“Khách mời được mời tới, đều phải chịu khảo nghiệm? Hơn nữa còn gọi là xông cửa?”
“May mà trước đó mình có mua một cuốn sách thơ từ trong thế giới song song, cộng thêm nhận được đại lễ bao cầm kỳ thi họa từ hệ thống, nếu không thì lần này chắc là mất mặt rồi.”
Vương Hoàn không ngờ Hoa Thi Xã lại bá đạo như vậy, làm như thế có thể tránh được mấy kẻ văn nhân giả tạo, đục nước béo cò.
Hắn không hề cảm thấy kiểu khảo nghiệm này là sự sỉ nhục đối với khách mời đặc biệt như mình.
Trái lại, hắn vô cùng ngưỡng mộ chế độ nghiêm ngặt này của Hoa Thi Xã.
Đồng thời trong lòng lại thầm cảm thán: “Hoa Thi Xã, danh bất hư truyền!”
Sau khi vào trong tứ hợp viện, phát hiện không gian bên trong còn rộng hơn hắn tưởng tượng.
Ở giữa là một cái sân cực lớn.
Hai bên quả nhiên có sáu gian phòng.
Trên cửa mỗi gian phòng đều viết hai chữ, từ trái sang phải một vòng, lần lượt là: Thi Môn, Cầm Môn, Kỳ Môn, Thư Môn, Họa Môn, Từ Môn.
Lúc này trong sân có không ít phóng viên truyền thông, từng người đang vác máy quay thực hiện những công tác chuẩn bị cuối cùng.
Thấy Vương Hoàn đi vào, có mấy người nhận ra hắn.
Một phóng viên chạy nhanh tới, cười chào hỏi: “Hoàn ca chào anh.”
Vương Hoàn liếc nhìn đối phương: “Cậu là?”
Phóng viên này vội nói: “Hoàn ca, em là người của nền tảng livestream Kình Ngư, hôm nay Kình Ngư chúng em sẽ livestream toàn bộ hoạt động lễ hội Trung Thu của Hoa Thi Xã. Hiện tại chúng em đang livestream hậu trường. Rất vui được gặp Hoàn ca ở đây, hay là anh chào khán giả trong phòng livestream một tiếng đi ạ?”
Nói xong, phóng viên chỉ vào người quay phim đang chĩa ống kính về phía hắn.
Đang livestream?
Vương Hoàn giật mình.
Mẹ kiếp, có cần đột ngột vậy không?
Bố vừa mới ngoáy mũi, chắc không ai thấy chứ?
Trong lòng Vương Hoàn nghĩ vậy, nhưng trên mặt vẫn tươi cười: “Chào các khán giả đang xem livestream, mọi người khỏe không. Tôi là Vương Hoàn, hôm nay rất vinh hạnh được Hoa Thi Xã mời đến tham gia lễ hội văn hóa Trung Thu. Hy vọng khảo nghiệm sắp tới của tôi sẽ khiến mọi người hài lòng.”
Nói xong, hắn vẫy vẫy tay.
Rồi đi về phía cánh cửa đầu tiên “Thi Môn”.
Phóng viên nghe thấy lời Vương Hoàn, có chút ngơ ngác.
Khảo nghiệm? Anh ta nhớ là Vương Hoàn đến với tư cách khách mời đặc biệt mà? Cần khảo nghiệm gì chứ?
Còn các cư dân mạng trong phòng livestream thì bắt đầu sôi nổi hẳn lên.
“Hoàn ca tham gia hoạt động ngày càng cao cấp rồi.”
“Anh em, mở sòng nào: Lần này ở lễ hội Hoàn ca có gây chuyện không?”
“Lầu trên tỉnh lại đi, cậu tưởng Hoa Thi Xã là nơi nào? Hoàn ca tuy lợi hại, nhưng muốn gây chuyện ở Hoa Thi Xã thì chưa có đủ tư cách đâu.”
“Nếu không phải nền tảng livestream Kình Ngư nói Hoàn ca sẽ tham gia hoạt động này, thì trước đây tôi chưa từng nghe nói Hoa Hạ còn có một hội nhóm tên là Hoa Thi Xã.”
“Là sinh viên đang học tại Học viện Văn học Thanh Bắc, tôi xin nghiêm túc nói với các bạn: Hoa Thi Xã không đơn giản như các bạn tưởng tượng đâu. Trước mặt nó, thiên vương siêu sao hay ảnh đế ảnh hậu gì cũng chỉ là hạng tôm tép thôi.”
“Lầu trên xuất hiện học bá, học tra run rẩy…”
“…”
Tại hiện trường, phóng viên nghe lời Vương Hoàn thì trong lòng khẽ động, gọi người quay phim, rồi theo bước chân Vương Hoàn đi tới.
Vì hôm nay, lãnh đạo giao nhiệm vụ cho anh ta là phải bám theo Vương Hoàn.
Chỉ cần Vương Hoàn xuất hiện trong phòng livestream, thì không lo không có nhiệt độ.
Cho nên anh ta không dám bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào, nếu không rất dễ mất việc.
Vương Hoàn đi tới trước gian phòng viết chữ “Thi Môn”.
Lắng tai nghe kỹ, phát hiện bên trong truyền ra tiếng đọc sách du dương, dường như có không ít người đang ngâm thơ.
