Nụ Hôn Của Casanova

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 82 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Phần bốn: Song sinh

Chương 76

Naomi Cross bị đánh thức bởi tiếng nhạc rock om sòm vọng ra từ chiếc loa tường. Cô nhận ra ban nhạc Black Crowes. Những bóng đèn trên đầu nhấp nháy. Cô nhảy khỏi giường, quáng quàng tròng chiếc quần jean và áo cao cổ nhăn nhúm vào rồi chạy tới cửa phòng.

Nhạc lớn và đèn nhấp nháy là báo hiệu một cuộc họp. Có chuyện khủng khiếp đã xảy ra, cô nghĩ. Trái tim cô như đang rơi tự do.

Casanova đá cửa ra. Hắn mặc quần jean bó, ủng lao động, áo da màu đen. Mặt nạ của hắn vằn vện sọc phấn mô phỏng những tia chớp. Hắn đang điên cuồng. Naomi chưa thấy hắn tức giận như thế này bao giờ.

“Đi ra phòng khách! Ngay!” hắn gào lên nắm lấy tay cô kéo mạnh ra khỏi phòng.

Dưới đôi chân trần của Naomi là sàn hành lang hẹp ẩm ướt lạnh giá. Cô đã quên xỏ dép, mà quay lại thì không kịp nữa rồi.

Cô va vào một phụ nữ trẻ. Hai người họ gần như đi song song với nhau. Naomi rất ngạc nhiên khi người phụ nữ vội quay đầu nhìn mình chằm chằm. Đôi mắt to màu xanh sâu thăm thẳm. Naomi đặt tên cho cô gái ấy là Mắt Xanh.

“Tôi là Kristen Miles.” Người phụ nữ vội vã thì thầm. “Chúng ta phải làm gì đó để tự cứu mình. Chúng ta phải nắm lấy cơ hội. Sớm thôi.”

Naomi không phản ứng gì nhưng cô vươn tay chạm nhẹ vào mu bàn tay của Mắt Xanh.

Họ bị cấm tiếp xúc, nhưng giờ được chạm vào nhau trong nhà tù khủng khiếp này là một nhu cầu cấp thiết. Naomi nhìn vào mắt của người phụ nữ và chỉ thấy sự bất tuân. Không có nỗi sợ hãi. Điều đó làm cô cảm thấy khá hơn. Bằng cách nào đó, hai người họ đã kết nối với nhau.

Những phụ nữ bị giam cầm lén nhìn Naomi nơi hành lang trong lúc im lặng lết về phía phòng khách của ngôi nhà kỳ dị. Đôi mắt họ tối tăm trống rỗng. Một vài người đã không trang điểm nữa và sự hiện diện của họ làm Naomi hoảng sợ. Mỗi ngày mọi chuyện càng trở nên tệ hơn kể từ khi Kate McTiernan trốn thoát.

Casanova đã mang một cô gái mới vào nhà. Anna Miller. Anna phá vỡ quy tắc của căn nhà, cũng giống như Kate McTiernan. Naomi đã nghe tiếng khóc cầu cứu của người phụ nữ và Casanova có thể cũng nghe thấy. Thật khó biết khi nào hắn không ở nhà. Giờ giấc hắn xuất hiện rất thất thường.

Gần đây, càng ngày Casanova càng ít tiếp xúc với họ hơn. Hắn sẽ không thả họ ra. Tự do của họ chỉ là lời nói dối. Naomi biết tình hình mỗi lúc một thêm nguy hiểm cho tất cả phụ nữ nơi đây.

Naomi cảm thấy nỗi tuyệt vọng trong không gian. Cô cũng nghe thấy tiếng khóc lóc báo hiệu ở phía trước, và cố làm dịu nỗi sợ hãi hoảng loạn đang tăng dần. Cô từng sống trong khu ổ chuột Washington. Trước đây, cô cũng chứng kiến những chuyện khủng khiếp như thế. Hai người bạn của cô bị sát hại khi cô mười sáu tuổi.

Rồi cô nghe thấy hắn. Giọng hắn lạ lùng chói tai. Hắn là một kẻ điên. “Hãy đến đây, quý cô. Đừng rụt rè. Đừng dừng lại ở cửa! Vào đi, vào đi. Tham dự bữa tiệc, buổi dạ hội sôi động này đi.”

Casanova hét to át cả tiếng nhạc rock’n’roll kích dục ầm ầm dội qua hành lang. Naomi nhắm mắt trong khoảnh khắc. Cô cố gắng bình tĩnh lại. Mình không muốn thấy cảnh này, dù đó có là cảnh gì, nhưng mình vẫn buộc phải thấy.

Cuối cùng thì cô cũng bước vào phòng. Người cô run rẩy. Cảnh trước mắt còn tồi tệ hơn bất cứ cảnh nào cô từng chứng kiến ở khu ổ chuột. Cô phải ép chặt nắm tay vào miệng để không thoát ra tiếng thét kinh hồn.

Một cơ thể thon dài rũ xuống từ xà ngang trần nhà, chầm chậm xoay tròn. Người phụ nữ trần truồng, trên người chỉ còn độc chiếc quần tất màu xanh bạc ôm lấy đôi chân dài. Một chân lủng lẳng chiếc giày cao gót màu xanh. Chiếc còn lại rơi xuống sàn, lật sang một bên.

Đôi môi của cô gái đã tím xanh lại, lưỡi thè sang một bên. Đôi mắt mở to vì kinh hãi và đau đớn. Đó chắc chắn là Anna, Naomi nghĩ. Cô gái kêu cứu. Cô đã phá vỡ quy tắc của ngôi nhà. Cô ấy nói tên cô ấy là Anna Miller. Tội nghiệp Anna. Dù cô có là ai trước khi hắn bắt cóc cô.

Casanova tắt nhạc và bình tĩnh nói từ sau chiếc mặt nạ, hắn nói như thể việc xảy ra chẳng mấy nghiêm trọng. “Tên cô ta là Anna Miller, và cô ta đã tự mình gây ra chuyện này. Các cô hiểu những gì tôi đang nói chứ? Cô ta đã bày mưu nói chuyện qua các bức tường, nói về việc trốn thoát. Không bao giờ có chuyện thoát ra khỏi đây!”

Naomi rùng mình. Không, không có cách nào thoát khỏi địa ngục này, cô nghĩ. Cô nhìn Mắt Xanh gật đầu. Đúng vậy, họ phải nắm lấy cơ hội, sớm thôi.

Chương 77

Kẻ Lịch Thiệp dừng lại để bắt đầu trò chơi tại hồ Stoneman, tiểu bang Arizona. Một buổi sáng đẹp trời thích hợp để ra tay. Trời khô lạnh, mùi khét của một đám cháy rừng lan tràn trong không khí.

Gã phải để lại xe trong rừng giữa những tảng đá mòn, cách xa con đường quê. Không ai có thể nhìn thấy gã. Gã ngồi đó nghĩ cách đi xuống trong khi lim dim ngắm nhìn một ngôi nhà ốp ván trắng đầm ấm của một gia đình. Gã thực sự cảm thấy con quái vật trong mình trỗi dậy. Chuyển đổi. Kèm với niềm đam mê lạ kỳ. Jekyll và Hyde.

Gã nhìn thấy một người đàn ông rời khỏi căn nhà chui vào một chiếc Ford Aerostar màu bạc. Người chồng có vẻ vội vàng, có lẽ đã muộn giờ làm. Bây giờ người vợ đang ở nhà một mình, có lẽ vẫn còn nằm trên giường. Tên người phụ nữ là Juliette Montgomery.

Khoảng hơn tám giờ, gã cầm một bình gas rỗng tiến về phía ngôi nhà. Nếu ai đó bất chợt nhìn thấy gã thì cũng không thành vấn đề. Gã cần nạp nhiên liệu cho chiếc xe thuê.

Không ai nhìn thấy gã. Có lẽ mấy cây số quanh đây không có ai cả.

Kẻ Lịch Thiệp leo lên bậc thềm trước. Gã dừng lại một lúc, sau đó nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa. Gã thấy ngạc nhiên là người dân sống quanh hồ Stoneman không có thói quen khóa cửa ra vào.

Ôi Chúa ơi, sở thích của gã… mục đích sống của gã… cái khoảnh khắc gã là Ngài Hyde.

Juliette đang tự phục vụ bữa sáng. Khi đi ngang qua phòng khách, gã nghe thấy cô vừa ngân nga vừa hát. Hương thơm và tiếng thịt xông khói chiên xèo xèo làm gã nhớ tới căn nhà của gia đình mình ở Asheville.

Cha gã là một quý ông đích thực. Là đại tá quân đội và rất tự hào, kiêu ngạo về điều đó. Lão già cứng ngắc không bao giờ hài lòng về mọi việc mà con trai lão làm. Thường sử dụng thắt lưng da dày để áp đặt kỷ luật. Luôn gân cổ la hét mỗi khi đánh gã những đòn thập tử nhất sinh. Đã nuôi lớn một thằng con trai hoàn hảo. Học sinh và vận động viên xuất sắc của trường trung học. Có tên trong bảng vàng danh dự Phi Beta Kappa tôn vinh những sinh viên tài năng. Tốt nghiệp hạng ưu trường Y Đại học Duke. Con quái vật mặt người.

©STENT: http://wwwluv-ebookcom

Gã ngắm nhìn Juliette Montgomery từ ngưỡng cửa dẫn vào nhà bếp sạch bong không tì vết. Mành cửa được kéo lên khiến ánh sáng tràn ngập căn phòng. Cô vẫn say sưa hát… một bài hát cũ của Jimi Hendrix mang tên “Lâu đài cát”. Giai điệu đầy bất ngờ cất lên từ người phụ nữ xinh đẹp.

Gã thích ngắm nhìn cô như thế này - khi cô đinh ninh chỉ có mình mình. Có lẽ cô sẽ ngượng ngùng khi hát trước mặt gã. Cô cẩn thận đặt ba dải thịt xông khói vào chiếc khăn giấy gần như phù hợp với giấy dán tường bếp màu nâu be.

Juliette mặc bỗ quần áo ở nhà giản dị bằng cotton trắng, chạm nhẹ vào bắp đùi mỗi lần cô đi đi lại lại từ bàn ra bếp. Cô khoảng hai mươi lăm tuổi. Đôi chân dài của diễn viên múa. Làn da rám nắng tuyệt đẹp. Bàn chân trần lướt trên vải lót sàn bếp. Mái tóc nâu vàng đã được chải gọn gàng trước khi cô xuống làm bữa sáng.

Trên quầy có một bộ dao đựng trong giá để dao bằng gỗ. Gã rút ra con dao phay, vô tình tạo ra âm thanh leng keng khi con dao va nhẹ vào chiếc nồi thép không gỉ trên quầy.

Nghe thấy âm thanh đó, cô gái quay lại. Nét mặt nhìn nghiêng rất đáng yêu. Đã tắm rửa sạch sẽ, rạng rỡ. Juliette cũng biết yêu bản thân mình. Gã cam đoan là vậy.

“Anh là ai? Anh đang làm gì trong nhà tôi?”

Cô khẽ hổn hển cất tiếng. Khuôn mặt cô gái tái nhợt đi như bộ quần áo ở nhà của mình.

Bây giờ phải hành động nhanh, gã tự nhủ.

Gã túm lấy Juliette và giơ cao con dao. Hình bóng Pyscho và Frenzy[1] cuả Hitchcock. Bộ phim kịch tính hái ra tiền.

[1] Hai bộ phim kinh dị của Alfred Hitchcock.

“Đừng bắt tôi phải làm đau em. Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào em đó,” gã dịu dàng nói.

