Hai con tôi đứng nhìn chị họ Scootch của chúng nằm trên giường bệnh đáng sợ. Tôi nhìn thấy nỗi sợ hãi cũng như sự bối rối ánh lên trong đôi mắt thơ ngây ấy, đặc biệt là Damon khi mà nó luôn cố gắng vượt qua tất cả những bất ổn và đáng sợ trong cuộc sống.
Tôi bước lại chỗ các con, dang tay nhấc bổng chúng lên. Tôi ôm cả hai thật chặt hết mức. “Chào con trai, còn bi-a trong túi quần bố! Jannie của bố thế nào rồi?” tôi hỏi. Đối với tôi, không gì quan trọng bằng gia đình, kể cả gần bằng. Tôi nghĩ đó là một phần lý do tại sao tôi làm công việc này. Tôi biết điều ấy. Thám tử tiến sĩ Cross.
“Bố tìm được chị Scootch rồi,” Jannie thì thầm vào tai tôi. Con bé ôm thít tôi bằng cả hai tay hai chân nhỏ bé mà mạnh mẽ. Con bé thậm chí còn vui mừng hơn cả tôi.
Chương 114
Với tôi mọi việc chưa kết thúc. Công việc mới hoàn thành một nửa. Hai ngày sau, tôi lê bước dọc con đường mòn xơ xác xuyên qua rừng, ngăn cách tuyến đường 22 và căn nhà dưới lòng đất. Những cảnh sát địa phương tôi đi ngang qua trông buồn rầu, yên lặng. Họ nặng nề bước ra khỏi khu rừng, đầu cúi gằm, không nói chuyện với nhau, khuôn mặt nhợt nhạt không biểu lộ cảm xúc gì.
Họ đã thấy tận mắt lũ quái vật mặt người. Họ đã nhìn thấy những tác phẩm phức tạp và khủng khiếp của bác sĩ Will Rudolph và con quái vật tự xưng là Casanova. Vài người trong số họ đã khám phá ngôi nhà kinh dị đó.
Giờ thì hầu hết mọi người đều biết tôi. Tôi cũng nằm trong lực lượng chính quy cùng chiến đấu với họ. Mấy người gật đầu hay vẫy tay chào tôi. Tôi cũng vẫy chào đáp lại.
Cuối cùng, tôi phần nào đã được chấp nhận ở Bắc California này. Hai mươi năm trước, điều này là không thể, ngay cả trong những hoàn cảnh cực kỳ cam go. Tôi bắt đầu có chút cảm tình với miền Nam, hơn cả tôi mong đợi.
Tôi có một ý khác, một giả thiết hợp lý về Casanova. Nó liên quan tới một điều mà tôi đã phát hiện ra trong cuộc đấu súng tại khu rừng này và trên đường phố đồi Chapel. Mày sẽ không bao giờ tìm thấy anh ta, tôi nhớ lại lời Rudolph lúc hấp hối. Không bao giờ nói không bao giờ, Will.
Kyle Craig đã có mặt tại căn nhà kinh dị vào buổi chiều ấm áp mờ sương đó. Khoảng hai trăm người gồm cả đàn ông và phụ nữ là cư dân đồi Chapel, lực lượng cảnh sát Durham, cũng như quân đội đến từ pháo đài Bragg, Bắc California đều đổ về nơi này. Bản thân họ đang dần hiểu rõ lũ quái vật mặt người hơn.
“Được sống và làm cảnh sát quả thật rất tuyệt vời,” Kyle nói với tôi. Mỗi lần gặp anh, tôi lại cảm thấy anh càng ngày càng thâm thuý hơn. Anh làm cho tôi lo lắng. Kyle luôn cô độc. Là một kẻ chỉ biết đến công việc. Rõ ràng như một mũi tên chỉ biết thẳng tiến. Khi nhìn vào cuốn kỷ yếu Duke, tôi cũng thấy anh như vậy.
“Tôi cảm thấy tiếc thay cho những người dân địa phương vì chuyện này mà kéo ra đây,” tôi nói với Kyle. Tôi chậm rãi nhìn quanh hiện trường vụ án ma quái. “Đến chết họ cũng không quên nổi cảnh tượng này. Họ sẽ còn bị ám ảnh hàng năm trời.”
“Anh thì sao, Alex?” Kyle hỏi, đôi mắt xanh xám chăm chú xoáy thẳng vào tôi. Đôi khi, anh có vẻ quan tâm đến tôi.
“Ồ, giờ tôi đã thấy quá nhiều cảnh kinh dị rồi, thật khó mà chọn ra cảnh kinh dị nhất,” tôi nhếch mép thú thật. “Tôi sẽ sớm trở về nhà. Tôi sẽ để hai đứa con ngủ chung một thời gian. Dù sao thì chúng cũng thích vậy. Chúng sẽ không thể hiểu được lý do thực sự. Có lẽ bọn trẻ bên cạnh bảo vệ tôi mới ngủ yên được. Nếu tôi gặp ác mộng, chúng sẽ đập tay lên ngực tôi.”
Cuối cùng Kyle mỉm cười. “Anh thực khác thường, Alex. Anh rất cởi mở nhưng cũng không kém phần bí ẩn.”
“Càng ngày tôi càng khác thường,” tôi nói với Kyle. “Nếu có một ngày anh phải đi bắt một con quái vật mới, đừng ngần ngại gọi cho tôi. Tôi sẽ săn lùng chúng.” Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh, cố gắng kết nối nhưng hoàn toàn thất bại. Kyle cũng bí ẩn, không hề cởi mở với bất cứ ai mà tôi biết.
“Tôi sẽ cố gắng không gọi,” Kyle nói. “Dù vậy anh cũng nên nghỉ ngơi đi. Ngay lúc này một gã quái vật đang tung hoành tại thành phố Chicago. Một gã khác ở Lincol và Concord, Massachusetts. Có một tên khốn chuyên bắt cóc trẻ em ở Austin, Texas. Đúng ra là trẻ sơ sinh. Những kẻ giết người hàng loạt ở Orlando và Minneapolis.”
“Chúng ta vẫn còn việc phải làm ở đây,” tôi nhắc nhở Kyle.
“Thật vậy sao?” anh hỏi, nhả từng chữ với vẻ châm chọc. “Việc gì thế, Alex? Ý anh là xới đất lên ấy hả?”
Kyle Craig và tôi đứng xem cảnh tượng đáng sợ được phơi bày gần ngôi nhà dưới lòng đất. Bảy, tám mươi người đàn ông bận rộn đào xới đồng cỏ nằm ở phía Tây ngôi nhà “bốc hơi”. Họ dùng cuốc chim và xẻng nặng trịch. Tìm kiếm thi thể những nạn nhân của vụ giết người. Công việc đào xới.
Từ năm 1981, hai con quái vật đã bắt cóc và giết hại những phụ nữ thông minh xinh đẹp khắp miền Nam. Triều đại kinh dị kéo dài suốt mười ba năm. Đầu tiên, tôi yêu một người phụ nữ. Rồi tôi chỉ đơn giản mang nàng đi thôi. Will Rudolph đã viết như vậy trong cuốn nhật ký công khai ở California. Tôi tự hỏi trò đa cảm ấy là của gã hay kẻ sinh đôi. Tôi băn khoăn không biết Casanova nhớ bạn hắn đến nhường nào. Hắn đau đớn ra sao. Hắn lên kế hoạch đối phó với sự mất mát của mình như thế nào. Hắn đã có dự định nào chưa?
Tôi tin rằng Casanova đã gặp Rudolph tại một thời điểm nào đó năm 1981. Chúng chia sẻ bí mật cấm: Chúng thích bắt cóc, hãm hiếp, và, đôi khi, tra tấn phụ nữ. Bằng cách nào đó, chúng đã nghĩ ra ý tưởng giam giữ những phụ nữ nổi bật trong hậu cung, những phụ nữ đủ rực rỡ hấp dẫn để duy trì niềm thích thú của chúng . Trước đây chúng chưa từng có ai để chia sẻ bí mật này. Rồi bỗng nhiên chúng có nhau. Tôi cố gắng tưởng tượng xem cảm giác không bao giờ có ai để tâm sự - chưa một lần trong đời - rồi đến năm hai mốt, hai hai tuổi tự dưng có người chia sẻ thì như thế nào.
Bọn chúng đều chơi những trò độc ác, sưu tập cả một hậu cung toàn những người đẹp trong khu vực Tam Giác Nghiên cứu và vùng Đông Nam. Giả thuyết của tôi về sự sinh đôi gần đúng với sự thật. Chúng rất thích bắt cóc và giam giữ những người phụ nữ đẹp. Chúng cũng từng cạnh tranh với nhau. Chính vì vậy mà Will Rudolph cuối cùng đã phải đi con đường riêng một thời gian. Đến với Los Angeles. Gã trở thành Vị Khách Lịch Thiệp ở đó. Gã cố gắng làm theo cách riêng của mình. Casanova, kẻ có máu sát nhân vùng hơn, tiếp tục hoạt động tại miền Nam, nhưng chúng vẫn liên lạc. Chúng chia sẻ những câu chuyện. Chúng cần phải chia sẻ. Chia sẻ thành tích là một phần trong niềm vui của chúng. Cuối cùng Rudolph đã kể những câu chuyện đó cho một phóng viên ở Los Angsles Times. Gã nếm trải sự nổi tiếng và tai tiếng, và thấy thích thú. Casanova thì không. Hắn thiên về cô độc. Hắn là quái nhân; một kẻ có óc sáng tạo, tôi tin là vậy.
Tôi nghĩ mình có thể đoán ra hắn. Tôi nghĩ mình đã nhìn thấy Casanova không đeo mặt nạ.
Tôi chìm đắm trong những suy nghĩ mông lung tại hiện trường vụ án nhốn nháo. Tôi cảm thấy váng vất, nhưng cũng chẳng quan trọng nữa; từ lâu chẳng còn quan trọng nữa rồi.
