Mười một giờ đêm.
Tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập trong một căn phòng ngủ.
Một ông lão tóc hoa râm an ủi bà vợ đang cau mày bên cạnh, lúc này mới bò ra khỏi giường, lầm bầm một tiếng rồi cầm điện thoại lên nghe.
“Alo? Thằng nhóc họ Triệu, cậu làm sư mẫu của cậu tỉnh giấc rồi đấy, nếu cậu không cho tôi một lý do thích hợp để gọi điện vào giờ này, thì ngày mai chắc chắn cậu sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”
“Thầy, thầy xem Weibo mau đi ạ.” Một giọng nói trẻ tuổi vang lên trong điện thoại.
“Thằng nhóc thối, đêm hôm khuya khoắt, cậu gọi điện cho tôi chỉ để xem Weibo thôi à?” Ông lão quở trách.
“Chẳng phải trước đây thầy luôn than thở rằng cổ thi bây giờ đã lụi tàn rồi sao? Tối nay trên mạng xuất hiện một tác phẩm thần thánh, tên là 'Tỳ Bà Hành'. Học trò xem xong thấy thích vô cùng, nên mới dám mạo muội quấy rầy thầy vào đêm khuya.”
“Đây đã là lần thứ tám cậu nói với tôi lý do tương tự rồi, bảy lần trước, tôi chỉ thấy bảy đống rác thôi.” Ông lão không chút khách khí nói.
“Lần này khác ạ, trên mạng đang sôi sục cả lên, không ít người yêu văn học đang điên cuồng chia sẻ.” Người trẻ tuổi hét lên.
“Thật sao?”
“Thật hơn cả vàng thật ạ.”
“Được… Thầy tin cậu một lần nữa.”
Cúp điện thoại, ông lão khoác áo ngoài rồi bước ra ngoài.
“Đi đâu thế?” Giọng bà vợ vang lên trên giường.
“Thằng nhóc họ Triệu bảo trên mạng có người viết được một bài thơ hay, tôi đi xem thế nào rồi về ngay.” Ông lão cười hiền từ.
“Ông đấy… sao cứ nghe đến thơ từ là không nhịn được thế? Thằng nhóc Triệu kia cũng thật là, muộn thế này rồi còn gọi điện cái gì, ngày mai tôi nhất định phải mắng nó vài câu mới được. Thôi được rồi, đi nhanh về nhanh nhé, muộn thế này rồi không ngủ ngon, coi chừng mai lại đau lưng.” Bà vợ thở dài.
“Biết rồi biết rồi, về ngay đây.”
Ông lão người đời gọi là Khúc lão, là giáo sư khoa Văn học của Thanh Bắc, nhiều năm nghiên cứu văn hóa cổ thi Hoa Hạ, có địa vị quan trọng trong văn đàn Hoa Hạ.
Khúc lão đi vào thư phòng, vậy mà một tiếng đồng hồ sau vẫn chưa thấy quay lại.
Bà vợ có chút lo lắng, bèn khoác áo vào thư phòng, vừa khéo thấy Khúc lão đang ở trong đó với vẻ mặt kích động, múa chân múa tay.
“Ông già, ông đang làm cái gì đấy?” Bà vợ hỏi.
“Thiên cổ danh thiên! Thiên cổ danh thiên đấy! Thật không ngờ cả đời này tôi còn có thể nhìn thấy một tác phẩm xuất sắc đến thế ra đời. Bà xã, bà mau lại đây xem này!”
Khúc lão tán thưởng: “Không được! Chuyện tốt như vậy, sao tôi có thể chiếm làm của riêng được? Phải thông báo cho mấy người bạn già cùng thưởng thức mới được.”
Nói xong ông liền lấy điện thoại ra, quay số gọi.
Bà vợ cũng là giáo sư Thanh Bắc, tuy trình độ văn học không bằng Khúc lão nhưng cũng không hề thấp. Bà đeo kính lão lên nhìn bài thơ tên "Tỳ Bà Hành" trên màn hình của Khúc lão, vừa nhìn một cái, liền sững sờ.
