“Hừ, tìm chết.”
Tuyết Thiên Ngạo hừ lạnh một tiếng, tay giơ lên, lập tức chộp lấy trường tiên của đối phương trong tay, tiện đà kéo mạnh ra phía sau. Chỉ thấy thiếu nữ cầm roi kia, cả người lẫn roi đều bị nhấc bổng lên, bay về phía trước.
“Á…” Thiếu nữ cầm roi kinh hãi kêu to, trong khoảnh khắc nhất thời quên mất việc ngưng tụ chân khí để bảo vệ bản thân.
“Mau, bảo vệ công chúa!” Mấy nam tử có vẻ ngoài quý công tử phía sau nàng ta lập tức hét lớn, đồng thời cả người cũng theo đó mà bay ra ngoài.
Ở Hỗn Độn Đại Lục, trừ phi bẩm sinh không thể tu luyện chân khí, nếu không thì dù là hạng công tử bột vô dụng đến đâu, ít nhất cũng phải có trình độ Thần Giả.
Tất nhiên, trình độ Thần Giả hoàn toàn không cần phải tự mình khổ tu. Những công tử xuất thân danh môn, quyền quý này, dưới sự nâng đỡ của gia tộc, chỉ cần dùng đan dược và linh thảo là có thể nâng chân khí lên đến trình độ Thần Giả. Còn từ Thần Giả trở lên, thì phải dựa vào bản thân.
Cho nên, bay người cứu một mạng người đối với đám công tử bột này mà nói, thật sự chẳng tính là gì.
Thế nhưng, Tuyết Thiên Ngạo nào cho họ cơ hội đó, ngưng tụ chân khí, hóa khí thành băng.
Bốp bốp bốp... Đánh cho đám người kia rơi rụng từng tên một.
Bịch bịch bịch...
Như mưa rơi, từng người một từ giữa không trung rơi thẳng xuống đất.
Ái ôi...
Cả đám ngã lăn lóc, kêu la thảm thiết. Người qua đường thấy tình hình không ổn liền lập tức tản đi, các cửa tiệm trên phố cũng vội vàng đóng cửa.
Con phố náo nhiệt thoáng chốc trở nên lạnh lẽo.
Thiếu nữ cầm roi bò dậy từ dưới đất, chẳng màng đến bụi bặm trên người, tức giận đùng đùng đe dọa Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo: “Các ngươi to gan thật, dám ra tay với bổn công chúa ở Hoàng thành Milan. Các ngươi đừng hòng chạy, cứ chờ đó cho ta, ta tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi.”
Nói xong, liền chạy về hướng hoàng cung.
Những người khác thấy tình hình như vậy, cũng lồm cồm bò dậy, nối gót chạy theo.
Tuyết Thiên Ngạo đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích, coi như không khí hoàn toàn.
Lạnh lùng... Đường đường là Tinh Không Chi Thần, ra tay với đám người dưới trình độ Thiên Thần thật sự có cảm giác như người lớn bắt nạt trẻ con vậy. Nếu không phải nhóm người này ra tay làm Đông Phương Ninh Tâm bị thương, Tuyết Thiên Ngạo thậm chí còn chẳng buồn động thủ.
Loại người này, trong mắt Tuyết Thiên Ngạo cũng chỉ như kiến cỏ, hắn nhẹ nhàng vươn tay là có thể bóp chết.
Thiếu niên bị thương nhìn thấy cảnh này, cười khổ hai tiếng, trong lòng thầm nghĩ, phen này phiền toái lớn rồi, phải nhanh chóng để hai người này rời đi, không thể để họ vì mình mà gặp chuyện.
Thiếu niên bị thương hành đại lễ với Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, rất cung kính nói: “Hô Diên Đoan Duệ đa tạ hiền phu phụ ra tay tương trợ, ơn cứu mạng này, ngày sau Đoan Duệ nhất định sẽ báo đáp. Hôm nay Đoan Duệ không dám giữ hai vị lại nữa, kính mong hai vị mau rời đi.”