Casanova, tên sát nhân vùng, tôi vẫn tiếp tục suy nghĩ. Hắn có thể vẫn đang quanh quẩn giữa Durham và đồi Chapel. Hắn đã gặp Will Rudolph vào khoảng thời gian xảy ra vụ sát hại cặp đôi vàng. Cho đến nay, hắn tính toán mọi thứ cặn kẽ đến mức gần như hoàn hảo. Cuối cùng thì hắn đã phạm sai lầm trong cuộc đọ súng hai ngày trước đây. Một sai lầm nhỏ, nhưng đôi khi lại vô cùng tai hại. Tôi nghĩ mình có thể đoán ra Casanova là ai. Nhưng tôi không thể chia sẻ thông tin đó với FBI. Tôi là “quả lựu đạn mở kíp” đúng không nhỉ? Kẻ “ngoài cuộc” trong vụ này. Vậy cứ để thế đi.
Kyle Craig và tôi cùng nhìn về một chỗ khá xa giữa đám cỏ cao và bụi kim ngân, nơi người ta đang đào xới. Hàng loạt ngôi mộ, tôi nghĩ khi nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp, thật là một khái niệm hay của thế kỷ mười chín.
Một người đàn ông cao lớn hói đầu lúi húi dưới cái hố sâu hoắm bỗng đứng thẳng lên trên nền đất mềm. Anh ta vẫy cánh tay dài cao quá đầu, đầu anh ta bóng loáng mồ hôi. “Bod Shaw đây!” Anh ta dõng dạc hét to tên mình.
Tên của người đào xới là tín hiệu bằng lời cho biết một thi thể phụ nữ nữa được tìm thấy. Toàn bộ đoàn cảnh sát giám định y khoa Bắc Carolina đang chứng kiến cảnh tượng rùng rợn không thể tin được, chỉ có thể gặp trong cơn ác mộng. Một người chạy về phía người vừa đào được thi thể với dáng lạch bạch ngiêng ngả hết sức kì quặc, nếu trong hoàn cảnh khác có lẽ Kyle và tôi đã phá lên cười. Anh chìa tay giúp Shaw ra khỏi ngôi mộ.
Những chiếc máy quay tại hiện trường di chuyển về phía Shaw, một người trong lực lượng quân đội Mỹ đến từ pháo đài Bragg. Một nữ phóng viên xinh đẹp gần đó được trang điểm nhẹ rồi nói trước ống kính camera.
“Họ vừa tìm thấy nạn nhân thứ hai ba,” phóng viên nói với giọng trang trọng đúng mực. “Cho đến nay, tất cả nạn nhân đều là phụ nữ trẻ. Những vụ giết người khủng khiếp…”
Tôi rời mắt khỏi máy quay truyền hình, không nén được tiếng thở dài.
Tôi nghĩ về những đứa trẻ giống như Damon và Janelle của tôi, ngồi nhà xem những cảnh tượng này. Đây là thế giới mà chúng được thừa hưởng. Những con quái vật mặt người tác oai tác quái khắp nơi, phần lớn trong số chúng đều ở Mỹ và Châu Âu. Tại sao lại thế? Trong nước mà chúng ta đang uống có cái gì sao? Hay những món ăn nhanh giàu chất béo có vấn đề? Hay chương trình truyền hình sáng thứ bảy không ổn?
“Về nhà quách đi, Alex”, Kyle nói với tôi. “Kết thúc rồi. Anh không bắt được hắn đâu, tôi đảm bảo đấy.”
Chương 115
Không bao giờ nói không bao giờ. Đó là khẩu hiệu của tôi khi làm cảnh sát. Người tôi vã mồ hôi lạnh. Mạch tăng vọt, loạn nhịp. Tôi làm đúng không? Tôi cần phải tin vậy.
Tôi chờ đợi trong bóng tối nóng nực, tĩnh lặng bên ngoài một ngôi nhà ván gỗ nhỏ tại khu Edgemont ở Durham. Đây là khu dân cư của tầng lớp trung lưu, xe hơi Mỹ và Nhật số lượng như nhau, những bãi cỏ được cắt bằng máy, mùi thức ăn quen thuộc. Đó là nơi Casanova đã chọn sống trong bảy năm qua.
Đầu buổi tối hôm đó, tôi ở toà soạn Herald Sun. Tôi đọc lại tất cả những gì báo chí đã viết về vụ sát hại Roe Tierney và Tom Hutchinson chưa được phá giải. Một cái tên được đề cập trong Herald Sun đã giúp tôi liên kết các thông tin, khẳng định những nghi ngờ và lo ngại của tôi. Hàng trăm giờ điều tra. Đọc đi đọc lại những bản tóm tắt của cảnh sát Durham. Rồi tìm ra đáp án nhờ vào một dòng duy nhất trên báo.
Cái tên đó xuất hiện trong một câu chuyện bị lẫn giữa những trang báo Durham. Nó xuất hiện chỉ một lần. Dù sao thì tôi vẫn tìm ra.
Tôi nhìn trân trối vào cái tên quen thuộc trong bài báo. Tôi nghĩ tới điều mà tôi đã nhận ra trong cuộc đấu súng ở đồi Chapel. Tôi nghĩ về toàn bộ chủ đề mang tên “tội ác hoàn hảo”. Đối với tôi, mọi thứ đều trùng khớp. Trò chơi, cuộc đấu, ván đấu, ngã ngũ.
Casanova đã chớp mắt đúng một lần. Dù vậy chính mắt tôi đã nhìn thấy. Cái tên trong bài báo được xác minh. Đó là sợi dây quan trọng kết nối Will Rudolph và Casanova lần đầu tiên. Nó cũng giải thích chúng gặp nhau như thế nào, và tại sao chúng lại nói chuyện với nhau.
Casanova không hề bị điên và hoàn toàn chịu trách nhiệm về hành động của mình. Hắn tàn nhẫn lên kế hoạch từng bước một. Đó là điều kinh hoàng và bất thường nhất về con đường tội phạm của hắn. Hắn biết mình làm gì. Hắn là kẻ đáng ghê tởm đã chọn bắt cóc những sinh viên trẻ đẹp đang độ xuân sắc. Hắn chọn con mồi để hiếp dâm và giết hại hết lần này đến lần khác. Hắn bị ám ảnh bởi những phụ nữ trẻ đẹp hoàn hảo, yêu họ như cách hắn gọi.
Tôi tiến hành cuộc phỏng vấn tưởng tượng với Casanova khi ngồi trong xe đợi bên ngoài nhà hắn. Tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt hắn như những con số trên bảng điều khiển.
Mày không hề có cảm xúc gì, phải không?
Ồ, có chứ. Tao cảm thấy hứng khởi. Tao cảm thấy hưng phấn tột độ khi bắt cóc một người phụ nữ. Tao cảm thấy kích động, mong mỏi, ham muốn thú tính ở mọi cấp độ. Tao thấy một cảm giác tự do lạ thường mà hầu hết bọn mày không bao giờ cảm nhận được.
Mà không cảm thấy tội lỗi?
Ngồi trong xe, tôi hình dung ra cảnh hắn cười mỉa mai. Thực sự thì trước đây tôi đã thấy vẻ mỉa mai này rồi. Tôi biết hắn là ai.
Không có gì trên đời này khiến tao muốn dừng lại.
Hồi nhỏ mày không được ai yêu thương chăm sóc và cũng không yêu thương chăm sóc ai sao?
Họ đã cố. Nhưng tao chưa bao giờ là một thằng nhóc bình thường. Tao không nhớ mình đã hành động hoặc suy nghĩ như một thằng nhóc.
Tôi lại bắt đầu suy nghĩ theo cách của lũ quái vật. Tôi là kẻ diệt trừ quái vật. Tôi ghét trách nhiệm. Tôi cũng ghét một phần trong mình đang biến thành quái vật. Lúc này tôi không thể làm gì để ngăn chặn việc đó nữa.
Tôi ở bên ngoài căn nhà của Casanova tại Durham. Tim tôi khẽ run lên sợ hãi. Tôi đã chờ ở đó bốn đêm.
Không có đồng sự. Không còn được hỗ trợ.
Dù sao thì cũng chẳng vấn đề gì. Tôi có thể kiên nhẫn như hắn.
Giờ tôi đang đi săn.
Chương 116
Tôi khò khè hít một hơi thật sâu, cảm thấy hơi váng vất. Hắn kia rồi! Casanova đang rời khỏi nhà. Tôi nhìn khuôn mặt hắn, nhìn cả ngôn ngữ cơ thể của hắn. Hắn tự tin, rất hãnh diện về bản thân mình.
Vào lúc hơn mười một giờ đêm theo dõi thứ tư của tôi, thám tử Davey Sikes thong dong bước đến xe hắn. Hắn là người khoẻ mạnh, có dáng vận động viên. Hắn mặc quần jean cùng áo gió màu tối, đi giày cao cổ đen. Sikes leo vào chiếc Toyota Cressida mười hay mười hai năm tuổi mà hắn để trong gara.
Chiếc xe này chắc chắn là xe tuần tra của hắn; chiếc cần câu; chiếc xe bán tải bí ẩn của hắn. “Tội ác hoàn hảo.” Davey Sikes ắt hẳn phải có bí quyết. Hắn là thám tử của vụ án này, đã điều tra vụ này hơn mười hai năm. Hắn cũng biết FBI sẽ điều tra tất cả các cảnh sát địa phương tham gia vụ án. Hắn đã sẵn sàng với chứng cớ ngoại phạm “hoàn hảo” của mình. Thậm chí, Sikes đã đổi ngày của một vụ bắt cóc để “chứng minh” hắn đã ra khỏi thành phố khi tội ác xảy ra.
Tội tự hỏi giờ Sikes có dám săn người phụ nữ khác không. Hắn cẩn thận theo dõi và săn họ rồi ư? Bây giờ hắn đang cảm thấy gì? Giờ phút này hắn nghĩ gì, tôi tự hỏi khi theo dõi chiếc Toyota tối màu lùi ra khỏi lối vào ở ngoại ô Durham. Hắn đang nhớ Rudolph sao?
