Tiêu Sở Sinh chậm rãi ngồi xuống ghế, ăn ngấu nghiến như thể mấy ngày nay chưa được ăn cơm, đói khát như quỷ chết đói đầu thai vậy. Đặc biệt là mấy bát cháo trắng kia, suýt chút nữa khiến lưỡi cậu ta cũng bị nuốt chửng theo.
Dương Kỳ và Vân Nhược Thi ngồi đó, nhìn cậu ta ăn uống hùng hục. Đợi khi Tiêu Sở Sinh ăn no, Vân Nhược Thi khẽ chớp mắt, lại bắt đầu dùng đến chiêu trò "Ma Nữ biến hóa" của mình. Ngày trước, Dương Kỳ chính là bị chiêu này của cô lừa mất chứng minh nhân dân, cuối cùng mơ mơ hồ hồ mà đi đăng ký kết hôn.
“Tiêu ca ca, anh nói cho em biết tối qua anh đã làm gì đi mà?” Vân Nhược Thi làm nũng, giọng nói mềm mại ngọt xớt, như sắp làm tan chảy cả Tiêu Sở Sinh.
Tiêu Sở Sinh ợ một cái no nê, vươn vai thư giãn. Dường như sau bữa ăn này, cả người cậu ta đã hồi phục sức lực, không còn cái vẻ rã rời, yếu ớt như lúc mới từ cầu thang bước xuống nữa.
Lúc này nghe thấy Vân Nhược Thi làm nũng, hồn vía cậu ta suýt nữa thì bay mất. Nhưng cậu ta đã biết mối quan hệ giữa Dương Kỳ và Vân Nhược Thi từ chính Dương Kỳ, tính ra thì cậu ta còn phải gọi Vân Nhược Thi một tiếng chị dâu, tất nhiên không dám trêu ghẹo chị dâu đại nhân.
Tiêu Sở Sinh bĩu môi, nhìn Vân Nhược Thi rồi lại nhìn Dương Kỳ, lúc này mới bất đắc dĩ đáp: “Chị dâu à, chuyện này chị phải hỏi lão đại của em mới đúng. Anh ấy còn lạ gì việc hôm qua em đi đâu nữa. Này, nhiệm vụ anh ấy giao, em đã cố gắng hoàn thành rồi đấy, thức đêm vất vả lắm chứ chẳng chơi.”
Tiêu Sở Sinh tỏ vẻ oan ức, cứ như Dương Kỳ đã cướp của cậu ta bao nhiêu tiền vậy. Nhìn Dương Kỳ vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nếu không phải vì không đánh lại, Tiêu Sở Sinh thật sự muốn lao tới cho Dương Kỳ một trận tơi bời.
Thấy Vân Nhược Thi nhìn sang, Dương Kỳ không muốn đối mặt với bộ dạng yêu tinh đó của cô, liền dứt khoát nói ra.
“Hôm qua, tôi bảo thằng béo này xâm nhập vào máy tính nhà thị trưởng Lý Trường Phong, tiến hành giám sát từ xa và ghi âm lại. Làm vậy cũng để sau này dễ bề hành sự thôi. Có câu ‘biết người biết ta, trăm trận trăm thắng’ đấy thôi.” Dương Kỳ cười nói. Anh dang hai tay, rồi vỗ vai Tiêu Sở Sinh đầy an ủi: “Thằng béo, vất vả cho cậu rồi, sau này có cơm của lão đại thì chắc chắn sẽ có phần của cậu.”
Tiêu Sở Sinh cạn lời. Đường đường là một hacker danh tiếng lẫy lừng, nếu không phải vì bị tổ chức Yamaguchi truy sát, thì cậu ta còn phải lo miếng ăn sao?
Vân Nhược Thi khó hiểu hỏi: “Chỉ mấy cái máy tính ở nhà thị trưởng mà đã khiến thằng béo mệt thành thế này ư? Cậu ta là một trong mười hacker hàng đầu thế giới đấy nhé! Điều này chẳng tương xứng với danh hiệu của cậu ta chút nào.”
