Sampson và tôi trở lại xe. Chúng tôi giữ súng của hai tay thám tử. Quà lưu niệm trong ngày của chúng tôi. Cứ để chúng giải thích với sếp khi trở lại trụ sở cảnh sát.
“Mấy thằng khốn!” Sampson nói khi chúng tôi lái xe đi. Tôi đập mạnh cườm tay vào vô lăng. Đập lần thứ hai. Cảnh tượng tồi tệ vừa rồi đã làm tôi tức giận nhiều hơn tôi nghĩ, hay có lẽ bởi lúc đó tôi đã quá mệt mỏi tả tơi.
“Mặt khác,” Sampson nói, “chúng ta đã hạ hai gã choai choai đó ngon ơ. Những kẻ phân biệt chủng tộc nhãi nhép đó làm adrenaline trong tớ chảy rần rật, máu sôi lên sùng sục. Cứ để ma quỷ xui khiến. Thế cũng tốt. Giờ tớ có lợi thế nhất định rồi.”
“Thật tốt khi lại được nhìn thấy phần xấu trong cậu,” tôi nói với Sampson. Cuối cùng tôi đã phải cười. Cả hai cùng mỉm cười. Rồi cùng cười phá lên trong xe.
“Rất vui được gặp cậu, Da Nâu. Cậu sẽ rất vui khi được biết mình vẫn còn giữ nguyên phong thái đó. Giọng điệu không tồi chút nào. Thôi vào việc đi. Cậu biết đấy, tôi rất tiếc cho gã điên ấy nếu chúng ta bắt hắn hôm nay - phải nói thêm rằng chuyện đó rất có khả năng đấy.”
Sampson và tôi cũng là song sinh. Một cảm giác dễ chịu hơn bao giờ hết.
Chương 88
Sampson và tôi tìm thấy chủ nhiệm Browning Lowell đang tập luyện ở phòng thể dục mới tại hội trường Allen trong khuôn viên Duke. Phòng tập này có rất nhiều trang thiết bị luyện tập cơ bắp săn chắc mới nhất và hiện đại nhất: máy chèo thuyền, máy leo cầu thang, máy chạy bộ, máy tập tạ mới coóng bóng loáng.
Chủ nhiệm Lowell đang tập tạ tay. Chúng tôi cần phải nói chuyện với anh ta về Wick Sachs, tiến sĩ khiêu dâm.
Sampson và tôi đứng xem Browning Lowell làm một loạt động tác nâng tạ khó, rồi đến động tác co duỗi chân. Đó là một buổi tập rất ấn tượng, thậm chí theo cách đánh giá tiêu chuẩn của hai kẻ chăm chỉ rèn luyện trong phòng tập như chúng tôi. Lowell quả là người khỏe mạnh.
“Vậy là một vị thần Olympia trông giống thế này sao,” tôi nói khi chúng tôi lững thững bước trên sàn tập đến chỗ anh ta. Chiếc loa tường đang phát một bài hát của Whitney Houston. Whitney khiến tất cả các loại giáo sư phát huy được sức mạnh tối đa của mình.
“Cậu đang đi cùng với một vị thần Olympia đấy,” Sampson nhắc nhở tôi.
“Người ta thường dễ quên sự hiện diện của những người vĩ đại mà khiêm tốn,” tôi cười nói toe toét. Chủ nhiệm Lowell ngẩng lên khi nghe thấy tiếng hai đôi giày thể thao nện dồn dập trên sàn phòng tập. Anh ta nở nụ cười thân thiện, chào đón. Một Browning Lowell dễ chịu. Thực sự thì anh ta có vẻ là người tốt. Ít nhất anh ta cũng cố gắng tạo ra ấn tượng đó.
Tôi đang rất cần anh ta cung cấp cho tôi càng nhiều thông tin nội bộ càng tốt. Đâu đó ở Bắc California vẫn còn một mảnh ghép khuyết có khả năng giải thích toàn bộ vụ giết người cùng các tình tiết bí ẩn. Tôi giới thiệu Sampson, chúng tôi liền bỏ qua màn xã giao lịch sự. Tôi hỏi Lowell những gì anh ta biết về Wick Sachs.
Chủ nhiệm rất sẵn lòng hợp tác, vì anh ta đã có mặt trong buổi họp đầu tiên của chúng tôi. “Sachs là con sâu làm rầu nồi canh, anh ta ở đây cũng được mười năm rồi. Hình như trường đại học nào cũng có ít nhất một người như vậy,” chủ nhiệm cau mày nói. Tôi nhận thấy ngay cả những cái cau mày của anh ta cũng có cơ bắp.
“Sachs bị nhiều người gọi là ‘Tiến sĩ Bẩn’. Dù vậy anh ta vẫn là giáo viên biên chế và chưa bao giờ bị bắt quả tang khi làm việc xấu. Lẽ ra tôi phải nghi ngờ tiến sĩ Sachs nhiều nhất, nhưng tôi không cho là vậy.”
“Anh đã bao giờ nghe nói đến bộ sưu tập sách và phim đồi trụy mà anh ta sở hữu, giữ kín trong nhà chưa? Khiêu dâm dưới vỏ bọc văn học tình dục?” Sampson quyết định hỏi hộ tôi câu tiếp theo.
Lowell dừng bài tập tốn sức lại. Anh ta nhìn cả hai chúng tôi một lúc lâu rồi nói tiếp. “Tiến sĩ Sachs có phải là người bị tình nghi nhiều nhất trong vụ những cô gái trẻ mất tích không?”
“Có rất nhiều nghi phạm, thưa chủ nhiệm Lowell. Nhưng bây giờ tôi không thể nói thêm gì cả.” Tôi nói thật với anh ta.
Lowell gật đầu. “Tôi tôn trọng phán đoán của anh, Alex. Để tôi cung cấp cho anh một số thông tin về Sachs, biết đâu lại quan trọng với anh,” anh ta nói. Anh ta đã ngừng tập. Anh bắt đầu dùng khăn lau cổ và bờ vai săn chắc. Cơ thể anh trông giống như khối đá tảng nhẵn bóng.
Lowell vừa nói vừa tỉ mẩn lau khô người. “Để tôi kể cho các anh nghe từ đầu: Cách đây khá lâu đã xảy ra vụ sát hại một đôi tình nhân gây xôn xao dư luận. Đó là vào năm 1981. Thời điểm đó, Wick Sachs chưa tốt nghiệp, vẫn còn là một sinh viên chuyên ngành xã hội nhân văn xuất sắc. Lúc đó tôi đang học sau đại học. Khi tôi trở thành chủ nhiệm, tôi được biết rằng Sachs thực sự là một trong những nghi phạm trong vụ giết người đó nhưng lại được tha. Hiện không có bất kỳ bằng chứng nào chỉ ra rằng anh ta có liên quan đến vụ việc này. Tôi không biết hết mọi chi tiết, nhưng anh có thể tự mình kiểm tra lại với cảnh sát Durham. Đó là vào mùa xuân năm 1981. Hai sinh viên bị sát hại là Roe Tierney và Tom Hutchinson. Đây là một vụ scandal lớn, tôi nhớ là vậy. Thời đó, chỉ một vụ giết người cũng có thể khiến cả cộng đồng choáng váng. Vấn đề là, vụ việc này chưa bao giờ được giải quyết.”
“Tại sao trước đây anh không đề cập vụ này với tôi?” tôi hỏi Lowell.
“FBI biết hết rồi, Alex ạ. Chính tôi đã nói với họ. Họ cũng nói chuyện với tiến sĩ Wick Sachs vài tuần trước đây. Theo những gì tôi thấy thì anh ta không bị nghi ngờ, và họ kết luận rằng vụ này không liên quan đến vụ giết người trước đó. Tôi hoàn toàn chắc chắn.”
“Cũng đúng thôi,” tôi nói với vị chủ nhiệm. Tôi lại nhờ anh ta giúp cho một việc quan trọng nữa. Đó là liệu anh ta có thể cho tôi xem tất cả mọi thứ về tiến sĩ Sachs mà FBI đã yêu cầu không? Tôi cũng muốn xem quyển niên giám tốt nghiệp của trường Duke từ thời Sachs và Will Rudolph còn là sinh viên. Tôi cần làm một số điều tra quan trọng về khóa 81 đó.
Khoảng bảy giờ tối hôm ấy, Sampson và tôi đến gặp cảnh sát Durham lần nữa. Thám tử Ruskin và Sikes có mặt cùng với những cảnh sát khác. Họ cũng cảm thấy áp lực của nghĩa vụ nặng nề.
Họ kéo chúng tôi qua một bên trước khi cập nhật những thông tin mới trong vụ điều tra Casanova. Căng thẳng đã tác động đến họ, khiến họ kiềm chế đôi chút.
“Nghe này, cả hai anh trước khi từng tham gia vào các vụ lớn và nan giải như thế rồi,” Ruskin nói. Như thường lệ, anh ta là người nói nhiều nhất. So với lần đầu tiên gặp gỡ thì Davey Sikes trông có vẻ không ưa chúng tôi hơn là mấy.
“Tôi biết ban đầu tôi và các cộng sự có hơi địa phương chủ nghĩa. Dù thế, tôi cũng muốn các anh biết rằng chúng tôi thực tâm muốn ngăn chặn các vụ giết người ngay bây giờ.”
Sikes gật cái đầu lớn nặng như đá tảng. “Chúng tôi muốn tóm Sachs. Vấn đề là các sếp lại muốn chúng tôi làm những việc chả đâu vào đâu như thường.”
Ruskin mỉm cười, cuối cùng tôi cũng nhếch môi. Chúng tôi đều hiểu vấn đề chính trị trong các ban bộ. Tôi vẫn không tin tưởng các thám tử điều tra án mạng Durham. Tôi chắc chắn họ muốn lợi dụng Sampson và tôi hoặc ít nhất là gạt chúng tôi ra ngoài.
Ngoài ra, tôi còn cảm giác rằng họ vẫn còn nắm giữ nhiều bằng chứng mà không chịu nói với chúng tôi.
Hai thám tử Durham cho chúng tôi biết họ đang tiến hành điều tra các bác sĩ trong khu vực Tam giác Nghiên cứu, bác sĩ nào có bất kỳ tiền án tiền sự hoặc trách nhiệm liên đới đều nằm trong danh sách nghi phạm. Wick Sachs là đối tượng tình nghi chính, nhưng không phải duy nhất.
Hiện có nhiều khả năng Casanova là một người mà chúng tôi chưa từng nghe đến. Với những vụ giết người hàng loạt thì chuyện này không còn xa lạ gì nữa. Hắn ở đâu đó ngoài kia nhưng chúng tôi không hề biết hắn thực sự là ai. Đó là phần đáng sợ và cũng khó chịu nhất trong vụ án.
Nick Ruskin và Sikes đưa Sampson và tôi đến chỗ bảng tên các đối tượng tình nghi mới được đưa ra. Thời điểm này có cả thảy mười bốn cái tên. Năm người trong số họ là bác sĩ. Kate ngay từ đầu cũng tin rằng Casanova là bác sĩ, cả Kyle Craig cũng vậy.
Tôi đọc to tên các bác sĩ.
Bác sĩ Stefan Romm
Bác sĩ Francis Constantini
Bác sĩ Miguel Fesco
Bác sĩ Kelly Clark
Tôi tự hỏi liệu có người khác liên quan tới ngôi nhà kinh dị không. Hay Wick Sachs là người chúng tôi cần tìm? Liệu hắn có phải là Casanova?
“Anh là sư phụ mà.” Davey Sikes đột ngột nghiêng sang vai tôi. “Hắn là ai vậy anh bạn? Giúp lũ cảnh sát quê mùa chúng tôi đi. Bắt lấy tên ba bị đó đi, tiến sĩ Cross.”
