Nụ Hôn Của Casanova

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43 - Chương 44

❊ ❊ ❊

Phần hai: Trốn tìm

Chương 36

Phóng viên tờ Los Angeles Times, Beth Lieberman, hai chín tuổi, nhìn chằm chằm vào những ký tự xanh mờ nhỏ xíu trên thiết bị cuối máy tính. Cô lờ đờ nhìn bởi một trong những câu chuyện lớn nhất của Times trong nhiều năm vẫn chưa hé mở. Chắc chắn câu chuyện này có tầm quan trọng nhất trong sự nghiệp của cô, nhưng cô gần như không còn quan tâm đến nó nữa.

“Điều này thật là… điên rồ và bệnh hoạn… bàn chân. Chúa ơi,” Beth Lieberman khẽ rên rỉ. “Bàn chân.”

Đây là cuốn “nhật ký” thứ sáu do Vị Khách Lịch Thiệp gửi đến căn hộ của cô ở phía Tây Los Angeles vào sáng sớm hôm đó. Giống như các vụ khác trong nhật ký trước đây, kẻ giết người cung cấp chính xác nơi vứt thi thể người phụ nữ bị sát hại trước khi gửi lời nhắn đầy ám ảnh và điên loạn này cho cô.

Ngay lập tức, Beth Lieberman gọi FBI từ căn hộ của mình, sau đó nhanh chóng lái xe đến tòa soạn Times ở phố South Spring. Khi cô đến nơi, Cục Liên bang đã xác minh vụ giết người mới nhất.

Kẻ Lịch Thiệp đã để lại chữ ký của mình: hoa tươi.

Thi thể một cô gái Nhật Bản mười bốn tuổi được tìm thấy ở Pasadena. Giống như trường hợp của năm người phụ nữ khác, Sunny Ozawa đã biến mất không một dấu vết hai đêm trước. Cứ như thể cô bé đã tan biến vào màn sương ẩm ướt, mù mịt.

Đến nay, Sunny Ozawa là nạn nhân trẻ tuổi nhất được phát hiện của Kẻ Lịch Thiệp. Gã đặt những bông hoa mẫu đơn hồng và trắng ở phần thân dưới của cô gái. Tất nhiên là hoa khiến tôi liên tưởng đến môi âm hộ của người phụ nữ, gã đã viết như vậy trong nhật ký. Trông rõ giống phải không?

Sáu giờ bốn lăm sáng, tòa soạn vẫn vắng vẻ, rờn rợn. Sớm thế này thì làm gì có ai dậy ngoài những kẻ thác loạn vẫn còn chưa lên giường đi ngủ, Lieberman nghĩ. Tiếng điều hòa kêu rì rì hòa lẫn tiếng xe cộ ì ầm bên ngoài vọng vào khiến cô khó chịu.

“Tại sao lại là bàn chân?” nữ phóng viên lẩm bẩm.

Ngồi trước máy tính với bộ dạng có phần phờ phạc, cô ước gì mình chưa bao giờ viết bài báo về phương thức khiêu dâm qua thư đặt hàng tại California. Theo như Kẻ Lịch Thiệp thì đó là lý do gã “phát hiện” ra cô; cách gã chọn cô để “liên lạc với các công dân khác của Thành phố của Những thiên thần”. Hắn cho rằng họ có cùng “bước sóng”.

Sau một chuỗi những cuộc họp hành chính ở cấp cao nhất, tòa báo Los Angeles Times đã quyết định công bố nhật ký của kẻ giết người. Không còn nghi ngờ gì nữa, những trang nhật ký đó do chính tay Kẻ Lịch Thiệp viết ra.

Gã biết thi thể nạn nhân ở đâu trước cảnh sát. Gã cũng đe dọa sẽ thưởng thêm “món hoa hồng đặc biệt là mạng người” nếu nhật ký của gã không được công bố cho người dân Los Angeles đọc trong bữa sáng. Kẻ Lịch Thiệp đã viết trong nhật ký: “Ta là vô địch, và ta vĩ đại nhất nhất nhất.” Ai có thể tranh luận điều đó? Beth tự hỏi. Richard Ramirez? Caryl Chessman? Charles Manson?

Nhiệm vụ hiện tại của Beth Lieberman là giữ liên lạc với gã. Cô cũng là người đầu tiên chỉnh sửa từ ngữ của Kẻ Lịch Thiệp. Không đời nào các bài nhật ký kích động, đầy hình ảnh của gã được giữ lại nguyên vẹn. Toàn là nội dung khiêu dâm tục tĩu cùng những mô tả bạo lực tàn ác nhất về các vụ giết người mà gã gây ra.

Lieberman gần như có thể nghe thấy giọng gã tâm thần ấy khi cô đánh máy bài viết mới nhất của gã trên máy chữ. Kẻ Lịch Thiệp lại đang nói chuyện với cô một lần nữa, hoặc thông qua cô:

Để tôi kể với cô về Sunny, tất cả những gì tôi biết về Sunny. Hãy lắng nghe, bạn đọc yêu quý. Ở đó cùng tôi. Cô ấy có đôi bàn chân nhỏ nhắn, mềm mại, khéo léo. Đó là những gì tôi nhớ nhất; đó là những gì tôi sẽ luôn nhớ về cái đêm bên Sunny xinh đẹp của tôi.

Beth Lieberman nhắm chặt mắt. Cô không muốn nghe thứ cứt đái ấy. Một điều chắc chắn: Vị Khách Lịch Thiệp rõ ràng đã mang lại cho Beth Lieberman cơ hội đầu tiên tại Times. Tên tuổi của cô luôn xuất hiện trên mỗi chuyên mục trang nhất được quan tâm rộng rãi. Kẻ giết người cũng đã biến cô trở thành ngôi sao.

Hãy lắng nghe tôi. Ở lại cùng tôi.

Hãy suy nghĩ về bái vật giáo, và tất cả những khả năng tuyệt vời của nó để giải phóng linh hồn. Đừng tỏ ra ta đây hiểu biết. Hãy mở rộng tâm trí. Mở rộng tâm trí ngay bây giờ! Bái vật giáo chứa đựng vô số những khoái cảm khác nhau đầy mê đắm mà bạn có thể đang bỏ lỡ.

Đừng quá mủi lòng về Sunny “non nớt”. Sunny Ozawa là một phần của cuộc chơi đêm nay. Cô ấy nói với tôi điều đó, tất nhiên là kín đáo. Tôi đã chọn cô ấy ở Monkey Bar. Chúng tôi đến nơi ở cũng là chốn ẩn náu của tôi, nơi chúng tôi bắt đầu thử nghiệm, xua tan đêm tối.

Cô ấy hỏi tôi đã làm chuyện này với phụ nữ Nhật nào trước đây chưa. Tôi đáp chưa từng nhưng luôn luôn khao khát. Sunny bảo tôi “đúng là người lịch thiệp”. Tôi cảm thấy thật vinh dự.

Đêm đó, tôi thấy dường như không gì gợi dục bằng việc tập trung vào bàn chân người phụ nữ, vuốt ve chúng khi làm tình với Sunny. Tôi đang nói về đôi bàn chân rám nắng xỏ tất nylon sang trọng cùng đôi giày cao gót đắt tiền hiệu Saks. Tôi đang nói về bàn chân nhỏ bé, khéo léo. Những công cụ truyền tải thông điệp hết sức tinh tế.

Nghe này. Để thực sự thưởng lãm bàn chân chuyển động gợi tình của người phụ nữ xinh đẹp, phụ nữ nên nằm ngửa trong khi đàn ông đứng. Đó là cách Sunny và tôi làm đầu buổi tối nay.

Tôi nâng đôi chân mảnh mai của cô ấy lên mà nhìn sát vào chỗ hai chân chạm nhau sao cho âm hộ hình thành những nếp nhăn từ mông. Tôi hôn đầu tất của cô ấy nhiều lần. Tôi đắm đuối nhìn mắt cá chân hoàn hảo, những đường nét tuyệt vời dẫn đến chiếc giày đen bóng.

Tôi tập trung toàn bộ sự chú ý vào đôi giày gợi tình khi màn mây mưa nóng bỏng của chúng tôi làm chân cô ngó ngoáy lẹ làng. Lúc này đôi bàn chân nhỏ bé của cô ấy đang nói chuyện với tôi. Cảm giác hưng phấn tuyệt vời dâng lên trong lồng ngực tôi, như thể tiếng chim hót râm ran, lảnh lót bên trong.

Beth Lieberman ngừng đánh máy và nhắm mắt lại một lần nữa. Nhắm nghiền! Cô cần phải chấm dứt những hình ảnh lóa lên trước mắt. Gã kể về cô gái trẻ bị mình sát hại mà cứ thản nhiên như không.

Chẳng mấy chốc FBI và cảnh sát Los Angeles sẽ ào đến tòa soạn Times tương đối yên tĩnh này. Họ sẽ đưa ra hàng loạt câu hỏi quen thuộc. Bản thân họ cũng chưa tìm ra câu trả lời. Không có hướng đi quan trọng nào cho tới thời điểm này. Họ nói Kẻ Lịch Thiệp đã gây ra “tội ác hoàn hảo”.

