Tại một tòa soạn báo ở phương Tây.
Will, một nhân viên trung niên bụng phệ với bộ râu quai nón rậm rạp, đang thực hiện lần hiệu đính cuối cùng cho bản thảo báo đã dàn trang xong xuôi. Anh ta chuẩn bị gửi đến nhà in để in ấn vào ban đêm, nhằm kịp phát hành đến từng sạp báo vào sáng sớm hôm sau khi mọi người bắt đầu đi làm.
"Ting tong!"
Will liếc nhìn, đó là một email mới nhất mà đồng nghiệp phóng viên của anh ở Hoa Hạ, Steve, gửi đến. Đồng thời, anh nhận được tin nhắn từ Steve: "Will, tin nóng đây, thêm vào tít chính trang nhất đi."
Will mở email ra xem, đảo mắt khinh bỉ, chậm rãi đóng email lại, vứt tin tức này sang một bên rồi lầm bầm: "Steve càng ngày càng huênh hoang, chỉ vì cái gọi là thành tích mà ngày nào cũng nói nhảm. Hoa Hạ trỗi dậy một bậc thầy piano? Thách thức mạnh mẽ Milo Joyce? Đúng là chuyện tào lao..."
Lẩm bẩm một câu, anh đọc qua loa bản điện tử của tờ báo rồi gửi cho nhà in, sau đó tan làm về ngủ.
---❊ ❖ ❊---
Trang tin tức quốc tế Yahoo.
Marvin, biên tập viên ca đêm, đang xử lý tin tức do các phóng viên ở những nơi khác trên thế giới gửi về, đăng tải chúng lên mạng ngay khi nhận được.
Đột nhiên, anh nhướng mày, chỉ vào một bản tin: "Này, anh bạn Ken, Wette gửi tin từ Hoa Hạ về rồi này, một người trẻ tuổi phương Đông bí ẩn ngày mai sẽ thách thức bậc thầy piano quốc tế, ngài Milo Joyce?"
Biên tập viên tên Ken ghé đầu qua, cười ha hả: "Wette bị chập mạch à? Chắc chắn cậu ta viết sai rồi, người phương Đông đó chắc là muốn bái Joyce làm thầy thì đúng hơn."
Marvin gật đầu: "Tôi cũng nghĩ vậy, hay là gọi điện hỏi Wette xem?"
Ken ngả người trên ghế: "Anh gọi đi."
Khoảng hai phút sau, Marvin nghe xong cuộc điện thoại của Ken, liền bật dậy khỏi ghế, vẻ mặt đầy chấn động: "Ôi, Chúa ơi! Chuyện này là thật! Ken, nhanh lên, chúng ta phải làm ngay một trang chuyên đề, tranh thủ đưa tin sự việc này trước tất cả các phương tiện truyền thông khác. Tin tôi đi, nó sẽ trở thành tâm điểm chú ý của mọi người!"
Chuyện tương tự xảy ra ở vài nơi khác, phần lớn người phương Tây đều không thèm quan tâm, nhưng vẫn có một số ít truyền thông nhạy bén nhận ra sức ảnh hưởng tiềm tàng của nó, trên mạng bắt đầu lác đác xuất hiện các tin tức liên quan.
Chỉ là đêm khuya thế này, ít ai chú ý đến chúng mà thôi.
---❊ ❖ ❊---
Rupert là một nghệ sĩ piano, trên Instagram, những người anh theo dõi đều là nghệ sĩ piano hoặc bậc thầy piano.
Tối hôm đó, sau khi dạy xong cho một cậu học sinh quý tộc, anh trở về nhà và mở Instagram ra để giết thời gian, việc này đã trở thành một phần trong cuộc sống của Rupert.
"Hửm? John Jeff cập nhật hai tin mới sao?"
Rupert lập tức nhấp vào xem.
"Người Hoa Hạ ngạo mạn thách thức Jeff? Còn sáng tác một bản nhạc piano tên 'Gửi Elise'?"
Hứng thú dâng cao, anh vội vã nhìn sang tin thứ hai, phát hiện đó là một video.
"Có vẻ đây là video người Hoa Hạ đó chơi piano rồi. John Jeff quả nhiên vẫn ngạo mạn như ngày nào, ông ta muốn làm cho người Hoa Hạ đó mất mặt trên trường quốc tế sao? Ơ? Bình luận dưới video này hiển thị hơn một nghìn rồi? Instagram của John Jeff chưa bao giờ hot đến thế, chắc toàn là mỉa mai người Hoa Hạ đó thôi. Ha ha, thú vị đấy... Ừm, mình không thể chờ đợi để xem màn trình diễn piano tệ hại của chàng trai trẻ người Hoa Hạ trong video này rồi."
Nằm trên giường, Rupert nhấp mở video mà John Jeff đăng.
"Quả nhiên là người Hoa Hạ, Tiêu Bồi của Hoa Hạ trước mặt Jeff còn phải cúi đầu, chàng trai trẻ này gan thật."
Đập vào mắt Rupert trước tiên là bóng lưng của một chàng trai trẻ phương Đông đang ngồi trước đàn piano, nhìn chỉ tầm hai mươi mốt hai mươi hai tuổi, ăn mặc rất thoải mái.
"Học sinh sao?"
Rupert sững người, liền thấy chàng trai trẻ bắt đầu đàn.