“Cộc cộc cộc”.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ nghi hoặc, do dự một lát rồi gõ cửa phòng.
“Vào đi.”
Một giọng nói hơi già nua nhưng đầy khí lực vang lên.
Vương Hoàn thuận thế đẩy cửa bước vào.
Liền thấy bên trong là một căn phòng rộng rãi sáng sủa, cách bài trí trong phòng giống như tư thục thời cổ đại, có hơn hai mươi cái bàn ghế. Mỗi cái ghế đều có một người trẻ tuổi mặc trang phục Đại Chu ngồi đó.
Hơn hai mươi người trẻ tuổi này tay cầm một quyển sách, đang ngâm một bài thơ.
Bên cạnh còn có vài quay phim của đài CCTV-3 đang dựng máy quay, ghi hình cảnh tượng trước mắt.
Trên bục giảng là một lão giả tinh thần quắc thước.
Lão giả thấy Vương Hoàn, ngẩn người, bỗng nhiên mắt sáng lên, vội vã nghênh đón.
“Cậu chính là Vương Hoàn?”
Vương Hoàn gật đầu: “Vâng, chào ông, cháu đến để…”
Hắn chưa nói hết câu, lão giả đã vỗ vai hắn: “Ha ha, tốt lắm. Vương Hoàn, cậu nhóc này thật là giỏi, một bài “Tỳ Bà Hành” đã khiến tất cả mấy ông lão nghiên cứu thơ cổ như chúng tôi đều phải bái phục, bây giờ mọi người vẫn còn yêu thích không rời tay với bài thơ này. Thật không ngờ, tạo hóa của cậu về thơ cổ lại sâu sắc đến vậy. Ồ, quên tự giới thiệu, xem cái trí nhớ này của tôi này, tôi là Khúc Minh Phong, giảng dạy tại Đại học Thanh Bắc, trước đây tôi từng gọi điện cho cậu, cậu còn nhớ không?”
“À? Hì hì, vậy ạ? Khúc lão, chào ông.”
Vương Hoàn nghĩ nát óc cũng không nhớ nổi ông lão trước mắt này gọi điện cho mình lúc nào.
Khúc lão nhìn Vương Hoàn, ánh mắt tán thưởng ngày càng nồng đậm: “Đúng rồi, cậu phải nhớ việc cậu từng hứa với tôi lúc trước đấy, đến lúc đó cậu không được để mấy ông lão khác chiêu mộ đâu, nếu không tôi sẽ giận đấy, ha ha.”
“À? Hì hì, vậy ạ? Vâng ạ.”
Vương Hoàn vẫn không nhớ nổi mình đã hứa chuyện gì với ông lão trước mắt.
Thôi kệ, hắn đến để xông cửa mà.
Chuyện khác để sau hãy tính.
Nghĩ đến việc chính, Vương Hoàn lập tức lấy lại tinh thần: “Khúc lão, chào ông, cháu lần này đến để…”
“Ha ha, biết rồi, không vội, không vội. Đúng rồi, ngoài “Tỳ Bà Hành” ra, bình thường cậu còn để lại bài thơ nào không? Có thể cho lão già này mở mang tầm mắt được không.” Khúc lão lại cắt ngang lời Vương Hoàn.
“Khụ khụ… không còn ạ.”
Vương Hoàn thấy ông lão trước mắt có chút quá nhiệt tình, hắn đỡ không nổi.
Thôi kệ, hắn đến để xông cửa.
Việc chính quan trọng hơn.
Vương Hoàn lên tiếng lần thứ ba: “Khúc lão, chào ông, lần này cháu đến để…”
“Cậu này, người trẻ tuổi sao phải vội vã thế, lễ hội còn chưa bắt đầu mà. Nhưng mà chàng trai trẻ cậu cũng biết lễ nghĩa đấy, thực ra cậu không cần phải tới xin cửa đâu. Đã tới rồi thì không cần khảo nghiệm nữa, tôi đưa bảng cho cậu luôn.”
Khúc lão vừa nói vừa mò từ trên người ra một tấm bảng gỗ cỡ bàn tay được chế tác tinh xảo, đưa cho Vương Hoàn.
Trên bảng viết: Lễ hội Trung Thu Hoa Thi Xã năm 2019.
Không ngoài dự đoán, đây chính là thẻ thông hành mà cô gái đón khách ngoài cửa vừa nói.
“Cái này…”
Vương Hoàn ngây người, hắn còn chưa đề cập đến chuyện xông cửa, sao ông lão trước mắt đã đưa thẻ cho hắn rồi?
Thôi được rồi!
Đằng nào đối phương cũng đưa thẻ cho hắn, thôi thì bớt một chuyện vẫn hơn.
“Cảm ơn Khúc lão.”
Vương Hoàn cảm kích nói, rồi lui ra khỏi Thi Môn, đi về phía Cầm Môn bên cạnh.
“Thật là một đứa trẻ ngoan, quá biết lễ nghĩa…”
Khúc lão đứng ở cửa, lộ ra nụ cười nhạt, càng lúc càng thấy hài lòng về Vương Hoàn. Vì ông thấy Vương Hoàn lại bước vào Cầm Môn, không ngoài dự đoán, nhóc con này lại đi xin cửa rồi.