“Cảm ơn anh Trương nhé.” Dương Kỳ mỉm cười nói. Thư ký Trương phen này đúng là đã chỉnh đốn gã một trận ra trò, sau khi đưa về đồn thì hình phạt thế nào chắc cũng đoán được.
“Đâu có, đâu có, đây là việc nên làm mà.” Thư ký Trương xua tay, nhìn đám cảnh sát áp giải tên Trương Hải đang kêu la thảm thiết rời đi, ông quay sang, nở nụ cười đầy khách sáo với Dương Kỳ.
Dương Kỳ biết, người ta làm vậy là nể mặt Vân Nhược Thi và sư phụ của cậu, nên cũng phải biết điều mà mời họ đi chơi một chút. Cậu liền nói: “Anh Trương, việc cũng xong rồi, anh em mình cùng đi thôi, chúng tôi mời anh bữa cơm để bày tỏ chút lòng thành.”
Thư ký Trương ngẫm nghĩ một chút, ái ngại đáp: “Để hôm khác đi, hôm nay bên phía Bí thư Vân còn bao nhiêu việc cần tôi xử lý, thật sự không dứt ra được!” Thư ký Trương rất muốn đi, một là để thắt chặt quan hệ với Vân Nhược Thi, hai là làm quen với một thanh niên có lai lịch lớn như Dương Kỳ, nhưng hôm nay quả thực việc quá nhiều, phía trên điều xuống không ít người, thành phố Minh Hải sắp có một đợt biến động lớn rồi.
Liễu Thanh Thanh đứng sau lưng Dương Kỳ, thấy cả giám đốc sân bay cũng bị bắt đi, cô cứ nhìn chằm chằm vào Dương Kỳ đầy cảm kích, trong mắt còn thoáng chút ý vị khác. Quả nhiên, ai mà không thích một người đàn ông vừa quyền thế vừa nhiều tiền, hơn nữa người đàn ông này lại còn rất điển trai. Liễu Thanh Thanh nhìn như vậy, vừa hay bị Vân Nhược Thi trông thấy. Nhìn cô nàng mắt to này lộ vẻ cảm kích, trong lòng Vân Nhược Thi không nói cũng biết là sướng đến mức nào.
Đó là vị hôn phu của cô đấy! Tuy chỉ là trên danh nghĩa, nhưng cũng không thể cứ để mặc cho người khác nhúng chàm được, huống chi đối phương lại còn là một mỹ nhân xinh đẹp chẳng kém gì cô.
Nghĩ vậy, Vân Nhược Thi đứng dậy tiến lên, bước đến bên cạnh Dương Kỳ, chen Liễu Thanh Thanh sang một bên, tiếp lời thư ký Trương: “Nếu chú Trương bận rộn như vậy thì Nhược Thi không giữ chú nữa, nhưng chú Trương nhớ hôm nào đó tới nhà họ Vân dùng cơm nhé.” Trong lúc nói chuyện, Vân Nhược Thi liếc nhìn Dương Kỳ đầy tình tứ.
Dương Kỳ cạn lời, cô nàng này bị sao vậy, vừa tới đã chen Liễu Thanh Thanh sang một bên, bản thân mình có ý đồ xấu xa gì đâu, mà cho dù có thì cô ấy cũng đâu có quyền can thiệp chứ.
Thư ký Trương cười tủm tỉm, mấy hành động nhỏ của ba người đối diện ông đều thu hết vào tầm mắt, ánh mắt ông lướt qua Dương Kỳ đầy ẩn ý, thằng nhóc này sau này có mà khổ dài dài, tiểu thư nhà họ Vân đâu có dễ sống chung.
“Chắc chắn rồi, nhất định! Hẹn hôm khác tâm sự tiếp.” Sau khi thư ký Trương nói xong, ông liền dẫn đám cảnh sát đi, chỉ để lại cho Dương Kỳ một ánh nhìn "tôi hiểu mà".
Già mà không nghiêm, Dương Kỳ bĩu môi. Cậu là loại người đó sao? Anh hùng cứu mỹ nhân rồi tính toán mưu cầu lợi lộc từ người ta?
Quay đầu nhìn Liễu Thanh Thanh một cái, thấy đối phương đang vui vẻ nhìn mình, Dương Kỳ cũng mỉm cười.
