Trên Weibo, một chủ đề thảo luận đã được tung ra nhắm thẳng vào buổi hòa nhạc lần này.
#Buổi hòa nhạc Ma Đô của Chu Học Hoa, bạn đến vì ai? Chu Thiên Vương hay Hoàn ca?#
Cô nàng quản trị viên Weibo tâm lý còn đính kèm một đoạn video phỏng vấn.
Trong video.
Cô gái đầu tiên: "Tất nhiên là đến vì Hoàn ca rồi. Hoàn ca bây giờ vẫn là sinh viên năm ba, nên trong thời gian ngắn không thể mở concert cá nhân được, vì vậy bỏ lỡ cơ hội này, sợ là sẽ rất lâu mới lại được gặp Hoàn ca đứng trên sân khấu. Nhân tiện nói với mọi người luôn, vé vào sân của tôi là mua trên web Tiểu Cẩu đó, không hề mất thêm một đồng nào."
Cư dân mạng cạn lời, dám hỏi đội ngũ Weibo, quảng cáo của các người có thể đánh lộ liễu hơn chút được không?
Cô gái thứ hai: "Tôi là fan của Chu Thiên Vương, vốn đã xem hai buổi hòa nhạc của anh ấy rồi, ban đầu không định mua vé, nhưng lần này nghe tin Hoàn ca sẽ đến làm khách mời, tôi không hề do dự mà đi giành ngay một vé."
Bạn trai đứng cạnh cô gái vẻ mặt ấm ức: "Tuyên Tuyên, vé này là anh giành đấy nhé? Làm người ta cứ tưởng em tự lên mạng giành được. Hoàn ca của tôi, Thiên Vương của tôi, hu hu, mất hết cả rồi..."
Ông chú thứ ba e thẹn nói: "Người ta là fan của Chu Thiên Vương, nhưng Hoàn ca người ta cũng yêu lắm nè, moa moa~"
Cư dân mạng đang nghiêm túc đọc bình luận suýt thì nôn cả cơm tối hôm qua ra.
Weibo bắt đầu đi theo phong cách quỷ súc từ bao giờ thế?
Mẹ kiếp, làm lão tử giật cả mình, muốn báo cáo mà chẳng biết báo chỗ nào.
---❊ ❖ ❊---
11 giờ sáng, Vương Hoàn lại đến địa điểm tổng duyệt của Chu Thiên Vương.
Vì Đặng Quang Viễn và mọi người đã đến.
Lần này vẫn là ba người Đặng Quang Viễn, Linh Hầu, Đại Sinh.
Sau khi đón cả ba người ở sân bay, Vương Hoàn vốn định mời họ đi ăn một bữa.
Thế nhưng Đặng Quang Viễn và những người khác lập tức từ chối, kiên quyết yêu cầu chỉ cần lót dạ cho no bụng là được, sau đó phải đi tập luyện ngay.
Đặng Quang Viễn chân thành nói: "Vương Hoàn, một bài hát hay cần có thời gian học hỏi và phối hợp kỹ càng, nay đã là ngày 15 tháng 7, chỉ còn đúng hai ngày nữa là đến buổi hòa nhạc của Chu Thiên Vương, chúng ta không có thời gian lãng phí. Nếu ca khúc mới của cậu thực sự kinh điển như cậu nói, thì chúng ta càng phải tranh thủ thời gian."
Linh Hầu và Đại Sinh cũng gật đầu: "Đúng là vậy."
Quả nhiên vẫn là những người cuồng công việc, nghiêm khắc với bản thân như trước giờ.
Vì âm nhạc, cái gì cũng có thể bất chấp.
Vương Hoàn đành nói: "Vậy làm phiền mọi người rồi."
---❊ ❖ ❊---
Sau khi giới thiệu ba người với Chu Thiên Vương, Vương Hoàn cùng một nhân viên đi đến một khu vực tập luyện.
Nhạc cụ đều có sẵn.
Phân công vẫn như cũ, Đặng Quang Viễn và hai người kia lần lượt phụ trách bass, keyboard, trống jazz. Vương Hoàn thì đảm nhận guitar và hát chính.
Đặng Quang Viễn nhìn Vương Hoàn, ánh mắt đầy mong đợi: "Vương Hoàn, bản nhạc đâu?"
Linh Hầu và Đại Sinh cũng ánh mắt khao khát.
Lúc Vương Hoàn nói cậu chấm bài hát mới này 9.5 điểm, trong khi "Cùng Nhau Lắc Lư" chỉ ở mức đạt yêu cầu, cả ba người đã nóng lòng muốn biết đó rốt cuộc là bài hát như thế nào, nhưng vẫn luôn nhịn không hỏi Vương Hoàn, cho đến tận bây giờ, cuối cùng đã đến lúc tiết lộ đáp án.
Vương Hoàn lại mỉm cười đầy bí ẩn, không hề lấy bản nhạc ra mà nhấc cây guitar ở bên cạnh lên.
"Đặng ca, để em đàn hát bài này một lượt trước, như vậy sẽ giúp mọi người có ấn tượng trực quan hơn."
"Được."
Ba người nhìn nhau, gật đầu đồng ý.
Vương Hoàn đắm mình vào cảm xúc, rồi bắt đầu gảy nhịp.
"Hôm nay tôi, trong đêm lạnh giá nhìn tuyết rơi bay, mang theo con tim đã nguội lạnh trôi về phương xa..."