Cô kìm nén tiếng thét lại, nhưng ánh mắt vẫn hoảng hốt. Gã thích nhìn vẻ mặt Juliette lúc này. Mục đích sống của gã.

“Miễn là em không làm hại tôi thì tôi sẽ không làm hại em? Tới giờ em hiểu rồi chứ? Đã rõ ràng chưa nhỉ?”

Cô gật đầu ngay tắp lự. Gật vài lần. Đôi mắt màu xanh lục lam trợn lên thật lạ lùng. Cô không dám gật đầu quá nhiều vì sợ gã cắt đầu mình.

Cô thở dài. Tuyệt vời. Có vẻ cô cũng hơi tin gã. Tiếng nói của gã có trọng lượng với mọi người. Phong cách và cách cư xử lịch thiệp của gã. Ngài Hyde. Vị Khách Lịch Thiệp.

Cô nhìn sâu vào đôi mắt gã, tìm kiếm lời giải đáp. Gã đã nhìn thấy nét mặt băn khoăn ấy nhiều lần trước đây. Tại sao vậy? Ánh mắt nói lên điều đó.

“Bây giờ tôi sẽ cởi quần lót của em ra. Chắc chắn đã có người làm điều này trước tôi, vì vậy chẳng có lý do gì mà em phải hoảng hốt cả. Em là người có làn da đẹp và mềm mại nhất. Tôi nói thật đấy,” Kẻ Lịch Thiệp nói.

Con dao phay vung xuống.

“Tôi thích em, Juliette, thật lòng đấy… dù ai tôi cũng thích.” Kẻ Lịch Thiệp thì thầm với giọng dịu dàng nhất.

Chương 78

Kate McTiernan lại trở về nhà. Cuối cùng cô cũng về nhà, a ha. Điều đầu tiên cô làm là gọi cho cô em gái Carole Anne, hiện đang sống ở một nơi khá xa tại Maine. Sau đó cô gọi cho một số bạn bè thân thiết ở đồi Chapel. Cô quả quyết với họ một lần nữa rằng mình ổn cả.

Tất nhiên, đó hoàn toàn không phải là sự thật. Cô biết rằng mình chẳng ổn chút nào, nhưng tại sao cô lại phải để họ lo lắng cho mình? Kate không muốn lôi những vấn đề riêng không thể giải quyết ra gây phiền hà cho người khác.

Alex không muốn cô trở về nhà, nhưng cô phải về. Đây là nơi cô sống. Cô cố gắng tự trấn an mình một chút, ít nhất là để đầu óc bớt quay cuồng như mớ bòng bong. Cô uống rượu và xem chương trình truyền hình ban đêm. Nhiều năm rồi cô chưa làm thế. Có lẽ phải hàng thế kỷ rồi!

Cô nhớ Alex Cross, nhiều hơn những gì cô muốn thừa nhận với chính mình. Ở nhà xem truyền hình là một cuộc thử nghiệm nỗi nhớ hay, nhưng cô đã thất bại thảm hại. Đôi khi cô đúng là một kẻ ngốc nghếch.

Liệu có phải trong cô đã nảy sinh - một thứ gì nhỉ? - cơn say nắng của nữ sinh với Alex? Anh mạnh mẽ, thông minh, hài hước, tốt bụng. Anh rất yêu các con của mình, và thậm chí còn có giao cảm mãnh liệt với chúng. Anh có cơ thể vạm vỡ, cấu trúc xương tuyệt vời, một thân hình quyến rũ. Đúng, cô đã phải lòng Alex Cross.

Cũng dễ hiểu thôi, tốt thôi. Có lẽ những gì mà cô đang cảm nhận không chỉ dừng lại ở sự phải lòng. Kate đã từng muốn gọi cho Alex tại khách sạn ở Durham. Cô đã nhấc điện thoại lên vài lần. Không! Cô không cho phép mình làm thế. Sẽ không có gì xảy ra giữa cô và Alex Cross.

Cô là bác sĩ thực tập, cũng chẳng còn trẻ trung bao lâu nữa. Anh sống ở Washington với hai đứa con và bà nội. Bên cạnh đó, họ có quá nhiều điểm giống nhau, và mọi chuyện sẽ chẳng đi đến đâu. Anh là một người đàn ông da đen ngang ngạnh; cô là một phụ nữ da trắng rất bướng bỉnh. Anh là thám tử điều tra án mạng… nhưng cũng nhạy cảm, hấp dẫn và rộng lượng. Cô không quan tâm đến màu da của anh là đen, xanh lá cây, hay tím. Anh khiến cô cười, làm cô cảm thấy hạnh phúc như một con trai thích thú sống trong vùng cát sâu ẩm ướt.

Nhưng sẽ không có gì xảy ra giữa cô và Alex.

Cô sẽ chỉ ngồi đây trong căn hộ đáng sợ của mình. Nhấp vài ngụm rượu vang Pinot Noir rẻ tiền. Xem bộ phim lãng mạn nửa mùa, nhàm chán của Hollywood. Sợ hãi. Hơi khao khát. Cứ để mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn đi. Đó là những gì cô nên làm, chết tiệt. Gian nan thử sức mà.

Mặc dù vậy, cô phải thừa nhận mình cảm thấy sợ hãi trong ngôi nhà của chính mình. Cô căm ghét cảm giác ấy. Cô muốn tất cả những chuyện điên rồ bẩn thỉu đó kết thúc, nhưng không thể. Còn lâu mới kết thúc. Hiện hai con quái vật kinh hoàng vẫn nhởn nhơ bên ngoài.

Trong nhà, cô vẫn nghe thấy những tiếng động đáng sợ xung quanh. Tiếng gỗ lâu năm kêu ọp ẹp. Cánh cửa chớp kêu lạch cạch. Chiếc chuông gió treo trên cây du già bên ngoài. Tiếng chuông gió làm cô nhớ đến ngôi nhà gỗ ở Big Sur. Mai họ phải đến đó càng sớm càng tốt.

Kate cuối cùng ngủ thiếp đi cùng với ly rượu, chiếc ly cũ bằng nhựa dẻo của hãng Flintstones đặt gọn trong lòng. Đây là một bảo vật vô cùng thiêng liêng mang đến từ ngôi nhà ỏ Tây Virginia. Trước đây, vào bữa sáng, cô và các chị em thỉnh thoảng lại tranh nhau dùng.

Chiếc cốc nghiêng đi đổ ra khắp ra trải giường. Không vấn đề gì. Kate đã ngủ say như chết, ít nhất là trong đêm nay.

Cô thường không uống nhiều rượu. Pinot Noir quật ngã cô như những chuyến tàu chuyên chở hàng hóa thường lao ầm ầm qua Brich khi cô còn bé. Kate tỉnh dậy vào lúc ba giờ sáng, đầu đau như búa bổ, cô vội vã chạy vào phòng tắm nôn thốc nôn tháo.

Hình ảnh trong phim Psycho vụt qua tâm trí khi cô cúi xuống bồn rửa. Cô nghĩ đến khả năng Casanova lại hiện diện trong nhà. Hắn có ở trong phòng tắm không? Không, tất nhiên không có ai ở đó cả… làm ơn, hãy chấm dứt chuyện này. Hãy kết thúc… ngay… bây giờ!

Cô trở lại giường nằm co quắp dưới chăn. Cô nghe thấy tiếng gió ào ào qua cửa chớp. Nghe thấy tiếng chuông gió ngu ngốc. Cô nghĩ đến cái chết - của mẹ, của Susanne, Marjorie, và Kristin. Cô cảm thấy mình lại như đứa trẻ, sợ ông ba bị. Được rồi, cô có thể chống chọi được.

Vấn đề là, mỗi lần nhắm mắt cô lại hình dung ra Casanova và chiếc mặt nạ xác chết khủng khiếp của hắn. Có một ý nghĩ thầm kín mà cô chôn chặt sâu trong trái tim mình: Có phải hắn lại sắp đến tìm cô không?

Bảy giờ sáng, chuông điện thoại reo. Đó là Alex.

“Kate, anh đang ở trong nhà hắn,” Anh nói.

Chương 79

Khoảng mười giờ tối vào đêm chúng tôi trở về từ California, tôi lái xe đến khu dân cư thung lũng Hope ở Durham. Tôi đến nhà của Casanova một mình. Thám tử - tiến sĩ Cross đã trở lại làm nhiệm vụ.

Có ba manh mối mà tôi coi là cần thiết để phá án. Tôi vừa lái xe vừa xem xét lại. Có một thực tế đơn giản là cả hai tên tội phạm đều gây nên “tội ác hoàn hảo”. Có những khía cạnh của việc song sinh, sự phụ thuộc vào nhau giữa Casanova và Kẻ Lịch Thiệp. Có bí ẩn bên trong ngôi nhà bốc hơi.

Một trong số hoặc tất cả những thông tin ấy sẽ phải nói lên được điều gì đó. Có lẽ sắp có chuyện xảy ra ở ngoại ô thung lũng Hope của Durham. Tôi hy vọng vậy.

Tôi chậm chạp lái xe dọc đường đồi Old Chapel tới khi đến một cánh cổng gạch trắng trang trọng, kiểu cần trục dẫn vào khu điền trang cao cấp của thung lũng Hope. Tôi có cảm giác rằng mình không được phép bước qua cánh cổng này, mà có lẽ tôi là người da đen đầu tiên không khoác bộ quần áo lao động bước qua đây.

Tôi biết mình đang liều lĩnh, nhưng vẫn phải xem xét nơi bác sĩ Wick Sachs sống. Tôi cần phải cảm nhận nhiều điều về hắn, cần phải nhanh chóng tìm hiểu về hắn rõ hơn.

Những con đường của thung lũng Hope không chạy theo đường thẳng. Con đường mà tôi đang đi không có lề đường, rãnh nước, và cũng không có nhiều đèn cao áp. Quanh đây chủ yếu là địa hình đồi núi, khi lái xe, tôi bắt đầu cảm thấy như mình đang bị lạc, cứ đi lòng vòng mãi. Nhà cửa chủ yếu được xây dựng theo phong cách Gothic miền Nam sang trọng, cổ kính và đắt tiền. Ý niệm mơ hồ về tên hàng xóm giết người chưa bao giờ mạnh mẽ đến vậy trong tôi.

Ngôi nhà gạch đỏ kiên cố của bác sĩ Wick Sachs nằm trên một trong những ngọn đồi cao nhất.

Cánh cửa chớp được sơn trắng, phù hợp với màu của máng xối nước mưa. Ngôi nhà trong quá đắt đỏ đối với một giáo sư đại học, kể cả với một giáo sư trường Duke, “Harvard của miền Nam.”

Các cửa sổ đều tối om và bóng lên như đá phiến. Ánh sáng duy nhất tỏa ra từ một chiếc đèn xách tay bằng đồng duy nhất lơ lửng trên cửa trước.

Tôi được biết rằng Wick Sachs có một vợ và hai con nhỏ. Vợ hắn là y tá chính thức tại bệnh viện Đại học Duke. FBI đã kiểm tra thông tin về người vợ. Cô là người có tiếng tăm, và tất cả mọi người đánh giá rất cao về cô. Con gái của Sachs, Faye Anne, lên bảy; còn con trai Nathan lên mười.

Tôi đoán rằng FBI có thể đang theo dõi tôi khi tôi lái xe đến nhà Sachs, nhưng tôi không để tâm cho lắm. Tôi tự hỏi liệu Kyle Craig có ở cùng với họ không.. anh cũng đã dấn sâu vào vụ án rùng rợn này nhiều như tôi vậy. Kyle cũng đã đến Duke. Vụ này cũng là việc cá nhân của anh sao? Đến mức nào?