Hắn sẽ tiếp tục trò chơi của chúng hay dừng lại? Hắn có thể ngừng lại không?
Tôi muốn tóm cổ hắn vô cùng. Ngay từ đầu, Sampson đã nói rằng với tôi đây là vụ mang tính chất cá nhân. Cậu ấy nói đúng. Chưa có vụ án nào liên quan trực tiếp đến tôi như thế, gần bằng cũng không.
Tôi cố gắng nghĩ theo cách của hắn. Tôi ráng tìm hiểu mẫu hành động của hắn. Tôi ngờ rằng hắn đã chọn sẵn nạn nhân, ngay cả khi chưa dám ra tay bắt cóc. Có phải đó là một sinh viên đại học thông minh xinh đẹp khác không? Có lẽ bây giờ hắn sẽ thay đổi đối tượng. Tôi không chắc. Hắn quá yêu cuộc sống, yêu những tác phẩm hoàn hảo của mình.
Tôi theo sau con quái vật mặt người dọc con đường tối, vắng vẻ ở phía Tây Nam Durham. Máu dồn lên cả não. Tôi không nghe thấy tiếng gì khác. Tôi tắt đèn pha mà lái xe chừng nào Davey Sikes còn long rong trên đường. Có khi hắn chỉ định đến Circle K mua thuốc lá và bia cũng nên.
Tôi nghĩ cuối cùng mình đã hiểu chuyện xảy ra vào năm 1981, rằng tôi đã có thể đưa ra lời giải cho vụ án giết cặp đôi vàng từng khiến các trường đại học ở đây và đồi Chapel choáng váng. Will Rudolph đã lên kế hoạch và gây ra vụ giết người vì tình dục đầy bạo lực khi vẫn còn là sinh viên. Gã “yêu” Roe Tierney, nhưng cô gái chỉ có hứng thú với ngôi sao bóng bầu dục. Thám tử Davey Sikes đã gặp và tra hỏi Rudolph trong cuộc điều tra sau đó của cảnh sát.
Vào thời điểm nào đó, hắn bắt đầu chia sẻ bí mật cấm đen tối của mình với sinh viên y khoa xuất sắc này. Chúng đã hiểu nhau. Cảm thấy nhau, nhận ra nhau. Cả hai đều khao khát chia sẻ bí mật với người khác. Bỗng nhiên, chúng có nhau. Song sinh.
Giờ tôi đã giết người bạn duy nhất của hắn. Liệu Davey Sikes có muốn giết tôi để trả thù hay không? Hắn có biết tôi bám đuôi hắn? Lúc này hắn đang nghĩ gì? Tôi không chỉ muốn bắt hắn, tôi cần phải nắm bắt cả suy nghĩ của hắn nữa.
Casanova rẽ vào xa lộ nội bang 40 hướng về phía Nam. Theo bảng chỉ đường chữ trắng nền xanh rực rỡ thì hắn đang đi tới Garner và McCullers. Xa lộ này khá tấp nập, và tôi chỉ có thể bám đuôi hắn với cự ly an toàn là sau bốn hay năm chiếc xe khác. Đến giờ mọi việc vẫn diễn ra tốt đẹp. Thám tử chống lại thám tử.
Hắn ra khỏi xa lộ Lối ra 35 được in đậm, chỉ đường đến McCullers. Hắn đã đi khoảng năm mươi mấy cây số. Lúc này đồng hồ chỉ gần mười một rưỡi đêm. Giờ ma thuật.
Cho dù thế nào, đêm nay tôi cũng sẽ trừ khử hắn. Tôi chưa từng thế trước đó, suốt thời gian tôi làm thám tử điều tra án mạng ở Washington.
Lần này là việc cá nhân.
Chương 117
Cách đoạn đường dốc ra khỏi xa lộ 41 khoảng hai cây, một chiếc xe bán tải Ford ngoặt ra từ một lối khó nhìn. Bất ngờ nhưng lại là may mắn cho tôi. Chiếc xe tải màu đỏ xỉn chen giữa xe Sikes và xe tôi, che chắn cho tôi không nhiều, nhưng đủ an toàn cho tôi đi thêm vài cây số nữa.
Chiếc Cressida cuối cùng cũng dừng lại ở ngoại ô McCullers cách đường chính vài cây. Sikes đỗ xe tại bãi đậu xe đông đúc của một quán bar tên là Sport Page Pub. Thêm một chiếc xe nữa chắc không đến nỗi gây chú ý.
Đó chính là lý do khiến hắn bị bại lộ. Đó là lý do tại sao ngay cả Kyle Craig cũng từng là đối tượng tình nghi của tôi. Casanova dường như biết mỗi bước đi của cảnh sát trước cả khi họ thực hiện. Hắn có thể bắt cóc phụ nữ bằng cách tiếp cận họ với danh phận cảnh sát. Thám tử Davey Sikes! Chiều hôm đó trên đường phố đồi Chapel, hắn đã kéo cò súng trong tư thế khom lưng chuyên nghiệp. Tôi biết hắn cũng là cảnh sát.
Khi nghiên cứu những bài báo về vụ sát hại đôi tình nhân vàng, tôi đã phát hiện ra tên hắn. Sikes khi đó chỉ là một cảnh sát trẻ trong đội điều tra. Hắn thẩm tra một sinh viên tên là Rudolph vào thời điểm đó, nhưng lại không bao giờ đề cập chuyện ấy với bất cứ ai trong chúng tôi, không cho ai biết rằng hắn đã gặp Will Rudolph vào năm 1981.
Tôi đi ngang qua Sport Page Pub, dừng xe bên đường ngay khi đến lối rẽ tiếp theo. Tôi xuống xe, vội vã quay trở lại quán rượu. Vừa lúc đó tôi nhìn thấy Davey Sikes đi bộ qua đường cao tốc.
Casanova xỏ tay vào túi quần men theo con đường phụ cắt ngang. Nhìn hắn chẳng khác gì dân thị trấn nhỏ này. Khẩu súng gây mê nằm sâu trong túi phải không anh bạn? Cảm giác bứt rứt ngứa ngáy quen thuộc trỗi dậy rồi nhỉ? Câu chuyện giật gân đã đến hồi trở lại rồi sao?
Tôi theo Sikes đi vào bãi đậu xe giữa đám rừng thông rậm rạp, hắn bắt đầu đi nhanh hơn. Hắn kềnh càng vậy mà đi đứng khá nhanh lẹ. Tôi lạc dấu hắn mất thôi. Có người đang bị đe doạ tính mạng giữa khu phố yên bình này. Một Scootchie Cross khác. Một Kate McTiernan khác. Tôi nhớ Kate đã nói: Khử hắn đi, Alex.
Tôi khẽ rút khẩu Glock chín ly ra khỏi bao súng trên vai. Nhẹ. Hiệu quả. Bán tự động. Mười hai phát đạn chết người. Tôi nghiến chặt răng đến đau điếng. Tôi tháo chốt an toàn. Tôi đã sẵn sàng trừ khử Davey Sikes.
Tôi nhìn chăm chăm những hình thù kỳ dị của đám cành thông nhô ra khi tiến về phía trước. Một căn nhà mái chữ A ở phía trước, nổi bật trên nền ánh trăng vàng tròn vành vạnh. Tôi lướt qua mặt đất mềm phủ đầy lá thông. Không gây bất kỳ tiếng động nào. Tôi đã nắm rõ tốc độ, nhịp bước của hắn.
Tôi thấy Casanova rảo bước tiến về ngôi nhà mái chữ A, mỗi lúc một nhanh hơn. Hắn biết mình đang đi đâu. Liệu có phải hắn đã từng ở đây không? Hắn đã đến đây lập kế hoạch, nghiên cứu nạn nhân tiếp theo, rồi ra tay.
Tôi vội vã chạy gần đến ngôi nhà. Bỗng tôi không nhìn thấy hắn đâu. Tôi đã mất dấu hắn trong chớp mắt. Có lẽ hắn đã lẻn vào trong.
Trong nhà chỉ có một ngọn đèn mờ duy nhất. Nếu tôi không bắn hắn banh xác thì tim tôi sẽ nổ tung mất. Tôi đặt ngón tay tôi lên cò súng bán tự động.
Khử hắn đi, Alex.
Chương 118
Trừ khử Sikes.
Tôi cố kiểm soát cảm xúc để lấy lại bình tĩnh trong lúc chạy về phía hiên kính sau nhà nằm trong bóng tối và những cái bóng chuyển động. Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng kêu phù phù của chiếc điều hoà không khí bên trong. Tôi để ý thấy một miếng đề can trên cổng hiên sơn trắng. Nó ghi: Tôi sống vì những chiếc bánh quy của Nữ hướng đạo sinh.
Hắn đã tìm thấy người đẹp ở đây rồi sao? Tối nay, hắn sẽ bắt cóc cô. Con quái vật không thể nằm yên.
“Chào Cross. Đặt súng xuống. Chậm thôi,” giọng nói trầm vang lên ngay phía sau tôi trong bóng tối.
Tôi nhắm chặt mắt chờ bị đánh. Tôi hạ súng, thả xuống đám cỏ và lá thông. Cơ thể tôi như một chiếc thang máy rơi tự do.
“Giờ thì quay lại, thằng khốn. Đồ phá đám chết tiệt.”
Tôi quay lại nhìn thẳng vào mặt Casanova. Cuối cùng hắn đứng ngay tại đó, đủ gần để tôi có thể chạm vào. Hắn gí khẩu Browning bán tự động vào ngực tôi.
Lúc này không còn thời gian suy nghĩ kỹ lưỡng, hãy để bản năng can đảm mách bảo, tôi thầm nhủ. Chân phải tôi chùn xuống như thể đứng không vững. Rồi tôi bất ngờ thoi vào bên đầu Sikes, một cú đấm như trời giáng hạ gục đối thủ.
