Bảy giờ tối, Điến Sơn Hồ lên đèn.
Hồ nước tĩnh lặng phản chiếu ánh đèn rực rỡ, gió nhẹ thổi qua, mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Phóng tầm mắt nhìn lại, ánh sáng hồ nước thu trọn vào tầm mắt, khiến người ta ngắm nhìn không chán.
Nơi đây cách xa ồn ào phố thị, du khách tới đây có thể tạm thời thoát khỏi công việc bận rộn, để tâm hồn có được khoảnh khắc tĩnh lặng.
Lúc này, đã có đông đảo người hâm mộ của Vương Hoàn và cả những khán giả hóng hớt từ nội thành Ma Đô hoặc các thành phố lân cận đổ về, mọi người vây quanh bờ Điến Sơn Hồ, chờ đợi Vương Hoàn xuất hiện.
Cao Trạch Vũ bỏ ngoài tai sự phản đối của dì Bùi, nghênh ngang đi vào Điến Sơn Hồ. Lần này cậu ta đội một bộ tóc giả dài, mặc quần ống loe đỏ chót, đôi môi tô son hồng cánh sen "chết chóc", dáng đi cứ lắc lư cái mông, đoán chừng dù fan cuồng của cậu ta có đứng đối diện cũng không nhận ra.
Bên cạnh cậu ta vẫn là người vệ sĩ lần trước đi xem buổi hòa nhạc cùng, anh ta cố gắng bám theo Cao Trạch Vũ, nhưng bộ dạng lại toát lên vẻ giằng xé không muốn thừa nhận mình quen biết cậu ta.
"Nơi nguy hiểm nhất quả nhiên là nơi an toàn nhất." Cao Trạch Vũ rất hài lòng với lớp trang điểm của mình, cậu ta cảm thấy chưa bao giờ được thả lỏng như vậy: "Ôi chao, hơi thích tạo hình bây giờ rồi, làm sao đây?" ???
Nghe thấy lời Cao Trạch Vũ, vệ sĩ giật bắn cả mình, lặng lẽ kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Đúng lúc này, Thất Thất đeo một cái túi lớn đi vào Điến Sơn Hồ, bộ trang phục trẻ trung xinh đẹp thu hút không ít ánh nhìn. Cô bé ngó nghiêng xung quanh, vô tình đụng mặt Cao Trạch Vũ, bèn nhướng mày.
Gan thật đấy, chính cô còn chẳng dám dùng màu son hồng cánh sen "chết chóc" kia.
Cô bước tới, tươi cười ngọt ngào: "Chị gái ơi, chị có biết địa điểm thách đấu giữa anh Hoàn và Sơn Thủy Thi Từ Xã ở đâu không ạ?"
Vì Điến Sơn Hồ quá rộng, nên Thất Thất mới hỏi như vậy.
Cao Trạch Vũ vạn vạn không ngờ tới có người tìm mình hỏi đường, trong bóng tối cậu ta không nhận ra Thất Thất - nữ streamer số một nền tảng. Định lên tiếng đáp lời, đột nhiên toàn thân cậu ta rùng mình một cái, nuốt ngược lời vào bụng, giơ ngón tay chỉ về một hướng: "A a a!"
Thất Thất lễ phép đáp: "Vâng, cảm ơn chị."
Trong lòng thầm nhủ, hóa ra là một người câm.
Rất nhanh, Thất Thất đã tìm được địa điểm, cô nàng tiểu phú bà bao riêng một chiếc du thuyền nhỏ trên Điến Sơn Hồ, ngồi trên đó chờ đợi thời khắc tám giờ tới.
---❊ ❖ ❊---
Bảy rưỡi tối, cánh truyền thông và du khách vây xem bỗng nhiên xôn xao.
Mọi người trông thấy một chiếc du thuyền trưng bày tranh vẽ xinh đẹp từ từ rời bờ, tiến vào trong Điến Sơn Hồ. Du thuyền cổ kính tinh xảo, đèn đuốc sáng trưng, một nữ tử vận trang phục cung đình ôm cây đàn tỳ bà ngồi nơi đầu thuyền, ngọc chỉ khẽ động.
Tiếng đàn tỳ bà du dương bay ra từ trên thuyền, khiến lòng người xao xuyến.
"Mau nhìn xem, trên thuyền là thành viên của Sơn Thủy Thi Từ Xã đó."
"Du thuyền mỹ nữ, biết hưởng thụ thật đấy."
"Nhìn từng đứa một, trông cũng ra dáng con người đấy."
"Anh Hoàn đâu? Sao vẫn chưa đến?"
Mọi người giơ máy ảnh, điện thoại trong tay nhắm về phía du thuyền chụp lia lịa, còn các phóng viên truyền thông cũng khởi động đủ loại thiết bị.
Nhất thời, tiếng "tách, tách" vang lên không dứt.
Vài thành viên của Sơn Thủy Thi Từ Xã bước ra từ trong khoang thuyền, chắp tay cúi chào bốn phía, tươi cười rạng rỡ.
Nhưng nụ cười này trong mắt người xung quanh lại giống bộ dạng tiểu nhân đắc chí, khiến người ta tức đến mức chỉ muốn xông lên đấm cho một trận.
Bất thình lình.
Có người thấp giọng kêu lên: "Anh Hoàn đến rồi!"
Liền thấy Vương Hoàn đội mũ vành thấp, mặc một chiếc áo phông quần đùi giản dị, một mình thấp thoáng bước xuống từ một chiếc xe đạp, đứng bên bờ hồ, nhìn về phía du thuyền trên mặt nước.
Cả Điến Sơn Hồ bắt đầu chấn động.
