Người già đang tưới hoa chính là đại sư dương cầm đứng đầu thế giới hiện nay, Allen Butz.
Butz rất thích trang viên của mình, bởi vì tại nơi đây, ông có thể cảm nhận được mọi âm thanh tuyệt diệu của tự nhiên. Điều này khiến những cảm ngộ về dương cầm của ông càng thêm sâu sắc, rất nhiều tác phẩm của ông đều lấy cảm hứng từ thiên nhiên.
Chẳng hạn như lúc này, tưới hoa buổi sáng, đồng thời lắng nghe mọi thanh âm nhỏ bé trong vườn, chính là thói quen bất di bất dịch mỗi ngày của ông. Và đây cũng là thời điểm đỉnh cao khiến cảm hứng của Butz bùng nổ.
Nghe thấy có người xông vào trang viên, Butz cau mày, nhìn về phía ông lão đang lao tới chỗ mình: "Lão Chad, ông làm linh cảm của tôi chạy mất rồi, ông phải chịu trách nhiệm về việc này, hãy đem chai rượu vang ông mới có được hôm kia tới đây làm bồi thường đi."
Chad hừ một tiếng: "Tôi có lòng tốt mang tin tức đến cho ông đây, nước Hoa Hạ vừa xuất hiện một đại sư dương cầm, nếu ông không hứng thú thì tôi quay đầu đi ngay đây."
Butz nhướng mày: "Hoa Hạ xuất hiện một đại sư dương cầm? Chuyện này cũng hiếm đấy. Nhưng Hoa Hạ hơn một tỷ dân, xuất hiện một đại sư dương cầm cũng chẳng có gì lạ, tôi đúng là không hứng thú, đi lấy rượu vang của ông qua đây đi."
Chad nói: "Đừng vội, tôi còn chưa nói xong đâu. Nghe nói vị đại sư dương cầm người Hoa Hạ này mới 21 tuổi, thiên phú còn cao hơn cả ông hồi trẻ, hơn nữa hôm qua đã ngẫu hứng sáng tác một khúc dương cầm "Gửi Alice", làm chấn động cả Joyce có mặt tại đó. Bây giờ vô số nghệ sĩ dương cầm đã liệt khúc nhạc này vào hàng những khúc dương cầm đơn giản nhất nhưng cũng hay nhất thế giới. Ngoài ra, nghe nói tối nay lúc mười một giờ, vị đại sư dương cầm trẻ tuổi kia sẽ thách đấu với Joyce tại Hoa Hạ, một trận định thắng thua!"
Lúc này Butz mới lộ ra vẻ tò mò: ""Gửi Alice"? Khúc nhạc đó đâu? Cho tôi nghe xem."
Chad lộ vẻ mặt "quả nhiên là thế", cười hắc hắc rồi mở video mà John Jeff gửi trên điện thoại.
Âm thanh dương cầm tuyệt diệu vang lên.
Butz đứng tại chỗ, lặng lẽ lắng nghe.
Cho đến vài phút sau khi khúc nhạc kết thúc, Butz mới lộ ra vẻ mặt dư âm chưa dứt: "Giai điệu hay quá, một bản tình ca thật ngọt ngào. 21 tuổi, quả nhiên là tài hoa xuất chúng... Lão Chad, tối nay mười một giờ cậu ta sẽ thách đấu Joyce đúng không? Ở đâu có thể xem được?"
Chad lắc đầu: "Không biết, truyền thông không nói."
Butz khựng lại một chút, quay đầu đi về phía căn nhà.
Chad hét lên: "Lão Butz, ông đi đâu đấy?"
Butz nói: "Đặt vé máy bay, đi Hoa Hạ."
Bộp!
Điện thoại và tờ báo trong tay Chad cùng rơi xuống bãi cỏ.
Ông ta vừa nghe thấy cái gì vậy?
Lão Butz muốn ra nước ngoài?
Ông ta nghe nhầm à?
Phải biết rằng lần gần nhất lão Butz ra nước ngoài đã là mười năm trước, lần đó là vì một người bạn cũ của ông qua đời, lão Butz mới đi viếng. Kể từ đó, trong mười năm, lão Butz hầu như đều sống trong trang viên trước mắt này. Thậm chí đến cả tổng thống mời lão Butz vài lần, cũng đều bị ông từ chối.
Còn bây giờ, lão Butz nói muốn đặt vé máy bay đi Hoa Hạ?
Quốc gia phương Đông mà trước đây lão Butz từng khinh thường kia?
"Lạy Chúa! Nghệ sĩ dương cầm nào cũng điên cuồng như vậy sao? Ma lực của dương cầm lớn đến mức đó ư? Thế mà lại khiến lão Butz có thể buông bỏ định kiến thâm căn cố đế, tới một quốc gia xa xôi cách vạn dặm mà ông chưa từng đặt chân tới. Hoang đường! Quá hoang đường!"
Chad hậm hực nhặt điện thoại và tờ báo lên, quay trở về trang viên của mình.
---❊ ❖ ❊---
Một tiếng sau, một phóng viên túc trực tại sân bay tình cờ bắt gặp bóng dáng Allen Butz. Vị phóng viên suýt chút nữa tưởng mình hoa mắt đã ghi lại cảnh này và đăng lên mạng xã hội.
Lập tức gây ra một phen sóng gió.
Khi mọi người biết thêm rằng đại sư Butz đã lên chuyến bay quốc tế tới Hoa Hạ, tất cả mọi người đều nhận ra mục đích chuyến đi này của Butz.