Sikes khuỵu một bên gối xuống, nhưng hắn nhanh chóng đứng dậy trở lại. Tôi túm lấy ve áo hắn đẩy hắn ngã văng vào tường. Cánh tay hắn đập vào tấm ván ốp tường kêu răng rắc, khẩu súng thì rơi ra. Chân tôi bám chặt xuống đất, tôi chuẩn bị lao đến tấn công hắn lần nữa. Khoảnh khắc tìm lại cảm giác ẩu đả đường phố thuở nào. Tôi muốn có cảm giác ấy. Tôi khao khát được cọ xát và giải phóng cơ thể.
“Lại đây, tên khốn,” hắn thách thức tôi. Hắn cũng muốn tôi.
“Ồ, đừng lo,” tôi nói với hắn. “Tao tới đây.”
Đèn trong nhà bỗng sáng lên. “Ai ở ngoài đó đấy?” Giọng người phụ nữ làm tôi mất cảnh giác. “Ai ở đó vậy?”
Hắn tung ra một cú đấm hình vòng cung rất mạnh. Tốc độ khá tốt và gần trúng mục tiêu. Hắn không chỉ là người tình cừ khôi mà còn là tay đánh đấm khá giỏi. Tôi nhớ Kate đã nói hắn khoẻ khủng khiếp. Dù vậy, tôi không định để tên sát nhân lấn lướt quá đâu.
Tôi dùng bắp tay đỡ lấy cú đấm của hắn, tay tôi lập tức bị tê liệt. Hắn đúng là rất mạnh. Hắn đúng là rất mạnh. Né tránh sức mạnh của hắn, tôi thầm cảnh báo bản thân. Nhưng hãy khiến hắn bị thương. Bị thương nặng.
Tôi tung ra một cú đấm móc rất mạnh trúng bụng dưới của hắn. Tôi nghĩ đến Kate và những trận đòn cô đã phải hứng chịu vì không nghe lời. Tôi vẫn còn nhớ như in trận đòn cuối cùng giáng xuống đầu cô.
Tôi dùng tay phải thoi tiếp vào bụng hắn. Tôi cảm thấy bụng hắn nhũn ra. Tôi nghĩ mình đã đánh trúng phần dưới thắt lưng. Sikes rên rỉ sụp xuống như một võ sĩ quán bar bị đánh cho tơi tả. Đó là trò nghi binh; tiểu xảo đốn mạt của hắn mà thôi.
Hắn tung ra cú đấm trúng vào một bên đầu tôi. Đầu tôi ong ong. Tôi khịt mũi, khẽ lắc người để cho hắn biết tôi chẳng đau đớn gì. Đó là một cuộc ẩu đả đường phố theo phong cách DC. Nhào vô, thằng da trắng. Lại đây với tao, con quái vật mặt người. Tôi đã chờ khoảnh khắc đối mặt với hắn như thế này từ lâu rồi.
Tôi thụi tiếp vào bụng dưới của hắn. Cơ thể tê liệt thì đầu óc sẽ không còn tỉnh táo. Tôi cũng muốn hắn choáng váng đầu óc. Tôi đấm thêm vào mũi hắn cho chắc. Nỗ lực tuyệt vời nhất của tôi từ trước đến nay. Sampson chắc chắn sẽ tự hào về cú đánh này. Tôi cũng vậy.
“Cú này dành cho Sampson,” tôi nói qua kẽ răng. “Cậu ta nhờ tao gửi cho mày. Được chuyển đến bằng tay.”
Tôi đấm vào cổ họng khiến hắn nôn khan. Tôi tiếp tục lắc người. Trông tôi chẳng hề giống võ sĩ Ali chút nào, nhưng khi cần thì tôi có thể chiến đấu như anh ta. Tôi có thể bảo vệ những gì cần được bảo vệ. Khi cần tôi cũng có thể là một tên du côn đường phố.
“Cái này dành cho Kate.” Tôi lại đấm tiếp vào mũi Sikes, không lệch một ly. Rồi tôi thọi trúng mắt trái hắn. Mặt hắn sưng phồng lên. Khử hắn đi, Alex.
Tôi biết hắn khoẻ như trâu chó, vẫn còn rất nguy hiểm. Hắn lại lao vào tôi. Sung sức như một con bò đực cáu tiết trong trường đấu bò de Toros. Tôi né sang một bên, hắn lao vào tường nhà như cố phá sập nó. Ngôi nhà nhỏ rung lắc.
Tôi đấm mạnh vào thái dương Sikes. Đầu hắn đập mạnh vào khung nhôm của ngôi nhà, để lại một vết lõm trên đó. Hắn lảo đảo, thở hổn hển. Bỗng nhiên, có tiếng còi báo động rền rĩ từ xa. Người phụ nữ trong nhà đã gọi cảnh sát. Tôi là cảnh sát cơ mà, phải không nhỉ?
Có ai đó đánh tôi từ phía sau, một cú trời giáng. “Ôi, Chúa ơi, không,” tôi rên rỉ cố gắng xua đi nỗi đau đớn.
Điều này không thể! Điều này không thể xảy ra!
Ai đã đánh tôi! Tại sao? Tôi không hiểu, không tài nào hiểu được, không thể suy nghĩ sáng suốt được.
Tôi thấy đau đớn chóng mặt nhưng vẫn quay lại.
Tôi nhìn thấy người phụ nữ tóc quăn vàng mặc chiếc áo phông Farm Aid thùng thình. Cô ta vẫn cầm khư khư cái xẻng mà vừa rồi đã dùng để nện tôi.
“Tránh xa bạn trai tao ra!” cô ta gào lên với tôi. Mặt và cổ cô ta đều đỏ phừng phừng. “Tránh xa anh ấy ra nếu không tao sẽ lại đánh mày đấy. Mày tránh xa Davey của tao ra.”
Davey của tao?... Chúa ơi! Đầu óc tôi đang quay cuồng, nhưng tôi vẫn hiểu được thông điệp ấy. Tôi nghĩ là mình đã hiểu. Davey Sikes ra đây để đến thăm bạn gái. Hắn không săn tìm bất cứ ai. Hắn không đến đây giết bất cứ ai. Hắn là bạn trai của cô gái Farm Aid kia.
Có lẽ tôi đã nhầm rồi, tôi nghĩ khi quay lại nhìn Sikes. Có lẽ cuối cùng tôi đã quá nóng vội, mờ mắt và nhầm lẫn vô phương cứu chữa. Hoặc có lẽ tôi cũng giống như hầu hết các thám tử điều tra án mạng khác mà tôi biết - làm việc quá sức dẫn đến những sai lầm đáng tiếc. Tôi vừa phạm phải một sai lầm. Tôi đã hiểu nhầm Davey Sikes - tôi chỉ không hiểu chuyện đã xảy ra như thế nào.
Trong vòng một giờ sau, Kyle Craig có mặt ở ngôi nhà tại McCullers. Anh ta vẫn bình tĩnh như mọi lần, hoàn toàn thản nhiên. Anh ta nói khẽ với tôi. “Thám tử Sikes đã đi lại với người đàn bà trong nhà này hơn một năm nay. Chúng tôi có biết điều này. Thám tử Sikes không phải đối tượng tình nghi. Anh ta không phải Casanova. Về nhà đi, Alex. Cậu phải về nhà thôi. Không còn việc gì ở đây cho cậu nữa đâu.”
Chương 119
Tôi không về nhà. Tôi đến thăm Kate tại trung tâm y tế Đại học Duke. Cô trông không khỏe; da dẻ xanh xao nhợt nhạt; người khẳng khiu. Giọng cô cũng không tốt cho lắm. Tuy nhiên, tình hình của Kate giờ đã cải thiện rất nhiều. Cô không còn hôn mê nữa.
“Xem ai cuối cùng đã tỉnh lại rồi kìa,” tôi nói từ ngưỡng cửa phòng bệnh.
“Anh đã tóm một trong hai con quái vật, Alex,” Kate thì thầm khi vừa nhìn thấy tôi. Cô cười yếu ớt, nói chậm chạp, nhát gừng. Đó là Kate, nhưng chưa hẳn là Kate.
“Em mơ thấy sao?” tôi hỏi cô.
“Anh có một món quà nhỏ dành cho em đây,” tôi nói với cô. Tôi giơ ra một con gấu nhồi bông mặc quần áo giống bác sĩ. Kate tươi cười nhận lấy con gấu. Nụ cười mê hồn khiến cô gần giống như con người trước đây.
Tôi ghé đầu xuống gần đầu Kate. Tôi đặt một nụ hôn lên chỗ da đầu bị sưng của cô như thể hôn lên loài hoa mỏng manh nhất trên trái đất. Những cảm xúc kỳ lạ nảy nở giữa chúng tôi, nhưng có lẽ là cảm xúc mạnh mẽ nhất.
“Anh không diễn tả nổi anh nhớ em nhiều đến thế nào đâu,” tôi thì thầm vào mái tóc cô.
“Nói cho em nghe đi,” cô thì thầm lại. Rồi cô lại mỉm cười. Cả hai chúng tôi đều cười. Lời cô nghe có vẻ chậm chạp nhưng trí óc thì không.
Mười ngày sau đó, Kate đã đi lại được bằng khung tập đi bốn chân bằng kim loại trông khá vướng víu. Cô luôn phàn nàn rằng mình ghét món “dụng cụ cơ học tạm thời” ra sao và trong vòng một tuần sẽ không phải dùng đến nó nữa. Thực sự thì cô phải mất gần bốn tuần, nhưng thế cũng đã kỳ diệu lắm rồi.
Bên trái trán cô có một vết sẹo hình bán nguyệt là kết quả của trận đánh đập dã man hôm đó. Cô vẫn không chịu làm phẫu thuật thẩm mỹ để xóa sẹo. Cô nghĩ rằng vết lõm sẽ làm cô cá tính hơn.
Ở một khía cạnh nào đó thì đúng. Đó chính là một Kate McTiernan thuần túy, tinh khiết. “Nó cũng là môt phần của câu chuyện đời em, nên cứ để lại đi,” cô nói. Cô đã nói được gần như bình thường, mỗi tuần một rõ hơn.
