Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 10329 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 418
Làm bao cát

❊ ❊ ❊

"Sư tỷ, em tới rồi!" Lần này, Dương Kỳ tự lái xe đến vùng ngoại ô phía đông thành phố, dừng xe ở bìa khu rừng bao quanh bởi những dãy núi. Ở đây không có sóng điện thoại, anh chỉ có thể giải phóng khí thế của bản thân, đồng thời cất tiếng gọi lớn.

Ầm ầm! Một mảng đất cách đó không xa nứt toác ra, xuất hiện một đường hầm sâu không thấy đáy, cùng lúc đó, tiếng gọi của Phượng Hoàng cũng vang lên: "Tiểu sư đệ, xuống đây đi!"

Lần này không phải là hốc cây nữa sao? Dương Kỳ nghi hoặc tự lẩm bẩm một câu, đi tới cửa hang rồi nhảy thẳng xuống dưới. Lần này anh không làm màu tự do rơi tự do nữa mà liên tục mượn lực từ đất đá xung quanh để giảm tốc độ. Mười mấy giây sau, anh nhẹ nhàng tiếp đất.

Phượng Hoàng mặc một bộ đồ luyện công màu đỏ đang tươi cười đứng đợi ở đây. Thấy Dương Kỳ tiếp đất, cô vỗ vỗ ngực, cười nói: "Hi hi, tiểu sư đệ hiểu chuyện rồi, lần này không làm nát sàn nhà nữa."

Dương Kỳ ngượng ngùng gãi đầu, bỗng phát hiện khí tức của Phượng Hoàng có chút bất ổn, giống như bị nội thương nhẹ, anh không khỏi lo lắng hỏi: "Sư tỷ, dạo này chị đi làm nhiệm vụ gì vậy?"

Phượng Hoàng đảo mắt, nhún vai nói: "Không có nhiệm vụ gì, còn không phải tại cậu hại sao."

"Em á?" Dương Kỳ không nói nên lời, kêu oan: "Sư tỷ, vu khống giá họa cũng phải có lý có cứ chứ, thời gian này em đâu có gặp chị, sao có thể hại chị bị thương được?"

Phượng Hoàng bật cười: "Ha ha, tiểu sư đệ đừng vội mà, chị không nói dối đâu. Từ sau lần cậu tới căn cứ chúng ta quậy một trận tưng bừng, cậu thì phong quang rồi, nhưng Long Vương lại cực kỳ không hài lòng với thực lực của bọn chị, cứ ép chúng ta phải tập luyện tăng trọng lượng, hơn nữa ngày nào cũng phải thực chiến một lần. Hôm nay đối thủ của chị là Long, không đánh lại hắn nên tự nhiên bị nội thương chút đỉnh thôi."

Hóa ra là vậy! Dương Kỳ thầm gật đầu, không khỏi cười nói: "Nói như vậy, thực lực tổng thể của Long Tổ dạo này đang tăng lên chóng mặt nhỉ?"

Phượng Hoàng tự hào nói: "Đương nhiên rồi, đối với những võ giả cấp bậc như bọn chị, cái gì mà bế quan tu luyện hay thiên tài địa bảo đều không còn tác dụng gì quá lớn nữa. Muốn nhanh chóng nâng cao thực lực, cách duy nhất chính là thực chiến. Tiếc là dạo này chẳng có ai ra ngoài gây rối, chúng ta chỉ có thể đấu với người trong nhà. Tuy mọi người ra tay cũng rất nặng, nhưng luôn thiếu cảm giác như đao thật súng thật, nên tốc độ tăng tiến thực lực này vẫn chưa đủ nhanh."

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi qua những đường hầm chằng chịt, tới một hang động có diện tích rất lớn. Ở đây đã có hơn mười người, đang thích thú xem hai vị tông sư Hóa Kình ở giữa giao thủ.

Theo những chiêu thức động tác của hai người, từng luồng sát khí như thực chất cũng tỏa ra từ trung tâm chiến trường, làm không khí rung chuyển vụn vỡ. Đây phải là những võ giả đỉnh cao của Long Tổ mới được, nếu người thường xuất hiện trong hang động này, chỉ riêng áp lực và lực kéo của không khí thôi cũng đủ nghiền nát họ thành một bãi thịt.