Tôi từ từ nhìn một lượt phía trước ngôi nhà, rồi nhìn dọc theo khu đất được chăm nom cẩn thận. Mọi thứ đều cực kỳ ngăn nắp, thực sự rất đẹp, hoàn hảo tuyệt đối.

Tôi cũng biết rằng những tên quái vật mặt người có thể sống ở bất cứ đâu; mấy kẻ thông minh chọn cho mình ngôi nhà kiểu Mỹ thông thường. Cũng giống như căn nhà mà tôi đang dò xét. Những tên quái vật đang nhởn nhơ khắp nơi. Một cơn đại dịch vượt khỏi tầm kiểm soát của nước Mỹ, cùng với những số liệu thống kê đáng sợ. Mỹ chiếm bảy lăm phần trăm tỷ lệ sát nhân toàn cầu. Châu Âu chiếm hai lăm phần trăm còn lại, đứng đầu là Anh, Đức và Pháp. Những kẻ giết người hàng loạt đang làm thay đổi bộ mặt của công việc điều tra án mạng trong thời hiện đại tại mỗi thành phố, thị trấn và ngôi làng ở Mỹ.

Tôi săm soi kỹ vẻ ngoài ngôi nhà. Mặt phía Đông Nam là một “phòng Florida” tiêu chuẩn. Có một khoảng hiên, kích thước gần như phòng khách. Bãi cỏ đuôi trâu được cắt tỉa khá đẹp. Không có rêu, không có cỏ dại.

Lối đi bộ rải sỏi từ đường xe chạy vào nhà được làm hết sức cẩn thận, không một lá cỏ nào mọc chen qua những tảng đá. Gạch lát trên đường đi bộ hoàn toàn phù hợp với gạch xây nhà.

Hoàn hảo.

Tỉ mỉ.

Khi ngồi trong xe, đầu tôi đau nhức vì quá lo lắng căng thẳng. Tôi để động cơ chạy không phòng khi gia đình Sachs đột ngột trở về nhà.

Suốt vài giờ vừa qua, tôi biết mình muốn làm gì, phải làm gì, và định làm gì. Tôi cần đột nhập vào nhà hắn. Tôi tự hỏi liệu FBI có ngăn tôi lại không nhưng tôi không nghĩ họ sẽ làm vậy. Tôi tin rằng họ thực sự muốn tôi vào bên trong tìm kiếm. Chúng tôi biết quá ít về bác sĩ Wick Sachs. Tôi vẫn chưa chính thức tham gia vào việc truy lùng Casanova, và tôi có thể thử làm những việc mà người khác không thể. Tôi phải là một kẻ “liều lĩnh”. Đó là thỏa thuận của tôi với Kyle Craig.

Scootchie ở đâu đó ngoài kia, ít nhất tôi luôn cầu nguyện rằng cô bé vẫn còn sống. Tôi hy vọng rằng tất cả những phụ nữ bị mất tích vẫn còn sống. Hậu cung của hắn. Thị tì của hắn. Bộ sưu tập những phụ nữ xinh đẹp và đặc biệt.

Tôi tắt máy, hít sâu trước khi rời khỏi xe.

Tôi lom khom bước thật nhanh qua bãi cỏ. Tôi nhớ cầu thủ bóng chày Satchel Paige đã từng nói: “Khi đi lại hãy lắc lư nhẹ nhàng để cơ thể vận động đều.” Tôi đang lắc lư đây.

Những cây hoàng dương và đỗ quyên được tạo hình chạy dọc trước nhà. Chiếc xe đạp trẻ con màu dỏ buộc cờ đuôi nheo màu bạc trên tay lái nằm chỏng gọng gần hiên.

Đẹp đấy, tôi vừa rảo bước vừa nghĩ. Quá đẹp.

Chiếc xe đạp của con Casanova.

Ngôi nhà đáng ngưỡng mộ của Casanova ở ngoại ô.

Cuộc sống giả tạo và hoàn thiện của Casanova. Lớp ngụy trang hoàn hảo của hắn. Trò đùa huênh hoang và đáng sợ của hắn với tất cả mọi người. Ngay tại thành phố Durham. Hắn chĩa ngón tay thổi vào cả thế giới.

Tôi cẩn thận đi về phía hè lát đá trắng, bao quanh là những viên gạch giống trong nhà và trên lối đi bộ phía trước. Tôi nhận thấy dây leo dần xâm chiếm bức tường gạch đỏ. Rút cuộc có lẽ hắn cũng không hoàn hảo cho lắm.

Tôi vội chạy qua hiên nhà, men về phía căn phòng Florida. Không thể quay lại được nữa. Để vào được đến đây tôi đã phải phá vài thứ và đột nhập dưới danh nghĩa thi hành nhiệm vụ. Điều đó không có nghĩa là hành động này đúng, chỉ là tạo điều kiện hơn thôi.

Tôi phá một ô nhỏ trên cánh cửa ra vào, chui vào bên trong. Không có gì. Không một tiếng động. Có lẽ Wick Sachs không sử dụng bất kỳ hệ thống báo động nào. Tôi thực sự nghi ngờ rằng hắn muốn cảnh sát Durham điều tra một vụ đột nhập trái phép.

Điều đầu tiên tôi nhận thấy khi bước vào là mùi chanh hương liệu quen thuộc dùng để dánh bóng đổ đạc. Đầy vẻ tôn kính. Lịch sự. Quy củ. Tất cả chỉ là vẻ bề ngoài, một mặt nạ được ngụy trang hoàn hảo.

Tôi đang ở trong nhà của gã quái vật.

Chương 80

Ngôi nhà này gọn gàng ngăn nắp như ở khu đất bên ngoài. Thậm chí còn ngăn nắp hơn. Đẹp, đẹp, quá đẹp.

Tôi hơi bồn chồn và gai người, nhưng cũng chẳng mấy quan trọng. Tôi đã quen sống với cảm giác sợ hãi và bất an rồi. Tôi cẩn thận đi từ phòng này sang phòng khác. Mọi thứ quả thật rất ngăn nắp, ngay cả phòng của hai đứa trẻ. Kỳ lạ, kỳ lạ, rất kỳ lạ.

Căn nhà này khiến tôi có chút liên tưởng đến căn hộ của Rudolph ở Los Angeles. Như thể không có ai thực sự sống ở đó. Mày là ai? Cho tao biết thật ra mày là ai đi, thằng khốn. Ngôi nhà này không phải là bộ mặt của mày đúng không? Có ai biết bộ mặt lột trần mặt nạ của mày? Kẻ Lịch Thiệp là người duy nhất biết phải không?

Phòng bếp thì đúng như được bê nguyên ra từ tạp chí Country Living. Hầu hết các phòng đều được bày biện đồ cổ và nhiều “thứ” xinh đẹp khác.

Trong một phòng làm việc nhỏ, những ghi chú và giấy tờ của giáo sư nằm rải rác khắp mọi nơi, phủ kín mọi bề mặt. Hắn phải quy củ ngăn nắp chứ, tôi nghĩ, và ghi nhớ dữ kiện trái chiều trước đó. Hắn là ai thế nhỉ?

Tôi đang tìm kiếm một thứ cụ thể, nhưng không biết rõ phải tìm ở nơi nào. Dưới tầng hầm, tôi nhìn thấy một cánh cửa gỗ sồi nặng trịch. Cửa không khóa. Nó dẫn vào một phòng sưởi nhỏ. Tôi lục soát căn phòng kỹ càng. Phía bên kia phòng sưởi, tôi lại thấy một cánh cửa gỗ khác. Trong giống như cửa tủ quần áo, một không gian nhỏ, không đáng kể.

Cánh cửa thứ hai được cài then, tôi gỡ ra hết sức nhẹ nhàng. Tôi tự hỏi liệu còn phòng nữa không? Có lẽ một không gian dưới lòng đất? Có lẽ là căn nhà kinh dị? Hoặc một đường hầm?

Tôi đẩy cánh cửa gỗ ra. Tối đen như mực. Tôi bật công tắc đèn, bước vào một căn phòng đơn rộng khoảng hai nhăm mét. Trái tim tôi lỡ một nhịp. Tôi như muốn khuỵu gối xuống và cảm giác hơi buồn nôn.

Không có người phụ nữ nào, cũng chẳng có hậu cung, nhưng tôi đã tìm thấy căn phòng kỳ quái của Wick Sachs. Nó nằm ngay trong nhà hắn. Ẩn trong một góc bí mật của tầng hầm. Gian phòng không hề phù hợp với phần kiến trúc còn lại của căn nhà. Hắn đã xây gian phòng này cho chính mình. Hắn thích xây dựng nhiều thứ, chỉ là để sáng tạo thôi sao?

Căn phòng đặc biệt này được sắp đặt giống như một thư viện. Có một chiếc bàn gỗ sồi nặng trịch, và hai chiếc ghế bành bằng da đỏ đặt ở hai bên bàn. Bốn bức tường là bốn tủ sách chứa đầy sách và tạp chí cao từ sàn cho tới trần nhà. Huyết áp của tôi chắc phải tăng thêm năm mươi. Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng không thể.

Đây là bộ sưu tập tranh ảnh và sách báo khiêu dâm kỳ dị nhất mà tôi từng nhìn thấy hay thậm chí nghe mô tả. Có ít nhất một nghìn cuốn sách trong phòng. Tôi lướt từ bức tường này sang bức tường khác, từ kệ sách này đến kệ sách khác, vừa đi vừa đọc nhan đề sách.

Những hành vi tình dục kỳ lạ nhất trong tình yêu của tất cả các chủng tộc - Những quả anh đào mang tính tượng trưng. In cho Erotica Biblion.

Xã hội New York.

Trường hợp bị làm nhục của Anastasia và Pearl.

Hậu cung xe bus: một người đọc sách.

Cho đến khi nàng hét lên

Màng trinh. Một nghiên cứu y học - pháp lý về cưỡng dâm

Tôi tập trung hết sức vào những gì cần làm ở đây. Trước tiên, tôi cố gắng xoa dịu cái đầu ong ong nhức nhối.

Tôi muốn để lại cho Wick Sachs một dấu hiệu để hắn nhận ra rằng tôi đã đến đây; rằng tôi biết về góc bí mật bẩn thỉu của hắn; rằng hắn chẳng còn một bí mật nào nữa. Tôi muốn hắn trải qua thứ áp lực, căng thẳng, và sợ hãi mà tất cả mọi người phải trải qua. Tôi muốn tiến sĩ Wick Sachs phải chịu đau đớn. Tôi ghê tởm hắn hơn tất cả những gì mà tôi có thể tưởng tượng.

Trên bàn làm việc là tờ bướm của nhà cung cấp sách và tạp chí khiêu dâm: Nicholas JSoberhagen, 1115 Đại lộ Victory, Đảo Staten, NY. Có hẹn trước. Tôi tốc ký lại. Tôi cũng muốn tên Nicholas Soberhagen phải đau đớn.

Sachs, hoặc ai khác, đã đánh dấu vài quyển trong mấy trang tờ bướm. Tôi vừa đọc lươn lướt vừa dỏng tai nghe tiếng xe hơi trên đường. Thời gian lúc này không còn nhiều.

Đơn đặt hàng đặc biệt của nhà thờ Thánh Theresa. Không thể bỏ qua! Tái bản từ một bản gốc cực kỳ quý hiếm được phát hành vào những năm tám mươi thế kỷ mười chín. Đây là hồi ức thực tế về việc sử dụng đúng cách cây gậy quyền lực tại nữ tu viện của người Tây Ban Nha ở ngoại vi Madrid.

Chuyên gia tình yêu. Cuộc phiêu lưu tình dục sinh động của một vũ công ở Berlin; đủ trò quan hệ tình dục điên cuồng cô gặp phải. Cho tất cả những kẻ sưu tập thực sự!