Đám bảo vệ vốn đã chờ sẵn ở đây vội vàng lao lên, hai hàng bảo vệ chặn giữa Vương Hoàn và đám fan đang xông tới, tránh xảy ra sự cố.
Người hâm mộ xung quanh hét lên cuồng nhiệt.
"Anh Hoàn, chơi đẹp lắm!"
"Anh Hoàn, đánh bại đám khốn đó đi."
"Anh Hoàn, tí nữa cho em lên du thuyền với, em giúp anh bưng trà rót nước."
"Cờ bạc nhỏ vui vẻ, cờ bạc lớn hại thân. Đặt cược đây! Đặt cược đây! Mười tệ một vé, cược anh Hoàn thắng ăn năm, cược Sơn Thủy Thi Từ Xã thắng ăn một."
"..."
Cao Trạch Vũ không biết từ đâu lặng lẽ đứng sau lưng gã trung niên đang đứng cái đó, giọng ồm ồm: "Ông chủ, tôi muốn đặt cược."
"Được, tiên sinh, anh..." Gã trung niên quay đầu lại, nhìn thấy bộ dạng của Cao Trạch Vũ, sợ tới mức hồn bay phách lạc, hồi lâu sau mới hoàn hồn, vẫn còn kinh hãi: "Anh... anh là nam hay là nữ?"
Cao Trạch Vũ mất kiên nhẫn: "Mẹ kiếp, tao đặt cược chứ có phải làm gì đâu mà mày quản tao nam hay nữ? Có cần tao cởi quần cho mày kiểm chứng không hả?"
Gã trung niên ngượng ngùng: "Không cần, không cần, anh muốn đặt bao nhiêu tiền?"
Cao Trạch Vũ: "Một triệu, cược anh Hoàn thắng. Có dám nhận không?"
Gã trung niên tim đập thình thịch, nhìn ngó xung quanh rồi thản nhiên đáp: "Có gì mà không dám? Nhưng tôi phải xác nhận trước xem anh có đủ từng đó tiền không đã."
Ngay lúc Cao Trạch Vũ và gã trung niên đang kẻ trong lòng tính toán riêng khi trò chuyện.
Một người trên du thuyền nhìn thấy Vương Hoàn, liền vẫy tay.
Rất nhanh, chiếc du thuyền khổng lồ liền hướng về phía vị trí của Vương Hoàn mà chạy tới.
Vài phút sau, du thuyền cập bến.
Gã đàn ông bụng phệ đứng đầu mỉm cười lên tiếng: "Tại hạ là chủ tịch Sơn Thủy Thi Từ Xã - Đỗ Viêm, cậu chính là Vương Hoàn đúng không? Mời lên thuyền. Tuy nhiên cậu phải nghĩ kỹ, lên thuyền dễ nhưng xuống thuyền khó, đã hạ chiến thư với chúng tôi thì con thuyền này chính là nơi tỷ thí. Bên thua phải chịu phạt đấy."
Vương Hoàn bình thản gật đầu: "Nói có lý, là hình phạt gì?"
Đỗ Viêm đáp: "Rất đơn giản, khi tỷ thí, thuyền sẽ đỗ giữa hồ Điến Sơn. Bên nào thua thì tự nhảy từ trên thuyền xuống hồ, bơi về bờ. Cậu có dám không?"
Vương Hoàn mỉm cười: "Tôi thấy hình phạt này vẫn còn nhẹ quá, chi bằng thế này, tôi xin đề nghị chút. Bên thua phải cởi sạch sành sanh, thôi bỏ đi, xã hội hài hòa mà, cứ chừa lại cái quần lót là được. Sau đó nhảy xuống nước dùng kiểu bơi chó mà bơi về, Đỗ chủ tịch thấy sao?"
Nghĩ đến cảnh một đám đàn ông đêm hôm khuya khoắt vùng vẫy trong hồ như mấy con vịt, anh liền thấy buồn cười.
Đỗ Viêm nhướng mày: "Đây là do cậu nói đấy nhé! Đừng có mà hối hận."
Vương Hoàn liếc nhìn cái bụng phệ to như mang thai tám tháng cùng đống mỡ thừa trắng nhợt trên người Đỗ Viêm, khẽ cười: "Đến lúc đó chỉ cần các người không chơi xấu là được."
Hừ! Đùa kiểu quốc tế gì thế? Chúng tôi mà chơi xấu ư? Chúng tôi mà thua ư? Bàn về ca hát chúng tôi đúng là không bằng cậu, nhưng bàn về thơ từ ca phú, cậu tính là cái thá gì?
Đỗ Viêm cảm thấy người trẻ tuổi bây giờ đúng là tự tin thái quá, kiêu ngạo đến mức không còn giới hạn.
"Yên tâm, chúng tôi không thể nào chơi xấu, ở đây có cả mấy trăm, cả ngàn người đang nhìn đấy."
Vương Hoàn mỉm cười gật đầu, từ trên bờ nhảy lên thuyền.
Vương Hoàn vừa lên thuyền, còn chưa kịp nhìn rõ kết cấu trên thuyền.
Đỗ Viêm đã lên tiếng. Hắn lười khách sáo với Vương Hoàn, chỉ bắt tay xã giao trước mặt đông đảo truyền thông, rồi đi thẳng vào vấn đề: "Vương Hoàn, đã lên thuyền rồi. Du thuyền trưng bày, mỹ nữ ca nhạc, cảnh đẹp ý vui này, chi bằng mọi người lấy đề tài 'Du thuyền phiêu lãng giữa nước, mỹ nhân gảy đàn tỳ bà', mỗi bên làm một bài thơ?"
Nói xong, Đỗ Viêm nhìn Vương Hoàn, trong ánh mắt chứa đựng sự khiêu khích hừng hực.