Đặng Quang Viễn đứng bên cạnh, đôi mắt hơi nheo lại, biểu cảm bắt đầu trở nên nghiêm trọng.
Linh Hầu lộ ra vẻ trầm tư.
Còn Đại Sinh thì lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cây guitar.
Cả ba đều bộc lộ vẻ mặt cực kỳ tập trung.
"...Tha thứ cho tôi cả đời này phóng túng bất cần, yêu tự do, cũng sợ có một ngày sẽ vấp ngã oh no, bỏ mặc lý tưởng thì ai cũng có thể, đâu sợ có một ngày chỉ còn cậu cùng tôi..."
Vài phút sau, Vương Hoàn đặt guitar xuống.
Bài hát này khó hát tốt không hề nhỏ, sau khi hát xong trong lòng cậu vẫn còn chút tiếc nuối, đặc biệt là đoạn cao trào chưa thể hiện ra được cảm giác cần có.
Hơi lắc đầu một chút, cậu mới nhìn sang ba người Đặng Quang Viễn.
Nhìn một cái, cậu suýt thì giật mình.
Chỉ thấy Đặng Quang Viễn, Linh Hầu, Đại Sinh, ánh mắt cả ba trở nên nóng rực, cứ thế nhìn chằm chằm vào cậu.
Đặc biệt là Đại Sinh, khoảnh khắc nàyCư nhiên không kiềm chế nổi cảm xúc của mình, một gã đàn ông hơn hai trăm cân, đôi mắt trở nên đỏ hoe, đôi tay còn hơi run rẩy.
Ít nhất năm phút sau.
Đặng Quang Viễn mới trút một hơi từ trong lồng ngực ra: "Tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao cậu chỉ chấm 'Cùng Nhau Lắc Lư' sáu điểm."
Linh Hầu cảm thấy lòng mình vẫn không thể bình tĩnh: "Bài hát này vừa ra, nhạc rock khác đứng trước nó ngay cả tư cách xách giày cũng không có."
Đặng Quang Viễn nói: "Vương Hoàn, bài hát này mà tung ra, sợ là cậu thực sự có thể phong Thiên Vương rồi. Không ai dám có ý kiến gì đâu."
Vương Hoàn thấy tâm trạng Đại Sinh ngày càng kích động, hai giọt nước mắt nóng hổi chảy xuống.
Cậu vội nói: "Đại Sinh ca, anh không sao chứ?"
Đặng Quang Viễn vỗ vai Đại Sinh, lắc đầu nói: "Nó không sao đâu, Đại Sinh luôn rất mê rock, câu cậu ta hay nói nhất trước đây là, Trung Quốc bao la rộng lớn của chúng ta, vậy mà đến một Thiên Vương Rock thực thụ cũng chưa từng sinh ra. Còn về Dư Nham trước kia, cậu ta cảm thấy hắn căn bản không xứng với danh hiệu Thiên Vương Rock. Mãi đến sau này khi cậu viết ra 'Cùng Nhau Lắc Lư' và 'Theo Đuổi Ước Mơ Của Trái Tim Đỏ', cậu ta mới cảm thấy vô cùng an ủi, nói rằng cuối cùng Trung Quốc cũng có rock ra hồn. Bây giờ chắc là sau khi nghe cậu hát 'Hải Khoát Thiên Không', cảm xúc không thể kiềm chế được, mới thành ra như vậy."
Lúc này, Đại Sinh mới lên tiếng: "Vương Hoàn, cậu yên tâm, chúng ta nhất định sẽ dốc toàn lực, giúp cậu thể hiện thật tốt tác phẩm kinh điển này."
Thế là.
Cả ba người lập tức đắm mình vào buổi tập luyện căng thẳng.
Tập trung hơn lần tập luyện "Cùng Nhau Lắc Lư" trước đó, đặc biệt là Đại Sinh, gần như đạt đến mức điên cuồng.
Mấy người quên ăn quên ngủ, làm việc liên tục hơn hai mươi tiếng đồng hồ.
Một đêm, ngoại trừ Vương Hoàn nằm trên ghế chợp mắt một lát.
Ba người Đặng Quang Viễn ngay cả mắt cũng không chợp.
Cho đến tám giờ sáng hôm sau, khi Chu Học Hoa đến tổng duyệt, kinh ngạc phát hiện bốn người Vương Hoàn vẫn ở trong phòng tập, trong mắt mấy người đầy tia máu, nhưng lại chẳng hề buồn ngủ, vẫn tràn đầy phấn chấn.
Đặng Quang Viễn thấy Chu Học Hoa xuất hiện ở cửa, anh nháy mắt với ba người, rồi cười nói: "Đến đây, chúng ta trình diễn thử hiệu quả của cả một đêm, mời Chu Thiên Vương cho nhận xét."
Nói xong, anh vung tay, bốn người lập tức tiến vào trạng thái.
Cùng với tiếng nhạc vang lên, một bản hoàn chỉnh của "Hải Khoát Thiên Không" được trình diễn ra.
Chu Học Hoa lập tức sững sờ.
Không biết từ khi nào, các nhân viên khác đều vây quanh, ngây người nhìn bốn người đang say sưa biểu diễn trong phòng tập.
Vài phút sau, bài hát kết thúc.
Không ai lên tiếng, mọi người dường như đều bị bài hát khó tin này làm cho chấn động.
Một lúc lâu sau, Chu Học Hoa thần sắc phức tạp: "Hoàn ca, đây là bài hát mới cậu nói sẽ hát cho các bạn sinh viên tốt nghiệp sao?"