Chương 89
Tối muộn hôm đó, Casanova lại ra tay. Hắn lại đi săn mồi. Hắn nhớ cảm giác kích động mấy ngày qua, nhưng đêm nay sẽ là một đêm quan trọng.
Hắn dễ dàng xâm nhập vào khu vực an ninh của khu liên hợp trung tâm y tế Đại học Duke ngổn ngang qua một cánh cửa kim loại xám ít khi sử dụng trong khu đỗ xe dành riêng cho bác sĩ. Trên đường đi đến điểm đã định, hắn đi qua mấy y tá xì xào nói chuyện và vài bác sĩ trẻ mặt mũi nghiêm nghị. Một số bác sĩ y tá gật đầu chào hắn, thậm chí còn mỉm cười với hắn.
Như mọi khi, Casanova hoàn toàn hòa nhập với môi trường xung quanh. Hắn có thể đi bất cứ đâu - và hắn cũng thường làm như vậy.
Khi rảo bước qua hành lang bệnh viện trắng toát vô trùng, hắn cứ mải mê với những suy tính phức tạp và quan trọng về tương lai của mình. Hắn đã có quãng thời gian cực kỳ thành công tại đây, trong khu vực Tam giác Nghiên cứu và vùng Đông Nam, nhưng chắc chắn cũng phải đến lúc kết thúc. Bắt đầu từ đêm nay.
Alex Cross và mấy tên cu li lù đù đang tiến đến quá gần hắn. Ngay cả cảnh sát Durham cũng trở nên nguy hiểm. Hắn là “tên sát nhân vùng”. Hắn biết cách gọi thiển cận mà họ dành cho hắn. Cuối cùng, ai đó sẽ tìm thấy ngôi nhà. Hoặc tệ hơn, một kẻ chó ngáp phải ruồi sẽ tìm ra hắn.
Phải, đến lúc đi rồi. Có lẽ hắn và Will Rudolph nên đến thành phố New York, hắn nghĩ. Hoặc Florida ngập tràn ánh nắng, nơi từng thu hút tên sát nhân hàng loạt Ted Bundy? Arizona cũng ổn. Trải nghiệm mùa thu ở Tempe hoặc Tucson… những thị trấn đại học huyên náo tha hồ mà tìm kiếm con mồi. Hoặc chúng có thể định cư gần khuôn viên lớn của các trường đại học ở Texas. Austin hẳn là rất đẹp. Hoặc Urbana, Illinois? Madison, Wisconsin? Columbus, Ohio?
Thực sự thì hắn đang nghiêng về phương án châu Âu, hoặc London, Munich, hoặc Paris. Một kiểu du lịch tầm cỡ. Có lẽ đó là ý tưởng đúng đắn vào thời gian này. Một chuyến du lịch thật sự tầm cỡ cho các quái nhân. Ai cần đi xem Dracula trong khi ngày đêm có những gã quái vật bằng xương bằng thịt nhởn nhơ giữa vùng quê?
Casanova tự hỏi liệu có ai đi theo hắn vào mê cung trung tâm y tế không. Alex Cross thì sao? Đó là một khả năng. Tiến sĩ Cross có sức chịu đựng khá ấn tượng. Ông ta đã đánh bại kẻ đần chuyên đi dụ dỗ trẻ con, tên sát nhân tâm thần tầm thường tại DC. Cross phải bị loại trừ trước khi hắn và Will Rudolph rời khỏi khu vực này để hướng tới những kế hoạch hoành tráng hơn, tuyệt vời hơn. Nếu không, cho đến chết Cross sẽ không bao giờ buông tha bọn chúng.
Nguồn ebook: https://wwwluv-ebookcom
Casanova đi vào tòa nhà số Hai của mê cung bệnh viện Byzantine. Đây là đường vào nhà xác và nơi bảo quản xác của bệnh viện, do đó thường ít người qua lại.
Hắn soi khắp hành lang dài màu trắng ngà phía sau mình. Không có ai theo dõi. Không ai muốn dấn thân vào cái thời kỳ hèn nhát kém cỏi này.
Có lẽ họ chưa biết gì về hắn. Có lẽ họ chưa tìm ra bất cứ điều gì. Nhưng cuối cùng họ sẽ tìm ra thôi. Có những manh mối. Tất cả đều có thể truy trở lại vụ Roe Tierney và Tom Hutchinson. Vụ giết cặp đôi vàng chưa được giải quyết. Đó là thời điểm mà hắn và Will Rudolph bắt đầu. Chúa ơi, hắn vui mừng xiết bao khi người bạn đã trở lại. Có Rudolph ở bên luôn làm hắn cảm thấy dễ chịu hơn. Rudolph thực sự hiểu rõ những khao khát, và trên hết, là sự tự do của hắn. Rudolph hiểu hắn khi mà chẳng ai hiểu hắn.
Casanova thong thả đi dọc hành lang sáng bóng ở tòa nhà thứ Hai của trung tâm y tế.
Khi hắn rảo bước nhanh hơn, tiếng chân hắn rầm rầm vang vọng trong hành lang vắng người. Mấy phút sau, hắn đã ở trong tòa nhà số Bốn nằm toàn bộ ở phía Tây Bắc của bệnh viện.
Hắn quay lại nhìn lần nữa.
Không ai theo sau. Vẫn chưa có ai đoán đúng. Có thể họ sẽ không bao giờ đoán được.
Casanova đi ra khu vực đậu xe rực rỡ ánh đèn màu cam nhạt. Một chiếc Jeep đen đỗ gần tòa nhà, hắn liền ung dung trèo vào bên trong.
Chiếc xe mang biển MD, tiểu bang Bắc Carolina. Lại là một chiếc mặt nạ khác của hắn.
Hắn lại mạnh mẽ và tự tin vào bản thân. Tối nay, hắn cảm thấy hoàn toàn tự do tự tại và đầy sức sống. Điều này làm hắn phấn chấn; thực sự thì đây là một trong những giờ phút hạnh phúc nhất đời hắn. Hắn cảm thấy như thể mình có thể bay qua màn đêm êm mượt.
Hắn khởi hành để đòi lại nạn nhân của mình.
Bác sĩ Kate McTiernan lại là mục tiêu của hắn.
Hắn nhớ nàng vô cùng.
Hắn yêu nàng.
Chương 90
Kẻ Lịch Thiệp lại chuẩn bị hành động. Bác sĩ Rudolph phăm phăm bước đi trong đêm tiến tới con mồi không hề hay biết. Sự hưng phấn dần tăng lên. Thèm muốn. Gã định gọi về nhà, như một bác sĩ xuất sắc, ít nhất là một bác sĩ tận tâm nên làm.
Casanova không muốn gã lộ diện ở đường phố Durham hay đồi Chapel. Thực tế thì hắn đã cấm gã. Cũng dễ hiểu thôi, đáng tôn trọng, nhưng không thể tuân theo. Chúng lại sát cánh bên nhau. Vả lại, lúc đêm hôm cũng đỡ nguy hiểm hơn còn phần thưởng thì vượt xa những rủi ro.
Cảnh tiếp theo trong vở kịch cần được thực hiện ngay, và gã là người thực hiện. Will Rudolph hoàn toàn chắc chắn. Gã không bị cảm xúc ràng buộc. Không có gót chân Asin. Casanova thì có… Tên cô ta là Kate McTiernan.
Theo một cách kỳ lạ, gã nghĩ, cô ta đã trở thành đối thủ cạnh tranh của gã. Casanova có tình cảm gắn bó đặc biệt với cô ta. Cô ta rất giống hình mẫu “người tình” mà hắn luôn khao khát tìm kiếm. Vì vậy, cô ta gây nguy hiểm cho mối quan hệ đặc biệt của gã với Casanova.
Khi lái xe tiến vào đồi Chapel, gã nghĩ về “người bạn” của mình. Có gì đó rất khác và thậm chí đáng hài lòng trong mối quan hệ giữa chúng. Bị chia cách trong gần một năm, gã đâm ra trân trọng mối quan hệ kỳ lạ này, và giờ thì nó mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Gã không thể nói chuyện với bất kỳ ai khác, không một người nào khác.
Thật buồn biết bao, Rudolph nghĩ.
Khôi hài biết bao.
Trong những năm ở California, Will Rudolph nhớ rõ mồn một nỗi cô đơn héo mòn khi gã còn nhỏ. Gã lớn lên tại pháo đài Bragg, Bắc California, sau đó là Asheville. Gã là con trai của một đại tá kỳ cựu, một thằng con nhà lính, một đứa con trai đích thực của miền Nam. Ngay từ nhỏ gã đã rất thông minh, đủ để giữ được cái vỏ bọc bên ngoài: sinh viên ưu tú, lịch sự, nhiệt tình cùng các kỹ năng giao tiếp xã hội nhuần nhuyễn để đánh bại tất cả. Kẻ lịch thiệp hoàn hảo. Không ai đoán được mong muốn và nhu vầu thực sự của gã… đó chính là lý do càng ngày gã càng không chịu nổi sự cô đơn.
Gã biết khi nào nỗi cô đơn chấm dứt. Chính xác khi nào và ở đâu. Gã nhớ lại cuộc gặp gỡ đầu tiên đầy choáng ngợp với Casanova. Nó diễn ra ngay tại khuôn viên trường Duke, và là cuộc gặp nguy hiểm cho cả hai.
Kẻ Lịch Thiệp nhớ rõ ràng cảnh tượng ấy. Hồi ấy gã ở trong một căn phòng nhỏ, giống như bất cứ sinh viên nào khác trong trường. Một lần, Casanova đã đến phòng gã lúc quá nửa đêm, gần hai giờ sáng. Khiến gã sợ chết khiếp.
Khi Rudolph ra mở cửa và nhìn thấy hắn ở đó, trông hắn có vẻ rất tự tin về bản thân. Cảnh tượng này làm gã nhớ đến bộ phim ly kỳ tên là Rope.
“Anh mời tôi vào chứ? Tôi không nghĩ anh muốn những gì tôi nói lại được thông báo rộng rãi giữa hành lang chung này đâu.”
Rudolph cho hắn vào. Đóng sập cửa. Tim gã đập thình thịch.
“Anh muốn gì. Gần hai giờ sáng rồi. Chúa ơi.”
Lại là nụ cười ấy. Quá kiêu ngạo. Quá hiểu biết. “Anh đã giết Roe Tierney và Tom Hutchinson. Anh đã theo dõi cô ta hơn một năm qua. Anh vẫn giữ kỷ vật thân thương của Roe ngay trong căn phòng này. Tôi tin đó là lưỡi của cô ta.”
Đấy là thời điểm kịch tính nhất trong đời Will Rudolph. Có người thực sự biết gã là ai. Có người đã nhận ra bản chất gã.
“Đừng sợ, tôi cũng biết họ không có cách nào chứng minh anh phạm tội giết người đâu. Anh đã gây ra một tội ác hoàn hảo. Đúng, gần như hoàn hảo. Xin chúc mừng.”
Cố gắng xoay xở trong tình thế ấy, Rudolph cười vào mặt kẻ buộc tội mình. “Anh hoàn toàn mất trí rồi. Tôi yêu cầu anh đi ngay bây giờ. Đây là điều điên rồ nhất mà tôi từng được nghe trong đời.”
“Ừ, phải rồi,” kẻ buộc tội tiếp tục, “nhưng cả đời này anh luôn khao khát được nghe những lời đó… Để tôi nói cho anh biết những lời anh thực sự muốn nghe. Tôi hiểu những gì anh đã làm và tại sao. Tôi cũng làm thế. Tôi có nhiều điểm giống anh, Will ạ.”
Ngay lập tức, Rudolph cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ. Lần đầu tiên trong đời, gã được kết nối thực sự với con người. Có lẽ đó là thứ người ta gọi là yêu thương? Liệu người bình thường có xúc động hơn gã không? Hay là họ tự đánh lừa mình? Tạo ra những tưởng tượng lãng mạn phô trương xung quanh việc trao đổi tinh dịch tầm thường?