Mỗi khi thấy vết lõm hình bán nguyệt của Kate, tôi lại nhớ đến Reginald Denny, tài xế xe tải bị đánh đập dã man trong vụ bạo loạn ở Los Angeles. Tôi nhớ lại vẻ ngoài của anh ta sau khi Rodney King bị kết án. Một bên đầu của Denny bị lõm sâu, đúng ra là giập nát. Thời điểm ông xuất hiện trên truyền hình một năm sau khi vụ việc xảy ra thì tôi thấy trông ông vẫn vậy. Tôi cũng nhớ đến truyện ngắn “Cái bớt” của Nathaniel Hawthorne. Vết lõm là sự bất toàn của Kate. Trong mắt tôi, nhờ nó mà cô còn đẹp hơn và đặc biệt hơn bao giờ hết.
Tôi dành hầu hết những ngày tháng Bảy cho gia đình ở Washington. Tôi chỉ trở lại Durham hai lần để thăm Kate một lát. Có bao nhiêu ông bố dành cả tháng với con họ, theo dõi sự trưởng thành tự nhiên của chúng trong thời thơ ấu? Mùa hè năm đó, Damon và Jannie chơi bóng chày có tổ chức. Chúng vẫn nghiện âm nhạc, phim ảnh, những thứ ồn ĩ nói chung, và bánh sô cô la nóng hổi. Khoảng một tuần đầu tiên, trong giai đoạn tôi phục hồi sức khỏe, cố quên đi quãng thời gian kinh khủng gần đây, thì cả hai đứa đều ngủ cùng tôi.
Tôi lo sợ Csanova sẽ đến tìm tôi sau khi tôi đã giết bạn thân của hắn, nhưng đến giờ thì vẫn chưa thấy tăm hơi gì. Không còn phụ nữ đẹp nào bị bắt cóc ở Bắc Carolina. Bây giờ tôi hoàn toàn chắc chắn rằng hắn không phải là Davey Sikes. Một số cảnh sát khu vực đã bị điều tra; bao gồm cả cộng sự của anh ta, Nick Ruskin, thậm chí cả cảnh sát trưởng Hatfield. Cảnh sát nào cũng có chứng cớ ngoại phạm, mà họ cũng đều bị thẩm vấn cả rồi. Vậy thì Casanova là ai? Có phải hắn sẽ biến mất như ngôi nhà dưới lòng đất sao? Hắn đã từ bỏ tất cả những vụ giết người ghê rợn rồi ư? Liệu bây giờ hắn đã rửa tay gác kiếm chưa?
Bà tôi vẫn liên tục dành cho tôi vô số lời khuyên về tâm lý và cả những lời khuyên hữu ích khác. Những lời khuyên đó chủ yếu nhắm vào cuộc sống lứa đôi của tôi, về việc tôi hãy sống một cuộc sống bình thường để thay đổi không khí. Bà muốn tôi hành nghề tư, bất cứ nghề gì trừ nghề cảnh sát.
“Bọn trẻ cần có một người bà, và một người mẹ.” Một sáng, lúc đang dọn bữa sáng bên bếp lò, Nana Mama nói với tôi như vậy.
“Tức là cháu nên hẹn hò và tìm một người mẹ cho Damon và Jannie? Ý bà là vậy phải không ạ?”
“Ừ, cháu nên chứ, Alex, mà có lẽ cháu nên cưới vợ trước khi nhan sắc tàn phai đi.”
“Cháu làm ngay đây ạ,” tôi nói. “Giăng bẫy một người vợ và người mẹ trong mùa hè này.”
Nana Mama đập cái xẻng rán vào người tôi. Đập thêm cái nữa để tôi chịu nghe lời. “Đừng có lém lỉnh với bà,” bà nói.
Bà luôn là người nói câu cuối cùng.
Gần một giờ sáng một ngày cuối tháng Bảy, tôi nhận được điện thoại. Nana và hai đứa trẻ đã đi ngủ cả. Tôi đang chơi nhạc jazz trên đàn piano để tự tìm vui, để đuổi mấy tên xì ke trên phố Năm mươi bằng nhạc của Miles Davis và Dave Brubeck.
Kyle Craig đang ở đầu dây điện thoại bên kia. Tôi rên rỉ khi nghe giọng nói trầm trầm bình tĩnh của Kyle.
Tôi đoán là tin xấu, tất nhiên, nhưng không phải cái tin mà tôi nhận được tối muộn hôm đó.
“Cái quái gì vậy, Kyle?” tôi hỏi thẳng vào vấn đề, cố biến cuộc gọi bất ngờ của anh ta trở thành trò cười. “Tôi đã nói với anh là đừng bao giờ gọi cho tôi cơ mà.”
“Tôi phải gọi để thông báo điều này, Alex. Anh cần phải biết,” anh ta rít lên trong điện thoại đường dài. “Bây giờ anh nghe cho kỹ đây.”
Kyle nói chuyện với tôi trong gần nửa giờ, và đó không phải là những gì tôi mong đợi. Mà còn tồi tệ hơn rất nhiều.
Sau khi nói chuyện điện thoại với Kyle, tôi trở lại hiên kính. Tôi ngồi đó rất lâu, suy nghĩ xem giờ giờ nên làm gì. Tôi không thể làm gì hết, bất cứ điều gì. “Chuyện không dừng lại,” tôi thì thầm với bốn bức tường, “phải không nhỉ?”
Tôi đi kiếm khẩu súng lục. Tôi ghét phải mang súng trong chính nhà mình. Tôi kiểm tra tất cả cửa ra vào và cửa sổ trong nhà. Cuối cùng, tôi đi ngủ.
Nằm trong căn phòng ngủ tối tăm, tai tôi vẫn văng vẳng những lời khủng khiếp của Kyle. Tôi nghe Kyle chia sẻ cơn bàng hoàng của anh. Tôi hình dung ra một khuôn mặt tôi không bao giờ muốn gặp lại lần nào nữa. Tôi nhớ lại tất cả mọi thứ.
“Gary Soneji trốn tù rồi, Alex. Hắn để lại một tờ giấy. Trong đó hắn nói sẽ sớm ghé qua thăm anh.”
Chuyện không dừng lại.
Tôi nằm trên giường suy nghĩ về việc Gary Soneji vẫn còn muốn giết tôi. Chính hắn đã từng nói với tôi như vậy. Quãng thời gian ngồi tù, hắn đã luôn ám ảnh về việc hắn định ra tay như thế nào, khi nào và ở đâu.
Cuối cùng tôi cũng ngủ thiếp đi. Lúc đó trời đã gần sáng. Một ngày mới lại bắt đầu. Chuyện thực sự không dừng lại.
Chương 120
Vẫn còn hai bí ẩn cần được giải đáp, hoặc ít nhất cần được xử lý theo chiều hướng đúng đắn hơn. Một là bí ẩn của Casanova, và việc hắn là ai. Điều còn lại là vướng mắc giữa Kate và tôi.
Kate và tôi đến thăm thú Outer Bank, Bắc Carolina trong sáu ngày cuối tháng Tám. Chúng tôi ở gần một thị trấn nghỉ mát đẹp như tranh tên là Nags Head.
Khung tập đi bằng kim loại vướng víu của Kate giờ không dùng đến nữa, mặc dù đôi khi cô có mang theo một cây batoong cũ có mấu làm bằng gỗ mại châu. Cô chủ yếu dùng cây gậy gỗ cứng để luyện tập karate. Cây gậy được phục vụ cho việc tập karate trên bãi biển, cô múa tít gậy quanh mình và đầu với sự khéo léo, và kỹ năng tuyệt vời.
Ngắm nhìn Kate, tôi thấy cô gần như tỏa sáng. Thân hình cân xứng trở lại. Khuôn mặt lành lặn gần như trước đây, chỉ trừ vết lõm. “Chỉ là cái tính cứng đầu của em,” cô nói với tôi, “đến chết cũng không bỏ.”
Xét về nhiều góc độ, đây là thời gian nghỉ ngơi. Mọi thứ dường như đều phù hợp với chúng tôi. Kate và tôi đều cảm thấy cả hai xứng đáng có một kỳ nghỉ, và nhiều hơn thế nữa.
Mỗi buổi sáng, chúng tôi đều dùng bữa cùng nhau trên hiên nhà lợp ván dài màu xám, nhìn qua Đại tây Dương lung linh. (Tôi nấu bữa sáng, đến phiên Kate thì cô đến khu chợ Nags Hag xách về nào bánh quế, nào bánh rán kem Bavarian.) Chúng tôi cùng nhau tản bộ rất lâu dọc theo bờ biển. Chúng tôi lướt sóng trên mặt biển xanh, và nướng cá ngay trên bãi biển. Hay cũng có khi tôi chỉ ngắm những chiếc tàu tuần tra bóng loáng vù vù lao qua dòng nước. Chúng tôi đi bộ cả ngày dài để xem những chiếc tàu lượn hàng khủng rời khỏi cồn cát cao ở công viên tiểu bang Jockey’s Ridge.
©STENT
Chúng tôi đang chờ đợi Casanova. Chúng tôi thách thức hắn hteo dõi mình. Đến giờ thì hắn không quan tâm chuyện đó, ít nhất cũng không có vẻ như vậy.
Tôi nghĩ về cuốn sách và bộ phim The Prince Of Tides. Kate và tôi hơi giống Tom Wingo và Susan Lowenstein, hòa hợp với nhau theo cách khác biệt, dù vậy cũng phức tạp không kém. Theo những gì tôi nhớ thì Lowenstein đã mang lại cho Tom Wingo những gì anh ta cần để cảm nhận tình yêu và trao gửi yêu thương. Kate và tôi hiểu hết về nhau - những thứ quan trọng - và chúng tôi đều là những người học hỏi rất nhanh.