“Người đẹp, không sao chứ?” Vừa nói, cậu vừa khôi phục lại cái bản tính lưu manh khi thấy gái đẹp của mình, khiến Vân Nhược Thi nhíu mày liên tục. Phía sau, Mặc Thổ và Ma Nữ đã nhịn cười chuẩn bị xem kịch hay.
“Không sao, thật sự cảm ơn anh. Hôm nay nếu không có anh, chắc chắn tôi đã bị lão già háo sắc kia hành cho ra bã rồi.” Liễu Thanh Thanh nói, còn thấp thỏm liếc nhìn hướng mà thư ký Trương áp giải Trương Hải đi, dường như sợ đối phương quay lại.
Nhìn bộ dạng đó của Liễu Thanh Thanh, Dương Kỳ hiểu ngay, xem ra bình thường cô không ít lần bị Trương Hải ức hiếp. Cũng phải, một đại mỹ nhân thế này, ai mà chẳng có ý đồ.
Dương Kỳ nghĩ ngợi rồi nói: “Đây cũng không phải là chỗ nói chuyện, dù sao hôm nay tôi cũng đến đón hai người bạn, định đón gió tẩy trần cho họ, hay là thế này, chúng ta cùng đi ăn một bữa, coi như kết bạn đi.”
Nghe Dương Kỳ nói vậy, Liễu Thanh Thanh ngập ngừng một lúc rồi đồng ý. Chủ yếu là cô nhìn phản ứng của Vân Nhược Thi, nếu Vân Nhược Thi không vui thì cô cũng không dám nhận lời. Đợi một lát, thấy Vân Nhược Thi không có phản ứng gì quá lớn, cô mới đồng ý với Dương Kỳ.
Chỉ qua một lúc tiếp xúc ngắn ngủi, Liễu Thanh Thanh có thể nhận ra Dương Kỳ là người cũng được, lúc cô gặp khó khăn đã giúp đỡ cô. Cô cũng hiểu rõ mối quan hệ giữa Dương Kỳ và Vân Nhược Thi, nghe cuộc đối thoại lúc nãy của mấy người là đoán ra được đại khái rồi. Giờ đây, cô đối với Dương Kỳ hoàn toàn là tâm trạng cảm ơn đơn thuần.
Mấy người rời khỏi sân bay, đi đến quán cà phê Gia Đa ở thành phố Minh Hải. Nơi này môi trường tao nhã, là một trong những địa điểm trò chuyện khá lý tưởng của tầng lớp thượng lưu.
Quán cà phê này chính là nơi Dương Kỳ gặp mặt Vân Nhược Thi khi mới tới Minh Hải.
Lúc họ bước vào, nhân viên phục vụ đi tới, vừa nhìn thấy Dương Kỳ đã như gặp quỷ. Cậu nhân viên này chính là tên nhóc lần trước chặn đường không cho Dương Kỳ đi tìm Vân Nhược Thi.
“Chào Vân tổng. Là anh? Sao anh vẫn còn ở bên cạnh Vân tổng?” Nhân viên phục vụ rất kinh ngạc, sau khi chào Vân Nhược Thi xong liền tiến lại gần Dương Kỳ, muốn bắt chuyện.
Dương Kỳ đảo mắt một vòng. Cậu nhớ tên nhân viên này, loại người coi thường người khác, lúc trước vừa vào cửa đã sống chết không cho cậu vào, cuối cùng phải đích thân Vân Nhược Thi xuống đón mới vào được.
“Sao tôi lại không thể ở bên cạnh Vân Nhược Thi được? Tôi là vị hôn phu của cô ấy mà.” Mấy người chọn một căn phòng riêng cạnh cửa sổ ở tầng hai rồi ngồi xuống, thấy tên nhân viên vẫn chưa chịu từ bỏ ý định mà hỏi tới, Dương Kỳ cũng bất lực đáp.
Khóe miệng tên nhân viên co giật một chút. Lần đó sau khi Vân Nhược Thi và Dương Kỳ đi rồi, cậu ta đã xin nghỉ việc, đi làm côn đồ một thời gian, nhưng ngoài việc bị đánh cho bầm dập khắp người ra thì chẳng được tích sự gì, chưa nói đến chuyện được các nữ tổng tài thượng lưu kia liếc mắt nhìn lấy một cái.
Lừa đảo! Nhân viên phục vụ ôm nỗi oán hận quay lại quán cà phê, không ngờ lại gặp lại Dương Kỳ, hơn nữa đối phương còn sống rất tốt, mặc vest đi giày da, cười nói vui vẻ với Vân tổng.