Vô số người phương Tây hoàn toàn chấn động, đại sư Butz thế mà vì một thằng nhóc phương Đông mà phá vỡ kỷ lục mười năm không đi xa, vượt vạn dặm xa xôi đến Hoa Hạ.
Nhất thời, vô số tin tức ồ ạt xuất hiện.
"Đại sư Butz lần đầu ra nước ngoài sau mười năm!"
"Đại sư Butz tới Hoa Hạ, nghi vấn là để xem trận quyết chiến giữa Vương Hoàn và Joyce."
"Chấn động: Đại sư Butz cực kỳ có khả năng đã để mắt tới thiên phú của Vương Hoàn."
"Vương Hoàn sẽ trở thành đệ tử của đại sư Butz sao?"
---❊ ❖ ❊---
Còn tại Hoa Hạ lúc này, cũng đã biết tin Allen Butz tới Hoa Hạ. Tin tức trọng đại này thậm chí gây chấn động cả chính quyền Ma Đô, sau khi phía chính quyền Ma Đô xác nhận thông tin, lập tức phái một đội ngũ chuyên nghiệp tới sân bay để tiến hành công tác tiếp đón.
Tại một khách sạn năm sao ở Ma Đô.
John Jeff nói: "Thưa thầy, lão Butz tới Hoa Hạ rồi."
Joyce gật đầu: "Ta đã biết rồi, lão già này chắc là tới đây để tranh đệ tử với ta."
John Jeff cảm thấy ghen tị trong lòng: "Thưa thầy, lẽ nào Vương Hoàn lại ưu tú đến vậy sao? Thế mà có thể khiến lão Butz phải động thân?"
Joyce nhìn cậu ta: "Con chưa đạt tới cảnh giới đại sư dương cầm, nên không hiểu Vương Hoàn sáng tác ra "Gửi Alice" đại diện cho điều gì, cũng không rõ tạo nghệ dương cầm của Vương Hoàn sâu tới mức nào. Theo ước tính của ta, cho cậu ta thời gian, cậu ta chính là một Butz thứ hai... Vì vậy ta mới đồng ý lời thách đấu của Vương Hoàn, nếu không con nghĩ với thân phận của ta, ta sẽ hạ mình đấu với một người Hoa Hạ không chút danh tiếng sao? Đó chẳng phải là tự dưng cho đối phương cơ hội nổi tiếng hay sao?"
John Jeff trợn to mắt, trong lòng dậy sóng. Sáng nay cậu ta còn đang thắc mắc, tại sao thầy lại đồng ý lời thách đấu của Vương Hoàn, giờ thì cuối cùng đã hiểu, hóa ra là vậy! Thầy quả nhiên lão luyện gian xảo hơn cậu ta nhiều. John Jeff cậu đúng là còn nhiều điều phải học hỏi.
---❊ ❖ ❊---
Vương Hoàn biết tin đại sư Butz tới Trung Quốc từ hot search trên Weibo.
Chỉ là cậu không hề bận tâm về ý đồ của đối phương.
Với trình độ dương cầm hiện tại của cậu, dù là ai đến cậu cũng chẳng sợ. Cho dù đến lúc đó đại sư Butz có gây khó dễ với cậu, cậu cũng có thể lôi ra vài bản nhạc dương cầm đẳng cấp đại sư từ thế giới song song, đè đối phương xuống đất mà chà xát.
Ngược lại Thất Thất cười hì hì: "Học trưởng, đại sư Butz sẽ không thực sự tới thu anh làm đệ tử như truyền thông nói đấy chứ? Đó là đại sư Butz đó nha, sự tồn tại mà vô số nghệ sĩ dương cầm sùng bái, nhiều nghệ sĩ muốn gặp ông ấy một lần còn chẳng được, huống chi là mơ tưởng trở thành đệ tử của ông ấy."
Vương Hoàn bực mình nói: "Trình độ dương cầm của anh không kém cạnh ông ta là mấy, ông ta muốn thu anh làm đệ tử, thì cũng phải xem ông ta có dám hay không."
Thất Thất cười hì hì, không nói tiếp nữa.
Sáng hôm sau.
Bên ngoài nhà hát âm nhạc Ma Đô gần như chật kín người, chính quyền phái hàng trăm bảo an tới duy trì trật tự xung quanh, đảm bảo an toàn. Bởi vì có ít nhất hàng ngàn fan hâm mộ và người yêu dương cầm đổ xô tới đây từ khắp mọi hướng.
Phóng viên tới đây, nghe nói đã vượt quá ba trăm người, trong đó bao gồm hơn một trăm phóng viên phương Tây. Những phóng viên phương Tây này hầu hết đều nhắm vào đại sư Butz mà tới. Cho dù là Joyce, cũng không thể khiến nhiều phóng viên nước ngoài phát cuồng như vậy được.
Tuy nhiên, do phía chính quyền giữ bí mật quá tốt, cho dù là phóng viên hay fan hâm mộ, từ đầu đến cuối đều không phát hiện ra bóng dáng của Vương Hoàn, Joyce và Butz cùng những người khác.
Cho đến sau mười giờ sáng, mọi người mới nhận ra mình đã đến hụt.
Mà lúc này, bên trong đại sảnh biểu diễn của nhà hát âm nhạc Ma Đô. Cuộc đối đầu giữa Vương Hoàn và Milo Joyce đã chính thức khai màn.