nhà họ Triệu là gia tộc lớn ở tỉnh thành, con gả qua đó họ có thể bạc đãi con sao? Hơn nữa tập đoàn Thi Vũ của chúng ta còn có thể tiến xa hơn." Đối diện với Vân Nhược Thi là một người đàn ông trung niên.
Người đàn ông mặt đầy tươi cười, phía sau ông ta còn có hai thanh niên đeo kính râm, nhìn qua là biết loại vệ sĩ.
"Gia tộc lớn thì sao? Triệu Tử Dục đó là loại người gì, cả tỉnh này ai mà không biết, con sẽ không gả đâu." Sắc mặt Vân Nhược Thi rất lạnh lùng, cô là một người phụ nữ tự cao, sao cam tâm làm một quân cờ trong tay người khác.
"Con là con gái của bố, hôn nhân của con cái xưa nay đều là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, con nhất định phải gả." Vân Hoành biết mình không nói lại được Vân Nhược Thi nên giở bài vô lại.
Ông ta nói tiếp: "Bố đã bàn bạc với bên nhà họ Triệu rồi, lát nữa con đi sang tên công ty cho bố, rồi gả sang nhà họ Triệu đi."
"Ha ha..." Vân Nhược Thi cười lạnh nói: "Cuối cùng cũng nói ra mục đích của ông rồi à? Ông chỉ là muốn tập đoàn Thi Vũ thôi, xem ra quyết định năm đó của ông nội quả thực không sai."
"Đừng có nhắc đến lão già đó với tao, tao mới là con trai ông ta, thế mà lại muốn để lại tập đoàn cho một người ngoài, thật không hiểu ông ta nghĩ gì nữa." Nhắc đến cha mình, Vân Hoành không hề tỏ ra kính trọng, ngược lại còn đầy oán hận.
Ông ta vốn dĩ mới là người thừa kế tập đoàn Thi Vũ, nhưng lão già đó cứ khăng khăng nói ông ta không có năng lực, nhất định phải để Vân Nhược Thi thừa kế. Trong mắt Vân Hoành, Vân Nhược Thi - đứa con gái ruột này chẳng khác nào người ngoài.
Khi lão già đó còn sống, ông ta không làm gì được, nhưng giờ lão già chết rồi, Vân Hoành bắt đầu nảy sinh ý đồ. Lão già đó trước khi chết từng nói, Vân Nhược Thi phải gả cho một chàng trai tên Dương Kỳ, nếu gả cho người khác thì thu hồi quyền thừa kế của cô.
Chính vì nguyên nhân này, Vân Hoành mới sốt sắng muốn gả Vân Nhược Thi đi.
Đây cũng là lý do tại sao hôm qua vừa gặp Dương Kỳ, Vân Nhược Thi đã định đi đăng ký kết hôn, chính là để thoát khỏi sự quấy rầy của cha mình.
Tuy cô không hài lòng lắm về Dương Kỳ, nhưng cô từng nghe ông nội nói, Dương Kỳ là do một cao nhân dạy dỗ, phẩm hạnh chắc chắn sẽ không tệ.
Hai hàng lệ nóng lăn dài trên gương mặt xinh đẹp của Vân Nhược Thi, cô thực sự bị tổn thương. Cha cô, Vân Hoành, nghiện cờ bạc, mấy năm nay không biết đã phá tán bao nhiêu tài sản, hơn nữa còn ra ngoài trăng hoa, cuối cùng thì ly hôn với mẹ cô.
Giờ lại muốn cướp đoạt công ty trong tay mình. Vân Nhược Thi không phải không muốn đưa, mà là cô biết, nếu tập đoàn Thi Vũ rơi vào tay Vân Hoành, không quá một tháng sẽ phá sản.
"Ông chết tâm đi, cho dù tôi có chết cũng không gả cho Triệu Tử Dục." Vân Nhược Thi trực tiếp chặn đường lui, để cô gả cho một tên công tử bột, thà để cô chết còn hơn.
"Hừ, chuyện này không đến lượt con quyết định, bắt nó đi cho ta." Vân Hoành dứt khoát trở mặt, hừ lạnh một tiếng, hai vệ sĩ phía sau lập tức tiến lên, giơ tay định lôi Vân Nhược Thi.
Vân Nhược Thi hoảng sợ, cô là con gái chân yếu tay mềm, gặp người thường cũng không phải đối thủ, huống chi là hai vệ sĩ này, đều là tay chân hạng nhất.
Bình bình!
Ngay khi tay hai vệ sĩ sắp chạm vào Vân Nhược Thi, trong biệt thự bỗng vang lên hai tiếng bịch nặng nề, ngay sau đó, hai vệ sĩ như diều đứt dây, va mạnh xuống sàn nhà.
"Mẹ kiếp, chúng mày là cái thá gì, còn dám chạm vào vợ chưa cưới của ông, chán sống à." Đương nhiên là Dương Kỳ ra tay rồi. Anh nói câu này còn tiến lên bồi thêm cho mỗi tên vệ sĩ hai cước.