Các đặc vụ FBI sẽ lại muốn nói chuyện hàng giờ về những chi tiết khủng khiếp tại hiện trường án mạng. Bàn chân! Kẻ Lịch Thiệp đã cắt bỏ chân của Sunny Ozawa bằng một loại dao rất bén. Hiện trường vụ án ở Pasadena cho thấy cô gái bị mất cả đôi bàn chân.

Sự tàn bạo là biểu trưng của gã, nhưng cho đến nay đó chỉ là một mô hình mang tính phù hợp. Trong quá khứ, gã đã từng cắt bộ phận sinh dục. Gã từng giao phối qua đường hậu môn với nạn nhân, sau đó đốt chết người đó. Gã đã cắt ngực một nhân viên ngân hàng và móc tim nạn nhân. Gã đang thử nghiệm sao? Gã không có vẻ gì là lịch thiệp một khi lựa chọn nạn nhân của mình. Gã đúng là Jekyll và Hyde[1] những năm chín mươi.

[1] Nhân vật mắc chứng đa nhân cách trong tiểu thuyết kinh dị “Strange Case of Dr. Jekyll and Mr. Hyde” của nhà văn Scotland, Robert Louis Stevenson.

Khi Beth Lieberman mở mắt ra, cô thấy một người đàn ông cao gầy đứng sát cô trong phòng tin tức. Cô thở dài đánh sượt và cau mày lại.

Đó là Kyle Craig, thanh tra đặc nhiệm của FBI.

Kyle Craig biết điều gì đó mà cô rất muốn biết, nhưng anh ta sẽ không nói gì với cô. Anh ta biết tại sao tuần trước phó giám đốc của FBI cất công bay tới Los Angeles. Anh ta biết bí mật mà cô cần phải biết.

“Xin chào, cô Lieberman. Cô có tin gì cho tôi không?” anh ta hỏi.

Chương 37

Tích tắc, tịch tặc.

Đây là cách hắn săn tìm phụ nữ. Đây là cách mọi việc xảy ra trên thực tế, hết lần này đến lần khác. Bản thân hắn chưa bao giờ gặp bất kỳ nguy hiểm gì. Hắn thích hợp với mọi nơi hắn chọn săn tìm. Hắn cố hết sức tránh bất kỳ rắc rối hoặc sai lầm nào. Hắn luôn mong muốn mọi thứ phải đúng vào khuôn khổ, và trên hết là sự hoàn hảo.

Buổi chiều hôm đó, hắn kiên nhẫn chờ đợi tại hành lang mái vòm đông đúc của một trung tâm mua sắm thời trang ở Raleigh, Bắc Carolina. Hắn theo dõi những phụ nữ hấp dẫn ra vào cửa hàng Victoria’s Secret địa phương qua một con đường tắt dài lát đá hoa. Hầu hết những người phụ nữ này đều ăn mặc sang trọng. Bên cạnh hắn trên băng ghế đá cẩm thạch là tờ tạp chí Time và USA Today gấp gọn. Tin nhất tờ báo là: Kẻ Lịch Thiệp ra tay lần thứ sáu tại LA.

Hắn nghĩ bụng, “Kẻ Lịch Thiệp” đang tung hoành ở miền Nam California. Gã sưu tập những kỷ vật khủng khiếp, đôi khi giết hại hai phụ nữ một tuần, chơi trò tâm lý ngu ngốc với Los Angeles Times, cảnh sát LA., và FBI. Hắn sẽ sớm bị bắt thôi.

Đôi mắt xanh của Casanova lại hướng trở lại trung tâm mua sắm đông đúc. Hắn là một người đàn ông đẹp trai, giống Casanova nguyên bản. Nhà thám hiểm thế kỷ mười tám có vẻ đẹp, tính ham nhục dục trời phú, và cả sự đam mê phụ nữ - và do đó, hắn cũng vậy.

Bây giờ Anna đáng yêu đang ở đâu? Chắc chắn là cô đã đi vào cửa hàng Victoria’s Secret để mua món đồ màu mè cho bạn trai. Anna Miller và Chris Chapin học chung trường luật tại bang Bắc Carolina. Giờ Chris Chapin cộng tác với một công ty luật. Họ thích mặc quần áo của nhau. Mặc quần áo của nhau để tạo hưng phấn. Hắn biết tất cả về họ.

Hắn đã theo dõi Anna bất cứ khi nào có thể suốt hai tuần nay. Cô gái hai mươi ba tuổi có vẻ đẹp tuyệt trần với mái tóc đen, có thể không phải là một bác sĩ Kate McTiernan khác, nhưng có nhiều điểm tương đồng.

Hắn nhìn Anna cuối cùng cũng ra khỏi Victoria’s Secret và gần như đi thẳng về phía hắn. Tiếng lách cách của đôi giày cao gót khiến cô đầy vẻ kiêu ngạo. Cô thừa biết mình là một kiều nữ nổi bật. Đó là điều tuyệt vời nhất của cô. Sự tự tin tuyệt đối của cô gần giống với hắn.

Trông cô đầy vẻ kiêu kỳ dễ thương với những sải chân dài. Những đường nét thanh mảnh mỹ miều nhịp nhàng lên xuống trên cơ thể cô. Trong vai trò người hỗ trợ pháp lý bán thời gian ở Raleigh, cô đi tất da chân tối màu và giày cao gót. Bộ ngực đẹp như tạc khiến hắn khao khát được vuốt ve. Hắn còn nhìn thấy được những đường viền tinh tế của chiếc quần lót sau lớp váy bó màu nâu. Tại sao cô lại khiêu khích đến vậy? Bởi vì cô có thể.

Cô cũng có vẻ thông minh. Nhiều khả năng là vậy. Cô vừa cúp tiết Rà soát Luật. Anna ấm áp, ngọt ngào, ở bên cô lúc nào cũng vui vẻ. Một người chăm nom. Người yêu gọi cô là “Anna Chuối”. Hắn yêu sự thân mật ngọt ngào, ngốc nghếch trong cái biệt danh này.

Tất cả những gì hắn phải làm là giành lấy cô. Cũng dễ thôi.

Một người phụ nữ cũng rất hấp dẫn khác bất ngờ làm sao lãng ánh nhìn của hắn. Cô mỉm cười với hắn, và hắn mỉm cười lại. Hắn đứng dậy vươn vai, sau đó đi về phía cô. Trên hai tay cô là những gói đồ và túi cao ngất ngưởng.

“Xin chào, người đẹp,” hắn nói khi tiến lại gần. “Anh cầm đỡ cho một ít nhé? Giảm tải sức nặng trên đôi tay em yêu nhé?”

“Anh đúng là cái thứ đẹp trai, ngọt ngào,” người phụ nữ nói với hắn. “Nhưng lúc nào anh chả vậy. Luôn luôn lãng mạn nữa.”

Casanova hôn lên má vợ mình và giúp cô xách đồ. Người phụ nữ toát lên vẻ thanh lịch, tự tin. Cô mặc quần jean, áo công sở rộng thùng thình, áo khoác vải tuýt màu nâu. Cô ăn mặc đẹp. Cô gây ấn tượng sâu sắc với hắn ở nhiều phương diện. Hắn đã lựa chọn vô cùng kỹ lưỡng.

Khi hắn xách đỡ mấy cái túi thì những suy nghĩ tốt đẹp nhất, ấm áp nhất chợt hiện ra: Một nghìn năm nữa họ cũng không bắt được tôi. Họ còn chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Họ không thể nhìn thấu lớp vỏ ngụy trang hoàn hảo, hoàn hảo này, bộ mặt hết sức chuẩn mực này. Tôi không thể bị nghi ngờ.

“Em thấy anh ngắm con ranh kia rồi. Cặp giò đẹp đấy,” vợ hắn vừa cười cười ra vẻ hiểu biết vừa đảo mắt. “Miễn sao anh chỉ nhìn thôi là được.”

“Em bắt quả tang anh rồi,” Casanova nói với vợ mình. “Nhưng chân cô ta không đẹp bằng chân em.”

Hắn nở một nụ cười thoải mái và quyến rũ. Ngay cả khi cười, một cái tên vẫn lóe lên trong đầu hắn. Anna Miller. Hắn phải có cô.

Chương 38

Vụ này khó như lên trời.

Trở về nhà tại Washington, tôi nở một nụ cười vui vẻ gượng gạo khi bước qua cửa trước. Tôi cần nghỉ ngơi một ngày giữa cuộc truy lùng tội phạm. Quan trọng hơn, tôi đã hứa với gia đình là sẽ gặp và thông báo tình hình của Naomi. Tôi cũng nhớ các con và Nana. Tôi cảm thấy mình như anh lính được về phép giữa cuộc chiến.

Tôi không hề muốn Nana và lũ trẻ biết tôi lo lắng cho Scootchie ra sao.

“Chưa có may mắn gì cả bà ạ,” tôi nói khi cúi xuống hôn lên má Nana. “Dù vậy mọi chuyện cũng có chút tiến triển.” Tôi rời khỏi bà trước khi bà gặng hỏi tôi.