Lời chất vấn của Vân Nhược Thi như đâm sâu vào tim Tiêu Sở Sinh. Thấy Dương Kỳ không có ý định giải thích, Tiêu Sở Sinh sốt ruột. Trước mặt Dương Kỳ, cậu ta không dám đập bàn, đành vỗ mạnh vào ngực mình, khóc không ra nước mắt: “Chị dâu ơi, nếu thật sự đơn giản như vậy thì tốt quá. Nhiệm vụ lão đại giao cho em đâu chỉ có mỗi việc đó. Nhà họ Vương chị biết chứ? Gia thế to lớn, máy tính nhà họ em đều xâm nhập sạch, thậm chí máy tính ở nước ngoài cũng bị em đột nhập nốt, thế mới mệt phờ người ra đây này. Không phải là khó, mà là khối lượng công việc quá lớn thôi.”
Nghe thấy thằng béo vội vàng giải thích, Vân Nhược Thi cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như chuông, khiến Tiêu Sở Sinh không kìm được mà nuốt nước bọt. Sự hăng hái muốn biện minh cho bản thân lúc nãy cũng chẳng còn mấy nữa.
Dương Kỳ đã sớm quen rồi, anh mặt không cảm xúc. Huống hồ, vừa rồi anh còn chiêm ngưỡng bức tranh "mỹ nhân ngủ say" rồi, cái gì nên xem, cái gì không nên xem, anh đều đã thấy cả. Giờ thì chút chuyện nhỏ nhặt này chẳng đủ làm anh ngạc nhiên.
Dương Kỳ bĩu môi, nhìn thằng béo một cái, đúng là không có định lực!
“Được rồi, đi làm thôi, Vân tổng giám đốc. Trợ lý thân cận xin sẵn sàng phục vụ.” Dương Kỳ ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ cổ treo trong phòng khách, đã gần tám giờ rồi. Anh đứng dậy nói với Vân Nhược Thi. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, người không biết chắc chắn sẽ tưởng Dương Kỳ là trợ lý thật sự.
Vân Nhược Thi kiêu kỳ như một con thiên nga nhỏ, ngẩng cao đầu hừ một tiếng: “Tôi lên thay đồ đây.” Nói đoạn, cô tung tăng chạy lên lầu về phòng mình.
Trong phòng khách, hai người vừa ăn no nê nhìn nhau trừng trừng.
Cái lạnh buổi sớm tràn vào tâm trí mỗi người trên phố. Đường phố tấp nập, sáng sớm chính là giờ cao điểm, người qua kẻ lại, xe cộ tấp nập, dòng người xe nối đuôi nhau.
Tòa nhà Thi Vũ, chiếc Mercedes A9 chuyên dụng của Vân Nhược Thi đã được sửa xong, đỗ vững chãi trong hầm để xe. Tiêu Sở Sinh từ ghế lái bước ra, mở cửa xe cho Dương Kỳ và Vân Nhược Thi, ba người ung dung bước vào công ty, bắt đầu một ngày làm việc mới.
Có Tiêu Sở Sinh, công việc của Dương Kỳ càng thêm nhàn nhã. Đi làm ngoài việc xem giúp Vân Nhược Thi vài tài liệu thì chỉ việc chém gió tán gẫu, đến cả lái xe cũng do Tiêu Sở Sinh đảm nhận, đúng là khổ cho thằng béo vốn dựa vào kỹ thuật để kiếm cơm này. Để tiện lợi hơn, chức vụ của Tiêu Sở Sinh cũng được nâng lên thành trợ lý tổng giám đốc.
Một ngày trôi qua, toàn thành phố Minh Hải yên tĩnh đến đáng sợ, không một chuyện gì xảy ra. Các thế lực đều đang ngầm đấu đá, chờ đợi kết quả từ Tập đoàn Thi Vũ. Trước khi kết quả này lộ ra, tạm thời sẽ không ai chịu ló mặt.
Ngay lúc Dương Kỳ tưởng rằng mọi thứ thật nhàm chán thì Ma Nữ và Mặc Thổ đã đến.
Tại sân bay thành phố Minh Hải, Dương Kỳ đeo kính râm, cùng Vân Nhược Thi đứng sang một bên, vừa trò chuyện vừa cười đùa. Phía trước, thằng béo giơ tấm biển đứng giữa đám đông dày đặc, với thân hình đồ sộ đó, trông cậu ta khá nổi bật, như hạc giữa bầy gà.