Dương Kỳ ra tay không phải vì anh đổi ý, mà là tên này cảm thấy, tuy anh muốn từ hôn, nhưng hôn ước này chưa hủy cơ mà? Chưa hủy thì Vân Nhược Thi vẫn là vợ chưa cưới của anh, bọn người này dám bắt Vân Nhược Thi đi thì mặt mũi anh để vào đâu?
"Vân Nhược Thi, mày dám nuôi trai tơ!" Vân Hoành nhìn thấy Dương Kỳ thì tức đến run người, ông ta không thể ngờ được, một Vân Nhược Thi luôn giữ mình trong sạch lại giấu một người đàn ông trong biệt thự.
Chát!
Nhưng lời này vừa dứt, đáp lại ông ta là một cái tát vang dội.
"Đừng có nói lời khó nghe thế, lão tử là Dương Kỳ." Dương Kỳ rất tức giận, mẹ kiếp, lão tử anh tuấn tiêu sái thế này, sao có thể làm "trai tơ" được.
"Mày... mày là Dương Kỳ?" Nghe thấy cái tên này, Vân Hoành theo bản năng có chút e sợ. Ông ta từng nghe lão già đó nói Dương Kỳ là đồ đệ của "vị đó". Tuy ông ta không biết danh hiệu của "vị đó" là gì, nhưng cũng nghe đồn đó là kẻ giết người không chớp mắt.
Đồ đệ do "vị đó" dạy dỗ ra chắc chắn cũng là hạng tâm ngoan thủ lạt.
Nhưng rất nhanh Vân Hoành đã phản ứng lại, giận dữ nói: "Vân Nhược Thi, đừng tưởng mày tìm bừa một thằng đàn ông ra là có thể qua mắt tao, tao không thừa nhận thân phận của nó thì cũng vô dụng thôi."
Dương Kỳ chẳng buồn đôi co với lão già này, tuy trên danh nghĩa là bố vợ anh, nhưng lão già này chẳng ra cái giống gì.
"Cút!" Anh bất ngờ tiến lên, quát lớn một tiếng, không nể mặt Vân Hoành chút nào.
Tiếng quát này Dương Kỳ đã dùng Sư Hống Công, Vân Hoành chỉ thấy hai tai ù đi, căn bản không nghe thấy tiếng gì bên ngoài.
Cơ thể ông ta run lên, sợ hãi nhìn Dương Kỳ, vội vàng bỏ chạy ra ngoài, hai vệ sĩ bị thương cũng lồm cồm bò dậy đi theo.
"Thằng nhóc, mày đợi đấy, tài sản nhà họ Vân không phải thứ mày có thể dòm ngó." Xác định đã đến nơi an toàn, Vân Hoành mới có cơ hội nói lời đe dọa, nhưng lời này phần lớn là nói cho hai vệ sĩ nghe.
Vân Nhược Thi đứng sau lưng Dương Kỳ, ngẩn người nhìn mọi thứ, một câu cũng không nói, nhưng trong thâm tâm cô lại gợn lên một làn sóng.
Tuy bề ngoài cô mạnh mẽ kiêu ngạo, nhưng nói cho cùng cũng là phụ nữ, cũng từng nghĩ, nếu có một người đàn ông cho mình một bờ vai vững chắc, bất kể sóng gió thế nào, chỉ cần bờ vai này vẫn còn, thì sự an toàn đó vẫn còn.
Mà hôm nay, Vân Nhược Thi cuối cùng cũng có cảm giác đó. Cô bỗng nghĩ, Dương Kỳ nhiều nhất là lôi thôi một chút, nhưng những thứ đó đều có thể thay đổi mà.
Người xưa nói, trong mắt tình nhân có Tây Thi, câu này quả nhiên không sai. Ít nhất trong thâm tâm Vân Nhược Thi, giờ phút này đã xảy ra biến chuyển long trời lở đất, ít nhất là không còn chán ghét như trước nữa!
Thực ra Vân Nhược Thi không phải chưa từng nghĩ đến việc tìm bừa một người thay thế Dương Kỳ. Với năng lực của cô, làm một thân phận giả không khó, chỉ là sau khi ông nội cô mất, trong nhà họ Vân còn một ông lão, ông ta cũng là người đại diện do ông nội để lại, có thể tra rõ thân phận của Dương Kỳ.
Dương Kỳ quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Vân Nhược Thi. Anh vẫn chưa biết suy nghĩ của Vân Nhược Thi, chỉ biết tâm trạng cô không tốt. Anh không biết cách an ủi phụ nữ, chỉ có thể cười nói: "Cô em, đang mê trai à?"
Vân Nhược Thi đảo mắt, ngẩng đầu nhìn Dương Kỳ. Cô sẽ mê cái tên Dương Kỳ này sao? Ít nhất là bây giờ thì không. Nhưng nghe thấy câu nói đùa này của Dương Kỳ, tâm trạng của Vân Nhược Thi dường như tốt hơn nhiều.