Quả đúng là thiên cổ danh thiên!
“Được rồi! Xem ra đêm nay khó mà ngủ yên giấc, tôi đi pha cho ông chén trà.”
Bà vợ lắc đầu, đi ra khỏi thư phòng.
---❊ ❖ ❊---
Khoảng nửa tiếng sau, trên Weibo, một bậc đại sư văn đàn Hoa Hạ đã đăng bài.
Hà lão: “Già rồi, không chịu nổi lăn lộn nữa. Tám giờ đã ngủ sớm, nửa đêm mười hai giờ lại bị bạn già gọi điện đánh thức. Bạn già nói thi đàn xuất hiện một tác phẩm thần thánh, hơn nữa còn là một bài nhạc phủ thi. Trong lòng tôi không tin, văn đàn bây giờ tuy có đại sư, nhưng đại sư giỏi về cổ thi thì tôi chưa từng thấy qua. Không chịu nổi sự lải nhải của bạn già, tôi đành thức dậy, pha một chén trà, chuẩn bị xem cái gọi là ‘tác phẩm thần thánh’ này. Xem một cái thấy chấn động, xem hai cái thấy kinh ngạc, xem ba cái thì đắm chìm… Tiếp theo đó không thể dừng lại được, vậy mà cứ xem đi xem lại hơn mười lần.”
“Đây chính là mị lực của 'Tỳ Bà Hành', dù gọi là thiên cổ danh thiên cũng không quá lời, bởi vì tôi vẫn chưa thấy bài nhạc phủ thi nào có thể sánh ngang với nó. Tiếp theo tôi lại nghe thêm một lượt bài hát 'Tỳ Bà Hành', cũng vô cùng êm tai. Có thể nói đây tính là một kỳ tích, một sinh viên năm ba đang đi học lại viết ra một tác phẩm xuất sắc như vậy, hơn nữa còn phổ nó thành ca khúc. Tôi nảy ra ý muốn gặp mặt sinh viên này một lần…”
Weibo của Hà lão gây ra một sự chấn động to lớn trong giới văn học.
Bởi vì địa vị của Hà lão trong văn đàn Hoa Hạ, gọi là thái đẩu văn đàn cũng không hề quá đáng.
Ông tán thưởng "Tỳ Bà Hành" như vậy, lập tức khơi dậy sự tò mò của không ít người nổi tiếng trong giới văn đàn.
Thế là, tiếp theo vô số người đã bị "Tỳ Bà Hành" làm cho kinh ngạc.
Nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trường thiên nổi tiếng Đổng lão: “Biệt hữu u sầu ám hận sinh, thử thời vô thanh thắng hữu thanh… Khi tôi nhìn thấy câu này, liền đập bàn tán thưởng, tuyệt cú thiên cổ! Tuyệt cú thiên cổ thực sự! Tôi cứ ngỡ đây đã là đỉnh cao của bài thơ này rồi, nhưng không ngờ vẫn đánh giá thấp nó quá nhiều. Cho đến cuối cùng nhìn thấy câu ‘Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân, tương phùng hà tất tằng tương thức’, tôi đã hoàn toàn bái phục. Bởi vì nó đã vượt lên trên cả kinh điển, là tuyệt cú có thể khiến người ta đồng cảm, có thể lưu truyền hậu thế.”
Nhà văn học nổi tiếng Đinh lão: “Một bài nhạc phủ thi có thể ghi vào sử sách, xứng đáng để mọi người thưởng thức thật tâm.”
Vì Đinh lão còn có một thân phận khác.
Ông chính là tổng biên soạn đề thi đại học hàng năm.
Cho nên sau khi Weibo của Đinh lão được đăng lên, bên dưới tràn ngập bình luận của học sinh và giáo viên trên toàn quốc.
“Cảnh báo đọc hiểu đề thi đại học!”