Đứng giữa phòng khách, tôi múa may một tiết mục hay nhất của người cha công sở. Tôi hát bài “Daddy’s Home, Daddy’s Home” nhưng không phải phiên bản của ban nhạc Shep & the Limelites mà theo giai điệu độc đáo của riêng tôi. Tôi nhấc bổng Jannie và Damon trong vòng tay.

“Damon, con lớn hơn, khỏe hơn này và đẹp trai như hoàng tử Marốc vậy!” tôi nói với cậu con trai. “Jannie, con cũng lớn hơn, khỏe hơn và xinh đẹp như một nàng công chúa rồi này!” Tôi nói với cô con gái.

“Bố cũng vậy!” Lũ trẻ đáp lại tôi bằng những tiếng kêu ré vô nghĩa dễ thương.

Tôi vờ như định nhấc bổng bà lên, nhưng Nana Mama đã làm dấu hình chữ thập nghiêm trang để xua tôi ra. Dấu hiệu riêng của gia đình chúng tôi. “Đừng có lại gần bà, Alex,” bà nói. Bà cười, và nhìn tôi vẻ lo ngại. Bà có thể làm điều đó. Bà thích nói, “Bao nhiêu thập kỷ thực hành đấy”. Tôi luôn đáp lại bà: “Thế kỷ chứ ạ”.

Tôi thơm Nana một cái thật ấm áp nữa. Sau đó, lũ trẻ gần như “nằm gọn trong lòng bàn tay tôi”. Tôi ôm chúng như cách mà những người đàn ông to lớn ôm quả bóng rổ, như thể chỉ cần duỗi tay ra là được.

“Đây có phải là hai nhóc quỷ ngoan ngoãn không nhỉ?” Tôi bắt đầu sử dụng kỹ năng thẩm vấn đối với hai kẻ vi phạm kinh niên của riêng tôi. “Lau dọn phòng, làm việc nhà, ăn cải bruxen của các con chưa nhỉ?”

“Rồi bố ạ!” chúng hét lên cùng một lúc. “Bọn con ngoan như cừu ý,” Jannie nói thêm để tăng tính thuyết phục.

“Có tin được không đó? Cải bruxen? Bông cải xanh nữa? Con không nói dối trắng trợn với bố đấy chứ? Mười rưỡi đêm hôm trước bố gọi về nhà, cả hai đứa vẫn còn chưa đi ngủ. Vậy mà dám nói với bố rằng chúng con rất ngoan. Ngoan như cừu!”

“Nana cho chúng con xem bóng rổ nhà nghề!” Damon ríu rít cười với niềm vui sướng không giấu giếm. Thằng nhóc láu lỉnh luôn biết cách thoát tội, đôi khi cũng khiến tôi lo lắng. Nó là một đứa bé có tài bắt chước bẩm sinh, nhưng cũng khéo léo sáng tạo ra những trò của chính mình. Vào lúc này, khả năng hài hước của thằng bé đã gần ngang với chương trình truyền hình In Living Color nổi tiếng.

Cuối cùng, tôi với cái túi du lịch để phát quà cho chúng. “Được rồi, trong trường hợp đấy, bố mang về cho chúng mi quà từ chuyến đi miền Nam. Bố nói chúng mi. Bố học từ đó ở Bắc Carolina đấy.”

“Chúng mi,” Jannie nhại tôi. Con bé cười ngặt nghẽo và làm động tác xoay vòng ngẫu hứng trong khiêu vũ. Con bé giống như cún con dễ thương nhất chờ bạn ở nhà vào buổi chiều. Rồi khi bạn trở về, con bé vây quanh bạn giống như keo dính ruồi. Cũng như Naomi hồi nhỏ.

Tôi lấy mấy chiếc áo phông vô địch giải bóng rổ NCAA của trường đại học Duke ra cho Jannie và Damon. Đối với hai đứa nhóc này là phải dùng mẹo mua đồ giống nhau. Cùng một kiểu thiết kế. Cùng màu. Chuyện này cũng sẽ chỉ kéo dài vài năm nữa, đến khi đó chẳng đứa nào chịu mặc bất kỳ thứ đồ nào hao hao giống nhau.

“Cảm ơn bố ạ,” từng đứa nói một. Tôi cảm nhận được tình yêu chúng dành cho tôi - thật vui khi trở về nhà. Nghỉ phép, hay gọi là gì cũng được. Được yên bình và thảnh thơi trong vài giờ ít ỏi.

Tôi quay sang Nana nói, “Chắc bà nghĩ cháu quên bà rồi phải không?”

“Cháu quên bà thế nào được, Alex.” Nana Mama nheo nheo đôi mắt nâu nhìn tôi chăm chú.

“Đúng rồi, bà yêu quý.” Tôi cười tươi.

“Tất nhiên là phải đúng chứ.” Bà phải là người nói câu cuối cùng.

Tôi lấy ra một gói quà được bọc hết sức đẹp mắt từ chiếc túi vải của những điều kỳ diệu và bất ngờ. Nana mở gói quà ra, và trước mắt bà là chiếc áo len đan tay đẹp nhất mà tôi từng thấy. Chiếc áo là tác phẩm của những người phụ nữ nghèo khổ, khoảng tám, chín mươi tuổi vẫn phải nai lưng kiếm sống ở Hillsborough, Bắc Carolina.

Lần này, Nana Mama không biết phải nói gì. Không một phản ứng nhanh trí nào. Tôi giúp bà khoác chiếc áo đan tay, và bà mặc suốt cả ngày hôm đó. Bà trông có vẻ tự hào, hạnh phúc, thật đẹp, tôi rất thích nhìn bà như vậy.

“Đây là món quà tuyệt đẹp nhất,” cuối cùng bà run run nói, “ngoài việc cháu ở nhà, Alex ạ. Bà biết cháu là một đứa cứng rắn, nhưng bà vẫn lo lắng cho cháu khi xuống Bắc Carolina.”

Nana Mama đủ biết không nên hỏi tôi quá nhiều về Scootchie. Bà cũng biết chính xác sự im lặng của tôi nghĩa là gì.

Chương 39

Vào buổi chiều muộn, khoảng ba mươi người bạn thân cùng họ hàng của tôi tụ họp tại ngôi nhà trên phố Năm mươi. Chủ đề cuộc trò chuyện là công việc điều tra ở Bắc Carolina. Cuộc gặp vẫn diễn ra tự nhiên ngay cả khi họ biết rằng nếu có bất kỳ tin tốt nào cần thông báo thì tôi đã nói với họ rồi. Tôi đã bịa ra những manh mối tích cực mà thật ra chúng không hề tồn tại. Đó là điều tốt nhất tôi có thể làm cho họ.

Cuối cùng Sampson và tôi cũng đứng bên nhau trên hiên sau khi uống quá nhiều bia nhập khẩu và ăn món bít tết tái. Sampson cần phải biết mọi chuyện; còn tôi thì muốn nói chuyện cảnh sát với người bạn kiêm đồng sự của mình.

Tôi kể với cậu ấy tất cả những gì đã xảy ra ở Bắc Carolina cho đến nay. Cậu ấy hiểu những khó khăn trong việc điều tra và truy lùng tội phạm. Trước đây, cậu ấy đã từng sát cánh cùng tôi trong những vụ án không một manh mối.

“Lúc đầu, họ hoàn toàn gạt tớ ra ngoài. Cũng không thèm nghe tớ lấy một lời. Gần đây, mọi việc dần tốt hơn một chút,” tôi nói với bạn mình. “Thám tử Ruskin và Sikes kiểm tra và cập nhật thông tin cho tớ đầy trách nhiệm. Ít nhất là Ruskin. Đôi khi anh ta còn cố tỏ ra nhiệt tình. Kyle Craig cũng tham gia vụ này. FBI vẫn không cho tớ biết họ đã nắm được những gì.”

“Có dự đoán gì không, Alex?” Sampson muốn tôi chia sẻ. Cậu ấy lắng nghe rất nghiêm túc và đôi lúc nêu rõ vấn đề.

“Có thể một trong những phụ nữ bị bắt cóc có liên quan tới người nào đó quan trọng. Không chừng con số nạn nhân lớn hơn rất nhiều so với những gì họ công khai. Có thể kẻ giết người có liên quan tới một người có quyền lực hay ảnh hưởng lớn.”

“Cậu không cần phải xuống đó nữa,” Sampson nói sau khi đã nghe tất cả các chi tiết. “Có vẻ như họ đã có đủ ‘tay chuyên nghiệp’ cho vụ này rồi. Đừng dính vào thù hận, Alex ạ.”

“Dính mất rồi,” tôi nói với anh bạn. “Tớ nghĩ Casanova thích thú với việc làm ta bối rối vì tội ác hoàn hảo của hắn. Tớ nghĩ hắn muốn tớ phải bối rối và thất vọng. Còn cái gì khác nữa mà tớ vẫn chưa tài nào nghĩ ra được. Tớ nghĩ hắn ta đang sôi máu.”

“Hừm, hừm. Nghe như cậu cũng đang sôi máu ý. Thôi quên cha hắn đi, Alex. Đừng chơi trò Sherlock Holmes chết tiệt với gã điên lập dị này.”