Phóng thích. Cuốn tiểu thuyết dịch đầu tiên dựa trên cuộc đời thực tế và tưởng tượng của kẻ giết người hàng loạt ở Pháp, Gilles de Rais.

Tôi nhìn lướt qua hàng dãy giá sách gỗ phía sau bàn làm việc. Tôi có thể mạo hiểm ở bên trong ngôi nhà được bao lâu nữa? Hẳn là Sachs và gia đình cũng phải đến lúc về nhà rồi. Tôi dừng lại ở một kệ sách phía sau ghế.

Tim tôi quặn thắt khi nhìn thấy mấy cuốn sách về Casanova! Tôi nín thở đọc nhan đề.

Hồi ức của Casanova

102 hành vi khiêu dâm của Casanova

Những đêm tình tuyệt vời nhất của Casanova

Tôi nghĩ về hai đứa trẻ sống trong căn nhà này, Nathan và Faye Anne, và cảm thấy thương cho chúng. Cha chúng, tiến sĩ Wick Sachs, ôm những ý niệm xấu xa, điên rồ trong căn phòng này. Có phải do bị kích động bởi những cuốn sách bẩn thỉu, bởi bộ sưu tập khiêu dâm, mà hắn đã quyết định hiện thực hóa mộng tưởng? Tôi cảm thấy sự hiện diện của Sachs trong gian phòng này. Cuối cùng, tôi đã hiểu thêm nhiều điều về hắn.

Liệu hắn có giam giữ những phụ nữ ở đâu đó gần đây không? Một nơi trong thị trấn, nơi chúng tôi không bao giờ có ý định tìm đến? Có phải vì thế nên không ai tìm ra ngôi nhà kinh dị đó? Một nơi nằm ngay trong vùng ngoại ô Durham rất đáng kính này?

Liệu có phải Naomi đang ở rất gần đây, chờ đợi ai đó đến cứu cô bé? Cô bé càng bị giam giữ lâu thì càng gặp nguy hiểm.

Tôi nghe thấy tiếng động ở trên tầng, liền chăm chú lắng nghe, nhưng không còn âm thanh nào khác nữa. Đó có thể chỉ là một thiết bị điện, hoặc gió, hoặc do đầu óc tôi quá căng thẳng.

Đã đến lúc phải rời khỏi căn nhà. Tôi vội vã chạy lên lầu, thoát ra ngoài qua hiên. Lúc nãy tôi rất muốn vẽ một hình chữ thập trên tờ bướm nơi bàn làm việc của Sachs, để lại dấu vết của tôi. Tôi cố gắng kiềm chế sự bốc đồng. Hắn đã biết tôi là ai. Hắn đã liên lạc với tôi ngay khi tôi đến Durham. Nhưng lúc này tôi mới là người bị kích động!

Quá nửa đêm, tôi trở lại phòng khách sạn. Tôi cảm thấy trống rỗng và tê liệt. Chất adrenaline đang tràn khắp cơ thể tôi với tốc độ chóng mặt.

Điện thoại reo lên ngay sau khi tôi bước vào cửa. Một hồi chuông khó chịu, dai dẳng bắt buộc người ta phải nhấc điện thoại lên.

“Kẻ quái quỷ nào thế?” tôi lẩm bẩm. Lúc này tôi gần như hơi mất kiểm soát. Tôi chỉ muốn lao ra màn đêm miền Nam, lục tung tất cả để tìm kiếm Naomi. Tôi muốn tóm lấy gã tiến sĩ Wick Sachs và phơi bày sự thật về hắn. Bằng bất cứ giá nào.

“Vâng! Ai đó?” Tôi gắt to trong điện thoại.

Đó là Kyle Craig.

“À?” anh ta cất tiếng. “Anh tìm được gì rồi?”

Chương 81

Một buổi sáng nữa lại đến; vụ điều tra bí ẩn vẫn chưa có gì tiến triển. Kate vẫn là cộng sự của tôi trong việc truy bắt tội phạm. Đó là sự lựa chọn của cô, nhưng tôi chấp thuận. Cô biết về Casanova nhiều hơn tất cả chúng tôi gộp lại.

Cô và tôi đã theo dõi căn nhà to đẹp của Sachs từ rừng thông dày đặc hình tam giác cách xa đường đồi Old Chapel. Chúng tôi đã nhìn thấy Wick Sachs một lần vào buổi sáng hôm đó. Ngày may mắn của chúng tôi.

Gã Quái vật dậy từ sớm tinh mơ. Hắn cao ráo, vẻ ngoài đạo mạo kiểu giáo sư với mái tóc vàng cát chải ngược ra sau và cặp kính gọng sừng. Trông hắn có vẻ rất khỏe mạnh.

Vào khoảng bảy giờ, hắn thận trọng bước ra ngoài sân lấy tờ báo Durham. Dòng tít lớn: Vụ Casanova vẫn đang được điều tra. Với những biên tập viên của tờ báo địa phương không biết gì về vụ án, không có manh mối thì có thể hiểu được mức độ chính xác của những từ ngữ mà họ viết ra là gì rồi.

Sachs liếc nhìn trang nhất, rồi hờ hững kẹp tờ báo dưới cánh tay. Hôm nay không có gì làm hắn quan tâm. Một ngày chán nản với vụ điều tra kẻ giết người hàng loạt.

Khoảng gần tám giờ, hắn cùng hai đứa con ra ngoài. Hắn cười toe toét với bọn trẻ. Người cha tốt chuẩn bị chở chúng đến trường.

Bộ quần áo mà hai đứa trẻ đang mặc trông như được trưng bày trong tủ kính của Gap for Kids, và Esprit. Chúng giống những con búp bê nhỏ nhắn đáng yêu, FBI sẽ theo Sachs và các con hắn đến trường.

“Không phải là hơi khác thường sao, Alex? Hai mũi giám sát cùng một đối tượng như thế này?” Kate hỏi tôi. Cô là người ưa phân tích và không bao giờ ngừng phân tích mọi khía cạnh. Cô cũng bị ám ảnh về vụ này giống như tôi. Sáng hôm đó, cô ăn mặc giản dị như thường lệ. Quần jean rẻ tiền, chiếc áo phông màu xanh hải quân, giày thể thao. Nhưng dù thế nào thì vẻ đẹp của cô vẫn tỏa sáng. Cô không thể giấu đi điều đó.

“Công việc điều tra những kẻ giết người hàng loạt gần như luôn khác thường. Nhưng quả thật, tên này kỳ quái hơn phần lớn bọn chúng.” Tôi thừa nhận. Tôi lại nói về góc độ song sinh. Hai tên đàn ông này gắn chặt lấy nhau vì chúng không có ai để nói chuyện, để chia sẻ. Không ai hiểu chúng, cho đến khi chúng gặp nhau. Rồi nảy sinh mối liên kết mạnh mẽ giữa hai kẻ giết người. Kate cũng có chị em sinh đôi, nhưng là một mối quan hệ song sinh lành mạnh. Với Casanova và Kẻ Lịch Thiệp thì hoàn toàn ngược lại.

Ngay sau khi đưa con đến trường học, Wick Sachs trở về ngay. Chúng tôi nghe thấy tiếng huýt sáo vui vẻ của hắn khi hắn thong dong trở về ngôi nhà hoàn hảo. Kate và tôi tranh luận về việc hắn dù là tiến sĩ nhưng cũng biết về thuốc men.

Vài giờ tiếp theo không có gì xảy ra. Không có dấu hiệu của Sachs, hay vợ hắn, bà Casanova đáng yêu.

Tầm mười một giờ trưa, Wick Sachs ra khỏi ngôi nhà trên đồi. Hôm nay hắn nghỉ dạy. Theo lịch giảng dạy mà chủ nhiệm Lowell đưa cho tôi thì hắn đã bỏ lớp hướng dẫn vào lúc mười giờ. Tại sao lại thế? Hắn đang chơi trò chơi hấp dẫn gì vậy?

Có hai xe ô tô đỗ trên lối vào hình tròn. Hắn chọn một chiếc Jaguar XJS mui trần màu đỏ, mui xe màu nâu vàng, động cơ mười hai xi lanh. Chiếc xe còn lại là Mercedes mui kín, màu đen. Không quá xoàng xĩnh với tiền lương của một giáo sư.

Hắn phóng ra ngoài, chuẩn bị lên đường. Hắn định đến thăm các cô gái của mình sao?

Chương 82

Chúng tôi theo sau chiếc xe thể thao Juguar của Wick Sachs trên đường đồi Old Chapel. Chúng tôi giảm tốc độ khi qua thung lũng Hope, qua những ngôi nhà cực kỳ đồ sộ được xây dựng từ những năm hai mươi, ba mươi. Sachs không có vẻ gì là vội vã.

Tính đến thời điểm này, đây vẫn là trò chơi của hắn. Chúng tôi không biết các quy tắc của cuộc chơi, thậm chí cũng chẳng biết hắn đang chơi trò gì.

Casanova

Quái vật vùng Đông Nam.

Kyle Craig vẫn đang điều tra về vấn đề tài chính của Sachs với Cục thuế Nội địa. Kyle cũng có nửa tá đặc vụ lần theo những điểm nối Sachs và Will Rudolph trong quá khứ. Cả hai chắc chắn là bạn cùng lớp ở Duke. Sinh viên xuất sắc, Được ghi danh trong bảng vàng sinh viên ưu tú. Chúng biết nhau nhưng ở trường không thân thiết mấy, ít nhất không có vẻ là như vậy. Thực ra Kyle cũng học trường Luật Duke. Cũng được ghi danh bảng vàng.

Việc song sinh thực sự giữa chúng xảy ra khi nào? Sự kết hợp mạnh mẽ, quái đản đó diễn ra như thế nào? Có gì đó khiến tôi không hiểu nổi về Rudolph và Sachs.

“Giả sử hắn không chọn chiếc XJS thì sao?” Kate nói khi chúng tôi kín đáo theo sau gã quái vật đến nơi mà chúng tôi hy vọng là hang ổ trong rừng của hắn, hậu cung của hắn, “ngôi nhà bốc hơi” của hắn. Chúng tôi đang bám đuôi Sachs bằng chiếc Porsche cũ kỹ của tôi.

“Anh ngờ rằng hắn muốn gây chú ý,” tôi nói với cô. Mặc dù việc lựa chọn chiếc XJS hay Mercedes nằm ngoài giả thuyết đó. “Với lại Porsche cũng không ngăn Jaguar.”

“Ngay cả chiếc Porsche từ thế kỷ khác phải không?” Kate hỏi đùa.

“Ố ồ” tôi trả lời, “ố ồ.”

Sachs lái xe dọc xa lộ nội bang 85, sau đó rẽ vào xa lộ 40. Hắn ra khỏi đồi Chapel. Chúng tôi theo sau hắn thêm ba cây số qua thị trấn. Cuối cùng, hắn dừng đỗ gần khuôn viên trường Đại học Bắc California trên phố Franklin.

“Em thấy toàn bộ chuyện này rất lạ, Alex ạ. Một giáo sư tại Đại học Duke. Một người vợ và hai đứa con xinh đẹp,” Kate nói. “Cái đêm mà hắn tấn công em, có lẽ hắn đã bám theo em ra khỏi khuôn viên. Hắn theo dõi em. Em nghĩ hắn đã chọn em ngay tại đây.”

Tôi liếc nhìn Kate. “Em không sao chứ?” tôi hỏi cô. “Nếu em chưa sẵn sàng thì bảo anh nhé.”