“Khuyên mọi người, mau chóng học thuộc lòng bài 'Tỳ Bà Hành' này đi, nghiên cứu kỹ vào.”
“Tôi là giáo viên ngữ văn lớp 12, gạch chân trọng điểm đây… Các em học sinh chú ý nhé.”
“Hoàn ca, tôi hận anh!”
“Hu hu~ xong rồi, vốn dĩ khả năng cảm thụ cổ thi của tôi đã không tốt, sau này lại có thêm một cơn ác mộng nữa rồi.”
“Đã thấy Đinh lão nói thế rồi, năm sau thi đại học nhất định sẽ có!”
Đêm hôm đó, không biết có bao nhiêu bậc đại sư văn đàn vì bài "Tỳ Bà Hành" của Vương Hoàn mà thức trắng đêm.
Thậm chí rất nhiều người đã ghi nhớ cái tên Vương Hoàn này, trong lòng bắt đầu toan tính đủ điều.
Bởi vì trong mắt những bậc đại sư văn đàn này, thiên tài như Vương Hoàn không thể bị nghiệp hát hò làm uổng phí được… Họ nhất định phải để Vương Hoàn quay đầu là bờ.
Vì "Tỳ Bà Hành" thông tục dễ hiểu, đọc lên rất thuận miệng, cư dân mạng bắt đầu vận dụng các danh câu trong đó vào đời sống.
Ví dụ như: Trong một trận đấu hạng đồng nào đó, sau khi một bên bị bên kia tàn sát.
Có người bắt đầu spam màn hình: “Các anh em, kết bạn đi, đều là gà mờ cả, làm quen chút nào.”
Rất nhanh đã có người trả lời: “Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân, tương phùng hà tất tằng tương thức.”
Ví dụ như: Trên nền tảng video ngắn Douyin, trong thời gian ngắn đã xuất hiện vô số người ôm đàn tỳ bà, ghi lại những video ngắn với đủ loại hình ảnh hài hước, đặc biệt là câu thơ “Thiên hô vạn hoán thủy xuất lai, do bão tỳ bà bán già diện” bị người dùng trên Douyin cải biên thành vô số phiên bản khiến người xem cười lăn cười bò.
Vì sự săn đón của cư dân mạng.
Dần dần, "Tỳ Bà Hành" của Vương Hoàn bắt đầu đi sâu vào lòng người.
Chỉ có thiên cổ danh thiên thực sự, mới có thể khiến người bình thường cũng ghi nhớ lấy nó.
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm sau.
Vương Hoàn vừa ngủ dậy, bất ngờ nhận được điện thoại từ đài truyền hình Ma Đô. Đài truyền hình Ma Đô có ý định thực hiện một bài phỏng vấn chuyên sâu với anh về việc sáng tác "Tỳ Bà Hành".
Vương Hoàn lúc này mới nhận ra "Tỳ Bà Hành" mà mình tung ra đã tạo ra ảnh hưởng to lớn như thế nào trong giới văn học.
Anh suy nghĩ một lát rồi từ chối lời mời phỏng vấn của đối phương.
Dù sao thì "Tỳ Bà Hành" cũng không phải tác phẩm thực sự của anh, lỡ như đối phương đưa ra vài câu hỏi chuyên môn về văn học trong lúc phỏng vấn, mình sợ rằng lại "hỏi gì cũng không biết".
Đến trưa, ngay khi anh đang định rời khỏi Ma Đô.
Dương Văn Tùng gọi điện tới: “Anh Vương, ngày 30 tháng 7, lễ hội album kỹ thuật số của Chim Cánh Cụt Âm Nhạc sẽ được tổ chức long trọng tại Ma Đô, tôi đại diện cho Chim Cánh Cụt Âm Nhạc mời anh tham dự đêm hội, hiện tại anh vẫn đang ở Ma Đô chứ?”
Lễ hội album kỹ thuật số Chim Cánh Cụt Âm Nhạc?
Vương Hoàn suýt chút nữa quên mất còn có việc này.