Tôi không nói gì. Tôi chỉ lắc đầu, cái đầu hết sức kiên quyết.

“Giả sử cậu không tóm được hắn,” cuối cùng Sampson nói. “Giả sử cậu không thể phá được vụ này. Cậu phải suy nghĩ về điều đó, chiến hữu ạ.”

Đó là khả năng mà tôi không tính đến.

Chương 40

Khi Kate McTiernan thức dậy, cô biết ngay rằng có điều gì đó rất không ổn, và rằng tình trạng thảm hại của cô thậm chí đang dần tệ hơn.

Cô vẫn không rõ giờ giấc, ngày tháng và nơi cô bị giam giữ. Mắt cô nhòe dần. Mạch tăng vọt. Những biểu hiện của sự sống dường như đều trục trặc.

Từ lúc tỉnh lại, cô đã trải qua những cung bậc cảm xúc mạnh mẽ từ bị cô lập, đến trầm cảm, hoảng sợ. Hắn vừa cho cô uống thứ gì? Thuốc gì gây ra các triệu chứng này? Nếu cô tìm ra được câu trả lời thì tức là cô vẫn tỉnh táo, và ít nhất vẫn còn có thể suy nghĩ rõ ràng.

Có lẽ hắn cho cô uống Klonopin, Kate nghĩ.

Trớ trêu thay, Klonopin thường được kê đơn để chống lo âu. Nhưng nếu hắn cho cô uống liều cao ngay từ đầu, khoảng từ năm đến mười miligam, tác dụng phụ của thuốc cũng chính là những gì cô đang cảm thấy bây giờ.

Hoặc có thể hắn đã sử dụng viên nang Marinol? Thuốc này được kê đơn để chống buồn nôn trong hóa trị. Kate biết Marinol là loại thuốc có tác dụng cực mạnh! Nếu hắn cho cô uống, ví dụ khoảng hai trăm miligam một ngày, cô sẽ bị sốc nặng. Khát khô cổ. Mất phương hướng. Thời kỳ rối loạn thần kinh. Một liều khoảng một nghìn năm trăm đến hai nghìn miligam sẽ gây chết người.

Hắn đã phá vỡ kế hoạch chạy trốn của cô bằng loại thuốc rất mạnh này. Cô không thể chống lại hắn trong bộ dạng này. Trình karate của cô trở nên vô dụng. Casanova đã tính tới điều đó.

“Đồ khốn,” Kate hét to. Cô gần như chưa bao giờ chửi thề. “Con mẹ mày,” cô thì thầm giữa hai hàm răng nghiến chặt.

Cô không muốn chết. Cô chỉ mới ba mươi mốt tuổi. Sau bao công sức học hành giờ là lúc cô sẽ trở thành bác sĩ, một bác sĩ tốt, cô hy vọng thế. Tại sao là tôi? Đừng để điều này xảy ra. Người đàn ông này, gã điên khủng khiếp này, sắp sửa vô cớ giết tôi!

Những cơn rùng mình lạnh buốt chạy dọc xương sống. Cô thấy như thể mình sắp nôn hoặc thậm chí ngất đi. Hạ huyết áp thế đứng, cô nghĩ. Đây là thuật ngữ y tế chỉ việc ngất xỉu khi người ta đang ngồi trên giường hoặc ghế mà đứng dậy quá nhanh.

©STENT

Cô không thể nào chống chọi lại với hắn! Hắn muốn cô bất lực, và rõ ràng hắn đã thành công. Điều đó khiến cô đau đớn hơn bất cứ thứ gì khác, và cô bắt đầu khóc. Song như thế chỉ khiến cô càng thêm tức giận.

Tôi không muốn chết.

Tôi không muốn chết.

Làm thế nào để ngăn chuyện này lại?

Làm thế nào để cản bước Casanova?

Ngôi nhà lại yên tĩnh vô cùng. Cô nghĩ hắn không có ở đó. Cô khao khát nói chuyện với ai đó. Với những phụ nữ khác cũng bị giam cầm ở đây. Cô phải vực lại tinh thần mới được.

Hắn có thể đang trốn trong nhà. Chờ đợi. Đang nhìn thẳng vào cô trong chính giây phút này.

“Xin chào mọi người,” cuối cùng cô cất tiếng, và ngạc nhiên với giọng nói gay gắt của chính mình.

“Tôi là Kate McTiernan. Xin hãy lắng nghe! Hắn tiêm cho tôi rất nhiều thuốc. Tôi nghĩ hắn sẽ sớm giết tôi. Hắn nói hắn sẽ làm. Tôi sợ lắm… tôi không muốn chết.”

Kate lặp lại thông điệp một lần nữa, từng từ một.

Cô lặp lại lần nữa.

Chỉ có sự im lặng; không ai trả lời. Những phụ nữ khác cũng đang sợ hãi. Chắc hẳn họ đang rất sững sờ. Sau đó cô nghe thấy một giọng nói vang vọng phía trên. Tiếng nói của thiên thần.

Tim Kate đập mạnh. Cô nhớ ra giọng nói đó. Cô lắng nghe thật kỹ từng lời từ người bạn dũng cảm của mình.

“Tôi là Naomi. Có lẽ chúng ta giúp được nhau bằng cách nào đó. Thỉnh thoảng hắn nhốt chúng ta cùng nhau, Kate ạ. Cô vẫn trong thời gian thử thách. Đầu tiên hắn nhốt riêng mỗi người chúng ta trong phòng ở tầng dưới. Xin đừng chống lại hắn! Chúng ta không thể tiếp tục nói chuyện nữa. Thật quá nguy hiểm. Cô sẽ không chết đâu, Kate.”

Một phụ nữ khác lên tiếng. “Dũng cảm lên, Kate. Hãy mạnh mẽ lên vì tất cả chúng ta. Nhưng cũng đừng quá mạnh mẽ.”

Sau đó tất cả đều im lặng, và căn phòng lại trở nên yên tĩnh, cô cảm thấy cô đơn cùng cực trong gian phòng của mình.

Dù hắn đã bơm vào người cô loại thuốc gì thì nó cũng đã phát huy đầy đủ tác dụng. Kate McTiernan cảm thấy như thể cô đang phát điên.

Chương 41

Casanova sắp giết cô phải không? Chuyện đó cũng sắp xảy ra thôi. Trong sự im lặng và nỗi cô đơn khủng khiếp, Kate trào lên một mong muốn phải cầu nguyện, phải nói chuyện với Chúa. Liệu từ nơi man rợ khủng khiếp này Chúa có nghe thấy cô không?

Con xin lỗi nếu con đã không đặt hết lòng tin vào Người trong những năm qua. Con không biết mình có phải người theo thuyết bất khả tri hay không, nhưng ít nhất con cũng trung thực. Con khá hài hước. Ngay cả khi sự hài hước ấy không phù hợp với hoàn cảnh.

Con biết đây không phải là việc “Hãy thương lượng”, nhưng nếu Người có thể cứu con lần này, thì con sẽ biết ơn Người mãi mãi.

Xin lỗi về điều đó. Con luôn nói chuyện này không thể xảy ra với mình, nhưng thực tế nó đang xảy ra. Xin hãy giúp con. Người không có cách gì tốt hơn sao…

Cô say sưa cầu nguyện, hết sức tập trung đến nỗi không hề biết rằng hắn đã đứng ở cửa. Dù sao hắn vẫn luôn lặng lẽ như vậy. Một bóng ma. Một linh hồn.

“Cô không chịu nghe lời chút nào hả? Cô không học hỏi được gì cả.” Casanova nói với cô.

Tay hắn cầm ống tiêm bệnh viện. Mặt hắn đeo chiếc mặt nạ màu hoa cà lem nhem lớp sơn trắng xanh dày cộp. Cho đến nay, nó là chiếc mặt nạ khủng khiếp và buồn bã nhất mà hắn từng đeo. Mỗi chiếc mặt nạ phải chăng phù hợp với tâm trạng của hắn?

Kate cố nói đừng làm tôi đau nhưng không thể cất lời. Môi cô chỉ bật ra được tiếng bập bập.

Hắn sắp sửa giết cô.

Cô gần như không đứng nổi, ngồi thậm chí cũng không xong, nhưng vẫn nở một nụ cười yếu ớt với hắn.

“Chào… thật vui khi gặp anh.” Cô chỉ cố được có thế. Liệu có ý nghĩa gì không? Cô tự hỏi. Cô không chắc nữa.

Hắn nói lại với cô điều gì đó, một điều gì đó rất quan trọng, nhưng cô không hiểu gì cả. Những từ ngữ bí ẩn vang vọng trong đầu… vô nghĩa khó hiểu. Cô cố gắng nghe những gì hắn nói. Cô hết sức cố gắng…

“Bác sĩ Kate… đã nói chuyện với những người phụ nữ khác… phá vỡ quy tắc gia đình!”

“Cô gái xuất sắc nhất, đúng là xuất sắc nhất!... Có thể vì quá thông minh mà trở thành ngu ngốc!”