Đánh kẻ bé không sao, nhưng làm bị thương mấy người này, chắc chắn sẽ dẫn đến phiền toái lớn hơn.
Thiếu nữ cầm roi là công chúa của đế quốc, còn mấy nam tử phía sau nàng ta đều là con cháu quyền quý. Làm bị thương những kẻ này, đám lão già trong nhà họ chắc chắn sẽ ra mặt đòi lại công bằng cho con cháu chúng.
Nếu không phải vì vậy, sao hắn lại cam chịu để nhóm người này đánh mắng. Hắn, Hô Diên Đoan Duệ, dù có tệ hại đến đâu, đánh đám sâu mọt này vẫn không thành vấn đề.
Hai người trước mắt này đã cứu hắn, tuyệt đối không thể để họ bị mình làm liên lụy.
Hô Diên Đoan Duệ chân thành nhìn Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, thầm cầu xin họ rời đi.
“Không cần lo lắng cho chúng ta, đã ra tay thì ta gánh vác được hậu quả.” Đông Phương Ninh Tâm phất tay, ra hiệu thiếu niên không cần để tâm.
Nàng và Tuyết Thiên Ngạo đâu phải thiếu niên nhiệt huyết bồng bột, sao lại không hiểu hậu quả của việc đánh mấy kẻ này.
Cao thủ cấp Đại Thần Thông mà thôi.
Nàng và Tuyết Thiên Ngạo thật sự không sợ.
Đánh một trận cũng tốt, càng làm náo động ở Hỗn Độn Đại Lục, danh tiếng của họ mới vang xa được. Biết đâu đấy, không cần họ đi tìm, con trai và con gái sẽ tự tìm đến.
Thiếu niên bị thương thấy Đông Phương Ninh Tâm như vậy, không kìm được lại khuyên nhủ: “Phu nhân, thiếu nữ cầm roi làm bị thương ta kia là con gái út của Hoàng hậu đế quốc Milan, rất được hoàng thất cưng chiều. Hôm nay hai người vì ta mà làm nàng ta bị thương, hoàng thất nhất định sẽ nổi giận. Ta biết hiền phu phụ không sợ trở thành kẻ thù của hoàng thất, nhưng Hô Diên Đoan Duệ vẫn cảm thấy không cần thiết, bị hoàng đế quấn lấy rất phiền phức.”
Đúng như Đông Phương Ninh Tâm nghĩ, Hô Diên Đoan Duệ này quả là kẻ linh hoạt. Một lời nói ra đã nhận hết mọi trách nhiệm về mình, gạt Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo ra ngoài, vừa khuyên họ rời đi lại vừa nói lời hay ý đẹp, khiến người nghe vô cùng dễ chịu.
“Được rồi, đừng nói những chuyện này nữa. Vết thương trên người ngươi rất nghiêm trọng, có mấy chỗ ám thương chặn đứng chân khí, nếu không đả thông ngay thì sau này ngươi sẽ mãi mãi dừng chân ở mức Thiên Thần. Nhắm mắt lại, thả lỏng đi.” Đông Phương Ninh Tâm nhẩm tính một chút, nàng hẳn là có đủ thời gian để châm cứu.
Nàng lấy kim vàng trong lòng ra, ra hiệu cho Hô Diên Đoan Duệ quay lưng lại với mình.
“Phu nhân là châm sư?” Trong mắt Hô Diên Đoan Duệ thoáng qua vẻ cuồng hỉ.
Tình trạng cơ thể mình, tất nhiên hắn hiểu rõ.
Thế nhưng...
Dù hắn là con trai của công chúa đế quốc Milan, nhưng Hô Diên gia đã phạm sai lầm lớn trong cuộc đại chiến mười tám năm trước, cả tộc bị giết sạch, mẹ hắn cũng chết, Hô Diên gia chỉ còn lại một mình hắn.
Hoàng đế nể tình hắn có huyết mạch hoàng thất, miễn cưỡng thu nhận hắn, nhưng lại không xem hắn ra gì.
Hắn ăn nhờ ở đậu, có miếng cơm ăn đã là tốt lắm rồi, nào có khả năng tìm đan dược hay châm sư để chữa trị vết thương trên người.