Trước khi gã kịp nhận ra thì đã đến đích. Gã dừng xe dưới một cây du già cao chót vót, tắt đèn pha ô tô. Hai người đàn ông da đen đang đứng ở bậc thêm nhà Kate McTiernan.
Một trong số đó là Alex Cross.
Chương 91
Hơn mười giờ tối, Sampson và tôi lái xe dọc một con phố quanh co, tối tăm ở vùng ngoại ô đồi Chapel. Hôm nay quả là một ngày dài vô vọng với cả hai chúng tôi.
Tôi đã đưa Sampson đến gặp Seth Samuel Taylor vào chập tối hôm đó. Chúng tôi cũng đã nói chuyện với một giáo viên cũ của Seth, tiến sĩ Louis Freed. Tôi trình bày với tiến sĩ Freed giả thuyết của tôi về “ngôi nhà bốc hơi”; ông ta đồng ý giúp tôi làm một nghiên cứu quan trọng để tìm ra vị trí căn nhà.
Tôi vẫn chưa cho Sampson biết quá nhiều về Kate McTiernan. Dù vậy, cũng đến lúc để họ gặp nhau rồi. Tôi không biết chính xác mối quan hệ bạn bè của chúng tôi là gì và Kate cũng vậy. Biết đâu sau khi gặp cô Sampson có thể cho tôi thêm vài gợi ý. Tôi chắc chắn cậu ấy sẽ làm thế.
“Đêm nào cậu cũng làm việc muộn như thế này à?” Sampson hỏi tôi khi chúng tôi giảm tốc độ tiến vào con phố nhà Kate, đường Bà Cô Già, như cô thường gọi.
“Đến khi nào tìm thấy Scootchie, hoặc phải thừa nhận rằng tôi không thể,” tôi nói với cậu ấy. “Sau đó, tôi lên kế hoạch dành hẳn một đêm để ngủ.”
Sampson cười nắc nẻ. “Thằng quỷ.”
Chúng tôi nhảy phóc ra khỏi xe tiến đến cửa ra vào. Tôi nhấn chuông. “Không có chìa khóa sao?” Sampson nói tỉnh queo.
Kate bật đèn hiên cho chúng tôi. Tôi tự hỏi tại sao cô không để đèn sáng cả ngày. Bởi vì cô có thể tiết kiệm năm xu một tháng nếu không sử dụng đèn sao? Bởi vì ánh sáng thu hút côn trùng? Bởi vì cô bướng bỉnh, và phải chăng cô muốn bắn Casanova? Lý do này có vẻ đúng hơn, tôi đã bắt đầu hiểu rõ Kate. Cô cũng nóng lòng tóm cổ Casanova chẳng khác gì tôi.
Cô xuất hiện ở cửa trong chiếc áo nỉ cũ màu xám, quần jean rách lỗ chỗ, bàn chân trần khoe móng chân màu đỏ tinh nghịch. Mái tóc đen dài đến vai, cô trông rất xinh đẹp. Tôi không thể rời mắt khỏi cô.
“Cứ như có cả tổ côn trùng ngoài đây vậy,” Kate nhận xét khi nhìn quanh hiên nhà mình.
Cô ôm rồi hôn lên má tôi. Tôi nghĩ về chuyện chúng tôi ôm nhau ngủ vào đêm hôm trước. Vậy chuyện này sẽ đi đến đâu? Tôi tự hỏi. Có cần phải đi đến đâu không?
“Chào anh John Sampson,” cô chào đón vị khách bằng một cái bắt tay nồng nhiệt. “Tôi biết đôi điều về anh, kể từ khi hai anh gặp nhau hồi mười tuổi. Anh vừa nhấm nháp một hai cốc bia lạnh vừa kể nốt cho tôi nghe phần còn lại nhé.” Rồi cô mỉm cười. Tôi luôn cảm thấy dễ chịu khi thấy cô cười.
“Vậy cô đây là Kate nổi tiếng.” Sampson nắm chặt tay cô, nhìn chăm chú vào đôi mắt nâu sâu thẳm của cô. “Tôi nghe nói cô đã làm việc tại quán ăn trạm xăng để trang trải việc học tại trường y, hay một số chuyện linh tinh khác cần được kiểm chứng. Đai đen nhị đẳng. Một võ sĩ.” Cậu ấy cười và cúi chào trân trọng.
Kate vừa cúi đầu đáp lễ vừa tươi cười với Sampson. “Nếu các anh không muốn bị lũ côn trùng dai dẳng này cắn và chịu cái nóng ngột ngạt thì xin mời vào nhà. Xem ra Alex nói sau lưng chúng ta nhiều quá rồi. Chúng ta phải phạt anh ấy thôi. Cả hai hợp sức đánh bại anh ấy.”
“Kate đó,” tôi nói với Sampson khi theo cậu ấy vào bên trong. “Cậu thấy sao?”
Cậu ấy quay lại nhìn tôi. “Cô ấy thích cậu vì một lý do lạ lùng nào đó. Cô ấy thậm chí còn thích tôi, điều này còn có ý nghĩa lớn hơn.”
Chúng tôi ngồi trong nhà bếp nói chuyện thật cởi mở thoải mái, có cô ở bên thì lúc nào cũng vậy. Sampson và tôi uống bia, còn Kate uống vài cốc trà đá. Tôi thấy Kate và Sampson có vẻ hợp nhau. Không có điểm gì mà họ không ưng ở nhau cả. Họ đều có tinh thần độc lập, rất thông minh, và phóng khoáng.
Tôi cập nhật cho cô về công việc thám tử trong ngày, cuộc gặp gỡ đáng thất vọng của chúng tôi với Ruskin và Sikes, còn cô kể cho chúng tôi nghe về một ngày làm việc tại bệnh viện, thậm chí nguyên văn như trong ghi chú sau ca trực của cô.
“Xem ra ngoài đai đen karate cô còn có một trí nhớ siêu phàm đấy nhỉ,” Sampson nhướng mày nói,cái nhướng mày phải dài bằng chiếc bu mê răng. “Bảo sao tiến sĩ Alex lại không ấn tượng với cô đến vậy.”
“Thật không?” Kate nhìn tôi. “Vậy mà anh không bao giờ nói cho em biết.”
“Dù cậu có tin hay không thì Kate cũng không bao giờ đặt mình ở vị trí trung tâm,” tôi nói với Sampson. “Một căn bệnh cực kỳ, cực kỳ hiếm gặp trong vòng hai mươi lăm năm nay. Đó là bởi vì cô ấy không mấy khi xem ti vi. Bù lại cô ấy đọc rất nhiều sách.”
“Phân tích bạn anh trước mặt những người bạn khác thật chẳng lịch sự chút nào,” Kate đập nhẹ vào tay tôi.
Chúng tôi chuyện trò thêm một chút về vụ Casanova. Về tiến sĩ Wick Sachs và trò chơi trí tuệ của hắn. Về hậu cung. Mặt nạ. Ngôi nhà “bốc hơi”. Giả thuyết mới nhất của tôi liên quan đến tiến sĩ Louis Freed.
“Em đã đọc một chút trước khi hai anh đến đây.” Kate nói với chúng tôi. “Một bài luận về nhu cầu tình dục của nam giới, vẻ đẹp và sức mạnh tự nhiên của nó. Bài viết nói rằng đàn ông hiện đại có xu hướng xa rời người mẹ, xa rời người mẹ vũ trụ âu yếm của họ. Nó chỉ ra rằng nhiều người đàn ông muốn tự đo khẳng định đặc điểm nam tính, nhưng xã hội hiện đại liên tục làm họ thất vọng. Cho ý kiến đi, các quý ông?”
“Đàn ông trước sau vẫn là đàn ông.” Sampson khoe hàm răng lớn, trắng sáng. “Một ví dụ hay. Bản chất chúng tôi vẫn là sư tử và hổ. Chưa từng gặp mẹ vũ trụ, vì vậy tôi sẽ không bình luận gì về phần trình bày đó.”
“Anh nghĩ thế nào, Alex?” Kate hỏi tôi. “Anh là sư tử hay hổ?”
“Có một số điểm anh không hề thích ở đa số đàn ông,” tôi nói. “Bọn anh thường kìm nén tình cảm quá mức. Vì thế nà trở nên đơn điệu. Bất an, và phòng thủ. Rudolph và Sachs đang khẳng định nam tính của mình một cách cực đoan. Bọn chúng không muốn bị đè nén cảm xúc bởi các tập tục hay luật pháp xã hội.”
“Thình thình thình.” Sampson phụ họa bằng tiếng trống chương trình talkshow.
“Họ nghĩ họ thông minh hơn mọi người,” Kate nói. “Ít nhất Casanova cũng nghĩ vậy. Hắn cười vào mũi tất cả chúng ta. Hắn là một gã khốn kiếp bẩn thỉu.”
“Vậy nên giờ tôi mới ở đây,” Sampson nói với cô, “để bắt hắn, nhốt hắn vào một cái lồng, khóa chặt rồi đặt trên một đỉnh núi xa. Và rồi hắn sẽ chết cứng trong lồng.”
Thời gian cứ trôi qua như thế, vùn vụt vùn vụt. Cuối cùng, muộn quá rồi nên chúng thôi phải ra về. Tôi cố gắng thuyết phục Kate đêm nay vào khách sạn mà ngủ. Chúng tôi đã nói đi nói lại về vấn đề này, và câu trả lời của cô luôn luôn giống nhau.
“Cảm ơn vì đã quan tâm tới em, nhưng không, cảm ơn anh,” cô nói khi tiễn chúng tôi ra ngoài hiên nhà. “Em không thể để hắn đuổi em ra khỏi nhà riêng của mình. Điều đó sẽ không xảy ra. Hắn trở lại, chúng ta sẽ cùng hợp lực.”
“Alex có lý về chuyện khách sạn đấy,” Sampson nói với cô bằng giọng nhẹ nhàng mà cậu ấy chỉ dành cho bạn bè. Như vậy cô nhận được hai lời khuyên giống hệt nhau từ hai trong những cảnh sát xuất sắc nhất quanh đây.
Kate lắc đầu, và tôi biết không có cách nào tranh cãi với cô nữa. “Hoàn toàn không. Em sẽ ổn thôi, em hứa,” cô nói.
Tôi không hỏi Kate liệu tôi có thể ở lại hay không, nhưng tôi thực sự muốn nói thế. Tôi không chắc Kate muốn tôi ở lại. Có Sampson ở đây thì hơi phức tạp. Tôi nghĩ cậu ấy có thể lái xe của tôi về, nhưng bây giờ đã hơn hai rưỡi. Chúng tôi đều cần ngủ. Cuối cùng Sampson và tôi ra về.
“Người phụ nữ rất đáng mến. Rất thú vị. Rất thông minh. Không phải mẫu người của cậu,” Sampson nói khi chúng tôi về. Cậu ấy rất hiếm khi nhận xét như vậy. “Mẫu người của tôi,” cậu ấy nói thêm.
Khi chúng tôi đi đến cuối phố, tôi quay lại nhìn ngôi nhà. Trời lạnh hơn, nhiệt độ ngoài trời khoảng âm tám độ, Kate đã tắt đèn hiên và vào nhà. Cô cứng đầu, nhưng rất thông minh. Tính cách đó đã khiến cô tự lực được ở trường y. Nó giúp cô vượt qua được sự ra đi của những người mà cô yêu quý. Cô sẽ không sao đâu; cô vẫn luôn vậy mà.
Dù thế, tôi vẫn gọi cho Kyle Craig khi trở về khách sạn. “Sachs của chúng ta thế nào rồi?” tôi hỏi anh ta.
“Hắn ta ổn. Hắn đi ngủ rồi. Không cần phải lo lắng.”