Lúc này nhận được tin này, trong lòng cậu ta thầm thở dài, thật đúng là người so với người, tức chết người mà.
Cậu ta không nói gì nữa, tiếp tục công việc của mình, hỏi Dương Kỳ và những người khác muốn uống gì.
Vân Nhược Thi mặt lạnh lùng, cứ đến trường hợp này là cô lại khôi phục phong thái tổng tài của mình, vung tay nhỏ nói: “Như cũ.”
Dương Kỳ nhìn menu, toàn tiếng Anh, đồ của Hoa Quốc sao lại viết toàn tiếng Anh thế này? May mà cậu tinh thông nhiều ngôn ngữ, mấy thứ này tất nhiên không làm khó được cậu.
“Một ly bánh quy kiểu Pháp, Ma Nữ, Mặc Thổ, hai người uống gì? Dù sao cũng là chị dâu hai người mời khách, cứ thoải mái gọi đi.” Dương Kỳ tùy tiện gọi một món, cà phê thì cậu không nghiên cứu gì mấy, trước kia theo lão già đó toàn nghiên cứu trà đạo.
Ma Nữ và Mặc Thổ ở nước ngoài thường xuyên uống mấy thứ này, Mặc Thổ vẻ mặt vô tư ra hiệu cho Ma Nữ gọi. Ma Nữ xem menu cà phê xong, gọi hai ly Brandy.
Liễu Thanh Thanh không rành mấy thứ này, liền theo Dương Kỳ gọi một ly bánh quy kiểu Pháp.
“Tôi tên Dương Kỳ, Dương trong cây dương, Kỳ trong kỳ lạ, cô có thể gọi tôi là anh Dương hoặc Dương Kỳ đều được.” Dương Kỳ mỉm cười, giới thiệu bản thân với Liễu Thanh Thanh, sau đó chỉ tay về phía Vân Nhược Thi nói: “Đây là vị hôn thê của tôi, Vân Nhược Thi, chắc cô từng nghe qua rồi.”
Liễu Thanh Thanh gật đầu, cái tên Vân Nhược Thi này ở thành phố Minh Hải ai mà không biết, là một trong những nữ cường nhân thành công nhất hiện nay, là thần tượng của bao nhiêu phụ nữ. Trước đây cô cũng rất ngưỡng mộ Vân Nhược Thi, chỉ là chưa từng gặp người thật. Thực ra lúc ở sân bay mới nhìn thấy nhóm Dương Kỳ, cô đã nhận ra Vân Nhược Thi rồi, nhưng cô luôn làm việc công bằng, không thiên vị.
Vân Nhược Thi bật cười khúc khích, chẳng hề nể mặt Dương Kỳ, không chút lưu tình vạch trần cậu, hướng về phía Liễu Thanh Thanh nói: “Đừng nhìn cậu ta nói chuyện trưởng thành vậy, thằng nhóc này thực ra mới hai mươi mốt tuổi thôi, cô đừng gọi cậu ta là anh, nghe cậu ta tự thấy trong lòng cũng không thoải mái đâu.”
Vân Nhược Thi nói vậy, mặt mũi Dương Kỳ cũng chẳng vẻ vang gì. Có thể để cậu yên tĩnh làm màu một chút không? Vạch trần như vậy thật sự tốt sao?
Dương Kỳ quay đầu lại phát hiện Liễu Thanh Thanh đang chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn mình, rõ ràng là rất tò mò. Hai mươi mốt tuổi đã đính hôn, lại có mối quan hệ lợi hại như vậy, rõ ràng là một công tử nhà giàu. Cho đến bây giờ, Liễu Thanh Thanh vẫn nghĩ thư ký Trương là do Dương Kỳ gọi tới.
“Không đâu, tôi thấy anh Dương Kỳ rất tốt, cách đối nhân xử thế rất trưởng thành, tôi gọi một tiếng anh chắc chắn không thiệt thòi đâu.” Liễu Thanh Thanh chớp đôi mắt to, cười thẹn thùng, sau đó không dám nhìn vào mắt Dương Kỳ nữa, cúi đầu xuống.
Để giải tỏa sự lúng túng, Dương Kỳ trừng mắt nhìn Vân Nhược Thi một cái, rồi giới thiệu Mặc Thổ và Ma Nữ với Liễu Thanh Thanh. Một lát sau cà phê cũng mang lên, mấy người trò chuyện vui vẻ, bầu không khí rất tốt.