Tiêu Sở Sinh xụ mặt, trong lòng thầm cầu nguyện: Đến nhanh đi, đến nhanh đi, đứng nửa tiếng đồng hồ rồi, chẳng lẽ máy bay trễ giờ? Hay là tên trên biển viết sai? Thằng béo gắng sức ngước lên nhìn tấm biển, bốn chữ to rõ ràng trên đó: Ma Nữ, Mặc Thổ.
Thở phào một hơi, không nhầm lẫn gì cả. Thằng béo không thoải mái vặn vẹo người, nhiều người bên cạnh cũng cầm biển như cậu ta, ánh mắt kỳ quái nhìn cậu ta như đang nhìn một kẻ tâm thần vậy. Cũng phải, ở thế kỷ 21, làm gì có ai tên là Ma Nữ, Mặc Thổ cơ chứ. Người xung quanh không hiểu cũng là chuyện đương nhiên.
Dương Kỳ nhìn đồng hồ, cảm thán một tiếng, không nên như vậy, giờ này là đến nơi rồi. Sau khi nói với Vân Nhược Thi một tiếng, hai người liền cùng đi về phía thằng béo.
Đúng lúc này, chỉ nghe phía trước đột nhiên vang lên một tiếng hét lớn: “Bắt trộm, bắt trộm! Chính là hai đứa kia, chúng nó lấy trộm tiền của tôi!”
Trong tiếng gào thét, có một giọng nữ lạnh lùng như băng: “Cút!” Sau đó là những tiếng ồn ào chửi bới vang lên, dường như người xung quanh đang chỉ trích hai tên trộm kia.
Dương Kỳ vốn dĩ chưa để tâm, ở sân bay những chuyện móc túi, ăn vạ tống tiền xảy ra như cơm bữa. Nhưng chữ "cút" kia khiến Dương Kỳ chấn động toàn thân. Là Ma Nữ, dù ba năm không gặp nhưng giọng nói này anh vẫn rất quen thuộc. Xem tình hình thì chắc là bị người ta ăn vạ rồi. Nực cười, một sát thủ, một tay súng, khi nào lại phải đi làm trộm để kiếm sống chứ.
Dương Kỳ vội vàng kéo Tiêu Sở Sinh và Vân Nhược Thi đang ngơ ngác chạy về phía đó, vừa đi vừa giải thích. Nghe lời giải thích của Dương Kỳ, gương mặt xinh đẹp của Vân Nhược Thi cũng thoáng hiện lên vẻ lạnh lùng. Môi trường thành phố Minh Hải từ khi nào lại trở nên tồi tệ đến thế, chuyện ăn vạ tống tiền lại xảy ra ngay cả ở sân bay.
Nghĩ đến đây, Vân Nhược Thi liền gọi điện trực tiếp cho chú mình. Dương Kỳ nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Bí thư thành ủy thành phố Minh Hải, Vân Tung, là chú của cô sao? Cũng đúng, Vân Hoành, Vân Tung, lão gia tử nhà họ Vân thật biết đặt tên mà.
Xem ra ngày mai phải đi gặp vị bí thư này một chuyến, tiện thể tìm hiểu ý định của nhà họ Vân. Vân Nhược Thi dù sao cũng là phận nữ nhi, rất nhiều ý định của nhà họ Vân sẽ không nói cho cô biết, chẳng hạn như công nghệ nén ion điện tử lần này, người nhà họ Vân biết nhưng chưa từng nhắc nửa lời.
“Tôi nói này, ông có thôi đi không? Tôi giúp ông nhặt ví tiền lên, sao lại thành ra ăn trộm ví của ông? Ông có còn lý lẽ gì không đấy?” Trong đám đông, một thanh niên mặc đồ đen với vẻ mặt bất lực đang nói với một người đàn ông mặc quần áo cũ bẩn, ăn mặc như công nhân xây dựng trước mặt.
Bên cạnh thanh niên còn có một người phụ nữ cao ráo, phải cao đến một mét tám hai, tóc dài búi lên, nhét vào trong áo, dưới mặc quần jean, trên khoác chiếc áo trắng, trông rất gọn gàng. Gương mặt cô lạnh như băng, nhìn những đường nét trên lông mày và đôi mắt, bảo là ngôi sao điện ảnh cũng có người tin, cực kỳ xinh đẹp. Bộ ngực đầy đặn sau lớp áo như muốn trào ra, đôi chân dài thẳng tắp trong đôi giày cao gót lênh khênh càng tôn thêm vẻ cao ráo.