Sáng sớm một ngày tháng Tám, chúng tôi lội qua làn nước biển trong xanh, sâu thẳm trước nhà. Hầu hết mọi người quanh đây đều chưa thức giấc. Một chú bồ nông màu nâu đơn độc lướt qua dòng nước.
Chúng tôi nắm tay nhau bước qua những con sóng nhẹ. Mọi thứ hoàn hảo như trong tranh bưu thiếp. Ấy vậy mà sao tôi vẫn cảm thấy trái tim mình chỉ là một cái lỗ trống hoác? Tại sao tôi vẫn bị Casanova ám ảnh?
“Anh đang nghĩ linh tinh phải không?” Kate huých mạnh vào hông tôi. “Anh đang nghỉ ngơi mà. Phải suy nghĩ thư thái chứ.”
“Thực ra anh đang nghĩ tới những điều tốt đẹp đấy chứ, nhưng lại cảm thấy rất tệ,” tôi tâm sự.
“Em biết bài hát dở hơi đó,” cô nói. Cô vòng tay ôm tôi, để trấn an tôi rằng dù có gặp vấn đề gì đi chăng nữa thì chúng tôi cũng trải qua cùng nhau.
“Chúng ta chạy thi đi. Chúng ta sẽ đua xem ai đến bãi biển Coquina trước,” cô hớn hở nói. “Sẵn sàng, chú ý, chuẩn bị thua đi.”
Chúng tôi bắt đầu chạy. Kate không còn khập khiễng nữa. Tốc độ tăng dần. Cô rất mạnh - xét theo mọi nhẽ. Cả hai chúng tôi đều mạnh. Cuối cùng, chạy gần hết quãng đường, chúng tôi ngã nhào vào con sóng màu xanh bạc. Lúc chạy tôi cứ nghĩ rằng mình không muốn mất Kate. Tôi không muốn những ngày này kết thúc. Tôi không biết phải làm gì để níu giữ.
Vào một đêm thứ Bảy ấm áp, gió nhẹ, Kate và tôi nằm trên một tấm mền Ấn Độ lâu đời trên bãi biển. Chúng tôi đã nói chuyện về hàng trăm chủ đề khác nhau một lúc. Chúng tôi chén món vịt quay Carolina với sốt việt quất mà cả hai cùng nấu. Kate mặc một chiếc áo có dòng chữ: Hãy tin tôi, tôi là bác sĩ.
“Em cũng không muốn chuyện này kết thúc,” Kate thở dài thườn thượt. Rồi cô nói, “Alex à, ta thử đưa ra vài lý do mà cả hai đều tin rằng chuyện này phải kết thúc đi.”
Tôi lắc đầu mỉm cười trước sự thẳng thắn của cô. “Ồ, sẽ thế này mãi, Kate à. Chúng ta sẽ luôn nhớ quãng thời gian này. Đó là một trong những món quà đặc biệt mà em chỉ có đôi lần trong đời.”
Kate nắm lấy tay tôi, giữ bằng cả hai tay. Đôi mắt nâu sâu thẳm nhìn tôi chăm chú. “Vậy tại sao chuyện phải kết thúc tại đây?”
Chúng tôi đều biết một vài lý do, dù không phải tất cả.
“Chúng ta có quá nhiều điểm giống nhau. Chúng ta đều yêu thích phân tích. Cả hai đều logic đến nỗi thấy rằng có cả năm, sáu lý do chứng minh mọi chuyện sẽ không đi đến đâu. Chúng ta cứng đầu, kiên quyết. Cuối cùng thì cũng chia tay thôi,” tôi nói với một giọng điệu nửa đùa nửa thật.
“Nghe cứ như lời tiên tri tự thành ấy nhỉ,” Kate nói.
Dù vậy, chúng tôi đều biết tôi đang nói sự thật, Sự thật buồn bã ư? Có thứ như vậy chăng? Tôi đoán rằng có.
“Chúng ta sẽ chia tay,” Kate nói, mỉm cười ngọt ngào. “Rồi đến làm bạn cũng không được nữa. Em thật không thể chịu được ý nghĩ mất một người bạn như anh. Chia tay là sẽ mất nhau. Em không thể nào mạo hiểm cho sự mất mát lớn đến vậy.”
“Chúng ta đều tràn đầy năng lượng. Cuối cùng sẽ làm hại nhau mất thôi, võ sĩ à,” tôi nói với cô. Tôi đang cố gắng làm mọi việc sáng sủa hơn.
Cô ôm tôi chặt hơn. “Đừng lấy chuyện đó ra đùa. Đừng có làm em cười, cái nhà anh này, Alex. Em muốn ít nhất thì đây cũng là lúc chúng ta tỏ ra buồn bã. Buồn phát khóc. Nhìn em xem. Thấy chưa?”
“Thật là buồn,” tôi nói với Kate. “Đó là điều buồn bã nhất.”
Chúng tôi nằm trên chiếc chăn len sờn nơi bãi biển ôm nhau cho tới sáng. Chúng tôi ngủ dưới những vì sao và lắng nghe nhịp sóng vỗ đều đều của Đại Tây Dương. Đêm đó ở Outer Bank, vạn vật dường như đều cận kề với sự vĩnh hằng. Được rồi, gần như tất cả mọi thứ.
Kate quay lại nhìn tôi giữa những giấc ngủ ngắn ngủi, giữa những cơn mơ. “Alex, có phải hắn lại theo dõi chúng ta không? Có phải không?”
Tôi không chắc chắn, nhưng đó là kế hoạch của hắn.
Chương 121
TÍCH - TẮC.
Tịch - tặc.
Tích - tắc.
Hắn vẫn còn bị Kate McTiernan ám ảnh, duy chỉ có điều đó là gây khó chịu và phức tạp hơn số phận bác sĩ Kate bây giờ. Cô ta và Alex Cross đã âm mưu phá hoại sự sáng tạo độc nhất vô nhị của hắn, tác phẩm nghệ thuật cực kỳ quý giá và cực kỳ riêng tư của hắn, cuộc sống của hắn trước đây. Hầu hết mọi thứ mà hắn yêu quý đã không còn, hoặc bị xáo trộn. Đã đến lúc trở lại. Đã đến lúc cho chúng chống mắt ra xem. Đã đến lúc cho chúng thấy khuôn mặt thật của hắn.
Casanova hiểu rằng hắn nhớ “bạn thân” của mình hơn tất thảy. Rốt cuộc đó là bằng chứng chỉ ra rằng hắn hoàn toàn bình thường. Hắn có thể yêu thương; hắn có thể cảm nhận mọi thứ. Hắn đã không tin vào mắt mình khi nhìn thấy Alex Cross bắn hạ Will Rudolph trên đường phố đồi Chapel. Rudolph đáng giá gấp mười lần Alex Cross thế mà bây giờ Rudolph đã chết.
Rudolph là một quái nhân hiếm có. Will Rudolph là Jekyll và Hyde, nhưng chỉ Casanova mới có thể đánh giá cao hai nhân cách của gã. Hắn nhớ lại năm tháng chúng ở bên nhau, và không thể gạt những suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Chúng đều hiểu rằng càng bị cấm đoán thì càng ham muốn. Đó là nguồn gốc sâu xa đằng sau các cuộc săn tìm, bộ sưu tập những phụ nữ đẹp, tài năng, thông minh và cuối cùng là những vụ giết người hàng loạt. Chúng hoàn toàn không thể cưỡng lại được cảm giác hồi hộp đến khó tả khi phạm vào những điều cấm kỵ thiêng liêng của xã hội, khi sống trong thế giới tưởng tượng và phức tạp mà chúng vẽ ra. Đây là những thú vui khó tin.
Chính những cuộc săn tìm cũng vậy: lựa chọn, quan sát, và chiếm hữu những phụ nữ xinh đẹp cùng vật dụng cá nhân của họ.
Nhưng giờ đây Rudolph không còn trên cõi đời này nữa. Casanova hiểu rằng hắn không chỉ cô đơn; mà bỗng nhiên hắn sợ cái cảm giác cô đơn. Hắn cảm thấy như mình đã mất đi một nửa cơ thể. Hắn phải giành lại quyền kiểm soát. Đó là những gì hắn định làm bây giờ.
Hắn để lại cho Alex Cross một số thông tin. Cross sắp lần ra hắn rồi. Hắn tự hòi liệu Cross có biết ông ta ở gần mục tiêu đến thế nào không? Alex Cross bị ám ảnh: đó là lợi thế vượt trội của ông ta trong cuộc săn đuổi này. Cross sẽ không bao giờ bỏ cuộc, đến chết mới chịu thôi.
Liệu Cross có đặt ra mồi nhử hấp dẫn đợi hắn ở Nags Head không? Tất nhiên là có. Dù sao thì Cross cũng có thể đoán được hắn sẽ theo dõi ông ta và Kate McTiernan, vậy tại sao không để sự việc xảy ra trong tầm kiểm soát? Thật vậy, sao lại không nhỉ.
Cái đêm hắn đến Outer Bank là khi trăng sắp tròn. Casanova nhận ra hai người đàn ông lấp ló trong đụn cỏ cao rung rinh phía trước. Họ là hai đặc vụ FBI được giao nhiệm vụ bảo vệ Cross và bác sĩ Kate. Người canh gác được tuyển chọn.
Hắn bật đèn pin để hai người kia thấy hắn đang đi tới. Đúng, hắn phù hợp với mọi nơi. Dù vậy đó chỉ là một phần trí óc quái nhân của hắn, một phần nhỏ trong hành động của hắn.
Khi lại gần đủ tầm nghe, Casanova nói to với các đặc vụ “Ê, là tôi đây mà.”
Hắn nghiêng đèn pin lên để lộ rõ khuôn mặt. Hắn để cho họ nhìn thấy hắn, thấy hắn thực sự là ai.
Tích - tắc.
Chương 122
Sáng nay, đến phiên tôi chuẩn bị bữa sáng, và tôi đã dân chủ chọn món bánh quế yêu thích của Kate thay cho món pho mát Monterey Jack và trứng rán cuộn hành chẳng mấy hấp dẫn của tôi.