“Là châm sư, cho nên ngươi không cần lo cho chúng ta, trước tiên lo cho bản thân ngươi đi.” Đông Phương Ninh Tâm khẽ cười, trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng, lấp lánh ánh sáng được gọi là dịu dàng.
Hô Diên Đoan Duệ nhìn đến ngẩn ngơ...
“Nương...” Vô thức thốt lên một tiếng, từ ngữ mà trong lòng khao khát nhất.
Nếu nương hắn còn sống, hẳn cũng sẽ nhìn hắn dịu dàng như thế này.
Đông Phương Ninh Tâm ngẩn ra, sau đó lại khẽ cười: “Ta không phải nương ngươi, đừng nhận bừa.”
Hô Diên Đoan Duệ lập tức hoàn hồn, xấu hổ xin lỗi Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo. Hai người không để ý, lắc đầu. Nhân lúc Hô Diên Đoan Duệ toàn thân thả lỏng, kim vàng trong tay Đông Phương Ninh Tâm liền bay ra.
“Đừng động.”
Hô Diên Đoan Duệ rất phối hợp, đứng yên tại chỗ mặc cho Đông Phương Ninh Tâm châm cứu.
Hắn tin vị phu nhân trước mặt này, hắn nhìn thấy ánh mắt quan tâm trong mắt vị phu nhân này, ánh mắt loại này hắn chỉ thấy trong mơ...
Hắn nghĩ, vị phu nhân này chắc hẳn cũng là người đã làm mẹ, nếu không sẽ không có ánh mắt từ ái như vậy.
---❊ ❖ ❊---
Đông Phương Ninh Tâm tính toán rất chuẩn, khi nàng châm mũi kim vàng cuối cùng vào huyệt vị của Hô Diên Đoan Duệ, trong không khí truyền đến một luồng sát khí.
Hô Diên Đoan Duệ giật mình, toàn thân cứng đờ, kim vàng rung lên.
Sắc mặt Đông Phương Ninh Tâm ngưng trọng, một luồng sức mạnh ôn hòa truyền vào trong cơ thể Hô Diên Đoan Duệ: “Tiểu tử, lo tốt cho bản thân là được, ở đây giao cho chúng ta là xong.”
Luồng sức mạnh này làm dịu đi sự căng thẳng của Hô Diên Đoan Duệ, đồng thời cũng khiến Hô Diên Đoan Duệ trút bỏ nỗi lo âu.
Cặp phu thê trông có vẻ rất bình thường này, vậy mà lại là cao thủ cấp Đại Thần Thông, thật không thể tin nổi, hôm nay hắn đúng là gặp vận may lớn rồi.
Hô Diên Đoan Duệ vừa mới thả lỏng, bên tai liền truyền đến một tiếng gầm giận dữ.
Một nam tử vạm vỡ như gấu lao đến từ đầu đường bên kia, vừa đi vừa mắng: “Chính là các ngươi làm công chúa điện hạ bị thương? To gan thật nhỉ, các ngươi coi mình là ai? Tưởng mình là cha mẹ của Tuyết Thiếu sao? Đến công chúa của đế quốc cũng dám đánh, chán sống rồi phải không...”
Hả?
Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đồng thời dừng động tác trong tay, nhìn về phía đối phương...
Cha mẹ của Tuyết Thiếu?
Không phải là Tuyết Thiếu mà họ đang tìm đấy chứ.
Họ đã nghe ngóng khắp nơi nửa năm nay, hoàn toàn không có tin tức gì của Tuyết Thiếu và Tử Cầm bọn họ, không ngờ đến Hoàng thành Milan, đánh một công chúa, lại nghe được tin tức liên quan.
Hóa ra danh tiếng con trai họ chỉ được lưu truyền trong tầng lớp hoàng thất và quý tộc...
Phen này hay rồi, cuối cùng cũng tìm được con trai bọn họ rồi.
Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo nhìn nhau cười, không hề lo lắng về trận chiến sắp đối mặt.