Kate gật đầu như thể hiểu những gì hắn vừa nói với mình, hiểu hết lời lẽ và lý luận của hắn. Hắn biết rõ cô đã nói chuyện với những người khác. Có phải hắn bảo mình thông minh nên mới ngu ngốc? Hẳn là vậy rồi. Hiểu đúng đấy, anh bạn.

“Tôi muốn… nói chuyện,” cô cố gắng nói. Lưỡi líu lại như bị một chiếc găng tay len bịt chặt. Những gì cô muốn nói là Chúng ta hãy nói chuyện. Hãy nói về toàn bộ chuyện này. Chúng ta cần nói chuyện.

Dù vậy, lần này hắn không có hứng nói chuyện. Hắn dường như đang thu mình lại. Rất xa cách. Lạnh lùng. Hắn có vẻ gì đó cực kỳ tàn bạo. Đó là chiếc mặt nạ gớm ghiếc. Hôm nay nhân cách hắn là Thần Chết.

Hắn chỉ cách cô chưa đầy ba mét, tay cầm khẩu súng gây mê và ống tiêm. Bác sĩ, não cô thét lên. Hắn ta có phải là bác sĩ?

“Không muốn chết. Ngoan ngoãn,” cô thu hết sức lực. “Ăn mặc đẹp… diện giày cao gót…”

“Lẽ ra cô nên nghĩ tới điều đó sớm hơn, bác sĩ Kate, và lẽ ra cô không nên phá vỡ quy tắc gia đình mỗi khi có cơ hội. Cô chính là sai lầm của tôi. Tôi vốn ít khi phạm sai lầm.”

Cô biết khẩu súng sốc điện sẽ làm cô tê liệt. Cô ráng tập trung để tự cứu mình.

Cô sẵn sàng hành động theo phản xạ ngay bây giờ. Tất cả phản xạ đã được học. Một cú đá thẳng thật mạnh, cô nghĩ. Nhưng lúc này điều đó dường như bất khả thi. Dù sao cô cũng giấu kỹ những suy nghĩ đó. Tập trung cao độ. Tất cả những năm học karate mang lại cho cô một cơ hội mỏng manh để cứu sống chính mình.

Một cơ hội cuối cùng.

Trong võ đường, cô đã được hướng dẫn ngàn lần là phải tập trung vào một mục tiêu duy nhất, và sau đó sử dụng sức mạnh cùng năng lượng của đối phương để chống lại đối phương. Tập trung cao độ. Lúc này phải tập trung hết sức.

Hắn đã tiến về phía cô và giơ khẩu súng gây mê ngay trước ngực. Hắn đang di chuyển có mục đích.

Kate thét lên “kee-ai!” hay một từ tương tự. Điều tốt nhất cô có thể làm ngay bây giờ. Cô tung ra cú đá với tất cả sức mạnh còn lại. Cô nhằm thận hắn. Cú đá có thể làm hắn bất lực. Cô muốn giết hắn.

Kate đá trượt cú đá cứu mạng mình, nhưng điều gì đó đã xảy ra. Cô đã phối hợp cơ thể cực kỳ nhuần nhuyễn.

Không phải là thận, thậm chí không gần với mục tiêu định trước. Cú đá giáng vào hông của hắn, hoặc phần đùi trên. Không quan trọng - cú đá đã làm hắn bị đau.

Casanova rên lên đau đớn. Hắn giờ giống như con chó bị một chiếc xe đang chạy với tốc độ cao đâm phải. Cô thấy hắn cũng ngạc nhiên không kém. Hắn đột ngột lùi lại để tránh đòn.

Rồi Jack và Cây đậu thần khổng lồ đổ sụp xuống. Kate McTiernan muốn hét lên vui sướng.

Cô đã làm hắn bị thương.

Casanova đã bị hạ.

Chương 42

Tôi trở lại miền Nam, quay về với việc điều tra bắt cóc và giết người man rợ. Sampson đã đúng khi cho rằng vụ việc lần này là vấn đề cá nhân. Đó cũng là vụ án bất khả thi, một vụ án có thể kéo dài hàng năm trời.

Cái gì làm được thì đều đã làm rồi. Có mười một nghi phạm hiện đang được giám sát ở Durham, đồi Chapel, và Raleigh. Trong số này có đủ loại người lầm đường lạc lối nhưng cũng có các giáo sư đại học, bác sĩ, và thậm chí cảnh sát nghỉ hưu ở Raleigh. Chính vì tội ác diễn ra đều “hoàn hảo” nên Cục đã kiểm tra tất cả cảnh sát khu vực.

Tôi không bận tâm lắm đến những kẻ tình nghi. Tôi định tìm kiếm những nơi không ai để ý đến. Đó là cam kết của tôi với Kyle Craig và FBI. Tôi là quyền điều tra viên.

Tại thời điểm đó, cũng có vài vụ đang diễn ra trên cả nước. Tôi đã đọc hàng trăm bản tóm tắt chi tiết của FBI về tất cả những vụ ấy. Một kẻ sát hại người đồng tính nam tại Austin, Texas. Một kẻ giết hàng loạt phụ nữ cao tuổi ở Ann Arbor và Kalamazoo, Michigan. Kẻ giết người theo khuôn mẫu ở Chicago, bãi biển North Palm, Long Island, Oakland và Berkeley.

Tôi đọc cho đến khi mắt mỏi nhừ và trong người càng cảm thấy tồi tệ hơn.

Có một vụ khủng khiếp chình ình trên tin chính các mặt báo toàn quốc - Vị Khách Lịch Thiệp ở Los Angeles. Tôi dừng lại đọc “nhật ký” của kẻ giết người trên máy tính Nexus. Kể từ đầu năm, các trang nhật ký vẫn được tiếp tục đăng trên tờ Los Angeles Times.

Tôi bắt đầu đọc cuốn nhật ký của kẻ giết người tại LA. Tôi giật nảy mình khi đọc đến trang nhật ký gần cuối của báo Times. Nó khiến tôi nghẹt thở. Tôi gần như không thể tin vào những gì mình vừa đọc trên máy tính.

Tôi nhìn lại câu chuyện trên màn hình. Tôi đọc lại bài viết lần nữa, thật từ từ, từng chữ từng chữ một.

Đó là câu chuyện về một phụ nữ trẻ bị Vị Khách Lịch Thiệp “giam cầm” ở California.

Tên người phụ nữ trẻ: Naomi C. Nghề nghiệp: sinh viên luật năm thứ hai.

Mô tả: Da đen, rất xinh đẹp. Hai mươi hai tuổi.

Naomi 22 tuổi… sinh viên luật năm thứ hai… Làm thế nào một tên sát nhân man rợ, giết người chỉ để giải trí ở Los Angeles có thể biết tất cả về Naomi Cross?

Chương 43

Tôi lập tức gọi cho phóng viên tờ báo có tên xuất hiện trên nhật ký. Tên của cô ta là Beth Lieberman. Cô ta trả lời điện thoại của tôi từ tòa soạn Los Angeles Times.

“Tên tôi là Alex Cross. Tôi là thám tử điều tra vụ kẻ sát nhân Casanova ở Bắc Carolina,” tôi nói. Tim tôi đập thình thịch khi cố gắng giải thích nhanh tình hình.

“Tôi biết đích xác anh là ai, tiến sĩ Cross,” Beth Lieberman cắt lời tôi. “Anh đang viết một cuốn sách về vụ này. Tôi cũng vậy. Vì những lý do hiển nhiên, tôi nghĩ mình không có gì để nói với anh. Thư chào hàng của tôi đang được lưu hành trên khắp New York.”

“Viết sách? Ai bảo cô thế? Tôi không viết bất kỳ cuốn sách nào cả.” Giọng tôi cao vống lên dù bản năng của tôi tốt hơn. “Tôi đang điều tra một vụ bắt cóc giết người ở Bắc Carolina. Đó là những gì tôi đang làm.”

“Cảnh sát trưởng DC lại nói khác tiến sĩ Cross ạ. Tôi gọi cho ông ta khi biết tin anh nhúng mũi vào vụ Casanova.”

Lại trò đánh lén của sếp, tôi nghĩ. Sếp cũ của tôi ở DC, George Pittman, đúng là một kẻ khốn kiếp, và cũng chẳng ưa gì tôi. “Tôi đã viết một cuốn sách về Gary Soneji,” tôi nói. “Từ đời nào ấy. Tôi viết thế là quá đủ rồi. Tin tôi đi, tôi…”

“Xưa rồi!”

Beth Lieberman gác máy. Cộp!

“Con mụ khốn kiếp,” tôi lầm bầm vào ống nói câm lặng trong tay. Tôi gọi đến tòa báo lần nữa. Lần này, thư ký của cô ta nói nhát gừng trong điện thoại. “Xin lỗi, cô Lieberman đi về rồi ạ.”

Tôi hơi nóng nảy. “Cô ta vừa đi đúng mười giây trong lúc tôi chờ bắt máy thôi. Xin nối máy lại cho tôi gặp cô Lieberman. Tôi biết cô ta ở đó. Nối máy giúp tôi.”

Thư ký cũng gác máy.