Âm nhạc dịu dàng lay động lòng người, tựa như tiếng suối róc rách vang lên từ trong video, mượt mà như thể đang được chính Chúa trình diễn, dễ dàng thu hút tâm trí người nghe.
Chỉ trong chớp mắt, Rupert trố mắt kinh ngạc, vẻ mặt như thể nhìn thấy ma.
"Bản nhạc này... kỹ thuật chơi đàn này..."
Rupert dám thề với Chúa, anh chưa bao giờ nghe bản nhạc trong video này. Đây là một bản nhạc piano có thể khiến anh say đắm! Đơn giản nhưng lại vô cùng tuyệt vời!
"Đây là tác phẩm của Chúa!"
Rupert chấn động trong lòng, đối với trình độ piano của chàng trai trẻ, anh càng cảm thấy vô song. Anh bật dậy khỏi giường, ôm điện thoại đi đi lại lại trong phòng, trong mắt tỏa ra ánh nhìn cuồng nhiệt.
"Bậc thầy! Tuyệt đối là bậc thầy piano! Nếu bản nhạc này cũng do chàng trai trẻ trong video sáng tác... thì quả là không thể tin nổi!"
Chỉ vài phút trình diễn piano, rất nhanh đã kết thúc.
Nhưng Rupert vẫn chưa thỏa mãn, nghe đi nghe lại năm sáu lần, thậm chí anh còn chạy đến chiếc đàn piano ở nhà mình để chép lại bản nhạc này.
Thế nhưng, một lúc sau, trong lòng Rupert đột nhiên dấy lên cơn giận vô cớ: "John Jeff tên khốn đó, ông ta có tư cách gì mà chấp nhận lời thách thức của chàng trai trẻ trong video? Ông ta, không đủ tư cách! Vừa nãy ông ta còn dám cười nhạo người ta, không được! Mình phải lên mạng, phải vào Instagram của Jeff, mắng tên khốn John Jeff đó một trận!"
Rupert nhanh chóng cầm điện thoại, quay trở lại dưới bài đăng video này.
Nhưng điều khiến anh kinh ngạc là, chỉ mới nửa tiếng đồng hồ, bình luận dưới video này của John Jeff đã từ một nghìn ban nãy tăng lên thành mười hai nghìn!
Tim Rupert đập thình thịch, nhìn vào những bình luận này.
"Cảm ơn John Jeff, sự ngạo mạn của ông mới khiến tôi được nghe một màn trình diễn vĩ đại!"
"Nó tên là 'Gửi Elise'? Chúa ơi! Đây là một tác phẩm kinh điển lưu danh thiên cổ!"
"Tôi đắm chìm rồi, chàng trai trẻ trong video thực sự là người Hoa Hạ sao?"
"John Jeff! Ông là tên khốn! Ông đang sỉ nhục một bậc thầy piano đấy à?"
"..."
Rupert xem mà máu nóng sôi trào, anh nhanh chóng để lại bình luận của riêng mình: "Đẩy lên đầu đi, tác phẩm vĩ đại như thế này nên để toàn thế giới thấy, bởi vì thế giới lại có thêm một bản nhạc piano kinh điển, đồng thời cũng có thêm một bậc thầy piano trẻ tuổi! ...Còn về tên hề John Jeff kia, hãy để cả thế giới nhìn thấy bộ mặt khốn nạn của hắn đi."
Lúc này, phương Tây đã vào rạng sáng.
Bài đăng trên Instagram của John Jeff được vô số người chia sẻ và bình luận với tốc độ kinh hoàng.
Khoảng một giờ sáng, Instagram chính thức đưa nó lên trang chủ, quảng bá đến hàng trăm triệu người dùng.
Thế là.
Lượng truy cập bắt đầu tăng vọt với tốc độ bùng nổ.
Vô số phương tiện truyền thông phương Tây giống như những con cá mập đánh hơi thấy mùi máu, điên cuồng lao đến. Tiếp theo, không ít truyền thông từ mạng xã hội của Hoa Hạ đã biết được tin Vương Hoàn thách thức Milo Joyce. Điều này khiến truyền thông hoàn toàn bùng nổ!
"Chàng trai phương Đông bí ẩn sáng tác bản nhạc piano kinh điển lưu danh thiên cổ 'Gửi Elise'."
"Sự phản công của người Hoa Hạ, Vương Hoàn thách thức bậc thầy piano Joyce."
"Quốc gia phương Đông cổ xưa đó cuối cùng đã sinh ra vị bậc thầy piano đầu tiên."
"'Gửi Elise', tác phẩm của Chúa!"
Truyền thông mạng đưa tin này đi trước, còn báo giấy thì bắt đầu làm việc thâu đêm suốt sáng để in ấn, tăng phát hành các ấn bản đặc biệt!
Tại Hoa Hạ, khoảng mười một giờ trưa.
Liên hoan Nghệ thuật Piano Quốc tế Ma Đô cuối cùng đã khôi phục trật tự, bắt đầu tiến hành theo quy trình đã định.
John Jeff ngồi dưới khán đài, vẻ mặt âm u. Đột nhiên một người bạn gọi điện cho hắn: "Này, Jeff, video ông vừa đăng hot rồi, được Instagram đưa lên trang chủ, giờ trên mạng đang lan truyền điên cuồng, bình luận hơn triệu rồi! ...Nhưng toàn là mắng ông thôi."
John Jeff ngơ ngác: "Video gì?"