Để tránh quần áo bị xé rách, Dương Kỳ giải phóng hộ thuẫn nguyên lực của mình, cùng Phượng Hoàng đi tới đám đông đang vây xem. Khí thế độc đáo của anh lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, ngay cả hai người đang ở trong chiến trường cũng dần dần dừng tay.

Hai người dừng lại, khí tức có chút hỗn loạn, trên người cũng bầm tím từng mảng, nhưng không bị thương gì quá nghiêm trọng. Dưới tác dụng của khí huyết mạnh mẽ trong cơ thể, ngay cả những vết bầm tím đó cũng nhanh chóng tan đi.

Bốp bốp! Phượng Hoàng xông thẳng lên, tung hai cước đá văng hai người kia ra xa, giận dữ quát: "Phượng Tam, Phượng Tứ, chẳng phải chị đã bảo hai đứa phải ra tay tử thủ sao, sao đánh như trò chơi trẻ con thế kia? Làm vậy thì có gì khác biệt với tập luyện bình thường chứ? Hai đứa mà không nỗ lực nữa thì sẽ bị đội của Long bỏ lại càng xa đấy, haizz, thật là đau đầu."

Lúc ban đầu khi Long Vương thành lập Long Tổ, cao thủ nguyện ý gia nhập còn khá ít, chỉ có vài người. Sau đó với sự hỗ trợ của quốc gia và sự mở rộng của chính Long Tổ, hiện nay đã phát triển lên quy mô hàng vạn người. Trong đó có mấy nghìn chiến đấu nhân viên cấp một, hơn một trăm người trên cấp Ám Kình là chiến đấu nhân viên cấp hai, còn dưới một trăm người trên cấp Hóa Kình được chia thành bốn đội chiến đấu là Long, Phượng, Hổ, Quy. Ngoài một số tinh anh trong tinh anh ra, những người khác chỉ có thể dùng mật danh để gọi nhau.

Ví dụ như sư tỷ của Dương Kỳ, tên thật của cô không phải là Phượng Hoàng. Kể từ khi gia nhập Long Tổ, dựa vào thực lực của bản thân lập nhiều chiến công, từng bước đi lên từ chiến đấu nhân viên cấp một, cấp hai, chiến đấu nhân viên tinh anh cho đến đội trưởng đội Phượng, mới có được danh hiệu độc quyền là Phượng Hoàng. Những tinh anh khác trong nhóm thì lấy chữ Phượng làm đầu, cộng thêm số hiệu riêng biệt.

Chiến đấu nhân viên của Long Tổ lấy thực lực làm tôn, số hiệu cũng được thay đổi định kỳ dựa theo thực lực. Kẻ mạnh tự nhiên sẽ đứng phía trước, kẻ yếu sẽ bị đẩy lùi về sau. Nhìn từ số hiệu Phượng Tam, Phượng Tứ, thực lực của họ hẳn là nằm trong top ba, top bốn của nhóm Phượng, cũng coi là siêu tinh anh rồi, vậy mà lúc tập luyện vẫn không thể hoàn toàn tung hết sức mình, cũng khó trách Phượng Hoàng lại tức giận đến vậy.

Với thực lực của Phượng Tam và Phượng Tứ, tự nhiên có thể dễ dàng điều chỉnh cơ thể trong không trung, không đến mức ngã sấp mặt. Nhưng người đá họ là đội trưởng của mình, hơn nữa lại là đội trưởng đang trong trạng thái bùng nổ, lúc này dù có thêm mấy cái gan thì họ cũng tuyệt đối không dám làm gì kích thích Phượng Hoàng, chỉ có thể ngã mạnh xuống đất, thậm chí không dám dùng Hóa Kình hộ thân để chống cự.

Phượng Hoàng ra tay vẫn rất nặng, Phượng Tam và Phượng Tứ trực tiếp nện ra hai cái hố trên mặt đất. Nếu không phải cơ thể đã tu luyện đến mức đủ cường hãn, e là đã gãy xương toàn thân rồi. Dù vậy, họ vẫn nôn ra vài ngụm máu tươi.