Kate nhìn tôi, Đôi mắt cô vừa kiên quyết vừa âu lo. “Hãy chấm dứt chuyện này. Hãy bắt hắn ngay hôm nay. Được không anh?”

“Được em ạ,” tôi đồng ý.

“Bắt được mày rồi, Butt-Head,” Kate thì thầm vào kính chắn gió.

Đường phố đồi Old Chapel cổ kính xinh đẹp khá đông đúc vào lúc mười hai giờ kém mười lăm. Những sinh viên và giáo sư đại học tấp nập ra vào quán cà phê Carolina, quán Peppers Pizza, cửa hàng sách Intimate mới được xây lại. Tất cả những địa điểm được nhiều người lui tới trên con phố Franklin đang kinh doanh khá tốt. Không khí trong thành phố đại học thật thu hút; làm tôi nhớ tới những ngày còn học tại trường Johns Hopkins. Đại lộ Cresmont ở Baltimope.

Kate và tôi chỉ dám bám theo Wick Sachs cách một dãy nhà rưỡi. Tôi biết lúc này rất dễ để mất dấu hắn. Liệu hắn có chạy đến căn nhà trong rừng? Liệu hắn có đến thăm các cô gái? Có phải Naomi vẫn còn ở đó không?

Hắn có thể dễ dàng chui vào quán rượu Rocord, hoặc vào nhà hàng Spanky tại góc đường. Đi ra bằng cửa phụ rồi biến mất. Trò mèo vờn chuột bắt đầu. Trò chơi của hắn, quy tắc của hắn. Luôn là quy tắc của hắn, cho đến lúc này.

“Hắn có vẻ quá tự mãn, quá tự hào về bản thân,” tôi nói trong khi theo dõi hắn với khoảng cách hợp lý. Hắn thậm chí không quay lại xem có bị theo dõi không. Hắn trông giống như một giáo sư đạo mạo, vui vẻ đi làm mấy việc vặt vào giờ ăn trưa. Có lẽ đúng là như vậy.

“Em ổn không?” tôi lại hỏi han Kate.

Cô đang theo dõi Sachs như một chú cún trong sân phế liệu hằm hè tấn công. Tôi bỗng nhớ ra rằng cô đã học karate đâu đó gần đây tại đồi Chapel. “Ừm, ừm. Hàng loạt những ký ức tồi tệ lại hiện về. Cảnh tượng bị bắt cóc và mấy chuyện tương tự,” Kate nói khẽ.

Cuối cùng, Wick Sachs cũng dừng trước cửa rạp Varsity xinh đẹp theo kiến trúc cổ ở trung tâm đồi Chapel. Hắn đứng bên cạnh một bảng thông cáo chung với đủ loại thông báo, áp phích viết tay, chủ yếu hướng tới đối tượng sinh viên đại học và giảng viên.

“Tại sao cái gã cặn bã kia lại định xem phim nhỉ?” Kate thì thầm, có vẻ tức giận hơn bao giờ hết.

“Có thể bởi vì hắn muốn chạy trốn, để được thăng hoa. Đây là cuộc sống bí mật của Wick Sachs mà chúng ta đang được chứng kiến.”

“Em có phần muốn rượt đuổi hắn ta ngay bây giờ. Đoàng đoàng.” Kate nói.

“Ờ, anh cũng vậy. Anh cũng vậy, Kate à.”

Trong một dịp đi bộ đến đây, tôi đã nhận ra tấm bảng thông cáo chung lộn xộn này rồi. Có một vài thông báo về những vụ mất tích tại vùng đồi Chapel. Sinh viên mất tích. Tất cả đều là phụ nữ. Tôi bàng hoàng nhận ra cộng đồng đang phải đối mặt với một tai họa thảm khốc mà không ai ngăn chặn được. Vô phương cách.

Wick Sachs dường như đang chờ đợi gì đó hoặc ai đó. “Hắn sắp sửa gặp nhân vật quái quỷ nào tại đồi Chapel chứ?” tôi thì thầm.

“Will Rudolph,” Kate vội vã nói. “Bạn thân trong trường cũ. Người bạn tốt nhất của hắn.”

Quả thực tôi đã nghĩ về việc Rudolph trở lại Bắc California. Song sinh có thể là một chứng lệ thuộc thể lý. Trong dạng tiêu cực, nó dựa trên sự phụ thuộc lẫn nhau hoặc những hành vi thúc đẩy nhau. Cả hai đều bắt cóc những người phụ nữ xinh đẹp, sau đó tra tấn hoặc giết hại họ. Đó là bí mật chung giữa chúng? Hoặc còn nhiều hơn thế?

“Hắn trông khá giống Casanova không đeo mặt nạ,” Kate nói. Chúng tôi len vào bên trong một hiệu bánh nhỏ tên là School Kids. “Hắn có cùng màu tóc. Nhưng tại sao hắn không giấu tóc đi?” cô thì thầm. “Tại sao chỉ đeo mặt nạ thôi?”

“Có lẽ mặt nạ không phải để ngụy trang? Nhỡ đâu nó có nghĩa khác trong thế giới lý tưởng riêng của hắn,” tôi gợi ý. “Có thể Casanova là con người thực của hắn. Mặt nạ - tinh hoa của tục hiến tế người, chủ nghĩa biểu tượng - tất cả mấy thứ đó chắc hẳn rất quan trọng với hắn.”

Sachs vẫn đứng chờ trước tấm bảng thông cáo chung. Hắn đang chờ đợi điều gì? Tôi linh cảm có chuyện không bình thường. Tôi lén nhìn hắn qua chiếc ống nhòm.

Khuôn mặt hắn không có vẻ lo lắng, gần như dửng dưng. Chỉ là một ngày trong công viên của ma cà rồng Lestat[1]. Tôi tự hỏi liệu hắn có đang hưng phấn vì dùng ma túy hay không. Chắc chắn hắn cũng biết về các thuốc an thần phức tạp.

[1] Nhân vật trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Mỹ Anne Rice

Bảng thông cáo chung đằng sau lưng hắn dán đủ loại thông điệp. Bằng ống nhòm tôi có thể đọc từ xa.

Mất tích - Carolyn Eileen Devito

Mất tích - Robin Schwartz

Mất tích - Susan Pyle

Phụ nữ trong chiến dịch bầu Jim Hunt làm Thống đốc

Phụ nữ trong chiến dịch bầu Laurie Garnier làm phó Thống đốc

Tiếng còi tâm trí bên hang

Tôi bỗng nảy ra câu trả lời. Đó là thông điệp!

Casanova đang gửi một thông điệp tàn bạo cho chúng tôi - cho bất kỳ ai đang theo dõi hắn, bất cứ ai dám theo đuôi hắn.

Tôi đập mạnh tay vào bậu cửa sổ bụi bặm bên trong cửa hàng nhỏ.

“Tên khốn này đang chơi trò trí tuệ!” tôi gần như hét lên trong cửa hàng đông đúc, nơi chúng tôi đang theo dõi Wick Sachs. Những nhân viên bán hàng lớn tuổi ra vẻ đề phòng như thể tôi là kẻ nguy hiểm. Tôi đúng là kẻ nguy hiểm.

“Chuyện gì vậy?” Kate bất ngờ nhìn qua vai tôi, dựa người vào tôi, cố gắng nhìn thấy cái cảnh mà tôi chứng kiến trên đường.

“Áp phích phía sau hắn. Hắn đứng dưới đó hơn mười phút rồi. Đó là thông điệp hắn gửi cho bất cứ ai đang theo dõi hắn, Kate ạ. Tấm áp phích màu vàng cam sáng đó đã nói lên tất cả.”

Tôi đưa cho cô ống nhòm. Trên bảng thông cáo có một tấm áp phích lớn hơn và nổi bật hơn những cái khác. Kate đọc thành tiếng.

“Khi bạn đi dạo với số tiền lẻ trong túi thì phụ nữ và trẻ em đang chết đói… Xin vui lòng thay đổi hành vi của bạn từ bây giờ! Bạn thực sự có thể cứu những mạng sống ấy.”

Chương 83

“Ôi, Chúa ơi, Alex,” Kate thì thào căng thẳng. “Nếu hắn không thể đến ngôi nhà đó thì họ sẽ chết đói, mà nếu hắn bị theo dõi thì hắn sẽ không đến căn nhà đó. Đó là những gì hắn đang nói với chúng ta! Phụ nữ chết đói… thay đổi hành vi của bạn ngay bây giờ.”

Tôi muốn tóm cổ Wick Sachs ngay tại đó. Tôi biết chúng tôi không thể làm gì hắn. Dù sao cũng không có gì phạm pháp. Không có gì bất thường.

“Alex, nhìn đi.” Kate lên tiếng báo động. Cô đưa cho tôi ống nhòm.

Một người phụ nữ đang tiến đến chỗ Sachs. Tôi nheo mắt qua ống nhòm. Ánh mặt trời buổi trưa lấp lánh trên bề mặt kính và kim loại bóng loáng khắp con phố Franklin.

Người phụ nữ mảnh mai và hấp dẫn, nhưng khá lớn tuổi so với những nạn nhân bị bắt cóc. Cô mặc áo cánh bằng lụa đen, quần da bó màu đen, đi đôi giày đen và mang theo một cặp tài liệu đầy sách vở, giấy tờ.

“Cô ấy có vẻ không phù hợp với khuôn mẫu của hắn, kiểu người của hắn,” tôi nói với Kate. “Cô ấy chắc gần bốn mươi tuổi rồi.”

“Em biết cô ấy, em biết cô ấy là ai, Alex ơi.” Kate thầm nói.

Tôi nhìn cô. “Vì Chúa, ai vậy Kate?”

“Cô ấy là giáo sư khoa Ngữ văn. Tên là Suzanne Wellsley. Một vài sinh viên gọi cô ấy là “Sue lẳng lơ.” Có một câu chuyện đùa về việc Suzanne Wellsley ném đồ lót của cô ấy vào tường, thế là nó dính chặt vào đó.”

“Câu chuyện đùa đó áp dụng với tiến sĩ Sachs được đấy,” tôi nói. Hắn vốn có tiếng trác táng trong trường. Hắn cũng mang tiếng ấy nhiều năm rồi, nhưng không phải chịu bất kỳ hình thức kỷ luật nào. Nhiều tội ác hoàn hảo hơn nữa chăng?

Hắn và cô Suzanne Wellsley hôn nhau ở phía trước tấm bảng “đói khát”. Một nụ hôn bằng lưỡi, tôi có thể nhìn thấy qua ống nhòm. Một cái ôm cũng nóng bỏng không kém, rõ ràng họ không hề quan tâm đến việc mình đang ở nơi công cộng.

Tôi suy nghĩ kỹ hơn về “thông điệp”. Có lẽ đó chỉ là sự trùng hợp, nhưng riêng tôi không còn tin vào sự trùng hợp nữa. Có lẽ Suzanne Wellsley liên quan tới “căn nhà” mà Sachs đang có. Có lẽ còn những thứ khác nữa. Có lẽ toàn bộ chuyện này liên quan đến một loại tín ngưỡng sùng bái tình dục người lớn. Tôi biết chúng tồn tại; thậm chí tồn tại và phát triển mạnh mẽ ngay giữa thủ đô.

Hai người họ bình thản đi một quãng ngắn dọc con phố Franklin đông đúc. Không có vẻ gì vội vàng. Họ đang tiến về phía chúng tôi. Rồi họ dừng lại ở quầy vé rạp Varsity. Họ đang nắm tay nhau. Tình cảm hết sức.

“Chết tiệt. Hắn biết mình đang bị theo dõi,” tôi nói. “Trò chơi của hắn là gì?”