Chương 92
Sau khi hai người bạn đáng tin cậy Alex và Sampson rời đi, Kate cẩn thận kiểm tra đi kiểm tra lại tất cả cửa ra vào và cửa sổ trong căn hộ của mình. Cửa đã được khóa an toàn. Cô quý Sampson ngay lần đầu gặp gỡ. Anh ta có vẻ cao lớn đáng sợ, dễ mến đáng sợ, ngọt ngào đáng sợ. Alex đưa người bạn thân thiết nhất đến gặp cô, và cô thích như vậy.
Khi cô kiểm tra một vòng quanh ngôi nhà nhỏ thân yêu của mình, cô trầm tư ngẫm nghĩ về một cuộc sống mới, cách xa đồi Chapel, cách xa tất cả những chuyện đáng sợ và tệ hại đã từng xảy ra tại đây. Địa ngục, mình đang sống một bộ phim của Hitchcock, cô nghĩ, nếu Alfred Hitchcock còn sống đủ lâu để chứng kiến và phản ứng với sự điên rồ và nỗi kinh hoàng của những năm 90.
Cảm thấy mệt nhoài, cuối cùng cô cũng leo lên giường. Rắc. Cô cảm thấy mẩu bánh mì ôi hay vụn bánh dính vào chân mình. Sáng nay, cô chưa dọn giường.
Gần đây, cô không hoàn thành được nhiều việc; điều đó khiến cô giận dữ. Trước đây, cô đang tuân theo lịch trình thích hợp để hoàn thành năm thực tập cuối cùng vào mùa xuân này thì xảy ra chuyện. Bây giờ thì cô không biết liệu mình có thể làm xong vào cuối mùa hè hay không.
Kate kéo chăn đến tận cằm - giữa thời tiết đầu tháng Sáu. Càng lúc cô càng cảm thấy vô cùng lo lắng. Cô biết chừng nào gã quái vật Casanova vẫn nhởn nhơ đâu đó ngoài kia thì chừng ấy cô còn lo lắng. Cô nghĩ về việc giết chết hắn. Sự tưởng tượng đầu tiên và duy nhất của cô về bạo lực. Cô tưởng tượng sẽ đến nhà Wick Sachs. Mặt đối mặt. Cô nhớ lại một đoạn rất hợp tình hợp cảnh trong cuốn Block of Exodus. Trí nhớ thấu niệm, đúng vậy.
Cô thực sự mong muốn Alex ở lại, nhưng không muốn anh phải bối rối trước mặt Sampson. Cô muốn nói chuyện với Alex theo cách mà họ thường nói với nhau, và cô muốn anh ở đây với cô ngay bây giờ. Cô muốn được ở trong vòng tay anh tối nay. Có lẽ không chỉ là nằm trong vòng tay Alex. Có lẽ cô đã sẵn sàng cho nhiều thứ hơn nữa. Mỗi lần một đêm.
Cô không còn chắc chắn vào những gì mình tin tưởng nữa, đấy là hoặc giả cô còn tin tưởng vào bất cứ điều gì. Gần đây cô đang cầu nguyện, như vậy có lẽ cô cũng tin. Thuộc lòng những lời cầu nguyện, như vậy có lẽ cô cũng tin. Thuộc lòng những lời cầu nguyện, nhưng lời cầu nguyện nào cũng đều giống nhau. Lạy Cha chúng con ở trên trời… Thánh Maria Đức mẹ Chúa trời… Cô tự hỏi liệu có nhiều người cũng làm thế không. “Con yêu những ý tưởng của Chúa trời,” cuối cùng cô thì thầm. “Làm ơn hãy yêu ý tưởng của con.”
Cô không thể thôi ám ảnh về Casanova, về bác sĩ Wick Sachs, về ngôi nhà kinh dị bốc hơi bí ẩn, và những phụ nữ tội nghiệp vẫn còn bị giam giữ ở đó. Nhưng cô đã quá quen với cơn ác mộng đáng sợ cứ trở đi trở lại này, dù sao thì cuối cùng cô cũng thiếp đi.
Kate không nghe thấy tiếng hắn đi vào nhà.
Chương 93
Tích-tắc. Tịch-tặc.
Tích, tắc, tắc.
Cuối cùng Kate cũng nghe thấy tiếng động. Tiếng sàn gỗ kẽo kẹt ngay góc phải phòng ngủ.
Âm thanh nhỏ, rất nhỏ… nhưng không lẫn vào đâu được.
Đây không phải tưởng tượng, cũng chẳng phải mơ. Cô cảm thấy hắn lại hiện diện trong phòng ngủ của mình.
Mong rằng đó chỉ là một ý nghĩ điên rồ, là một cảnh tượng trong cơn ác mộng, để cả tháng vừa qua chỉ là một cơn ác mộng mà tôi đang phải trải qua.
Ôi Chúa ơi, ôi Chúa ơi, không! Cô nghĩ.
Hắn đang ở trong phòng cô. Hắn đã trở lại! Tình hình tồi tệ đến nỗi cô không thể nào tin là thật.
Kate nín thở cho đến khi ngực đau nhói và gần như bị nghẹt thở. Cô chưa bao giờ thực sự tin hắn sẽ trở lại.
Bây giờ cô mới nhận ra đây là một sai lầm khủng khiếp. Điều tồi tệ nhất trong đời cô, nhưng cô sẽ không cho phép mọi việc kết thúc như vậy, cô hy vọng thế.
Gã điên lập dị đó là ai? Có phải hắn ghét cô nhiều đến nỗi chấp nhận mọi nguy hiểm? Hay tên con hoang bệnh hoạn đáng ghê tởm đó nghĩ rằng hắn quá yêu cô?
Cô căng thẳng ngồi bên mép giường chăm chú nghe xem có tiếng động nào khác không. Cô đã sẵn sàng chiến đấu với hắn. Lại thế rồi… một tiếng rắc nhỏ vang lên từ góc phải căn phòng.
Cuối cùng, cô nhìn thấy toàn bộ cái bóng đen của hắn. Cô vội vàng hớp hớp không khí, suýt nữa thì nôn khan.
Hắn ở đó, quỷ tha ma bắt mày đi.
Dòng năng lượng hận thù mạnh mẽ như luồng điện trào lên giữa họ. Cuối cùng bốn mắt gặp nhau. Ngay cả trong bóng tối, đôi mắt hắn dường như đốt cháy cơ thể cô. Cô nhớ rất rõ đôi mắt hắn.
Kate cố lăn người tránh hắn, tránh đòn giáng đầu tiên của hắn.
Một cú ra đòn nhanh và mạnh. Hắn vẫn nhanh nhẹn. Cơn đau nhói lan khắp vai xuống nửa người bên trái của cô.
Những bài học karate đã giúp cô tiếp tục chiến đấu bằng cách nào đó. Hết sức ngoan cường. Bản lĩnh sống đã trở thành thương hiệu của cô. Cô ra khỏi giường. Đứng thẳng người dậy. Sẵn sàng chiến đấu với hắn.
“Sai lầm rồi nhé,” cô thì thầm. “Lần này là của mày.”
Cô lại nhìn thấy dáng hắn. Lần này là trên nền ánh trăng rọi vào cửa sổ phòng ngủ. Kate cảm thấy nỗi sợ hãi và ghê tởm bao trùm lấy mình. Trái tim cô như thể ngừng đập, đông cứng lại.
Cô tung ra một cú đá mạnh mẽ. Cô đá vào mặt hắn thì nghe thấy tiếng xương kêu răng rắc. Âm thanh đó thật kinh hoàng nhưng cô nhưng cũng không kém phần tuyệt vời.
Một giọng the thé rít lên đau đớn. Cô đã làm hắn đau!
Giờ thì thêm một cú nữa đi, Kate. Cô nhún người, nhích lại gần, đá mạnh vào cơ thể đang chuyển động trong bóng tối, nhắm vào khu vực dạ dày. Một lần nữa hắn lại rên rỉ đau đớn.
“Mày thấy thế nào?” Kate gào vào mặt hắn. “Mày thấy thế nào?”
Kate đã chế ngự được hắn, và lần này cô quyết không để thua. Cô sắp tự mình tóm gọn được Casanova. Cơ hội bắt hắn đã chín muồi. Dù sao thì việc đầu tiên cô làm là tẩn hắn.
Cô lại đấm hắn. Dứt khoát, gọn ghẽ, nhanh như chớp, và mạnh mẽ. Hài lòng hơn tất cả những gì cô có thể tưởng tượng. Hắn lảo đảo, rên rỉ thành tiếng.
Đầu hắn ngật ra sau. Tóc xổ tung ra. Cô muốn hắn gục xuống sàn. Có thể là bất tỉnh. Rồi cô sẽ bật đèn. Rồi cô sẽ đá vào cái thân thể gục ngã đó.
“Cú đánh tình yêu đấy,” cô nói với hắn. “Mới bắt đầu thôi nhé.”
Cô nhìn hắn loạng choạng trước mặt mình. Hắn gục đến nơi rồi.
Bụp - bỗng có cái gì đó, ai đó, nện thẳng vào lưng cô. Cú đánh khiến cô muốn tắt thở.
Cô không thể tin rằng mình bị tấn công từ phía sau. Toàn thân cô đau nhói như thể vừa bị bắn.
Bụp.
Lại nữa.
Hai kẻ bọn chúng đều đang ở trong phòng ngủ của cô.
Chương 94
Kate đau đớn đến thấu xương, nhưng vẫn đứng trụ, và cuối cùng cũng nhìn thấy tên đàn ông thứ hai trong phòng ngủ. Hắn vung tay giáng một cú vào trán cô. Cô nghe thấy tiếng kim loại kêu đánh keng, rồi lập tức cảm thấy mình lảo đảo, đổ sụm xuống. Thực sự thì cô cảm thấy mình như đang bốc hơi. Rồi cô ngã đánh thịch xuống sàn gỗ.
Hai giọng nói văng vẳng phía trên cô. Hai gã quái vật trong phòng ngủ của cô. Cơn đại ác mộng.
“Anh không nên ở đây.” Cô nhận ra giọng của Casanova. Hắn đang nói chuyện với kẻ đột nhập thứ hai. Con quỷ đằng sau cánh cửa thứ hai. Bác sĩ Will Rudolph ư?
“Có chứ, tôi là người duy nhất nên ở đây. Tôi không liên quan đến con khốn ngu ngốc này ư? Tôi không thể không quan tâm đến cô ta được. Hãy nghĩ cho thông suốt đi chứ. Tỏ ra thông minh cái coi.”
“Thôi được rồi, được rồi Will. Anh muốn làm gì cô ta?” Casanova lại nói tiếp. “Đây là màn trình diễn của anh. Chẳng phải anh muốn thế sao?”
“Nói thật là tôi thích xơi tái cô ta, rỉa xương róc thịt cô ta liền một lúc,” bác sĩ Will Rudolph nói. “Như thế có quá đáng không nhỉ?”
Chúng cười vang như hai người bạn thân nói chuyện tại một quán bar thể thao. Kate cảm thấy lịm dần. Cô đang trôi đi. Cô trôi đến nơi nào đây?
Will Rudolph nói rằng hắn sẽ mua hoa cho cô. Cả hai bọn chúng phá lên cười sằng sặc vì câu đùa đó. Chúng lại đi săn với nhau. Không ai có thể ngăn cản chúng. Kate ngửi thấy mùi cơ thể chúng, mùi đàn ông hăng hăng nồng nặc dường như hòa quyện vào nhau thành một sự hiện diện áp đảo.
Cô vẫn còn tỉnh táo được một lúc lâu. Cô đã chiến đấu với tất cả sức mạnh của mình. Cô là kẻ cứng đầu, bướng bỉnh, đầy lòng tự tôn. Ánh sáng cuối cùng mà cô nhìn thấy giống như ánh đèn điện tử trong chiếc ti vi lỗi thời. Một hình ảnh mờ nhạt, dần dần chỉ còn là một đốm sáng nhỏ nhoi, rồi bóng tối bao trùm. Chỉ đơn giản, tầm thường vậy thôi.