"Đứng dậy cho ta!" Phượng Hoàng lạnh lùng liếc nhìn hai người, nghiến răng nghiến lợi hét.

Phượng Tam, Phượng Tứ nhìn nhau, nặn ra một nụ cười gượng gạo, đành phải tỉnh lại từ trạng thái "giả chết", nhanh nhẹn lộn người, chạy lon ton tới trước mặt Phượng Hoàng, mặt khổ sở nói: "Đội trưởng, không phải bọn em không nỗ lực, mà là thật sự sợ ra tay quá nặng sẽ giết chết đối phương. Nếu khoảng cách thực lực giữa bọn em lớn thì còn đỡ, nhưng trong trường hợp thực lực hai bên ngang nhau, thật sự ra tay tử thủ thì đến lúc đó khó mà thu chiêu kịp. Chị cũng không muốn đội mình tự nhiên mất đi hai mãnh tướng vô ích chứ ạ?"

Phượng Hoàng cười lạnh một tiếng, khinh thường nói: "Hừ hừ, hai cái thằng nhóc thối các cậu, còn dám tự xưng là mãnh tướng. Đừng trách cô đây hạ thấp các cậu, nếu có thể liên thủ đỡ được ba chiêu trước mặt sư đệ ta mà không nôn máu, nhiệm vụ tập luyện hôm nay ta hủy cho các cậu."

"Á!" Phượng Tam và Phượng Tứ đồng thanh kêu lên, nhanh chóng liếc nhìn Dương Kỳ một cái. Thấy người sau đang mỉm cười nhìn mình, nụ cười đó tuy trông vô hại nhưng lại khiến họ cảm thấy áp lực vô cùng. Phải biết rằng lần trước ngay cả Long cũng suýt chút nữa chịu thiệt trước mặt anh ta rồi, nên họ nghĩ cũng không nghĩ đã lắc đầu nói: "Không được, bọn em chưa muốn chết đâu, đội trưởng chị không cần nói nữa, bọn em đi thực chiến đao thật súng thật đây, bị người nhà giết còn hơn là chết trong tay người ngoài."

Hai người như đã hạ quyết tâm, xoay người một cái liền trở lại trung tâm chiến trường. Sau khi nhìn nhau cười khổ, thần sắc cũng trở nên vô cùng nghiêm trọng. Theo khí thế tăng lên, ánh mắt họ cũng bắt đầu trở nên sắc bén và đầy sát khí.

"Á!" Theo hai tiếng gầm giận dữ, Phượng Tam và Phượng Tứ như gặp kẻ thù giết cha, bùng nổ toàn bộ sức mạnh, hóa thành hai đạo tàn ảnh, lao vào nhau dữ dội. Trong thoáng chốc, ánh sáng nhấp nháy, chỉ có thể nghe thấy tiếng quyền cước va chạm và xương gãy, không còn nhìn rõ động tác của họ nữa.

"Hừ hừ hừ!" Phượng Hoàng đắc ý vỗ tay, thỏa mãn cười nói: "Thế này mới đúng chứ, sớm vậy thì đã không phải ăn hai cước của ta rồi." Sau đó cô thu hồi ánh mắt, nhìn sang các thành viên khác.

Ực! Các thành viên khác của đội Phượng Hoàng đồng thời khó khăn nuốt nước bọt. Thực lực của họ không mạnh hơn Phượng Tam và Phượng Tứ là bao, nếu cũng phải thực chiến theo cái kiểu đó, e là thực sự sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.

"Đội trưởng, em còn trẻ, trên có mẹ già tám mươi, dưới có em gái vừa mới biết đi, chị xem tình nghĩa em theo chị bao nhiêu năm nay, tha cho em một lần đi!" Một thành viên trông có vẻ khá trẻ, sau khi phát hiện mình bị Phượng Hoàng để ý, mắt đảo một vòng lập tức khổ sở cầu xin.