Tôi tính chạy bộ đến cái tiệm bánh đắt đỏ tại Nags Head, cả đi lẫn về. Chạy bộ đôi khi cũng giúp tôi suy nghĩ mạch lạc hơn.
Tôi chạy trên một con đường ngoằn ngoèo qua những sóng cỏ rung rinh cao đến thắt lưng, cuối cùng cũng giao với con đường lát đá qua đầm lầy dẫn vào thị trấn. Hôm nay là một ngày cuối hạ đẹp trời.
Tôi bắt đầu thả lỏng cơ thể trong từng bước chạy. Người bảo vệ nằm gục xuống nên suýt nữa tôi không nhìn thấy anh ta.
Một người đàn ông tóc vàng mặc áo gió màu xanh hải quân và quần kaki bạc màu nằm sõng soài trên thảm cỏ cao, cách xa con đường bụi bặm. Trông anh ta như bị gãy cổ. Anh ta mới chết thôi. Khi tôi bắt mạch cho anh ta thì thấy cơ thể vẫn còn ấm.
Xác chết là nhân viên FBI. Anh ta là một đặc vụ chuyên nghiệp, không thể bị đánh bại dễ dàng. Anh ta ở đây để bảo vệ Kate và tôi, đồng thời gài bẫy Casanova. Kế hoạch này là của Kyle Craig, nhưng Kate và tôi đều đồng ý.
“Ôi, chiết tiệt, không,” tôi rên rỉ. Tôi rút súng ra, vắt chân lên cổ chạy về nhà với Kate. Cô đang cận kề với nguy hiểm khủng khiếp. Chúng tôi đều gặp nguy hiểm.
Tôi cố gắng tập trung suy nghĩ như Casanova, về những gì hắn định làm tiếp theo, những gì hắn có khả năng làm được. Rõ ràng là vành đai bảo vệ quanh ngôi nhà đã bị phá vỡ.
Sao hắn lại tiếp tục ra tay? Hắn là ai? Tôi cần phải chiến đấu với ai đây?
Tôi không để ý thấy thi thể thứ hai đến nỗi suýt vấp phải nó. Cái xác được giấu trong đám cỏ. Đặc vụ cũng mặc áo gió màu xanh hải quân. Anh ta nằm ngửa, mái tóc đỏ được chải gọn gàng. Không có dấu hiệu ẩu đả, đôi mắt nâu vô hồn nhìn trân trân những con mòng biển lượn tròn và mặt trời màu vàng bơ. Lại thêm một nhân viên bảo vệ của FBI thiệt mạng.
Tôi chạy ngược chiều gió, qua đồng cỏ trải dài đến ngôi nhà ven biển, lòng đầy sợ hãi. Tất cả trông yên bình tĩnh mịch như khi tôi rời đi.
Tôi gần như tin chắc rằng Casanova đã vào nhà. Hắn đã đến đây tìm chúng tôi. Đây là thời khắc trả thù. Hắn phải làm cho đúng cách sao? Hắn phải làm thật “hoàn hảo”. Hoặc có lẽ hắn chỉ cần trả thù cho Rudolph.
Tôi giơ khẩu Glock lên, thận trọng bước vào cánh cửa lưới phía trước. Không có gì bị xê dịch trong phòng khách. Âm thanh duy nhất có chăng chỉ là tiếng chiếc tủ lạnh cũ kỹ kêu ro ro trong nhà bếp, nghe như tiếng kêu của cả bầy côn trùng.
“Kate!” tôi gào to lên hết cỡ. “Hắn ở đây! Kate! Kate! Hắn ở đây! Casanova ở đây!”
Tôi vội vã chạy qua phòng khách tìm đến phòng ngủ tầng trệt, đẩy tung cửa ra.
Cô không có ở đó.
Kate không ở chỗ mà tôi rời cô vài phút trước.
Tôi lại lom khom chạy ra hành lang. Một cánh cửa tủ đột ngột mở ra. Một bàn tay thò ra chộp lấy tay tôi.
Tôi quay ngoắt sang phải.
Đó là Kate. Trên khuôn mặt cô ẩn chứa sự quyết tâm và căm ghét tột cùng. Đôi mắt cô không hề sợ hãi. Cô đặt ngón tay lên môi. “Suỵt. Suỵt,” cô thầm thì. “Em ổn, Alex.”
“Anh cũng vậy. Cho đến giờ.”
Chúng tôi kẻ trước người sau tiến về phía nhà bếp, nơi đặt điện thoại cố định. Tôi phải gọi cảnh sát Cape Hatteras ngay bây giờ. Họ sẽ liên lạc với Kyle và FBI.
Hàng lang hẹp tối như hũ nút, khi tôi nhìn thấy ánh kim loại thì đã quá muộn. Người tôi nhói lên như bị một chiếc phi tiêu khá dài đâm vào ngực trái.
Đó là phát bắn vào tim. Một phát đạn hoàn hảo. Hắn dùng khẩu súng Tensor gây mê tiên tiến nhất bắn hạ tôi.
Dòng điện mạnh chạy thẳng vào cơ thể tôi. Tim tôi run rẩy. Tôi còn ngửi thấy cả mùi da thịt mình cháy.
Không biết mình đã làm thế nào nhưng tôi đã tiến về phía hắn. Đó là nhược điểm của súng gây mê, thậm chí một khẩu Tensor tám mươi nghìn vôn đắt tiền thì cũng vậy thôi. Không phải lúc nào nó cũng hạ gục được một người đàn ông cao lớn. Nhất là một người sôi máu đầy quyết tâm.
Tôi không còn đủ sức nữa. Không còn đủ sức chống lại Casanova. Tên sát nhân khỏe mạnh nhanh nhẹn nhảy sang một bên chém vào cổ tôi. Hắn đánh tôi lần thứ hai, làm tôi khuỵu gối xuống.
Lần này hắn không đeo mặt nạ.
Tôi ngước hìn hắn. Hắn để râu lún phún, giống Harrison Ford trong phần mở đầu của phim The Fugitive. Mái tóc nâu hất ngược ra sau, giờ đã dài hơn, trông bờm xờm. Hắn có vẻ cẩu thả. Hắn đang để tang người bạn tốt nhất của mình ư?
Không đeo mặt nạ. Hắn muốn tôi biết hắn là ai. Trò chơi của hắn đã bị phá hủy, có phải vậy không nhỉ?
Cuối cùng thì Casanova cũng đang ở đây.
Tôi đã từng nghĩ Casanova là Davey Sikes. Tôi chắc chắn chuyện này phải do ai đó có mối quan hệ với lực lượng cảnh sát Durham gây ra. Tôi cảm thấy đó là người liên quan đến cuộc điều tra sát hại cặp đôi vàng. Mặc dù hắn đã xóa sạch mọi dấu vết. Hắn có chứng cớ ngoại phạm chứng minh hắn không thể là kẻ giết người.
Hắn đã tính toán mọi thứ quá hoàn hảo. Hắn đúng là quái nhân - thảo nào suốt trong thời gian dài hắn đều ra tay trót lọt.
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt dửng dưng của thám tử Nick Ruskin.
Ruskin là Casanova. Ruskin là Quái Vật. Đúng là Ruskin! Ruskin! Ruskin!
“Tao có thể làm bất cứ điều gì tao muốn! Đừng bao giờ quên điều đó, Cross,” Ruskin nói với tôi. Hắn là bậc thầy trong lĩnh vực của mình. Hắn khéo léo hòa nhập, trà trộn với mọi người, tạo ra một vẻ ngoài khả dĩ nhất trong vai trò thám tử. Ngôi sao địa phương; anh hùng địa phương. Người không thể bị nghi ngờ.
Ruskin bước về phía Kate khi tôi nằm bất lực do bị khẩu Tensor làm tê liệt. “Tôi nhớ em, Kate. Em có nhớ tôi không?”
Hắn vừa nói cừa cười nhăn nhở. Mặc dù vậy, đôi mắt hắn vằn lên sự điên dại. Cuối cùng hắn đã đi quá giới hạn. Có phải vì kẻ “sinh đôi” của hắn đã chết? Hắn muốn làm cái quái gì bây giờ?
“Vậy em có nhớ tôi không?” hắn vừa lặp lại câu hỏi vừa lăm lăm cầm khẩu Tensor uy quyền tiến về phía cô.
Kate không trả lời. Thay vì thế cô lao vào hắn. Cô muốn làm thế từ rất lâu rồi.
Một cú đá mạnh trúng vai phải của Casanova, hất văng khẩu súng khỏi bàn tay duỗi dài của Nick Ruskin. Một cú đá đẹp, hoàn toàn trúng mục tiêu. Đá hắn một phát nữa, rồi rời khỏi đây đi, tôi muốn hét lên với Kate.
Tôi vẫn chưa thể nói được. Tôi cố gắng nhưng không thốt lên nổi một lời. Cuối cùng tôi chống khuỷu tay loay hoay đứng dậy.
Kate đang thực hành phương pháp mà cô đã luyện tập trên bãi biển. Casanova là một tay to con, khỏe mạnh, nhưng cơn thịnh nộ đã tiếp thêm sức mạnh cho Kate khiến cô không thua gì hắn. Hắn đến, chúng ta sẽ hợp lực, cô đã từng nói vậy.
Cô ra tay dứt khoát, một chiến binh hoàn hảo. Thậm chí tốt hơn cả tôi mong đợi.
Tôi không nhìn thấy cú đấm tiếp theo. Tầm nhìn của tôi bị cơ thể hắn chặn đứng. Tôi chỉ có thể nhìn thấy đầu của Nick Ruskin quay ngoắt sang một bên, mái tóc dài xoã tung. Chân hắn loạng choạng. Cô đã làm hắn đau.
Kate xoay người giáng cho hắn thêm một cú nữa. Một cú đấm nhanh như chớp vào đúng bên mặt trái. Tôi muốn cổ vũ cô. Dù vậy cú đấm không làm hắn dừng lại. Ruskin vẫn lì lợm, nhưng cô vẫn vậy.