“Cô ta đang nhìn về hướng này. Có thể cô ta cũng biết. Xin chào, Suzanne. Cô định làm cái quái gì thế, quý bà lẳng lơ?”

Họ mua vé xem phim, giống như bất kỳ cặp đôi bình thường nào khác, rồi đi vào bên trong. Cửa vào rạp quảng cáo “Roberta Benigni trong vai Johnny Stecchino - bộ phim hài phóng đãng”. Tôi tự hỏi làm sao Sachs có tâm trạng xem một bộ phim hài của Ý. Casanova lạnh lùng đến thế sao? Đúng, có lẽ. Đặc biệt nếu toàn bộ chuyện này cũng nằm trong kế hoạch của hắn.

“Cửa vào rạp hát cũng là một thông điệp nữa sao? Vậy hắn nói gì với chúng ta, Alex?”

“Tất cả chỉ là một “bộ phim hài phóng đãng” của hắn. Có thể là như vậy,” tôi trả lời.

“Hắn có khiếu hài hước lắm đấy, Alex. Em có thể bảo đảm điều đó. Hắn có khả năng tự cười trước những câu đùa tệ hại của mình.”

Tôi gọi điện thoại trả tiền cho Kyle Craig ở cửa hàng kem Ben & Jerry gần đó. Tôi kể với anh về tấm áp phích phụ nữ và trẻ em đang chết đói. Hắn để lại cho chúng tôi một tin nhắn. Với Casanova thì bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.

Khi tôi bước ra khỏi cửa hàng, Sachs và Suzanne Wellsley vẫn ở trong rạp Varsity, có lẽ đang cười phóng đãng trước diễn xuất của diễn viên người Ý Roberto Benigni. Hoặc có lẽ Sachs đang cười chúng tôi? Phụ nữ và trẻ em đang chết đói.

Quá hai giờ ba mươi, tiến sĩ Sachs và Wellsley rời khỏi rạp Varsity. Họ tản bộ về góc phố giao giữa Franklin và Columbus. Đi bộ nửa dãy nhà hình như mất mười phút. Họ chui vào quán Spanky nổi tiếng mà ai cũng biết, thưởng thức một bữa trưa muộn.

“Điều này chẳng phải ngọt ngào lắm sao. Tình yêu mới chớm,” Kate rin rít nói. “Quỷ tha ma bắt cái lão đó đi. Cô ả kia nữa. Cả cái nhà hàng Spanky chết tiệt đã cho họ thưởng thức cơm rượu nữa.”

Họ ngồi gần cửa sổ phía trước bên trong nhà hàng. Cố tình sao? Họ với qua bàn nắm tay nhau và hôn nhau vài lần nữa. Người tình Casanova? Một cuộc hẹn hò ăn trưa với giáo sư khác ư? Không khả năng nào hợp lý cả.

Lúc ba giờ ba mươi, họ rời nhà hàng Spanky, quay trở lại bảng tin cách nửa dãy nhà. Họ lại hôn nhau, nhưng lần này kín đáo hơn, rồi chia tay. Sachs lái xe trở lại nhà ở thung lũng Hope. Wick Sashs chắc chắn đang chơi chúng tôi. Trò chơi của riêng hắn, vì sự hả hê khoái chí của hắn.

Trò chơi chuột vờn mèo.

Chương 84

Kate và tôi quyết định ăn bữa tối muộn tại quán Frog and the Redneck ở trung tâm Durham. Cô nói chúng tôi cần vài giờ nghỉ ngơi sau khi làm nhiệm vụ. Tôi biết cô nói đúng.

Kate muốn về nhà trước, và bảo tôi mấy tiếng sau gọi cho cô. Tôi không khỏi ngạc nhiên khi Kate ra mở cửa căn hộ. Kate đã rũ bỏ vẻ ngoài xuềnh xoàng quen thuộc. Cô diện váy linen màu be, khoác áo sơ mi hoa. Mái tóc nâu dài cột đằng sau bằng một chiếc khăn vàng rực.

“Trang phục ăn tối ngày chủ nhật,” Kate nháy mắt bí ẩn. “Có điều với ngân sách hạn hẹp của một bác sĩ nội trú em không bao giờ đủ tiền đi ăn tiệm. Thỉnh thoảng đi ăn KFC hoặc Arby thôi.”

“Em có một cuộc hẹn nóng bỏng tối nay à?” tôi hỏi cô với giọng đùa cợt thường ngày. Mặc dù tôi tự hỏi ai đang đùa ai chứ.

Cô thản nhiên khoác tay tôi. “Thực tế thì, có lẽ là như vậy. Tối nay trông anh bảnh quá. Rất bóng bẩy, rất sành điệu.”

Tôi cũng đã rũ bỏ vẻ ngoài xuềnh xoàng quen thuộc mà quyết định ăn diện thật bóng bẩy, sành điệu.

Tôi không nhớ rõ chuyến lái xe đến nhà hàng Durham lắm, ngoại trừ việc chúng tôi đã trò chuyện không ngừng suốt trên đường đi. Chúng tôi không bao giờ hết chuyện. Tôi không nhớ chính xác những món ăn, chỉ biết rằng đó là những món khá ngon, đặc trưng của vùng này. Tôi chỉ nhớ tới món vịt Muscovy, việt quất và mận phủ kem tươi.

Điều tôi nhớ rõ nhất là hình ảnh Kate ngồi chống tay trên bàn, cằm tựa vào mu bàn tay. Một bức chân dung tuyệt đẹp. Tôi nhớ có một lúc trong bữa ăn tối, Kate tháo chiếc khăn vàng ra. “Em ăn quá nhiều rồi,” cô cười nói toe toét.

“Em có một giả thuyết mới rất thú vị, giả thuyết nảy sinh gần đây, về hai chúng ta. Em nghĩ nó đúng đấy. Anh có muốn nghe không?” cô hỏi tôi. Tâm trạng cô hôm nay khá tốt, mặc cuộc điều tra đau đầu nhức óc. Cả hai chúng tôi đều thế.

“Không,” con người từng trải trong tôi lên tiếng, cái phần lo lắng không kìm nén được cảm xúc dâng trào. Dạo gần đây tôi mới thế.

Kate tinh quái tỏ vẻ không nghe thấy tôi nói gì mà cứ tiếp tục giả thuyết của mình. “Em bắt đầu đây… Alex à, lúc này cả hai chúng ta đều thực sự, thực sự sợ gắn bó với người khác trong cuộc sống. Điều này rất rõ ràng. Chúng ta đều quá sợ.” Cô từ từ dẫn dắt câu chuyện. Cô biết đây là một chủ đề khó khăn với tôi, và cô đã đúng.

Tôi thở dài. Tôi không biết liệu mình có nên đi sâu vào vấn đề này ngay bây giờ không, nhưng liều xem sao. “Kate à, anh chưa kể nhiều với em về Maria… Vợ chồng anh đang yêu nhau sâu đậm thì cô ấy qua đời. Trong suốt sáu năm bên nhau, tình cảm của bọn anh luôn vẹn nguyên như vậy. Không phải là anh chỉ nhớ đến những chuyện tốt đẹp đâu. Anh thường tự nhủ, ‘Chúa ơi, mình thật quá may mắn khi gặp được cô ấy.’ Maria cũng cảm thấy như vậy.” Tôi mỉm cười. “Hoặc đó là điều cô ấy nói với anh. Vì vậy mà anh sợ gắn bó. Chủ yếu là vì anh sợ lại một lần nữa để mất người mình yêu thương nhiều đến vậy.”

“Em cũng sợ mất ai đó, Alex ạ,” Kate dịu dàng nói. Tôi hầu như không nghe được cô nói gì. Có lúc cô có vẻ ngượng ngùng, điều này thật cảm động. “Trong bộ phim Pawnbroker có một sợi dây gắn kết kỳ diệu, với em nó cũng kỳ diệu như thế. Mọi thứ em yêu thương đã bị lấy đi mà em không chết.”

Tôi cầm tay cô hôn nhẹ. Khoảnh khắc ấy, tình cảm với Kate tràn ngập trong tôi. “Anh biết sợi dây đó mà,” tôi nói.

Tôi nhận ra nỗi âu lo trong đôi mắt nâu sẫm của cô. Có lẽ cứ nên để tình cảm tiến triển mặc kệ những gì sắp xảy ra giữa chúng tôi, mặc kệ những rủi ro phía trước.

“Em nói thêm một điều nữa được không? Lại là một sự thú nhận không dễ dàng nữa? Chuyện này tệ lắm,” cô nói.

“Anh muốn nghe mà. Tất nhiên là anh muốn nghe rồi. Em muốn nói gì cũng được.”

“Em sợ mình sẽ chết giống như các chị em gái, nghĩa là em cũng sẽ bị ung thư. Ở tuổi này, em giống như quả bom hẹn giờ về sức khỏe vậy. Ôi, Alex, em sợ gần gũi với ai đó, để rồi gây tổn thương cho họ.” Cô thở dài đánh thượt. Chắc chắn là khó khăn lắm cô mới nói nổi điều này.

Chúng tôi nắm tay nhau rất lâu trong nhà hàng. Chúng tôi nhâm nhi rượu Porto. Cả hai đều yên lặng, để cảm xúc mạnh mẽ trào dâng trong lòng và quen dần với điều đó.

Sau bữa tối, chúng tôi trở về căn hộ của cô ở đồi Chapel. Trước tiên tôi kiểm tra xung quanh xem có vị khách không mời nào không. Khi lái xe đưa cô về, tôi cố gắng thuyết phục cô ở lại một phòng trong khách sạn nhưng vẫn như mọi lần, cô không đồng ý. Tôi vẫn bị ám ảnh bởi Casanova và trò chơi của hắn.

“Em cứng đầu chết đi được,” tôi nói với cô khi cả hai kiểm tra tất cả cửa sổ và cửa ra vào.

Anh phải nói là cực kỳ độc lập mới đúng chứ,” Kate phản bác lại. “Em có đai đen karate đấy. Cấp hai. Anh cẩn thận đấy.”

“Vậy thì em mới cứng đầu.” Tôi cười. “Anh nặng hơn em bốn mươi cân đấy.”

Kate lắc đầu. “Thế chưa hạ được em đâu.”

“Chắc là em đúng.” Tôi cười vang.

Không ai trốn trong căn hộ này trên con đường Bà Cô Già. Không ai cả, ngoại trừ hai chúng tôi. Có lẽ đây mới là điều đáng sợ nhất.

“Bây giờ anh đừng đi vội. Nếu anh chưa muốn đi hay không có việc phải đi thì ở lại đây với em thêm một lúc nữa nhé,” Kate nói. Chúng tôi đang đứng trong bếp. Tay tôi vụng về nhét trong túi quần.

“Anh chẳng muốn đi đâu cả,” tôi nói, cảm thấy hơi hồi hộp và căng thẳng.

“Em có một chai Chateau de la Chaize. Em nghĩ đấy là tên nó. Giá chỉ chín đô nhưng là loại rượu hảo hạng đấy. Em mua để dành cho tối nay mặc dù vào lúc đó em không hề hay biết.” Kate mỉm cười. “Em mua ba tháng trước.”

Chúng tôi ngồi trên đi văng trong phòng khách. Nơi này gọn gàng nhưng vẫn hiện đại. Có một vài bức ảnh đen trắng chụp mẹ và các chị em cô trên tường. Khoảng thời gian hạnh phúc hơn bây giờ của Kate. Còn có một bức ảnh tuyệt đẹp chụp cô mặc bộ đồng phục màu hồng tại quán ăn Big Top bên trạm xăng, nơi cô làm thêm để trang trải việc học. Công việc bồi bàn là một trong những lý do cho thấy trường y có ý nghĩa với cô đến thế.