“Cô cũng là mụ khốn kiếp!” tôi nói với đường dây điện thoại đã tịt ngóm. “Lũ chết tiệt các người xuống địa ngục hết đi.”

Hiện tại thì tôi không nhận được sự hỗ trợ nào tại hai thành phố trong cùng một vụ án. Bực nhất một điều là tôi nghĩ mình có thể tìm được gì đó. Có sự liên quan kỳ lạ giữa Casanova và kẻ giết người trên bờ Tây? Làm thế nào Kẻ Lịch Thiệp lại biết về Naomi? Hắn cũng biết cả về tôi sao?

Cho đến nay, những ý nghĩ đó chỉ là linh cảm, nhưng thế cũng là quá tốt rồi nên tôi không thể gạt nó sang một bên. Tôi gọi cho tổng biên tập tờ Los Angeles Times. Gọi trực tiếp cho ông chủ còn dễ dàng hơn là liên lạc với phóng viên của ông ta. Trợ lý của ông ta là nam. Giọng anh ta trên điện thoại dứt khoát, hiệu quả, nhưng dễ chịu như bữa nửa buổi ngày Chủ nhật tại khách sạn Ritz Carlton ở DC.

Tôi giới thiệu mình là tiến sĩ Alex Cross, từng tham gia vào vụ điều tra Gary Soneji, và rằng tôi có một số thông tin quan trọng về vụ Kẻ Lịch Thiệp. Hai phần ba trong số đó là hoàn toàn đúng sự thật.

“Tôi sẽ nói với ông Hills,” trợ lý thông báo, nghe như nhận được điện thoại của tôi là anh ta vui lắm vậy. Tôi nghĩ có trợ lý như anh ta thì tiện biết mấy.

Một lát sau, tổng biên tập bắt máy. “Alex Cross,” ông ta nói, “Dan Hills đây. Tôi đã đọc về anh trong thời gian truy lùng Soneji. Rất vui được nhận cuộc gọi của anh, đặc biệt là nếu anh cung cấp cho chúng tôi chút thông tin về vụ lộn xộn này.”

Khi nói chuyện với Dan Hills, tôi hình dung ra một người quyền lực, tuổi chưa đến năm mươi vừa đủ cứng rắn, vừa sang trọng theo kiểu California. Chiếc áo sọc với tay áo xắn đến khuỷu. Cà vạt vẽ tay. Mang đậm phong cách Stanford. Ông ta yêu cầu tôi gọi mình là Dan. Được thôi, thế cũng được. Xem ra ông ta là người tốt. Có lẽ đã giành được một hoặc hai giải Pulitzer.

Tôi nói với ông ta về Naomi, và việc tôi tham gia vào vụ Casanova ở Bắc Carolina. Tôi cũng nhắc đến bài viết về Naomi trong nhật ký LA.

“Tôi rất tiếc về việc cháu gái anh mất tích,” Dan Hills nói. “Tôi có thể hiểu những gì mà anh đang trải qua.” Ông bỗng dừng lại vài giây. Tôi sợ rằng Dan sắp nói về chủ đề đúng sai trong chính trị hoặc xã hội. “Beth Lieberman là một phóng viên trẻ tài năng,” ông ta tiếp tục. “Cô ấy cứng rắn, nhưng cũng rất chuyên nghiệp. Đây là câu chuyện lớn cho cô ấy, và cho cả chúng tôi nữa.”

“Nghe này,” tôi cắt lời Hills - tôi cần phải làm vậy. “Từ khi đi học, hầu như tuần nào Naomi cũng viết thư cho tôi. Tôi giữ lại hết những lá thư ấy. Tôi cũng chung tay nuôi cô bé lớn lên. Chúng tôi rất gần gũi. Điều đó vô cùng có ý nghĩa với tôi.”

“Tôi nghe anh. Tôi sẽ xem có thể làm gì cho anh. Dù vậy cũng không hứa trước được.”

“Không hứa, Dan ạ.”

Giữ lời, chưa đầy một tiếng sau, Dan Hills gọi đến văn phòng FBI gặp tôi. “Vâng, chúng tôi đã nhất trí rồi,” ông ta nói. “Tôi đã nói chuyện với Beth. Như anh biết rồi đấy, điều này đặt cả hai chúng ta vào một tình huống khó khăn.”

“Tôi hiểu lời ông,” tôi nói. Tôi đã dịu đi vài phần, nhưng vẫn còn lấn cấn.

“Các phiên bản chưa chỉnh sửa của cuốn nhật ký mà Kẻ Lịch Thiệp gửi cô ấy có đề cập đến Casanova. Có vẻ như hai kẻ bọn chúng có thể nói chuyện, thậm chí chia sẻ thành quả. Chúng gần như là bạn vậy. Hình như chúng có lý do để liên lạc với nhau.”

Bingo!

Những con quái vật đang liên lạc với nhau.

Giờ thì tôi nghĩ mình biết những gì mà FBI giữ bí mật, những gì mà họ sợ bị công khai ra bên ngoài.

Có những kẻ giết người hàng loạt từ bờ biển này đến bờ biển kia.

Chương 44

Chạy! Đi đi! Chỉ cần nhấc mông lên thôi! Thoát ra khỏi địa ngục này ngay bây giờ!

Kate McTiernan loạng choạng lách mình qua cánh cửa gỗ nặng nề mà hắn để mở phía sau.

Cô cũng không biết Casanova bị thương nặng ra sao. Giờ cô chỉ nghĩ đến việc chạy trốn. Chạy đi! Thoát khỏi hắn khi mày còn có thể.

Bộ não giờ đang chơi xỏ cô. Những hình ảnh hỗn loạn xuất hiện rồi biến mất mà không có sự liên quan hợp lý với nhau. Thuốc, bất kể đó là loại gì thì cũng đã phát huy tác dụng mạnh. Cô đã mất phương hướng.

Kate chạm vào mặt thì nhận ra má mình ướt đẫm. Cô đang khóc sao? Cô thậm chí không biết chắc nữa.

Cô hầu như không leo lên nổi cầu thang gỗ dốc đứng ngoài cửa. Liệu cầu thang này có dẫn đến tầng khác không? Cô vừa lên những bậc thang này sao? Cô không nhớ nổi. Cô không nhớ nổi bất cứ điều gì.

Giờ này, cô hoang mang bối rối đến tuyệt vọng. Có phải cô đã thực sự hạ gục Casanova, hay chỉ là ảo giác?

Liệu hắn có đang đuổi theo cô không? Liệu lúc này hắn có leo lên cầu thang phía sau cô? Máu sôi lên trong tai cô. Cô cảm thấy chóng mặt đến mức muốn ngã quỵ.

Naomi, Melissa Stanfield, Christa Akers. Họ bị giam giữ ở nơi nào?

Kate chật vật tìm lối thoát khỏi ngôi nhà này. Cô lảo đảo đi như người say rượu dọc hành lang dài. Kiểu cấu trúc kỳ lạ nơi cô đang ở là gì? Trông nó giống như một ngôi nhà vậy. Tường còn mới, vừa xây xong, nhưng đây là loại nhà gì thế?

“Naomi!” cô gọi, nhưng hầu như không thành tiếng. Cô không thể tập trung, không thể tập trung quá một vài giây. Ai là Naomi? Cô không nhớ chính xác.

Cô dừng lại kéo mạnh tay nắm cửa. Cửa không mở. Tại sao cửa lại khóa? Cô đang tìm kiếm cái quái quỷ gì thế? Cô làm gì ở đây? Loại thuốc này khiến cô không sao suy nghĩ rành mạch được.

Mình bị sốc và chấn thương mất thôi, cô nghĩ. Và giờ cô cảm thấy toàn thân lạnh cóng, tê liệt. Mọi thứ dường như trôi tuột khỏi tầm kiểm soát của cô.

Hắn sắp đến giết mình. Hắn đến từ phía sau!

Trốn thoát! Cô ra lệnh cho chính mình. Tìm lối thoát. Tập trung vào điều đó! Trở về giúp đỡ người khác.

Cô chạy đến một dãy cầu thang gỗ khác trông cổ xưa, gần như là từ kỷ nguyên khác. Bụi đóng dày trên bậc thang. Đất, đá dăm và những mảnh thủy tinh vỡ. Cầu thang cũ mốc meo. Không giống như cầu thang gỗ mới bên trong.

Kate không giữ thăng bằng lâu hơn được nữa. Cô bất ngờ ngã chúi về phía trước, đập cằm vào bậc thang thứ hai. Cô tiếp tục quờ quạng, lồm cồm bò lên. Lê bước bằng đầu gối. Lên những bậc thang. Đích đến là gì? Một căn gác? Cô sẽ đến đâu? Liệu hắn có ở đó chờ cô với súng gây mê khiến cô tê liệt và cả ống tiêm hay không?

Đột nhiên, cô đã ở bên ngoài! Cô đã thực sự ra khỏi căn nhà! Cô đã thành công bằng cách nào đó.

Kate McTiernan cảm thấy chói mắt bởi ánh nắng ngập tràn, như thế giới chưa bao giờ đẹp đẽ đến vậy. Cô hít vào mùi nhựa cây thơm ngọt: sồi, ngô đồng, thông Carolina cao chót vót, tít trên ngọn cây mới thấy tán lá. Kate nhìn rừng cây và bầu trời, cao, cao mãi, và cô khóc. Khuôn mặt cô đẫm nước mắt.