"Xì!" Phượng Hoàng tặng cho thành viên này một cái liếc mắt, khoanh tay trước ngực cười nói: "Phượng Lục, không phải mẹ cậu mới bốn mươi tuổi à? Tháng ba vừa rồi tôi còn tham gia tiệc sinh nhật bà ấy đấy. Ngoài ra, em gái cậu không phải chỉ kém cậu hai tuổi sao, sao qua miệng cậu lại thành vừa mới biết đi rồi? Chẳng lẽ nó đang học trồng cây chuối hả?"

Phụt! Các thành viên đội Phượng Hoàng xung quanh không nhịn nổi nữa, đều không kìm được cười ha hả. Phượng Lục cũng ngượng ngùng cúi đầu, mặt khổ sở nói: "Haizz, đội trưởng đại nhân thật là tinh tế như tơ, lại có thể nhanh chóng vạch trần lời nói dối mà em dày công biên soạn, đúng là nữ Gia Cát thời nay."

"Được rồi được rồi!" Phượng Hoàng lười đôi co với gã này, trực tiếp vung tay chỉ sang Dương Kỳ bên cạnh: "Các cậu đều là cục cưng của tôi, thật sự tập luyện chết một hai người thì tôi cũng đau lòng lắm. Chi bằng thế này đi, các cậu liên thủ đấu với sư đệ tôi!"

Mọi người sáng mắt lên. Để họ tương tàn lẫn nhau có lẽ khá khó khăn, nhưng nếu là liên thủ đối phó với kẻ địch bên ngoài thì đó chính là sở trường của họ. Dựa vào thực lực và sự phối hợp ăn ý của họ, ngay cả Phượng Hoàng chưa chắc đã là đối thủ, huống chi là Dương Kỳ vừa mới phong vương lần thứ nhất. Nghĩ đến đây, họ không khỏi bắt đầu xoa tay rục rịch.

Tuy nhiên, rất nhanh đã có người phản ứng lại. Một thành viên đã phong vương lần thứ nhất cắt ngang sự mơ tưởng của mọi người, thần sắc nghiêm nghị nói: "Đội trưởng, làm vậy không ổn đâu. Sư đệ của chị tuy chỉ mới phong vương lần thứ nhất, nhưng thể chất biến thái và khả năng phòng ngự của cậu ta đều bày ra đó. Bọn em có nghe đồn, lão biến thái nhà họ Mạnh trước kia đều không làm gì được cậu ta, chị sẽ không phải muốn bọn em làm bao cát cho Dương Kỳ đấy chứ?"

"Khụ khụ!" Thấy mọi người vạch trần ý định của mình, lần này đến lượt Phượng Hoàng ngượng ngùng. Nhưng ai bảo cô là đội trưởng chứ, rất nhanh cô đã da mặt dày quát lên: "Làm gì, làm gì? Muốn ăn đòn à? Sư đệ tôi là người thế nào, đó chính là thiên tài tuyệt thế giống tôi, đệ tử chân truyền của người sáng lập Long Tổ. Cho các cậu làm bao cát cho cậu ấy thì đã sao, sợ là người ngoài muốn làm cái bao cát này còn chẳng có phúc phận đó đâu. Ai còn dám lải nhải, bà đây sẽ tống khứ đến đội Long, tin rằng đám người bên đó chắc chắn sẽ cho các cậu nếm thử tư vị thật sự của bao cát."

Sắc mặt các thành viên đội Phượng Hoàng đồng thời thay đổi, dường như nghĩ đến tình cảnh cực kỳ đáng sợ nào đó. Sau khi do dự một lát, họ đều kiên định nói: "Đội trưởng, chị không cần nói nữa, bọn em nguyện ý làm bao cát cho Dương tiên sinh!"

"Đa tạ mọi người!" Dương Kỳ chắp tay, bày tỏ sự cảm kích của mình. Những người này đều là võ giả đỉnh cao, hơn nữa còn có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, trong đó thậm chí có một cường giả phong vương. Đối chiến với họ, chắc chắn sẽ giúp ích rất lớn cho việc nâng cao thực lực của bản thân.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2091
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.