Có lẽ nhờ chút men rượu mà tôi đã kề với Kate về Jezzie Flanagan nhiều hơn chủ ý. Cho đến nay, đó là lần duy nhất tôi cố gắng bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc sau cái chết của Maria. Kate cũng kể cho tôi về bạn trai cô, Peter Mcgrath. Giáo sư lịch sử trường đại học Bắc California. Khi cô nói về Peter, tôi chợt nảy ra một ý nghĩ khó chịu, rằng biết đâu Peter lại là kẻ tình nghi mà chúng tôi đã vội vàng bỏ qua.

Tôi không thể ngừng việc điều tra, ngay cả trong một buổi tối thế này. Có lẽ, tôi chỉ đang cố gắng trốn tránh bằng cách vùi đầu vào công việc. Tôi vẫn thầm ghi nhớ sẽ kiểm tra lại tiến sĩ Peter Mcgrath cẩn thận hơn nữa.

Kate dựa gần vào tôi trên đi văng. Chúng tôi hôn nhau. Miệng của cả hai hòa hợp một cách hoàn hảo. Trước đây, chúng tôi đã từng làm điều này, hôn, nhưng chưa bao giờ tuyệt vời đến vậy.

“Anh ở lại đây hôm nay chứ? Hãy ở lại với em,” Kate thì thầm. “Chỉ đêm nay thôi, anh Alex. Chúng ta không cần phải sợ hãi nữa chứ?”

“Không, chúng ta không phải sợ hãi,” tôi thì thầm lại với cô. Tôi cảm thấy mình giống như cậu nam sinh. Tuy nhiên, có khi như vậy cũng tốt.

Tôi không biết chính xác mình phải làm gì tiếp theo, phải chạm vào Kate như thế nào, phải nói gì, không nên làm gì. Tôi nghe thấy cả tiếng ầm ừ nhẹ nhàng trong hơi thở của cô. Tôi cứ để mọi việc thuận theo tự nhiên.

Chúng tôi lại hôn nhau, tôi đặt lên môi cô nụ hôn nhẹ nhàng như tôi nhớ đã từng trao ai đó. Cả hai đều cần nhau, nhưng chúng tôi cũng dễ bị tổn thương vào thời điểm ấy.

Tôi và Kate vào phòng cô. Chúng tôi ôm nhau một lúc lâu. Thì thầm bên tai nhau. Ngủ cùng nhau. Buổi tối hôm đó, chúng tôi không làm tình.

Chúng tôi là bạn thân. Chúng tôi không muốn phá hỏng điều đó.

Chương 85

Naomi cho rằng mình sắp mất đi chút minh mẫn cuối cùng. Cô vừa mới nhìn thấy Alex giết Casanova, dù cô biết rằng chuyện này không hề có thực. Chính mắt cô vừa nhìn thấy vụ nổ súng cơ mà. Cô đang bị ảo giác, và không thể dập tắt những cơn ảo giác ấy.

Đôi khi, cô nói chuyện một mình. Được nghe chính giọng nói của mình cũng khiến cô dễ chịu phần nào.

Naomi trở nên lặng lẽ trầm tư khi ngồi vào chiếc ghế bành trong nhà tù tăm tối. Đàn violin của cô ở ngay kia, nhưng nhiều ngày rồi cô chẳng động đến. Bây giờ cô sợ hãi vì một lý do hoàn toàn mới. Biết đâu hắn sẽ không trở lại.

Có thể Casanova đã bị bắt, và hắn không chịu khai với cảnh sát nơi giam giữ tù nhân. Đó có phải là công cụ thương lượng cuối cùng của hắn không? Đó là bí mật độc ác của hắn. Con đường sống, vụ mặc cả cuối cùng.

Mà cũng có thể hắn đã bị giết trong một vụ đọ súng. Làm sao cảnh sát có thể hy vọng tìm thấy cô và những người khác khi mà hắn đã chết? Có chuyện rồi, cô nghĩ. Hai ngày qua hắn không ở đây. Có gì đó đã thay đổi.

Cô khao khát được nhìn thấy bầu trời xanh tràn ngập ánh nắng, những bãi cỏ, trường đại học mái chóp kiểu Gothic, những bậc thang ở vườn Sarah Duke, ngay cả con sông Potomac tươi đẹp màu xám đục trên đường trở về nhà tại Washington.

Cuối cùng, cô đứng dậy rời chiếc ghế bành bên cạnh giường. Naomi chậm chạp lê từng bước chân trên sàn gỗ trần đến đứng bên cánh cửa khóa chặt, ép má vào lớp gỗ lạnh lẽo.

Mình có nên làm chuyện điên rồ này không? Cô tự hỏi. Ký vào giấy khai tử?

Naomi thở khó nhọc. Cô nghe từng âm thanh trong ngôi nhà bí ẩn, cả những âm thanh nhỏ xíu vụn vặt. Những gian phòng đã được cách âm - nhưng nếu tiếng động đủ lớn cũng sẽ vang vọng trong cả tòa nhà rùng rợn này.

Cô nhẩm lại những gì mình muốn nói, chính xác là những gì cô sẽ nói.

Tên tôi là Naomi Cross. Cô ở đâu, Kristen? Mắt xanh? Tôi nhận ra ý kiến của cô rất đúng. Chúng ta phải làm gì đó… Chúng ta phải hợp sức làm gì đó… Hắn không trở lại nữa đâu.

Naomi đã suy nghĩ về giờ khắc này một cách rõ ràng, thông suốt, cô hy vọng - nhưng cô không thể nói to những lời đó. Cô hiểu rằng âm mưu chống lại hắn cũng đồng nghĩa với án tử hình dành cho cô.

Trong suốt hai mươi tư giờ qua, Kristen Miles đã gọi Naomi vài lần, nhưng cô không đáp lại. Ở đây không được phép nói chuyện, và cô đã nhìn thấy lời cảnh báo của hắn đối với họ. Người phụ nữ bị treo lên vài ngày trước. Anna Miller tội nghiệp. Một sinh viên luật khác.

Lúc này cô không thể nghe thấy gì. Chỉ có tiếng nhiễu loạn. Tiếng nhiễu loạn của bầu tĩnh lặng. Tiếng ngân nga khe khẽ từ cõi vĩnh hằng. Thậm chí không bao giờ nghe thấy tiếng xe cộ. Không có tiếng cháy nổ hay tiếng côn trùng xa xa. Ngay cả tiếng trầm vang của máy bay bay qua cũng không nốt.

Naomi chắc chắn rằng họ đang ở dưới lòng đất, cách mặt đất khá xa. Có phải hắn đã xây dựng tổ hợp ngầm phức tạp này, ngôi nhà tội ác này không? Hắn nghĩ rất nhiều về nó, mơ ước về nó, và sau đó thực hiện nó trong lúc ngùn ngụt lửa giận và năng lượng của một kẻ tâm thần? Cô cho rằng đúng là như vậy.

Cô nhận ra mình đã sẵn sàng phá vỡ im lặng. Cô cần nói chuyện với Kristen, với Mắt Xanh. Miệng cô khô như rang. Cuối cùng, Naomi liếm môi.

“Mình có thể giết người để đổi lấy một ngụm Coke, mình sẽ giết hắn để đổi lấy một ngụm Coke,” cô thì thầm với chính mình. “Mình có thể giết hắn khi có cơ hội.”

Mình có thể giết Casanova. Mình có thể giết người. Mình có đi xa được đến thế không? Cô nghĩ, rồi ghìm tiếng khóc lại.

Cuối cùng, Naomi gọi to với giọng chắc nịch. “Kristen, cô nghe thấy tôi không? Kristen? Naomi Cross đây!”

Cô run lên bần bật, dòng nước mắt nóng hổi chảy dài xuống hai má. Cô đã quyết định chống lại hắn và những quy tắc bẩn thỉu, đáng sợ của hắn.

Mắt Xanh trả lời ngay. Giọng nói của người phụ nữ kia nghe sao thật dễ chịu. “Tôi nghe thấy cô, Naomi. Tôi nghĩ chỗ tôi cách chỗ cô chỉ mấy phòng thôi. Tôi nghe cô rất rõ. Tiếp tục nói đi. Tôi chắc chắn hắn không ở đây, Naomi à.”

Naomi không còn nghĩ ngợi gì về những gì cô đang làm nữa. Có lẽ hắn ở đó; có lẽ không. Lúc này điều đó không còn quan trọng nữa.

“Hắn sẽ giết chúng ta,” cô đáp lời. “Ở hắn có điều gì đó khác lạ! Hắn chắc chắn sẽ giết chúng ta. Nếu chúng ta đang định làm gì, thì phải làm ngay khi có cơ hội đầu tiên.”

“Naomi nói đúng!” giọng Kristen hơi nghèn nghẹt, như thể cô đang đứng ở đáy giếng nói vọng lên. “Mọi người nghe thấy Naomi chứ? Tất nhiên là vậy rồi!”

“Tôi có một ý tưởng cho mọi người cùng xem xét.” Lần này Naomi nói to hơn nữa. Cô không muốn gián đoạn dòng liên lạc. Tất cả phải nghe thấy cô, tất cả những người phụ nữ bị mắc kẹt. “Lần sau, khi hắn tụ họp chúng ta lại - chúng ta phải ra tay. Nếu chúng ta xông vào hắn cùng một lúc, hắn có thể làm vài người bị thương. Nhưng hắn không thể ngăn tất cả! Các cô nghĩ sao?”

Và rồi đúng lúc đó, cánh gỗ nặng trịch trong phòng Naomi mở ra. Ánh sáng rọi vào.

Naomi điếng người sợ hãi khi cửa mở. Cô không thể nhúc nhích, không thể nói một lời.

Tim cô đập khó nhọc trong lồng ngực, thình thịch, và cô không thở nổi. Cô cảm thấy như thể mình sắp chết. Hắn đã ở đó, chờ đợi, lắng nghe tất cả.

Cánh cửa đã mở toang.

“Xin chào, tôi là Will Rudolph,” người đàn ông cao lớn, đẹp trai nơi ngưỡng cửa nói với giọng khá dễ chịu. “Tôi rất thích kế hoạch của cô, nhưng tôi nghĩ nó không thành công đâu. Để tôi nói cho cô biết lý do tại sao.”

Chương 86

Trước chín giờ sáng thứ Tư, tôi đã ở sân bay quốc tế Raleigh-Durham. Kỵ binh sắp đến. Những tân binh đang ở đây. Nhóm Sampson đã trở lại thành phố.

Trái ngược với nỗi kinh hoàng và hoang tưởng hiện hữu khắp nơi trên đường phố Durham và đồi Chapel thì tại sân bay, những doanh nhân vận đồ tối màu, là lượt thẳng thớm, hay váy hoa hiệu Neiman Marcus và Dillard trong chuyến công tác vào sáng sớm lại thờ ơ với nguy hiểm. Tôi thích thế. Như vậy tốt cho họ. Phủ nhận cũng là một cách.

Cuối cùng tôi nhìn thấy Sampson sải những bước dài dứt khoát qua cổng hãng hàng không Mỹ. Tôi vẫy vẫy tờ báo địa phương về phía cậu ấy. Thói quen của tôi, không phải của Đô vật. Dù vậy, cậu ấy cũng dành cho tôi một cái gật đầu sành điệu kiểu thành thị. Bệnh loãng xương. Bác sĩ yêu cầu chỉ được làm có vậy.

Tôi cập nhật thông tin cho Sampson trên đường lái xe từ sân bay đến đồi Chapel.