Kate ngước nhìn chằm chằm cây thông cao vút. Nho dại leo từ ngọn cây này sang ngọn cây khác. Cô đã từng lớn lên trong khu rừng như thế này.

Trốn thoát; đột nhiên cô lại nghĩ về Casanova. Kate cố chạy vài bước. Cô ngã xuống. Cô liền chống tay quỳ gối, lảo đảo đứng dậy. Chạy! Thoát ra khỏi đây!

Kate xoay trọn một vòng. Cô tiếp tục xoay - một lần, hai lần, ba lần đến nỗi suýt ngã.

Không, không, không! Tiếng nói trong cô vang lên rất to, la hét với cô. Cô không thể tin vào mắt mình, không thể tin tưởng bất kỳ giác quan nào của mình.

Đây là điều điên rồ, kỳ quặc nhất cho tới giờ. Đó là cơn mơ đáng sợ nhất. Không có nhà! Lúc xoay vòng dưới cây thông cao chót vót, Kate nhìn vào đâu cũng không thấy nhà.

Ngôi nhà, bất cứ nơi nào mà cô bị giam giữ, đã hoàn toàn biến mất.

Chương 45

Chạy đi! Nhanh nhanh cái chân chết tiệt của mày lên, bước nọ nối bước kia. Nhanh hơn! Nhanh hơn nữa, cô gái. Chạy trốn khỏi hắn.

Cô cố gắng tập trung tìm kiếm đường ra khỏi khu rừng tối rậm rạp. Đám thông Carolina cao vút giống như những chiếc dù lọc ánh sáng chiếu xuống cây gỗ cứng mọc bên dưới. Cây non không có đủ ánh sáng trông như những bộ xương thẳng đứng.

Có thể hắn đang đuổi theo cô ngay lúc này. Hắn sẽ cố tóm lấy cô, và nếu làm được thì hắn sẽ giết cô. Cô dám chắc mình đã không làm hắn bị thương nặng, mặc dù có Chúa chứng giám là cô đã cố gắng ra sao.

Kate cứ chạy rồi lại ngã chúi về phía trước. Nền đất rừng mềm xốp, như một chiếc thảm đầy cành lá thông. Những bụi mâm xôi cao khẳng khiu mọc thẳng từ dưới lòng đất lên, vươn mình đón ánh sáng mặt trời. Cô cảm thấy mình giống như một cây mâm xôi.

Phải nghỉ ngơi… trốn… cho thuốc dần hết tác dụng, Kate nhủ thầm. Rồi cầu cứu… làm thế là hợp lý. Gọi cảnh sát.

Sau đó, cô nghe thấy tiếng hắn sột soạt ở phía sau. Hắn gào thét tên cô. “Kate! Kate! Dừng lại ngay!” Tiếng hắn vang động cả rừng cây.

Hắn bất chấp như vậy tức là trong vòng mấy cây số không có ai cả; không ai có thể giúp cô trong khu rừng hoang vắng. Cô phải chiến đấu một mình giữa nơi này.

“Kate! Tôi sẽ bắt được cô! Có tránh cũng không được vì thế hãy dừng lại ngay!”

Cô leo lên một ngọn đồi dốc đầy đá sỏi mà trong lúc kiệt sức thế này, trông nó chẳng khác gì núi Everest. Một con rắn đen trườn qua vách đá nhẵn. Con rắn trông giống như một cành cây gãy, và Kate gần như khom người nhặt cành cây lên. Cô nghĩ mình có thể dùng nó để phòng thân. Con rắn đen giật mình trườn đi, còn cô sợ rằng mình lại bị ảo giác.

“Kate! Kate! Cô tàn đời rồi! Giờ tôi giận điên lên đây!”

Chân cô giẫm phải những bụi kim ngân cùng đá nhọn. Chân trái đau điếng, nhưng cô vẫn phải tự động viên mình. Mặc kệ máu chảy. Mặc kệ đau đớn. Tiếp tục đi.

Mình phải ra khỏi đây. Mình phải cầu cứu. Chỉ cần tiếp tục chạy. Mình thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát hơn mình nghĩ đấy. Mình sẽ làm được thôi!

Cô nghe thấy hắn chạy rầm rập lên ngọn đồi dốc - sườn núi - bất cứ cái gì mà cô vừa trèo qua. Hắn đã ở rất gần.

“Tôi ở ngay đây, Kate! Này, Kate, tôi ở phía sau cô rồi! Tôi ở đây!”

Cuối cùng, Kate quay đầu lại. Không thắng nổi sự tò mò và nỗi sợ hãi.

Hắn leo lên thật dễ dàng. Cô nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng bằng vải flanen của hắn lấp ló sau đám cây gần như đen thẫm bên dưới, cùng mái tóc vàng hoe dài thượt. Casanova! Hắn vẫn đeo mặt nạ. Khẩu súng gây mê, hay một loại súng nào đó, đang nằm trong tay hắn.

Hắn cười phá lên. Tại sao lúc này hắn lại cười?

Kate ngừng chạy. Mọi hy vọng trốn thoát bỗng bay biến. Một khoảnh khắc vừa kinh hoàng vừa hoài nghi ập đến: cô đau đớn bật khóc. Cô biết rằng mình sắp chết ngay ở đây.

Kate thì thầm, “Đó là ý Chúa.” Kết cục của cô là thế, không còn lựa chọn nào khác.

Đỉnh ngọn đồi dốc đột ngột bị một hẻm núi chặn lại. Núi đá dốc thẳng đứng cao ít nhất ba mươi mét. Chỉ có vài bụi thông trơ trụi mọc lên từ đá. Không còn biết trốn chạy đi đâu. Kate nghĩ, chết ở một nơi cô đơn buồn bã thế này thì tệ quá.

“Kate tội nghiệp!” Casanova thét lên. “Tội nghiệp em yêu!”

Cô quay lại nhìn hắn lần nữa. Hắn đang ở đó! Bốn mươi, ba mươi, rồi hai mươi mét. Casanova vừa leo lên sườn dốc vừa theo dõi cô. Hắn chưa bao giờ rời mắt khỏi cô. Chiếc mặt nạ sơn đen dường như bất động, chằm chằm nhìn cô.

Kate quay lưng khỏi chiếc mặt nạ chết chóc mà bỏ chạy. Cô ngó xuống thung lũng dốc đứng chỉ có đá và cây cối. Chắc phải đến ba mươi mét, có khi còn hơn, cô nghĩ. Cảm giác chóng mặt cũng đáng sợ như việc bị truy đuổi ráo riết.

Cô nghe hắn la hét tên mình. “Kate, không!”

Cô không quay lại nữa.

Kate McTiernan nhảy xuống.

Cô co đầu gối, thu sát người lại. Chỉ là nhảy ùm xuống chỗ nước sâu thôi mà, cô nghĩ thầm.

Có một dòng suối ở bên dưới. Dải nước xanh ánh bạc ập vào cô nhanh đến không ngờ. Tiếng ầm ầm mỗi lúc một rõ hơn bên tai cô.

Cô không biết con suối này sâu bao nhiêu, nhưng một con suối nhỏ như thế thì có thể sâu từng nào? Nửa mét? Có lẽ là một mét? Ba mét nếu đó là vài giây may mắn nhất cuộc đời cô, mà điều này thì cô hoàn toàn nghi ngờ.

“Kate!” Cô nghe tiếng thét của hắn trên cao. “Cô tiêu đời rồi.”

Cô thấy những con sóng bạc đầu khá nhỏ - nghĩa là dưới dòng nước lăn tăn kia có đá ngầm. Ôi, Chúa ơi, con không muốn chết.

Kate va phải một tảng đá lạnh băng - thịch.

Cô chạm đáy nhanh chóng như thể không có tí nước nào trong dòng chảy xiết kia. Kate cảm thấy khắp người đau đến thấu xương lộng óc. Cô nuốt phải nước. Cô nhận ra mình sắp chết đuối. Dù sao thì cô cũng sẽ chết. Cô không còn chút sức lực nào nữa - Chúa sẽ an bài.

Chương 46

Nick Ruskin, vị thám tử điều tra án mạng tại Durham gọi điện báo cho tôi hay rằng họ vừa tìm thấy một phụ nữ, và đó không phải Naomi. Một bác sĩ thực tập ba mốt tuổi sống tại đồi Chapel đã được hai cậu bé trốn học đi chơi nhưng lại vướng phải chuyện không hay vớt từ sông Wykagil lên.

Chiếc Saab Turbo màu xanh lá cây sặc sỡ của Ruskin đón tôi trước cổng ký túc xá Washington Duke. Thời gian gần đây, anh ta và Davey Sikes đã cố gắng tỏ ra hợp tác với tôi hơn trước. Theo lời thám tử cộng sự của Sikes thì anh ta đang nghỉ phép, ngày phép đầu tiên trong tháng.