Hắn lao vào Kate, cô liền cho hắn nếm mùi. Má trái của hắn dường như sắp long ra. Theo mọi góc độ thì cuộc đấu này không còn cân sức nữa.
Cô tung ra một cú đấm mạnh vào mũi khiến hắn gục xuống. Hắn lớn tiếng rên rỉ. Hắn đã bị đánh bại; hắn không thể đứng lên được nữa. Kate đã giành chiến thắng.
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi thấy Ruskin đang lần mò bao súng đeo nơi mắt cá chân. Casanova không có ý để thua một người phụ nữ, hay bất cứ ai.
Hắn nhanh tay giở trò gian xảo, rút súng ra. Đó là một khẩu súng bán tự động. Smith & Wesson. Hắn đang thay đổi quy tắc của cuộc chiến.
“Khônggg!” Kate hét lên.
“Này, thằng khốn,” tôi thì thầm giọng khàn khàn. Tôi cũng thay đổi quy tắc.
Casanova quay lại. Hắn thấy tôi thì liền xoay khẩu súng bán tự động về phía tôi. Tôi cầm khẩu Glock bằng cả hai tay. Cánh tay tôi run lên nhưng tôi vẫn có thể ngồi dậy. Tôi gần như nhả cả băng đạn vào hắn. Trừ khử hắn. Đó là những gì tôi đã làm.
Casanova bật văng vào tường nhà. Người hắn bị va đập mạnh. Chân không thể nhúc nhích. Cả cơ thể hoàn toàn tệ liệt. Mặt choáng váng. Hắn nhận ra rốt cuộc mình cũng chỉ là người thường.
Nhãn cầu của hắn trợn ngược lên, trôi tuốt về phía đỉnh đầu. Chỉ còn mỗi tròng trắng. Hắn đá chân vài cái rồi thôi. Casanova đã chết, gần như ngay lập tức trên sàn ngôi nhà ven biển.
Tôi run rẩy đứng lên. Tôi nhận ra người mình đờ đẫn sũng mồ hôi. Lạnh tê người. Cảm giác khó chịu đến gớm ghiếc. Tôi lê đến bên Kate, chúng tôi ôm nhau rất lâu. Cả hai đều run rẩy sợ hãi, nhưng cũng vì đã chiến thắng. Chúng tôi đã thắng. Chúng tôi đã đánh bại Casanova.
“Em căm thù hắn đến tận xương tuỷ,” Kate thì thầm. “Trước đây em thậm chí còn không hiểu nghĩa của từ đó nữa kia.”
Tôi gọi điện cho cảnh sát Cape Hatteras. Rồi tôi gọi FBI, hai đứa con tôi và Nana tại Washington. Cuối cùng thì chuyện cũng kết thúc.
Chương 123
Tôi ngồi trên hiên nhà quen thuộc tại ngôi nhà yêu dấu ở Washington, nhấm nháp bia lạnh với Sampson.
Mùa thu, nhưng những cơn gió đông khô lạnh đã chớm thổi giữa không gian. Đội bóng bầu dục Redskins nghênh ngang mà chúng tôi yêu quý đã bước vào đợt tập huấn; còn đội Orioles một lần nữa bị loại khỏi giải đấu. “Và cuộc sống cứ thế tiếp diễn,” nhà văn Kurt Vonnegut đã viết như vậy, cái hồi tôi còn học trường Johns Hopkins, vẫn còn nhạy cảm với những rung động dễ chịu, thoảng qua như vậy.
Tôi nhìn thấy lũ trẻ trong phòng khách. Chúng cùng ngồi trên ghế xem phim Người đẹp và Quái vật, bộ phim mà chúng đã xem không biết bao nhiêu lần. Tôi không cản chúng. Đó là một câu chuyện đẹp đẽ, xem đi xem lại mà không chán. Ngày mai có thể chúng sẽ xem lại bộ phim Aladdin mà tôi yêu thích.
“Hôm nay tôi được biết DC đã tăng đội ngũ cảnh sát lên ba lần so với mức cảnh sát trung bình cả nước,” Sampson nói với tôi.
“Ừ, nhưng số vụ phạm tội ở chỗ ta cao hơn nơi khác hai mươi lần mà. Không phải vô cớ mà ta trở thành thành phố thủ đô của nước Mỹ đâu,” tôi nói.”Giống như một cựu thị trưởng đã nói, ‘Nếu không tính những vụ giết người thì Washington ắt hẳn là một trong những nơi có tỷ lệ tội phạm thấp nhất toàn quốc.’”
Sampson cười. Cả hai chúng tôi đều cười lớn. Cuối dùng thì cuộc sống cũng trở lại bình thường.
“Cậu ổn không thế?” Một lúc sau Sampson hỏi tôi. Cậu ấy đã không hỏi câu này kể từ khi tôi trở về từ miền Nam, từ Outer Bank, “kỳ nghỉ hè” theo cách gọi của tôi.
“Tớ ổn mà. Tớ là một đấng nam nhi, một thám tử cừ khôi như cậu vậy.”
“Cậu đúng là kẻ dối trá chết bầm, Alex ạ. Đổi trắng thành đen được đấy.”
“Cả điều này nữa. Còn phải nói.” Tớ thừa nhận lỗi lầm của mình với người bạn.
“Cái câu hỏi chết tiệt đó là nghiêm túc đấy,” cậu ấy nói. Cậu ấy chằm chằm nhìn tôi với vẻ bình thản lạnh lùng từ sau cặp kính râm, làm tôi nhớ đến vận động viên đấm bốc Hurricane Carter thuở còn thượng đài. “Cậu nhớ cô ấy đúng không anh bạn?”
“Tất nhiên là tớ nhớ cô ấy chết đi được. Tớ đã bảo câu dù thế tớ vẫn ổn mà. Tớ chưa bao giờ có một cô bạn giống như thế. Cậu nghĩ sao?”
“Không. Không giống vậy. Cậu hiểu là cả hai đều rất kỳ lạ chứ?” Cậu ấy lắc đầu không biết phải làm gì với tôi. Chính tôi cũng không biết nữa.
“Cô ấy muốn làm bác sĩ ở quê nhà. Đã hứa với gia đình rồi. Cô ấy quyết định làm thế một thời gian. Tớ thì cần có mặt ở đây ngay bây giờ. Trông chừng cậu trưởng thành đúng cách. Tớ quyết rồi. Cả hai đã quyết định như vậy tại Nags Head. Làm thế là đúng.”
“À há.”
“Làm thế là đúng, John ạ. Đó là quyết định của cả hai.”
Sampson trầm tư nhấm nháp bia, như các đấng mày râu chúng tôi thường làm. Cậu ấy đung đưa trên chiếc ghế bành, quan sát tôi với vẻ ngờ vực qua miệng chai bia. Cậu ấy quả thực đang “trông chừng tôi”.
Đến đêm muộn, tôi vẫn ngồi một mình trên hiên.
Tôi chơi piano bản “Ngày phán xét”, rồi đến “Chúa phù hộ những đứa trẻ”. Tôi lại nghĩ về Kate và chủ đề mất mát đau nhói. Hầu hết chúng ta đều học cách đối phó bằng cách này hay cách khác. Dù sao đi nữa, chúng ta sẽ chịu đựng nỗi đau tốt hơn.
Kate đã kể một câu chuyện có sức truyền cảm mạnh mẽ khi chúng tôi ở Nags Head. Cô là người kể chuyện xuất sắc, một Carson McCullers[1] tái thế.
[1] Nhà văn mỹ.
Cô kể, năm hai mươi tuổi, cô hay tin cha mình làm phục vụ quầy bar trong một quán rượu rẻ tiền gần biên giới Kentucky, và vào một đêm cô đã đến quầy bar đó. Cô kể với tôi mười sáu năm rồi cô chưa gặp bố. Cô ngồi trong quầy bar tiêu điều bốc mùi khó chịu mà nhìn ông ta gần nửa tiếng đồng hồ. Cô ghét cảnh trước mắt mình. Cuối cùng cô rời đi mà không bao giờ giới thiệu mình với bố, cũng không hề nói với ông ta cô là con ông. Kate chỉ cứ thế mà rời đi.
Cô rất cứng cỏi, chủ yếu theo khía cạnh tích cực. Đó là cách cô trụ vững khi phải đối mặt với cái chết của những người thân trong gia đình. Có thể vì lẽ đó cô là người duy nhất trốn thoát khỏi ngôi nhà của Casanova.
Tôi nhớ lời cô nói với tôi - chỉ một đêm thôi, Alex. Một đêm mà cả hai chúng tôi sẽ không bao giờ quên được. Tôi không thể quên. Tôi hy vọng Kate cũng vậy.
Khi tôi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ hiên trong bóng tối. Tôi vẫn không sao rũ bỏ cảm giác kỳ lạ rằng mình đang bị theo dõi. Tôi giải quyết vấn đề đó theo đúng cách Bác sĩ - Thám tử. Tôi không dán mắt nhìn ra khung cửa sổ bụi bặm nữa.
Mặc dù tôi biết chúng đang ở ngoài kia.
Chúng biết nơi tôi sống.
Cuối cùng tôi cũng lên giường, vừa thiếp đi thì tôi nghe thấy trong nhà vang lên tiếng đập ầm ầm. Tiếng đập chát chúa. Tiếng ồn dai dẳng. Phiền toái.
Tôi vồ lấy súng lục vội vã chạy xuống cầu thang, xuống đến đó tiếng ồn vẫn chưa dứt. Tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Ba giờ ba mươi. Giờ ma thuật. Tôi gặp rắc rối rồi.
Tôi nhìn thấy Sampson núp nơi cửa sau. Cậu ta là kẻ gây tiếng ồn.
“Có một vụ giết người,” cậu ấy nói khi tôi mở khoá, tháo xích mở cửa cho cậu ấy. “Nạn nhân là một cô gái đẹp, Alex ạ.”