Sau khi xử lý xong mọi việc, chúng bật đèn phòng ngủ lên, để tất cả những kẻ ngưỡng mộ Kate McTiernan có thể nhìn cô lần cuối được rõ hơn.
Hai kẻ giết người không ghê tay.
Chương 95
Chân tay tôi run lẩy bẩy trong lúc cố gắng lái xe suốt quãng đường khoảng tám cây số từ Durham đến đồi Chapel. Ngay cả răng tôi cũng va vào nhau lập bập.
Cuối cùng tôi phải dừng xe dọc đại lộ đồi Chapel - Durham, nếu không tôi sợ mình đâm vào xe khác mất.
Tôi ngồi gục xuống ở ghế trước. Ánh đèn pha chiếu rọi những hạt bụi li ti lơ lửng và mấy con thiêu thân bay tà tà giữa không trung buổi sáng sớm.
Tôi hít sâu nhiều lần, cố gắng để tỉnh táo lại. Bây giờ là hơn năm giờ sáng, lũ chim đã cất tiếng hót líu lo. Tôi đưa tay bịt tai lại, không muốn nghe tiếng hót của chúng. Sampson vẫn còn ngủ trong khách sạn. Tôi quên béng cậu ấy đang ở đó.
Kate chưa bao giờ sợ Casanova. Ngay cả sau khi bị bắt cóc, cô vẫn tin là có thể tự lo cho mình.
Tôi biết rằng đổ lỗi cho bản thân mình thì quá ư vô lý và điên rồ, nhưng tôi vẫn cứ than trách. Ở đâu đó, vào một thời điểm nào đó trong mấy năm qua, tôi đã thôi hành xử như một thám tử cảnh sát chuyên nghiệp. Điều đó cũng có mặt tốt, nhưng xét theo một khía cạnh khác thì nó thật tồi tệ. Công việc này để lại nhiều nỗi đau, nếu anh để mình tự cảm nhận. Chắc đó là cách nhanh nhất, chắc chắn nhất khiến người ta kiệt sức.
Cuối cùng tôi cũng từ từ đánh xe ra đường. Khoảng mười lăm phút sau, tôi đã đến ngôi nhà nhỏ có ván che quen thuộc tại đồi Chapel.
“Đường Bà Cô Già,” Kate đã đặt tên cho con phố này như vậy. Tôi hình dung ra khuôn mặt, nụ cười ngọt ngào thoải mái của cô, cả tính cách nhiệt thành và niềm tin vào những gì mà cô cho là quan trọng. Tôi vẫn có thể nghe thấy giọng cô đâu đây.
Cách đây chưa đầy ba tiếng, Sampson và tôi đã đến ngôi nhà này. Nước mắt tôi trào ra, đầu óc nhiễu loạn. Tôi dần mất kiểm soát.
Tôi nhớ lại một trong những lời cuối cùng mà cô nói với tôi. Tôi có thể nghe thấy giọng Kate. “Nếu hắn trở lại, chúng ta sẽ hợp lực.”
Những chiếc xe cảnh sát đen trắng, xe cứu thương dáng vẻ ảm đạm, và xe của giới truyền thông đã đậu khắp nơi trên con đường hẹp rải nhựa hai làn xe. Họ lấp đầy mọi khoảng đất trống. Tôi đã chán ngấy với cảnh hiện trường các vụ án. Trông như thể nửa thành phố đồi Chapel đã tụ tập bên ngoài căn hộ của Kate.
Dưới ánh nắng buổi sớm, tất cả những khuôn mặt trông thật nhợt nhạt ủ ê. Họ choáng váng và tức giận. Lẽ ra đây phải là một thị trấn đại học thanh bình, nơi giải phóng tư tưởng, chốn thiên đường an toàn, khác xa với phần còn lại của thế giới chìm trong hỗn loạn điên rồ. Đó là lý do hầu hết mọi người chọn định cư ở đây, nhưng giờ không còn thế nữa. Casanova đã thay đổi điều đó mãi mãi.
Tay tôi dò dẫm lấy một cặp kính râm màu bụi bặm ngự trên bảng đồng hồ xe đã nhiều tháng. Trước đây đó vốn là kính của Sampson. Cậu ấy đã tặng cho Damon, để thằng bé trông có vẻ ngầu như Sampson bất cứ khi nào tôi quát tháo nó. Chính tôi cần phải ngầu ngay lúc này đây.
Chương 96
Tôi tiến về phía nhà Kate với những bước chân lảo đảo, run rẩy. Có thể nhìn bề ngoài tôi là kẻ ngầu nhất quanh đây, nhưng trái tim tôi trĩu nặng và vô cùng mong manh.
Những tay săn ảnh mới chụp ảnh tôi lia lịa. Tiếng máy ảnh tanh tách nghe như tiếng súng nghèn nghẹt, trống rỗng. Các phóng viên tiến đến, nhưng tôi xua họ đi.
“Thôi đi các anh,” cuối cùng tôi cảnh báo một vài người trong số họ. Lời cảnh báo nghiêm túc. “Đây không phải lúc. Không phải bây giờ!”
Nhưng tôi nhận ra rằng ngay cả phóng viên cùng người quay phim trông cũng thật bàng hoàng, bối rối và choáng váng.
Cả FBI và cảnh sát đồi Chapel đều đang ở hiện trường vụ tấn công hèn nhát, ghê tởm. Tôi thấy rất nhiều cảnh sát địa phương. Nick Ruskin và Davey Sikes cũng lặn lội từ Durham đến đây. Sikes nhìn tôi vẻ khó chịu ngụ ý anh tưởng mình đang làm gì ở đây vậy hả?
Kyle Craig cũng đã có mặt ở hiện trường. Anh ta đích thân gọi đến khách sạn để thông báo cho tôi cái tin khủng khiếp này.
Kyle tiến về phía tôi, khoác tay lên vai tôi, thì thà thì thầm. “Tình trạng cô ấy rất tệ, Alex, nhưng rồi cô ấy sẽ vượt qua bằng cách nào đó. Cô ấy cần phải có khát vọng sống mãnh liệt. Họ có thể đưa cô ấy ra ngoài bất kỳ lúc nào. Hãy ở đây với tôi. Đừng vào trong. Hãy tin tôi, được không?”
Tôi lắng nghe lời Kyle nói và sợ rằng mình sẽ quỵ ngã trước tất cả ống kính máy ảnh, tất cả những người lạ, và vài người tôi biết. Đầu tôi, lòng tôi hỗn loạn quay cuồng. Cuối cùng tôi đi vào trong nhà, gồng mình chứng kiến cảnh tượng ấy.
Hắn lại vào phòng ngủ của cô… hắn đã ở ngay đây.
Có gì đó không ổn, mặc dù… nhất thời tôi không thể nghĩ rõ ràng. Có gì đó… có gì bất ổn ở đây?
Đội cấp cứu trung tâm y tế Duke đặt Kate lên cáng, loại cáng dùng cho nạn nhân bị gãy lưng và chấn thương đầu nghiêm trọng. Tôi nghĩ mình chưa từng thấy ai được đưa đi một cách nhẹ nhàng đến thế, trong bất kỳ hoàn cảnh bi thảm nào. Các bác sĩ đưa cô ra ngoài nhà mà tái mét mặt mày. Đám đông đột ngột nín lặng khi đoàn cứu thương xuất hiện bên ngoài.
“Họ sẽ đưa cô ấy đến trung tâm y tế Duke. Người trong trường đại học có thể phản đối, nhưng đó là cơ sở tốt nhất trong tiểu bang này,” Kyle nói với tôi. Anh cố gắng vỗ về tôi bằng những lời nói nhẹ nhàng, có phần máy móc. Thực sự thì anh làm điều đó tốt đến mức đáng ngạc nhiên.
Có gì đó không ổn… có gì đó nằm ngoài trật tự bình thường… Nghĩ đi. Tập trung suy nghĩ bằng cách nào đó đi. Điều này có thể rất quan trọng… nhưng tôi không thể nghĩ thông suốt được. Chưa được, tôi không thể.
“Wick Sachs thì sao?” tôi hỏi Kyle.
“Hắn về nhà trước mười giờ tối. Giờ hắn vẫn ở nhà… Chúng tôi không biết chắc hắn có ra ngoài hay không. Cũng có thể hắn đã giở trò gì đấy qua mặt chúng tôi. Có lẽ hắn có lối ra. Nhưng tôi không nghĩ thế.”
Tôi chào Kyle Craig rồi tiến đến chỗ một bác sĩ Đại học Duke mặc áo blu trắng gần xe cứu thương. Ánh đèn flash nhấp nháy khắp nơi xung quanh họ. Hàng trăm hình ảnh “đáng nhớ” đã được dân săn tin chụp lại tại hiện trường vụ án.
“Tôi đi cùng với cô ấy được không?”
Bác sĩ cứu thương nhẹ nhàng lắc đầu. “Không, thưa ngài,” anh ta nói. Có vẻ anh ta nói khá chậm. “Không, thưa ngài, chỉ có gia đình mới có thể đi cùng xe cứu thương. Xin lỗi tiến sĩ Cross.”
“Đêm nay tôi là gia đình của cô ấy,” tôi nói. Tôi đẩy anh ta ra, rồi leo lên phía sau xe cứu thương. Anh ta không tìm cách chặn tôi lại. Mà có cố cũng chẳng làm được.
Toàn thân tôi tê liệt. Kate nằm giữa đám thiết bị theo dõi, thiết bị hồi sức im lìm đặt san sát trong xe cứu thương. Tôi chỉ sợ rằng khi tôi vào xe cứu thương, hoặc khi họ mang cô ra bên ngoài thì cô đã chết rồi.
Tôi ngồi bên cạnh Kate nắm đầu ngón tay cô. “Anh Alex đây. Anh ở đây vì em.” Tôi thì thầm với cô. “Mạnh mẽ lên. Dù sao thì em rất mạnh mẽ mà. Hãy mạnh mẽ lên.”
Vị bác sĩ vừa bảo tôi không được lên xe cứu thương bước lên ngồi cạnh tôi. Anh ta cảm thấy có nghĩa vụ cho tôi biết quy tắc, nhưng không quan tâm đến việc có ai tuân thủ hay không. Biển tên của anh ta có đề Bác sĩ BStringer, Đội Cấp cứu Đại học Duke. Tôi nợ anh ta một ân huệ lớn.
©STENT
“Anh có thể cho tôi biết cơ hội hồi phục của Kate là bao nhiêu được không?” Tôi hỏi khi chiếc xe cứu thương chầm chậm lăn bánh khỏi hiện trường kinh hoàng ở đồi Chapel.
“Tôi e rằng đây là một câu hỏi khó. Cô ấy vẫn còn sống, tự thân điều đó đã kỳ diệu lắm rồi,” anh ta nói thấp giọng, đầy kính cẩn. “Có nhiều chỗ bị gãy và giập nát, một số chỗ có vết thương hở miệng. Cả hai bên má đều bị gãy xương. Cô ấy có thể bị trật cổ. Chắc cô ấy phải giả chết với hắn. Bằng cách nào đó, cô ấy đã tỉnh táo đánh lừa hắn.”
Mặt Kate sưng tấy lên và đầy vết cắt rạch. Gần như không thể nhận ra cô. Cả người cô cũng vậy. Tôi nhẹ nhàng nắm tay Kate khi xe cứu thương tăng tốc về phía trung tâm y tế Duke. Cô ấy đã tỉnh táo đánh lừa hắn ư? Đúng vậy, đó là Kate. Dù thế tôi vẫn hơi băn khoăn.
Tôi bám vào một giả thuyết choáng váng. Khi đứng ngoài nhà, suy nghĩ ấy đã khiến tôi sững sờ. Tôi nghĩ mình biết chuyện bất ổn xảy ra trong phòng ngủ của Kate.