Tôi cần phải kiểm tra khu vực quanh sông Wykagil. Lại là một linh cảm khác, nhưng nó có thể dẫn đến manh mối… như vị trí của “ngôi nhà bốc hơi”. Tôi đã tranh thủ sự giúp đỡ của tiến sĩ Louis Freed, một nhà cố vấn kiêm giáo viên cũ của Seth Samuel. Tiến sĩ Freed là một nhà sử học người da màu nổi bật về thời kỳ Nội chiến, một khoảng thời gian mà tôi rất quan tâm. Nô lệ và cuộc nội chiến ở Bắc California… Đặc biệt, tuyến đường sắt ngầm đã được những người nô lệ sử dụng để chạy trốn về phương Bắc.

Khi chúng tôi đến đồi Chapel, Sampson mới tận mắt chứng kiến những gì mà vụ bắt cóc và giết người rùng rợn đã gây ra nơi thị trấn đại học yên bình một thời. Quang cảnh bi thương khiến tôi nhớ lại mấy dịp tôi đi tàu điện ngầm ở thành phố New York. Nó làm tôi nhớ nhà, thủ đô của cả nước. Người dân đồi Chapel lúc này đang cúi đầu vội vã bước đi dọc những con đường đẹp như tranh vẽ. Họ không còn dám nhìn vào mắt người khác, đặc biệt là người lạ. Niềm tin đã bị vùi lấp bằng nỗi kinh hoàng và khiếp sợ. Sự thân thiện trong thị trấn nhỏ đã biến mất.

“Cậu có nghĩ rằng Casanova đang hả hê với Sự xâm nhập của những kẻ trộm xác[1] không?”

[1] Nguyên văn: Invasion of the Body Snatchers, bộ phim khoa học viễn tưởng dựa theo tiểu thuyết The Body Snatchers của Jack Finney.

Sampson hỏi khi chúng tôi tuần tra trên những con đường phụ giáp với khuôn viên trường Đại học Bắc California, trước đây là sân nhà của Michael Jordan và biết bao ngôi sao trong làng bóng rổ chuyên nghiệp.

“Có, tớ nghĩ hắn đã học cách thưởng thức niềm vui làm ngôi sao địa phương. Hắn thích chơi trò chơi. Hắn đặc biệt tự hào về công trình nghệ thuật của mình.”

“Hắn không muốn một sân chơi lớn hơn nhỉ? Có thể nói là phạm vi hoạt động rộng hơn?” Sampson hỏi khi chúng tôi leo lên những ngọn đồi thoai thoải, tên của nó được đặt cho thị trấn đại học này.

“Tớ cũng không biết. Hắn có thể là một tên sát nhân vùng. Có vài kẻ chỉ hoạt động trên một địa bàn nhất định như: Richard Ramirez, Con trai của Sam, Sát nhân sông Green.”

Sau đó tôi nói cho Sampson nghe giả thuyết của tôi về song sinh. Càng nghĩ tôi lại càng thấy giả thuyết đó có cơ sở. Ngay cả FBI cũng tin vào giả thuyết đó đôi ba phần. “Ắt hẳn hai bọn chúng có chung một bí mật động trời. Việc bắt cóc phụ nữ xinh đẹp chỉ là một phần bí mật. một trong hai kẻ coi mình là ‘người tình’ và nghệ sĩ. Còn kẻ kia là tên sát nhân tàn bạo, một kẻ giết người hàng loạt điển hình. Chúng bổ sung cho nhau, khắc phục yếu điểm của nhau. Khi bọn chúng kết hợp lại, tớ nghĩ hầu như không ai có thể ngăn cản được. Quan trọng hơn, tớ cho rằng chúng cũng nghĩ như vậy.”

“Vậy ai trong bọn chúng là trùm?” Sampson đưa ra một câu hỏi xuất sắc. Đó hoàn toàn là suy nghĩ mang tính trực giác của cậu ấy. Cách cậu ấy thường giải quyết vấn đề.

“Tớ nghĩ đó là Casanova. Chắc chắn trong hai kẻ, hắn có đầu óc tưởng tượng hơn. Hắn là kẻ chưa mắc bất kỳ sai lầm lớn nào. Nhưng Kẻ Lịch Thiệp không thật sự thoải mái với việc đứng thứ hai. Có thể vì thế mà gã đến California để xem tự mình có thành công được không và thực tế cho thấy là gã không thể.”

“Liệu Casanova có phải là giáo sư đại học lập dị này không? Tiến sĩ Wick Sachs? Giáo sư chuyên ngành khiêu dâm mà cậu đã nói với tôi? Hắn có phải là người chúng ta cần tìm không, anh bạn?”

Từ ghế trước, tôi quay sang chăm chú nhìn Sampson. Lúc này chúng tôi thật sự nghiêm túc. Cuộc nói chuyện giữa hai cảnh sát. “Có đôi lần tớ nghĩ Casanova là Sachs, hắn khôn ngoan gian xảo, hắn có thể cho chúng ta biết hắn là ai. Hắn thích xem chúng ta lúng túng. Đó có thể là trò chơi quyền lực tối thượng đối với hắn.”

Sampson gật đầu một cái. “Vậy còn những giả thuyết khác của cậu về tiến sĩ Sachs thì sao hả tiến sĩ Cross?”

“Cũng có lúc tớ tự hỏi liệu Sachs có che mắt chúng ta không. Casanova rất sáng suốt, và cực kỳ cẩn thận. Có vẻ như hắn đã gửi thông tin sai lạc đó cho tất cả mọi người bám đuôi mình. Ngay cả Kyle Craig cũng rất căng thẳng và dường như sắp phát điên lên.”

Sampson nhe hàm răng lớn trắng sáng. Có lẽ là một nụ cười, hoặc có thể cậu ta chỉ định nhe răng cắn tôi. “Hình như tớ đến đúng lúc bỏ mẹ đấy nhỉ.”

Khi tôi đi chậm lại vì thấy biển báo dừng bên vệ đường, thì một người đàn ông cầm súng bất ngờ xông ra từ một chiếc xe hơi đậu gần đó phăm phăm tiến về phía chúng tôi.

Tôi không thể làm gì để ngăn chặn anh ta, Sampson cũng vậy.

Kẻ đó chĩa thẳng khẩu Smith & Wesson vào mặt tôi, sát xương gò má.

Xong! Tôi nghĩ.

Mẹ kiếp!

“Cảnh sát đồi Chapel đây,” người đàn ông hét vào cửa sổ đang mở. “Ra khỏi xe. Quỳ gối chống tay xuống đất!”

Chương 87

“Cậu đến đây đúng lúc đấy,” tôi khẽ lẩm bẩm với Sampson. Chúng tôi bước ra khỏi xe rất từ từ và cẩn trọng.

“Có vẻ thế,” cậu ta nói. “Giờ thì bình tĩnh đi. Đừng để chúng ta bị bắn hoặc nện vài cú, Alex. Tớ không thích hoàn cảnh trớ trêu ấy đâu.”

Tôi nghĩ mình biết chuyện gì đang xảy ra, và điều ấy khiến tôi giận sôi lên. Sampson và tôi bị coi là “nghi phạm”. Tại sao chúng tôi lại là nghi phạm? Bởi vì chúng tôi là hai gã da màu đi lại trên đường phố đồi Chapel lúc mười giờ buổi sáng khốn kiếp này.

Tôi biết Sampson cũng đang tức giận, nhưng theo cách riêng của cậu ấy. Cậu ấy chỉ cười nhạt, lắc lắc đầu. “Hài chưa,” cậu ấy nói. “Còn trò hay tuyệt cú nữa kìa.”

Một thám tử đồi Chapel nữa xuất hiện để hỗ trợ cộng sự. Mấy tên đực rựa dáng vẻ xì ngầu, tuổi chưa đến ba mươi. Tóc hơi dài. Ria mép đậm. Cơ thể chắc nịch, cơ bắp nhờ tập luyện đều đặn. Nick Ruskin và Davey Sikes tương lai.

“Anh nghĩ chuyện này có gì đáng cười à?” Giọng nói của tay cảnh sát thứ hai khá kỳ quái, nhỏ đến mức khó khăn lắm tôi mới nghe thấy. “Anh nghĩ mình hài hước lắm hả anh bạn?” Y hỏi Sampson. Y lôi một cây dùi cui bằng chì ra đặt gần ngang hông, sẵn sàng tấn công.

“Tốt nhất tôi nên tiến lên,” Sampson nói, cố gắng nhịn cười. Cậu ta không sợ dùi cui.

Da đầu tôi ngứa ngáy, mồ hôi chảy từ từ xuống lưng. Tôi không thể nhớ được gần đây mình có cảm giác kích động như thế này không, và thấy chẳng thích thú chút nào. Mọi chuyện tồi tệ tôi gặp phải kể từ khi đến nơi này lại đâu vào đấy. Những người da đen kích động không còn lạ lẫm gì với miền Bắc hay miền Nam Carolina nữa.

Tôi dợm giải thích với viên cảnh sát chúng tôi là ai. “Tên tôi là…”

“Im ngay, thằng ngu!” Một trong hai kẻ giáng một đòn mạnh vào phần lưng dưới của tôi trước khi tôi kịp nói hết câu. Không đủ mạnh để lại một vết bầm tím, nhưng choáng váng như một cú đấm trúng gáy. Thực sự thì tôi cảm thấy khá đau.

“Tao thấy thằng này nhìn hãm bỏ mẹ. Mắt hắn đỏ ngầu,” gã cảnh sát tuần tra giọng trầm nói với tên cộng sự. “Nó đang phê đây mà.” Y đang nói về tôi.

“Tao là Alex Cross. Tao là thám tử cảnh sát, tổ sư chúng mày!” Tôi đột ngột thét vào mặt y. “Tao đang tham gia điều tra vụ Casanova. Gọi cho thám tử Ruskin và Sikes ngay. Gọi Kyle Craig của FBI đi!”

Đồng thời, tôi quay nhanh người tung một cú vào cổ họng của tên đứng gần nhất. Y gục xuống như hòn đá rơi. Tên cộng sự nhảy về phía trước, nhưng Sampson đã hạ tên đó trên vỉa hè trước khi hắn kịp làm bất cứ điều gì ngu ngốc. Tôi tước khẩu súng lục ổ quay của tên thứ nhất dễ dàng hơn là tước vũ khí của một tên tội phạm bí ẩn mười bốn tuổi tại DC.

“Quỳ gối chống tay xuống đất hả?” Sampson nói với “nghi phạm”. Giọng nói trầm sâu của cậu ấy không hề vui vẻ. “Mày làm trò khốn đó với bao nhiêu người rồi? Có bao nhiêu người bị mày gọi là ‘bạn’ và bị mày làm nhục như vậy rồi? - bọn mày thì hiểu cái đếch gì về cuộc sống của họ. Làm tao buồn nôn.”

“Chúng mày biết thừa kẻ giết người hàng loạt Casanova không phải là người da màu,” tôi nói với hai tên cảnh sát đồi Chapel đã bị tước vũ khí. “Chúng mày vẫn chưa nghe phần cuối của tình tiết đặc biệt này, các quý ông ạ. Cái đó thì tin tao đi.”

“Gần đây có rất nhiều vụ cướp tại khu phố này,” tên giọng trầm lên tiếng. Y bất ngờ tỏ vẻ hối lỗi, định chơi trò tìm lối thoát của các doanh nghiệp tư nhân Mỹ, cái trò lùi một bước để tiến hai bước cũ rích.

“Quên lời xin lỗi đểu giả của chúng mày đi!” Sampson nói, rút súng ra khiến hai tay thám tử kia tự cảm thấy bị sỉ nhục.

49-74 Meobongxu87: 75-100 drizadon: 101-hết Beta: Valentine Làm ebook: Dâu Lê Nguồn ebook: http://www.luv-ebook.com
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.