Liễu Thanh Thanh hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, được phân về bộ phận mặt đất. Trương Hải luôn có ý đồ với cô nên đã cất nhắc cô lên chức quản lý mặt đất. Nhưng Liễu Thanh Thanh là một cô gái bảo thủ, cha mẹ đều làm việc ở một nhà máy dệt tại thành phố Minh Hải, đều là người lương thiện. Được giáo dục như vậy, Liễu Thanh Thanh cũng chưa bao giờ giống những người khác dùng thân xác để đổi lấy con đường phát tài.
Trương Hải ỷ thế hiếp người ở sân bay bao nhiêu năm nay, rất nhiều cô gái trong sân bay đều bị hắn làm hại. Vốn dĩ Liễu Thanh Thanh nghĩ mình cũng không thoát khỏi số phận đó, không ngờ lại gặp phải chuyện này. Nghe lời thư ký Trương, xem ra Trương Hải không quay lại được nữa rồi.
Chỉ trong chốc lát, Liễu Thanh Thanh cũng hiểu khá rõ về mấy người họ. Ma Nữ và Mặc Thổ dù Dương Kỳ nói là bạn, nhưng Liễu Thanh Thanh có thể cảm nhận được sự cung kính của họ đối với Dương Kỳ, còn Vân Nhược Thi và Dương Kỳ cứ hở ra là cãi nhau, có chút khác biệt so với các cặp vợ chồng đính ước khác.
Còn về lai lịch của Dương Kỳ, Dương Kỳ không nói với cô, tất nhiên Liễu Thanh Thanh cũng sẽ không đi hỏi, đây là một cô gái thông minh.
Đúng lúc này, một bóng đen trực tiếp đâm sầm vào cửa rồi bay vào trong, sự ồn ào bên ngoài cũng theo đó ùa vào.
Là một quán cà phê, thứ quan trọng nhất là gì? Là sự yên tĩnh, hiệu quả cách âm là cực tốt. Lúc nãy bên ngoài có xảy ra chút ồn ào, trong phòng riêng, Dương Kỳ cùng Ma Nữ, Mặc Thổ cũng nghe thấy vài tiếng, nhưng không quản họ. Bây giờ lại đánh vào tận đây, Dương Kỳ không thể không can thiệp.
Phòng riêng khá lớn, bàn cách cửa phòng hai ba mét, cho nên sau khi cái bóng đen đó đâm cửa bay vào liền ngã xuống đất, đúng ngay dưới chân Liễu Thanh Thanh, làm cô sợ hãi hét lên một tiếng.
Người đâm cửa bay vào là một thanh niên, trên đầu có một túm tóc nhuộm vàng, mặt mũi đầy máu, nhìn tình hình thì là bị đánh gãy sống mũi, đang nằm dưới đất kêu la thảm thiết, lăn lộn không ngừng.
Dương Kỳ giơ tay ra, an ủi Liễu Thanh Thanh đang hoảng sợ. Bên phía Vân Nhược Thi vốn quen nhìn những cảnh tượng lớn, mấy chuyện nhỏ nhặt này đối với cô chỉ là chuyện thường tình, căn bản không chút sợ hãi.
Nhìn ra phía ngoài, bên ngoài một mảnh hỗn độn. Tên nhân viên phục vụ dẫn họ vào lúc nãy đang sợ hãi hét lên, co người rút vào góc tường.
Bên ngoài bóng người loang loáng, năm sáu người đàn ông đang đánh hai chàng thanh niên trẻ. Trong đó có một chàng trai đang bảo vệ một cô gái phía sau lưng mình, người kia thì đứng chắn phía trước họ, có khí thế một mình địch lại vạn người. Người đang nằm trên sàn phòng riêng của họ đây, chính là bị chàng trai kia đánh bay vào.
Dương Kỳ ngồi đó xem rất hào hứng, đột nhiên đôi mắt cậu đảo một vòng, nhìn thấy một thanh niên đang hò hét sau đám người kia.
“Đánh, ai đánh gãy hai chân hắn, tao thưởng một triệu, đừng làm bị thương cô Trần là được.” Thanh niên đó hò hét, vẻ mặt đầy đắc ý. Cậu ta vung tay, phái cả hai vệ sĩ sau lưng mình ra, dáng vẻ như đã nắm chắc phần thắng với ba người đang bị bao vây.