So với cô, thanh niên bên cạnh trông bình thường hơn nhiều, thuộc kiểu người ném vào đám đông là không tìm thấy, ngoại trừ mấy vết sẹo trên mặt và cổ, các bộ phận khác đều rất hài hòa.
Nghe thanh niên nói vậy, kẻ ăn mặc như công nhân xây dựng kia lập tức ôm đầu ngồi xổm xuống đất khóc lóc, vừa khóc vừa chửi: “Mấy người này thật là, trong ví là một vạn tệ tôi vừa mới rút ra, tôi đi máy bay về đây chính là vì mẹ ở nhà đang chờ số tiền này cứu mạng, vậy mà các người lại lấy trộm, các người làm sao có thể làm ra loại chuyện này cơ chứ!” Người đàn ông càng nói càng khóc dữ dội.
Người phụ nữ xinh đẹp nghe đến phiền, trực tiếp buông một chữ “Cút”, kéo thanh niên kia đi, vứt lại cái ví trong tay thanh niên xuống rồi định rời khỏi.
Nào ngờ, không đi thì thôi, vừa bước đi, đám đông xung quanh liền ùa tới, chửi bới ầm ĩ. Có kẻ còn chen lấn về phía người phụ nữ, trong đó có cả người đóng vai chim mồi và cả những hành khách không biết chuyện.
Gã đàn ông ăn mặc như công nhân đang ngồi xổm dưới đất thấy cảnh này, khóc càng thêm thảm thiết.
Thanh niên vốn đang bình tĩnh, thấy có mấy kẻ xung quanh chen lấn vào người phụ nữ xinh đẹp kia, sắc mặt đột nhiên trở nên dữ tợn. Một luồng sát khí khó tả tỏa ra, hai nắm đấm siết chặt, chuẩn bị ra tay.
“Khoan đã!” Ngay lúc thanh niên chuẩn bị ra tay, bên ngoài truyền đến một giọng nói quen thuộc. Gương mặt khó coi của thanh niên đột nhiên giãn ra. Nghe thấy giọng nói này, ngay cả người phụ nữ lạnh lùng như băng bên cạnh cũng tan chảy trong nháy mắt, bất chợt mỉm cười, trông vô cùng xinh đẹp.
Dương Kỳ rất sốt ruột, người khác không biết loại hơi thở đó là gì, nhưng anh thì biết rõ. Trên mảnh đất Châu Phi kia, chiến loạn, giết chóc xảy ra như cơm bữa, muốn bảo vệ một tấc đất của mình thì phải đánh, phải giết. Hơi thở vừa rồi chính là sát khí chỉ có sau khi đã giết không biết bao nhiêu người.
Nếu thực sự để hai kẻ này làm loạn trên mảnh đất Hoa Quốc này, Dương Kỳ sẽ phải tốn công tốn sức lắm mới bảo vệ được chúng, mảnh đất này là phải có pháp luật, ít nhất là trên bề mặt là vậy.
Đám đông tản ra một khe hở, Dương Kỳ dọn đường, dẫn Vân Nhược Thi và thằng béo chen vào. Giữa chừng, có một "bàn tay dê xồm" dường như muốn đụng chạm vào Vân Nhược Thi, Dương Kỳ rất dứt khoát giẫm một cái vào chân kẻ đó, phá hỏng hành động của đối phương, khiến kẻ đó ôm chân gào thét ầm ĩ.
Nhìn hai người quen thuộc trước mắt, trong mắt Dương Kỳ đầy vẻ kích động, anh lao lên ôm chầm lấy Mặc Thổ. Sau cái ôm gấu đó, anh ngẩng đầu nhìn Ma Nữ đang đi giày cao gót cao hơn mình vài centimet, gương mặt Dương Kỳ thoáng hiện vẻ ngượng ngùng.
“Đi giày cao thế làm gì? Muốn át vía lão đại của cô à.” Dương Kỳ cười gượng gạo, nhìn Ma Nữ nói.
Không sai, người đẹp cao ráo này chính là Ma Nữ, còn thanh niên tỏa sát khí vài giây trước chính là Mặc Thổ có kỹ năng bắn súng điêu luyện. Họ, chính là thuộc hạ, cũng là anh em của Dương Kỳ.