Có phải Will Rudolph đã ở trong phòng ngủ không? Kẻ Lịch Thiệp đã ra tay ở đây. Chính gã. Đó là phong cách của gã. Tàn bạo tột độ. Cơn cuồng nộ.
Có rất ít bằng chứng của Casanova. Không có những dấu vết mang tính nghệ sĩ. Dù vậy vẫn có dấu hiệu bạo lực dã man… Chúng là song sinh! Hai gã quái vật hợp lại thành một. Có lẽ Will Rudolph căm ghét Kate vì Casanova đã từng yêu cô. Có lẽ cô đã chen vào mối quan hệ của gã. Có thể chúng cố tình để Kate sống - cho cô sống thực vật suốt phần đời còn lại.
Giờ chúng đang cấu kết với nhau sao? Cần tóm gọn và ngăn chặn hai kẻ ấy.
Chương 97
FBI và cảnh sát Durham quyết định gọi thẩm vấn bác sĩ Wick Sachs vào sáng sớm hôm sau. Đây là một việc quan trọng; một quyết định then chốt trong vụ án.
Một điều tra viên chuyên nghiệp bay từ Virginia đến xét hỏi kẻ tình nghi. Anh ta là một trong những người cừ nhất FBI, tên là James Heekin. Anh ta thẩm vấn Sachs suốt buổi sáng.
Tôi ngồi với Sampson, Kyle Craig, cùng các thám tử Nick Ruskin và Davey Sikes. Chúng tôi theo dõi cuộc thẩm vấn qua một chiếc gương hai chiều bên trong trụ sở cảnh sát Durham. Tôi cảm thấy mình như kẻ chết đói gí sát mũi vào cửa sổ một nhà hàng đắt tiền. Nhưng không có đồ ăn phục vụ bên trong.
Người thẩm vấn của FBI là một tay rất cừ, hết sức kiên nhẫn, và lắm mánh như một ủy viên công tố quận xuất sắc. Nhưng Wick Sachs cũng thế. Hắn ăn nói lưu loát; cực kỳ tỉnh táo dưới áp lực hỏi cung; thậm chí còn khá tự mãn.
“Tên khốn này sắp hết đời rồi,” cuối cùng Davey Sikes lên tiếng trong phòng quan sát yên tĩnh. Thấy anh ta và Ruskin ít ra cũng quan tâm đến vụ việc, tôi cũng cảm thấy an lòng. Xét trên khía cạnh nào đấy thì tôi có thể thông cảm với họ trong vai trò thám tử địa phương; họ luôn phải đứng ngoài chứng kiến hầu hết những vụ điều tra đau đầu nhức óc.
“Anh có thông tin gì về Sachs không? Nếu có thì cho tôi biết đi.” Tôi nói với Nick Ruskin tại máy bán cà phê tự động.
“Chúng tôi đưa hắn đến đây vì cảnh sát trưởng của chúng tôi là một thằng ngu.” Ruskin nói với tôi. “Chúng tôi vẫn chưa moi được gì ở Sachs.” Tôi tự hỏi liệu mình có thể tin được Ruskin, hay bất cứ ai liên quan đến vụ này không.
Sau gần hai giờ chơi trò mèo vờn chuột căng thẳng, cuộc hỏi cung của đặc vụ Heekin chỉ thu được vài thông tin về Sachs, rằng hắn là kẻ sưu tập văn hóa phẩm đồi trụy, rằng hắn có quan hệ lăng nhăng với các sinh viên và giáo sư đồng ý quan hệ với hắn trong mười một năm qua ở trường.
Dù tôi muốn tẩn cho gã Sachs một trận, tôi vẫn không hiểu tại sao hắn lại bị đưa đến đây vào lúc này. Tại sao lại là bây giờ?
“Chúng đã biết được hắn kiếm tiền từ đâu.” Sáng đó Kyle cho tôi biết một phần câu trả lời. “Sachs là chủ một công ty dịch vụ hộ tống ngoài vùng Raleigh và Durham. Dịch vụ này được gọi là Kissmet. Một cái tên khá thú vị. Họ quảng cáo ‘người mẫu đồ lót’ trên danh bạ điện thoại. Quan trọng nhất, tiến sĩ Sachs đang gặp vài rắc rối nghiêm trọng với Cục thuế Nội địa. Washington quyết định chúng ta phải gây áp lực với hắn. Họ sợ hắn chuồn sớm.”
“Tôi không đồng ý với người của anh ở Washington,” tôi nói với Kyle. Tôi biết một số đặc vụ gọi trụ sở trên đó là Tây Disneyland. Tôi có thể hiểu lý do tại sao. Ngay lúc này họ có thể gây rủi ro cho vụ điều tra bằng cách điều khiển từ xa.
“Ai đồng ý với người của tôi ở Washington chứ?” Kyle vừa nói vừa nhún bờ vai rộng không xương. Đó là cách mà anh ta thừa nhận rằng mình không còn toàn quyền kiểm soát nữa. Vụ này quá nghiêm trọng. “Tiện thể, Kate McTiernan thế nào rồi?” anh ta hỏi.
Sáng đó, tôi đã gọi điện tới trung tâm y tế Duke ba lần. Lúc ở ga Durham, họ đã cho tôi số phòng khi tình trạng của Kate có gì biến chuyển. “Cô ấy bị liệt vào danh sách vô phương cứu chữa, nhưng vẫn đang cầm cự,” tôi nói với Kyle.
Trước mười một giờ sáng hôm đó, tôi có cơ hội nói chuyện với Wick Sachs. Đó là sự nhượng bộ mà Kyle dành cho tôi.
Tôi cố gắng không nghĩ đến Kate trước khi vào phòng thẩm vấn Sachs. Sự phẫn nộ bùng nổ và đốt cháy lòng tôi cùng một lúc. Tôi không biết liệu có thể kiểm soát bản thân mình. Tôi thậm chí còn không chắc mình có muốn làm thế nữa hay không.
“Để tớ thẩm vấn hắn, Alex. Để tôi vào trong đó với hắn.” Sampson níu tay tôi trước khi tôi đi vào bên trong. Tôi gạt tay cậu ấy ra mà vào gặp bác sĩ Wick Sachs.
“Tớ sẽ thẩm vấn hắn.”
Chương 98
“Chào tiến sĩ Sachs.”
Ánh đèn trong phòng thẩm vấn nhỏ nhạt nhẽo thậm chí còn sáng chói hơn so với khi nhìn qua tấm gương hai chiều. Mắt Sachs đỏ lên, có thể thấy hắn căng thẳng chẳng kém gì tôi. Da hắn nhìn như bị kéo căng đến hộp sọ. Nhưng hắn vẫn còn cái vẻ tự tin khinh khỉnh như khi đối diện với James Heekin của FBI.
Tôi đang nhìn vào mắt Casanova đây sao? Tôi tự hỏi. Liệu hắn có phải là gã quái vật mặt người không?
“Tôi là Alex Cross,” tôi vừa nói vừa ngồi phịch xuống chiếc ghế kim loại cũ kỹ. “Naomi Cross là cháu gái tôi.”
Sachs nghiến răng nói. Giọng hắn khẽ khọt. Theo Kate, giọng Casanova không có gì nổi bật.
“Tôi biết anh là gã ất ơ nào đấy. Tôi có đọc báo, tiến sĩ Cross ạ. Tô không biết cháu gái anh. Tôi đọc thấy cô ấy bị bắt cóc.”
Tôi gật đầu. “Nếu đọc báo, hẳn anh cũng biết sản phẩm của tên cặn bã tự xưng là Casanova.”
Sachs cười mỉa, ít nhất đó là cảm giác của tôi. Đôi mắt xanh chứa đầy vẻ khinh miệt. Có thể dễ dàng hiểu lý do tại sao nhiều người ở trường đại học lại không ưa hắn. Mái tóc vàng được chải ngược ra đằng sau, không một sợi tóc nào sai vị trí. Cặp kính gọng sừng làm cho hắn trông có vẻ nhiễu sự, kẻ cả.
“Tôi chưa từng có bất cứ một tiền án tiền sự nào cả. Tôi không thể nào gây ra những vụ giết người man rợ như thế được. Đến con gián trong nhà tôi còn không giết. Việc tôi ác cảm với bạo lực hoàn toàn có thể kiểm chứng được.”
Tao cá là thế, tôi nghĩ. Có phải tất cả những bình phong khéo léo của mày đều được sắp đặt trật tự, và hoàn hảo không? Người vợ tận tụy của mày, một y tá. Hai đứa con của mày. Sự “ác cảm với bạo lực” có thể kiểm chứng.
Tôi xoa hai tay lên mặt. Tôi kiềm chế hết sức để không đánh hắn. Hắn vẫn hợm hĩnh và khó tiếp cận.
Tôi nghiêng người qua bàn thì thầm. “Tôi đã xem qua bộ sưu tập sách báo khiêu dâm của anh. Tôi đã có mặt trong tầng hầm nhà anh, tiến sĩ Sachs ạ. Những bộ sưu tập đầy tính bạo lực tình dục, đồi trụy. Đàn ông, phụ nữ, trẻ em trần truồng. Cái đó có thể không cấu thành ‘hồ sơ bạo lực’ được, nhưng cũng cho tôi vài gợi ý tinh tế về nhân cách thực của anh đấy.”
Sachs xua tay bác bỏ những gì tôi nói. “Tôi là một nhà triết học và xã hội học danh tiếng. Đúng, tôi đang nghiên cứu tình dục - cũng như anh nghiên cứu tâm lý tội phạm vậy. Tôi không phải là kẻ mất trí phóng đãng. Tiến sĩ Cross ạ. Bộ sưu tập khiêu dâm của tôi là giải pháp giúp tôi hiểu về cuộc sống lý tưởng trong văn hóa phương Tây, cuộc chiến tranh leo thang giữa đàn ông và phụ nữ.” Hắn cao giọng. “Tôi cũng không cần phải giải thích bất cứ chuyện riêng nào với anh. Tôi không phạm pháp. Tôi tự nguyện đến đây. Mặt khác, anh đã tự tiện vào nhà tôi mà không có lệnh khám xét.”
Tôi cố làm Sachs lung lay bằng cách hỏi hắn câu khác. “Tại sao anh nghĩ mình lại giỏi gạ gẫm phụ nữ trẻ đến thế? Chúng tôi đã biết về việc anh gạ quan hệ tình dục với sinh viên tại trường đại học. Những cô mười tám, mười chín, hai mươi tuổi. Những người phụ nữ trẻ đẹp; có người là sinh viên của anh. Chắc chắn sẽ có tiền sự về chuyện đó.”
Trong thoáng chốc hắn giận sôi máu. Rồi hắn kiềm chế lại và tỏ thái độ kỳ lạ, rất lộ liễu. Sachs lộ rõ cái vẻ cần thể hiện quyền lực và kiểm soát để trở thành nhân vật trung tâm, ngay cả đối với tôi. Dù với hắn, tôi chẳng là cái thá gì.
“Tại sao tôi lại giỏi gạ phụ nữ ư, tiến sĩ Cross?” Sachs mỉm cười, đánh lưỡi giữa hai hàm răng. Thông điệp quả là tinh tế, nhưng cũng rõ ràng không kém. Sachs đang nói với tôi rằng hắn biết cách chiều hầu hết phụ nữ.
Hắn tiếp tục mỉm cười. Một nụ cười dâm đãng của một gã đàn ông dâm đãng. “Nhiều phụ nữ muốn được giải thoát khỏi ức chế tình dục, đặc biệt là những phụ nữ trẻ, những phụ nữ hiện đại ở trong trường. Tôi giải thoát cho họ. Trong khả năng của mình tôi giải thoát càng nhiều phụ nữ càng tốt.”