Ruskin có vẻ mừng rỡ khi gặp tôi. Anh ta nhảy ra khỏi xe trước khách sạn và lắc lắc tay tôi như thể chúng tôi là bạn bè. Như mọi khi, Ruskin ăn vận rất chỉnh tề. Áo khoác thể thao Armani màu đen đắt tiền. Áo thun có túi màu đen.

Mọi việc ở phía Nam này cũng có chút tiến triển. Tôi cảm giác rằng Ruskin biết tôi có quan hệ với FBI, và anh ta muốn lợi dụng mối quan hệ này. Thám tử Nick Ruskin chắc chắn là kẻ có quyền thế. Đây là một vụ có thể tạo nên sự nghiệp cho anh ta.

“Manh mối quan trọng ban đầu của chúng tôi,” Ruskin nói với tôi.

“Đến nay các anh biết những gì về cô bác sĩ ấy rồi?” Tôi hỏi trên đường chúng tôi đến bệnh viện trường Đại học Bắc Carolina.

“Cô ấy đang được chăm sóc tại đó. Có lẽ cô ấy trôi xuống dòng Wykagil giống như một con cá da trơn. Họ nói đó là phép lạ. Thậm chí không bị gãy mảnh xương chính nào. Nhưng cô ấy bị sốc, hoặc cái gì đó còn nặng hơn thế. Cô ấy không thể nói chuyện, hoặc không định nói chuyện. Các bác sĩ gọi đó là chấn động do giảm trương lực và sau chấn thương. Vào lúc này thì ai mà biết được? Ít nhất thì cô ấy vẫn còn sống.”

Ruskin rất hào hứng, và trông cũng đầy sức hút. Chắc chắn anh ta muốn lợi dụng quan hệ của tôi. Có lẽ tôi cũng sẽ lợi dụng quan hệ của anh ta.

“Không ai biết cô ấy bị rơi xuống sông thế nào hay thoát khỏi hắn ra sao,” Ruskin nói với tôi khi chúng tôi bước vào khu đại học đồi Chapel. Nghĩ đến việc Casanova rình rập sinh viên nữ ở đây tôi thấy thật đáng sợ. Khu đại học rất xinh xắn và có vẻ dễ bị tấn công.

“Liệu cô ấy có thực sự ở cùng Casanova hay không,” tôi băn khoăn. “Chúng ta đâu biết chắc.”

“Ta có quá ít thông tin phải không?” Nick Ruskin phàn nàn khi anh ta rẽ xuống một con đường phụ có biển đề BỆNH VIỆN. “Dù vậy tôi sẽ cho anh biết một điều, câu chuyện này sắp được công bố rùm beng. Gánh xiếc đã vào thành phố. Nhìn phía trước xem.”

Ruskin nói đúng. Bên ngoài bệnh viện Đại học Bắc Carolina là cảnh tượng giới truyền thông nhốn nháo. Phóng viên báo chí và truyền hình dựng lều trong bãi đậu xe, sảnh trước, và trên khắp bãi cỏ xanh thoai thoải yên bình của trường đại học.

Khi chúng tôi đến, các tay máy chụp hình tôi và Nick Ruskin. Ruskin vẫn là thám tử ngôi sao của địa phương. Mọi người có vẻ thích anh ta. Tôi thì trở thành người có chút tiếng tăm, ít nhất cũng gây tò mò trong vụ này. Đài địa phương đã đưa tin về vai trò của tôi trong vụ tên bắt cóc Gary Soneji. Tôi là tiến sĩ thám tử Cross, chuyên gia săn lùng những con quái vật mặt người trên khắp miền Bắc.

©STENT: http://wwwluv-ebookcom

“Hãy cho chúng tôi biết tình hình,” một phóng viên nữ hỏi lớn. “Xin anh, Nick. Chuyện xảy ra với Kate thực chất là thế nào?”

“Nếu may mắn thì cô ấy có thể nói chuyện với chúng ta.” Ruskin vừa mỉm cười với phóng viên vừa tiếp tục đi cho đến khi chúng tôi an toàn vào bên trong bệnh viện.

Đáng lẽ Ruskin và tôi không có mảy may cơ hội, nhưng đêm đó chúng tôi đã được gặp cô bác sĩ thực tập này. Kyle Craig đã tiết lộ cho tôi tin tức cần thiết. Chẩn đoán cho thấy Katelya McTiernan không bị rối loạn tâm thần, nhưng cô ấy bị mắc hội chứng căng thẳng hậu chấn thương. Xem ra là một chẩn đoán hợp lý.

Chắc chắn tôi không làm gì được vào buổi tối hôm đó. Dù sao, sau khi Nick Ruskin đi thì tôi ở lại đọc tất cả các biểu đồ y tế, ghi chú điều dưỡng, những bản tường thuật. Tôi nghiên cứu báo cáo của cảnh sát địa phương mô tả hai cậu bé mười hai tuổi trốn học đi câu cá và hút thuốc dọc bờ sông đã tìm ra cô ấy như thế nào.

Tôi ngờ rằng đã biết lý do Nick Ruskin gọi cho mình. Ruskin quả thật rất thông minh. Anh ta hiểu rằng, là nhà tâm lý học, tôi có thể cải thiện tình trạng hiện tại của Kate, nhất là vì trước đây tôi đã từng xử lý những kiểu sang chấn hậu trầm cảm như vậy.

Katelya McTiernan. Người sống sót. Nhưng chỉ trong gang tấc. Đêm đầu tiên ấy, tôi đứng bên giường cô gái tròn ba mươi phút. Cô đang được truyền dịch tĩnh mạch. Tay vịn giường đã được nâng cao chắc chắn quanh người cô. Trong phòng còn có hoa. Tôi nhớ đến một bài thơ buồn đầy xúc cảm của Sylvia Plath có tên là “Tulips”. Đó là cảm xúc không hề ủy mị của Plath về những đóa hoa gửi tới phòng bệnh sau khi bà tự tử không thành.

Tôi cố gắng hồi tưởng Kate McTiernan trông như thế nào trước khi đôi mắt bị thâm tím. Tôi đã xem ảnh cô. Vô số vết sưng phồng xấu xí khiến mặt cô trông như đeo kính bảo hộ hay mặt nạ khí. Quanh quai hàm còn có những vết sưng khó chịu hơn. Theo bản tường trình bệnh viện, cô cũng bị mất một chiếc răng. Có vẻ cô đã bị mất răng ít nhất hai ngày trước khi được tìm thấy trên sông. Hắn đã đánh đập cô. Casanova. Kẻ tự xưng là Người Tình.

Tôi cảm thấy thương xót cho cô bác sĩ thực tập trẻ. Bằng cách nào đó, tôi muốn nói với cô rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên tay cô và lặp đi lặp lại cùng một câu nói. “Cô đang ở bên những người đáng tin cậy, Kate. Cô đang ở trong một bệnh viện trên đồi Chapel. Giờ cô an toàn rồi Kate ạ.”

Tôi không biết người phụ nữ bị thương nặng này có nghe thấy tôi, hoặc thậm chí hiểu tôi nói gì hay không. Tôi chỉ muốn nói vài lời an ủi cô trước khi rời bệnh viện đêm hôm đó.

Và khi đứng nhìn người phụ nữ trẻ, tôi chợt hình dung ra khuôn mặt Naomi. Tôi không tin cô bé đã chết. Naomi có ổn không, Kate McTiernan? Cô có gặp Naomi Cross không? Tôi muốn hỏi, nhưng đằng nào cô cũng chẳng thể trả lời.

“Giờ cô an toàn rồi Kate ạ. Ngủ ngon, ngủ sâu nhé. Giờ cô an toàn rồi.”

Kate McTiernan không thể nói một lời về chuyện đã xảy ra. Cô đã sống qua một cơn ác mộng kinh hoàng và nó còn tồi tệ hơn bất cứ điều gì tôi tưởng tượng.

Cô đã nhìn thấy Casanova, và hắn khiến cô trở nên câm lặng.

Chương 47

Tích tắc.

Luật sư trẻ Chris Chapin mang về nhà một chai Chardonnay de Beaulieu, và cùng vị hôn thê Anna Miller nằm trên giường thưởng thức vị rượu California. Cuối cùng thì cũng đến cuối tuần. Cuộc sống lại tươi đẹp trở lại với Chris và Anna.

“Cảm ơn Chúa, tuần làm việc tồi tệ này cũng đã trôi qua,” chàng trai Chris hai tư tuổi, tóc hung thốt lên. Anh làm trợ lý tại một văn phòng luật có uy tín ở Raleigh. Không hẳn giống như Mitch McDeere trong bộ phim The Firm - chẳng có chiếc xe mui trần của Đức nào chờ đón - nhưng là một khởi đầu khá tốt cho sự nghiệp luật sư của anh.

“Tiếc là đến thứ Hai em phải thi môn Hợp đồng.” Anna nhăn nhó. Cô là sinh viên năm thứ ba trường luật. “Thêm nữa, đây lại là môn của thầy Stacklum hắc ám.”

49-74 Meobongxu87: 75-100 drizadon: 101-hết Beta: Valentine Làm ebook: Dâu Lê Nguồn ebook: http://www.luv-ebook.com
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.