"Đứa trẻ ngốc." Đông Phương Ninh Tâm đỏ hoe mắt, ôm Tuyết Thiếu vào lòng.
"Con lo lắng cho bọn chúng, chúng ta cũng vậy, nhưng chúng cuối cùng cũng phải lớn lên. Hiện giờ con lo cho chúng, nhưng đã từng nghĩ đến năm xưa khi con một mình đơn độc xông pha vào Hỗn Độn Đại Lục, tình cảnh hiểm nguy biết bao nhiêu chưa?"
Mặc dù đứa trẻ này chưa bao giờ nói ra, nhưng Đông Phương Ninh Tâm hiểu rõ, một thiếu niên đơn độc đến thế giới lạ, sao có thể không bị người ta ức hiếp.
Nghĩ đến đây, Đông Phương Ninh Tâm lại tự trách mình. Tất cả đều tại bà, đều vì bà mà con trai bà mới phải chịu khổ sở.
"Mẫu thân, điều đó không giống." Giọng Tuyết Thiếu nhỏ đi. Phụ thân và mẫu thân nói đúng, cuộc đời quá thuận buồm xuôi gió, suy cho cùng cũng thiếu đi chút gì đó. Nếu như lúc trước hắn cứ ở lại Trung Châu, hắn cũng sẽ không có được thành tựu như ngày hôm nay.
Cho nên, cho dù có lo lắng đến đâu, hắn cũng tự kiềm chế bản thân, không để mình xuống núi đi tìm Tử Cầm và Tử Kỳ, chỉ âm thầm thông báo cho Hỗn Độn Tháp, bảo họ chú ý một chút. Một khi Tử Cầm và bọn họ gặp nguy hiểm, sẽ lập tức xuất thủ tương trợ.
"Có gì mà không giống? Chúng là con trai ta, con cũng vậy. Năm đó con không có bất kỳ chỗ dựa nào, đừng nói đến việc có người ra mặt giúp con, ngay cả một người an ủi con cũng không có, vậy mà con một mình vẫn vượt qua được. Tử Cầm và Tử Kỳ cũng có thể làm được, hơn nữa bốn đứa trẻ đó rất hạnh phúc, có người anh tốt như con, chúng ở Hỗn Độn Đại Lục, nếu thực sự gặp chuyện, còn có thể báo tên con ra, còn có thể tìm Hỗn Độn Tháp cầu cứu, chúng hơn con năm đó quá nhiều rồi." Đông Phương Ninh Tâm biết mình có chút thiên vị, nhưng bà thực sự đau lòng cho đứa con trai lớn. Đứa trẻ này đã chịu quá nhiều khổ cực.
Tuyết Thiếu vừa thấy tình hình này, liền biết mẫu thân lại tự trách mình, vội vàng dừng chủ đề này lại.
"Mẫu thân, chúng ta đừng nói chuyện này nữa, những chuyện đó đã qua rồi, hiện giờ chúng ta chẳng phải vẫn rất ổn sao? Nếu nói về khổ cực, năm xưa người và phụ thân cũng tay không tấc sắt, đánh chiếm cả thiên hạ ở Trung Châu và Hồng Hoang đó thôi. Con cũng đâu có làm gì, chẳng qua là đi theo con đường cũ của hai người mà thôi, người nhìn xem, hiện giờ con chẳng phải vẫn rất tốt sao."
Lời này quả thực không sai. Thiên hạ này, không có việc gì là ngồi mát ăn bát vàng, nếu không có nỗ lực ban đầu, sao hắn có thể có được địa vị chí cao vô thượng ngày hôm nay. Muốn thu hoạch, thì nhất định phải bỏ ra.
"Đấng nam nhi đại trượng phu, chịu chút khổ sở thì đáng là bao." Tuyết Thiên Ngạo tán đồng gật gật đầu. Hai cha con hiếm khi có cùng một cách nhìn về một sự việc.
Việc này mọi người đều ngầm hiểu mà không nhắc lại nữa, Tuyết Thiếu tiếp tục truy hỏi Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo: "Phụ thân, mẫu thân, hai người thực sự không xuống núi sao? Cùng lắm thì chúng ta không đi dạy dỗ Diêm Quân nữa, chúng ta đi dạy dỗ Lăng Lan Các là được chứ gì? Cái gan của Lăng Lan Các này thật to, ngay cả muội muội của con mà chúng cũng dám bắt nạt."
Đông Phương Ninh Tâm không đáp lời, mà nhìn về phía Tuyết Thiên Ngạo, trong mắt Tuyết Thiên Ngạo xẹt qua một tia khinh thường, sau đó lắc lắc đầu.
"Phụ thân con không đồng ý, chúng ta sẽ không đi." Trong việc này, Đông Phương Ninh Tâm vẫn nghe theo Tuyết Thiên Ngạo, nhưng để Tuyết Thiếu bớt bất mãn, Đông Phương Ninh Tâm vẫn giải thích: "Lăng Lan Các mười phần là đã biết thân phận của Tử Thư rồi, Diêm La Thập Điện dù có bảo mật tốt đến đâu cũng không địch lại thám tử. Tình hình chúng ta có thể tra ra, Lăng Lan Các chắc chắn cũng có thể tra ra. Chúng cầu cứu Hỗn Độn Tháp, đoán chừng là muốn mượn việc này nói cho chúng ta biết, trước đó chúng không biết thân phận của Tử Thư nên mới đắc tội. Còn một lý do nữa... ta thấy Lăng Lan Các cầu cứu là giả, ép chúng ta không được dùng thế lực của Hỗn Độn Tháp để đối phó với chúng mới là thật."
Khả năng này Tuyết Thiếu cũng đã nghĩ tới, cho nên hắn mới khuyên nhủ Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo xuống núi. Hỗn Độn Tháp không phải là nhà của Tuyết Thiếu, Tuyết Thiếu không thể vì việc tư mà điều động Hỗn Độn Tháp, nếu không, người của Hỗn Độn Đại Lục sẽ không phục Hỗn Độn Tháp, uy quyền của Hỗn Độn Tháp sẽ bị người ta nghi ngờ.
"Phụ thân, mẫu thân, hai người không lo lắng sao? Các chủ Lăng Lan Các này quá xảo quyệt." Cho dù chưa từng gặp mặt, Tuyết Thiếu cũng quyết định ghét hắn.
"Hừ... nếu ngay cả một Lăng Lan Các mà cũng không giải quyết nổi, thì hắn có tư cách gì mà cưới con gái ta." Tuyết Thiên Ngạo lạnh lùng nói. Ngay khi Tuyết Thiếu tưởng rằng chuyện này không còn đường thương lượng, Tuyết Thiên Ngạo lại nói: "Con có thể cùng Tử Tô thúc thúc xuống núi, nhưng chỉ cho phép xem kịch, không được động thủ."
Tuyết Thiếu do dự một chút, gật gật đầu: "Vậy được rồi, con đi tìm Tử Tô thúc thúc, xuống núi xem thử, con không yên tâm."
Khóe miệng Tuyết Thiên Ngạo nhếch lên. Rất tốt, đuổi được hai kẻ bám người đi rồi.