Chuyện phải đến đã đến. Tôi chồm qua bàn trong nháy mắt. Ghế Sachs lật ngửa về phía sau. Tôi nhảy phóc lên người hắn. Hắn rên rỉ đau đớn.
Tôi đè mạnh lên người hắn. Tay chân tôi run rẩy. Tôi định cho hắn một cú đấm thì ghìm lại. Tôi chợt nhận ra rằng, hắn hoàn toàn không có sức ngăn chặn tôi. Hắn không biết cách phản công. Hắn không thật khỏe mạnh dẻo dai.
Nick Ruskin và Davey Sikes đã lao vào phòng thẩm vấn, Kyle và Sampson ở ngay phía sau. Họ xông vào phòng cố kéo tôi ra khỏi Sachs.
Thực ra thì tự tôi đã rời khỏi gã Wick Sachs. Tôi không đánh hắn, không bao giờ có ý định đó. Tôi thì thầm với Sampson. “Hắn không khỏe mạnh, Casanova thì có. Hắn không phải là quái vật. Hắn không phải là Casanova.”
Chương 99
Tối hôm đó, Sampson và tôi ăn tối cùng nhau tại một nơi khá đẹp tại Durham. Mỉa mai thay, tên quán lại là Nana.
Cả hai chúng tôi đều không đói lắm. Món thịt nướng quá cỡ rắc hẹ tây và cả núi khoai tây nghiền tỏi nằm chỏng chơ. Cuộc chiến với Casanova đang ở giai đoạn cuối cùng, mà chúng tôi gần như quay trở về con số không.
Chúng tôi nói về Kate. Nhân viên bệnh viện nói với tôi rằng tình trạng của cô vẫn đáng ngại. Nếu cô sống thì bác sĩ cũng cho rằng cô có rất ít cơ hội hồi phục hoàn toàn, và cũng khó hành nghề bác sĩ trở lại.
“Quan hệ của hai người vượt quá mức bạn tốt phải không?” Cuối cùng, Sampson cũng hỏi. Khi muốn cậu ấy có khả năng dò hỏi một cách rất nhẹ nhàng. Tôi lắc đầu. “Không, chỉ là bạn thôi, John ạ. Tớ có thể nói mọi chuyện với cô ấy, theo cách mà tớ gần như đã quên. Tớ chưa bao giờ cảm thấy ấm lòng nhanh đến thế khi ở bên một người phụ nữ, có lẽ chỉ trừ Maria.”
Sampson gật đầu lia lịa, chủ yếu đóng vai trò người nghe để tôi thổ lộ. Cậu ấy hiểu tôi là người như thế nào, cả trong quá khứ và hiện tại.
Máy nhắn tin của tôi vang lên khi chúng tôi vẫn đang chiến đấu với phần thức ăn ngồn ngộn trên đĩa. Tôi xuống tầng dưới nhà hàng gọi cho Kyle Craig. Anh ta đang trên đường lái xe đến thung lũng Hope.
“Chúng tôi chuẩn bị bắt Wick Sachs vì tội giết người mang danh Casanova,” anh ta nói. Tôi suýt nữa đánh rơi ống nghe. “Các anh định làm gì cơ?” tôi hét vào điện thoại. Tôi không thể tin những gì mình vừa nghe.
“Các anh định làm chuyện đó vào lúc quái quỷ nào vậy?” tôi hỏi. “Quyết định này có từ bao giờ thế? Ai là người đưa ra quyết định?”
Kyle vẫn giữ vẻ lạnh lùng như mọi khi. Người Đàn ông Băng giá. “Chúng tôi sẽ đến nhà hắn trong vài phút nữa. Lần này là quyết định của cảnh sát trưởng Durham. Tìm thấy gì đó trong nhà hắn. Bằng chứng xác thực. Đây là vụ bắt giữ liên hợp giữa Cục và Sở cảnh sát Durham. Tôi chỉ muốn thông báo để anh biết, Alex ạ.”
“Hắn không phải là Casanova,” tôi nói với Kyle. “Đừng động vào hắn. Đừng bắt Wick Sachs. “Tôi hét lên. Máy điện thoại trả tiền được đặt trong hành lang hẹp của nhà hàng, và có rất nhiều người ra vào phòng vệ sinh gần đó. Họ nhìn chằm chằm tôi, vừa khó chịu vừa sợ hãi.
“Chuyện được quyết rồi.” Kyle nói. “Cá nhân tôi xin lỗi về chuyện đó.” Rồi anh ta ngắt máy. Kết thúc cuộc trao đổi.
Sampson và tôi cấp tốc đến nhà Sachs ở ngoại ô Durham. Đô vật ban đầu khá yên lặng, rồi bỗng đưa ra câu hỏi đáng giá sáu mươi tư nghìn đô la: “Họ có đủ bằng chứng kết tội mà không hề thông báo cho cậu biết ư?” Đó là một câu hỏi khó dành cho tôi. Ý cậu ấy là: Tôi bị gạt ra ngoài lề đến mức thế sao?
“Tôi không nghĩ Kyle đã có đủ bằng chứng để bắt giữ hắn. Nếu có anh ta đã phải nói với tôi. Sở cảnh sát Durham ư? Tôi không hiểu họ định làm cái quái gì? Ruskin và Sikes thì đang bận làm việc riêng. Chính chúng ta sẽ phải đảm nhiệm vị trí của họ.”
Khi chúng tôi đến thung lũng Hope, tôi nhận ra rằng chúng tôi không phải là những người duy nhất được gọi đến hiện trường bắt giữ. Con đường ngoại ô yên tĩnh đã chật kín người. Mấy chiếc xe tải và xe con của đài truyền hình cũng đang ở đó. Xe tuần tra cảnh sát và xe của FBI đỗ khắp mọi nơi.
“Cảnh tượng này thật quá hỗn loạn. Trông giống như một buổi đại tiệc vậy.” Sampson nói khi chúng tôi ra khỏi xe. “Cảnh tồi tệ nhất mà tôi từng chứng kiến, tôi nghĩ vậy. Cảnh lộn xộn nhất.”
“Ngay từ đầu đã thế rồi,” tôi đồng ý. “Một cơn ác mộng liên quan đến nhiều cấp thẩm quyền.” Tôi run lên như kẻ nghiện rượu ngất ngư giữa cái giá lạnh mùa đông trên đường phố DC. Tôi rùng mình từng cơn. Tôi không hiểu gì hết. Tôi bị gạt ra ngoài lề đến mức thế sao?
Kyle Craig nhìn thấy tôi đang tới. Anh tiến lại nắm chặt cánh tay tôi. Tôi có cảm giác anh sẵn sàng chặn đứng tôi lại nếu cần.
“Tôi biết anh đang bực bỏ mẹ. Tôi cũng vậy,” là những lời đầu tiên anh nói. Dường như Kyle cảm thấy có lỗi, nhưng cũng tức giận phát điên. “Đây không phải hành động của chúng tôi, Alex. Lần này Durham đã qua mặt chúng tôi. Tay cảnh sát trưởng đó đã tự mình quyết định. Cũng có cả áp lực chính trị từ văn phòng nghị viện bang về vấn đề này. Tôi ngửi thấy có mùi thối đến nỗi muốn dùng khăn tay bịt mũi miệng lại.”
“Họ tìm thấy cái quái gì trong nhà hắn chứ?” tôi hỏi Kyle. “Bằng chứng xác thực gì? Không phải là những cuốn sách bẩn thỉu chứ?”
Kyle lắc đầu. “Đồ lót phụ nữ. Trong nhà hắn có chỗ giấu quần áo. Còn có cả một chiếc áo phông Đại học Bắc Carlifornia của Kate McTiernan. Casanova rõ ràng cũng giữ đồ lưu niệm. Cũng giống như Kẻ Lịch Thiệp ở LA.”
“Hắn không làm đâu. Hắn khác với Kẻ Lịch Thiệp,” tôi nói với Kyle. “Hắn giam các cô gái cùng bao nhiêu quần áo của họ tại nơi ẩn náu. Hắn cẩn thận đến ám ảnh. Kyle ơi, chuyện này thật điên rồ. Đây không phải là câu trả lời. Đây chỉ là một sự nhầm lẫn khủng khiếp.”
“Anh cũng không chắc chắn mà,” Kyle nói. “Những giả thuyết hay cũng không thể ngăn chặn chuyện này xảy ra.”
“Thế còn suy nghĩ logic và chút khả năng phán đoán thì thế nào?”
“Tôi sợ rằng cũng chẳng có tác dụng gì đâu.”
Chúng tôi bắt đầu tiến về hiên sau nhà Sachs. Máy quay truyền hình đang hoạt động tích cực, quay bất cứ thứ gì di chuyển. Một cảnh tượng đầy kịch tính; thảm họa cấp độ một sờ sờ trước mắt.
“Họ khám xét căn nhà này vào cuối buổi chiều nay,” Kyle nói khi chúng tôi bước đi. “Mang chó đến. Chó nghiệp vụ từ Georgia.”
“Họ nghĩ thế quái nào mà lại làm thế? Tại sao đột nhiên khám xét nhà Sachs? Chết tiệt.”
“Họ được cung cấp manh mối, và họ có lý do để tin vào điều đó. Đó là những gì họ cho tôi biết. Tôi cũng bị gạt ra ngoài vụ này, Alex ạ. Tôi cũng chẳng thích thú gì hơn anh đâu.”
Tôi hầu như không thể nhìn thấy gì ở cách tôi tầm nửa mét. Mắt tôi mờ nhòa. Vì căng thẳng. Cả giận dữ nữa.
Tôi muốn hét lên, muốn gào to với ai đó. Tôi muốn đấm vỡ ngọn đèn trên mái hiên nhà Sachs. “Họ có nói với anh gì về người chỉ điểm ẩn danh đó không? Chúa ơi, Kyle. Chết tiệt thật! Chỉ điểm bí mật. Ôi, chết tiệt thật!”
Wick Sachs bị giam giữ bên trong ngôi nhà xinh đẹp của chính mình. Cảnh sát Durham dường như muốn đưa khoảnh khắc mang tính lịch sử này lên những phương tiện truyền hình của địa phương và quốc gia. Phần thưởng dành cho họ. Thời khắc mang tên Đại lộ Danh vọng của cảnh sát Bắc Carolina.
Họ đã bắt sai người, mà lại muốn đem hắn công bố với toàn thế giới.
Chương 100
Tôi nhận ra viên cảnh sát trưởng Durham ngay lập tức. Anh ta khoảng ngoài bốn mươi tuổi và trông giống như một cựu tiền vệ chuyên nghiệp. Cảnh sát trưởng Robby Hatfield cao khoảng một mét tám, quai hàm bạnh, thân hình khỏe mạnh. Tôi chợt nảy ra một ý nghĩ hoang đường rồ dại rằng biết đâu anh ta là Casanova. Dù sao thì trông cũng giống. Thậm chí anh ta còn hoàn toàn phù hợp với hồ sơ nhân dạng của Casanova.
Thám tử Sikes và Ruskin đang dẫn giải gã tù nhân, tiến sĩ Wick Sachs. Tôi cũng nhận ra một vài thám tử khác ở Durham. Họ đều có vẻ căng thẳng, nhưng khá hân hoan, và gần như nhẹ nhõm. Người Sachs ướt đẫm. Trông hắn đầy vẻ tội lỗi.
Mày có phải Casanova không? Rốt cuộc mày có phải gã Quái vật không? Nếu vậy thì mày đang có âm mưu gì? Tôi muốn hỏi Sachs hàng trăm câu hỏi, nhưng không thể.
Nick Ruskin và Davey Sikes nói chuyện phiếm với đồng nghiệp trong hội trường đông đúc. Hai thám tử này khiến tôi nhớ đến mấy tay vận động viên chuyên nghiệp mà tôi biết ở DC. Đa số họ thích được làm tâm điểm của sự chú ý; một số người coi đó là mục đích sống. Hầu hết cảnh sát Durham dường như cũng cảnh vẽ như vậy.
Mái tóc bóng bẩy của Ruskin chải ngược ra đằng sau, dính chặt vào đầu. Tôi nhận thấy anh ta đã sẵn sàng làm tâm điểm. Davey Sikes cũng vậy. Tôi muốn nói với họ rằng Hai thằng cha này cần được liệt vào diện các bác sĩ bị tình nghi. Chuyện này chưa kết thúc đâu! Nó chỉ vừa mới bắt đầu. Tên Casanova thực sự đang cổ vũ cho các người. Có lẽ hắn đang đứng đâu đó trong đám đông.
Tôi tiến đến gần Wick Sachs. Tôi cần quan sát mọi thứ diễn ra tại đây một cách rõ ràng nhất. Cảm nhận. Theo dõi và lắng nghe. Thấu hiểu bằng cách nào đó.
Vợ và hai đứa con xinh xắn của Sachs bị giữ trong phòng ăn ngoài tiền sảnh. Trông họ đầy tổn thương, đau buồn và bối rối tột độ. Họ biết ở đây có chuyện không ổn. Gia đình Sachs nhìn có vẻ vô tội.
Cảnh sát trưởng Robby Hatfield và Davey Sikes cuối cùng cũng nhìn thấy tôi. Sikes làm tôi nhớ đến con chó săn cưng của vị cảnh sát trưởng này. Giờ anh ta đang “chỉ” vào tôi.
“Tiến sĩ Cross, cảm ơn anh đã giúp đỡ chúng tôi trong vụ này.” Cảnh sát trưởng Hatfield hào hiệp nói với tôi trong thời điểm vinh quang đó. Tôi quên mất rằng mình chính là người đã đem bức ảnh của Sachs từ căn hộ của Kẻ Lịch Thiệp ở Los Angeles đến. Thật là một công việc điều tra vĩ đại… thật là một manh mối hợp lý chết tiệt.
Tất cả đều sai lầm. Cảm nhận sai và phán đoán sai. Đây chỉ là một cái bẫy trong kế hoạch đầu tiên, và nó đã thành công mỹ mãn. Casanova sắp bỏ trốn, hắn sắp té rồi. Hắn sẽ không bao giờ bị tóm cổ.
Cuối cùng, cảnh sát trưởng Durham chìa tay ra. Tôi nắm lấy tay anh ta mà bóp chặt, giữ một lúc lâu.
Tôi nghĩ rằng anh ta sợ tôi ra ngoài đứng trước máy quay cùng anh ta. Đến giờ phút này, Robby Hatfield vẫn mang dáng vẻ của một nhà cầm quyền dân chủ. Anh ta cùng các thám tử ngôi sao chuẩn bị đưa Wick Sachs ra diễu hành bên ngoài. Đây sẽ là một thời điểm huy hoàng chói sáng dưới ánh trăng tròn và đèn máy quay cực mạnh. Chỉ thiếu mỗi tiếng chó săn sủa inh ỏi nữa thôi.
“Tôi biết mình đã giúp các anh tìm thấy hắn, nhưng Wick Sachs không làm điều đó,” tôi nói thẳng vào mặt Hatfield. “Anh bắt giữ sai người rồi. Để tôi nói cho anh biết tại sao. Cho tôi mười lăm phút ngay đi.”
Anh ta mỉm cười với tôi, một nụ cười kẻ cả chết tiệt. Gần như thể anh ta bị hóa đá ngay khoảnh khắc đó. Cảnh sát trưởng Hatfield rời khỏi chỗ tôi bước ra ngoài.
Anh ta bước ra trước ánh đèn máy quay truyền hình sáng chói, đóng vai của mình rất hoàn hảo. Anh ta mải mê với chính mình đến nỗi gần như quên mất Sachs.
Casanova chính là kẻ đã gọi điện thông báo về những món đồ lót phụ nữ, tôi thầm nghĩ. Tôi đã gần đoán ra kẻ đó là ai. Casanova đã làm điều này. Chính Casanova đứng đằng sau tất cả.
Tiến sĩ Wick Sachs đi qua tôi khi họ dẫn phạm nhân ra bên ngoài. Hắn mặc áo thun trắng và quần đen. Bộ quần áo đẹp đẽ ướt đẫm mồ hôi. Tôi tưởng tượng hắn cũng đang bơi trong giày, đôi giày lười màu đen khóa vàng ấy. Tay bị còng sau lưng. Tất cả vẻ kiêu ngạo ban đầu đều bay biến sạch.
“Tôi không làm gì cả,” hắn nói với tôi bằng giọng nghẹn ngào, yếu ớt. Đôi mắt khẩn nài. Chính hắn cũng không tin nổi. Rồi hắn phun ra điều lâm ly nhất. “Tôi không làm tổn thương phụ nữ. Tôi yêu họ.”
Khi đứng trên hiên nhà Sachs, một ý nghĩ điên rồ và vô cùng choáng váng vụt qua khiến tôi sững sờ. Cứ như thể tôi đang nhào lộn giữa chừng thì dừng lại vậy. Thời gian dừng lại. Đây chính là Casanova! Tôi chợt hiểu.
Wick Sachs là mô hình ban đầu chịu trận thay Casanova. Ngay từ đầu lũ quái vật đã lên kế hoạch đó; chúng đã có người giơ đầu chịu báng cho những vụ giết người hoàn hảo của chúng và cho de Sade[1] - như những chuyến phiêu lưu vậy.
[1] Nhà quý tộc, nhà văn, nhà Cách mạng người Pháp, nổi tiếng với những tiểu thuyết bạo dâm và khổ dâm.
Tiến sĩ Wick Sachs thực sự là Casanova, nhưng không phải là một trong những gã quái vật. Casanova cũng chỉ là bình phong. Hắn không biết gì về “kẻ sưu tập” thực sự. Hắn chẳng qua chỉ là một nạn nhân khác.
Chương 101
“Tôi là Vị Khách Lịch Thiệp,” Will Rudolph kịch cỡm cúi chào tự giới thiệu. Gã khoác lên mình một tấm áo vest dạ tiệc, cà vạt đen, áo sơ mi kiểu lễ phục. Tóc buộc đuôi ngựa. Hắn đã chuẩn bị hoa hồng trắng dành cho dịp đặc biệt này.
“Và mọi người ở đây đều biết tôi là ai rồi nhỉ, thưa các quý cô. Trông tất cả đều rất đáng yêu,” Casanova nói từ chỗ ngồi của hắn. Hắn mặc bộ đồ tương phản một trời một vực với cộng sự của mình. Quần jean bó sát màu đen. Đôi giày cao bồi đen. Không mặc áo sơ mi. Cơ bụng sáu múi. Hắn đeo một chiếc mặt nạ kinh dị màu đen với các đường sọc vẽ tay màu xám nhạt.
Hai tên sát nhân giới thiệu bản thân trong khi tất cả những người phụ nữ bị triệu tập tại phòng khách ở nơi ẩn náu của chúng. Họ xếp hàng trước một cái bàn dài.
Họ được thông báo trước rằng đây sẽ là một dịp kỷ niệm đặc biệt. “Con chó điên Casanova cuối cùng đã bị bắt,” Casanova nói với họ. “Tin tức nói vậy. Hoá ra hắn là một tân giáo sư đại học tâm thần nào đó. Đến bây giờ các cô còn trông cậy vào ai nữa được chứ ?”
Những phụ nữ được yêu cầu phải mặc trang phục dự tiệc chỉnh tề, bất cứ thứ gì phù hợp cho một buổi tối hẹn hò đặc biệt. Đầm dạ hội cổ trễ, giày cao gót đi kèm với tất trong suốt, chuỗi hạt ngọc trai hoặc bông tai dài. Ngoài ra không còn trang sức nào khác. Trông họ thật sự “thanh lịch”.
“Chỉ có bảy quý cô xinh đẹp ở đây thôi sao,” Rudolph nói khi gã và Casanova nhìn những người phụ nữ bước vào phòng khách xếp thành một hàng tiếp đón. “Anh quá kén chọn rồi. Casanova nguyên bản chỉ là một người tình tham lam, và không hề kén cá chọn canh chút nào.”
“Anh phải thừa nhận rằng bảy cô gái đều rất xuất chúng chứ,” Casanova nói với đồng bọn. “Bộ sưu tập của tôi là một kiệt tác, kiệt tác vĩ đại nhất thế giới.”
“Tôi hoàn toàn đồng ý với anh,” Kẻ Lịch Thiệp nói. “Họ đẹp như tranh vẽ vậy. Chúng ta bắt đầu chứ ?”
Chúng đồng ý chơi một trò chơi yêu thích quen thuộc. “Số bảy may mắn.” Vào những lúc khác thì nó đã từng là “số bốn may mắn,” “số mười một may mắn,” “số hai may mắn.” Thực tế thì đây là trò chơi của Kẻ Lịch Thiệp. Đêm nay là đêm của gã. Có lẽ cũng sẽ là đêm cuối cùng của bọn chúng tại ngôi nhà này.
Chúng thủng thẳng đi dọc hàng tiếp đón. Đầu tiên, chúng nói chuyện với Melissa Stanfield. Melissa mặc váy lụa bó sát màu đỏ. Mái tóc vàng dài búi lệch sang một bên. Cô gái khiến Casanova nhớ đến Grace Kelly trẻ trung.
“Em vẫn giữ mình cho tôi sao?” Kẻ Lịch Thiệp hỏi.
Melissa hé miệng cười bẽn lẽn. “Tôi để dành trái tim mình cho ai đó.”
Will Rudolph mỉm cười trước câu trả lời khôn ngoan. Gã lướt mu bàn tay trên má cô. Bàn tay gã từ từ rờ rẫm xuống cổ họng cô và khắp bầu vú săn chắc. Cô gái cam chịu mà không hề biểu hiện sự khiếp đảm hay hoảng sợ nào. Đó là một trong những quy tắc khi trò chơi đang diễn ra.
“Em chơi trò nhỏ này giỏi, giỏi lắm,” gã nói. “Em thật là một người chơi đáng ngưỡng mộ, Melissa à.”
Naomi Cross là người tiếp theo trong hàng. Cô mặc váy dự tiệc màu ngà. Rất hợp thời trang. Lẽ ra cô đã là hoa khôi trong bữa tiệc của một công ty luật Washington nào đó. Casanova cảm thấy hơi choáng váng khi ngửi thấy mùi nước hoa của cô. Lòng hắn thôi thúc không để Kẻ Lịch Thiệp xâm phạm đến cô. Xét cho cùng, hắn cũng hơi ngán ông chú Alex Cross của cô.
“Chúng ta sẽ quay trở lại với Naomi sau,” Kẻ Lịch Thiệp nói. Gã nhẹ nhàng hôn lên tay cô. “Rất hân hạnh.”
Rudolph gật đầu, rồi dừng lại ở người phụ nữ thứ sáu trong hàng ngũ tiếp đón. Gã quay đầu, đưa mắt dò xét cô gái cuối cùng, sau đó quay nhìn lại cô gái thứ sáu.
“Em rất đặc biệt,” hắn nói nhẹ nhàng, gần như ngại ngùng. “Thực sự là quá xuất chúng.”
“Đây là Christa,” Casanova vừa nói vừa cười vẻ hiểu biết.
“Đêm nay, tôi sẽ cùng hẹn hò với Christa,” Kẻ Lịch Thiệp hào hứng thốt lên. Gã đã lựa chọn. Casanova đã tặng gã một món quà - mặc gã làm gì thì làm như gã thích.
Christa Akers cố gắng mỉm cười. Đó là quy tắc của căn nhà. Nhưng cô không thể. Đó chính là điều hắn đặc biệt thích ở cô: sự sợ hãi thú vị trong đôi mắt.
Gã đã sẵn sàng chơi trò hôn người con gái.
Lần cuối cùng.