Tử Thư không ngốc, nàng chỉ là lười nghĩ đến những chuyện không liên quan tới mình.
Khi nguy hiểm đã trừ khử, Tử Thư liền bình tĩnh lại, nhìn về hướng Diêm Quân rời đi, nhíu mày suy tư.
Suy nghĩ một chút, Tử Thư liền hiểu ra, vấn đề nằm ở Phán Quan Bút trong tay.
Nhìn Phán Quan Bút trong tay, trên mặt Tử Thư thoáng qua một nụ cười khổ.
"Diêm Quân, hóa ra người Diêm Quân lên Hắc Giao Sơn tìm chính là ta, hóa ra Phán Quan Bút là của Diêm Quân, ta thật là ngốc, vậy mà không phát hiện ra Diêm La Điện và Phán Quan Bút kỳ thực có liên hệ. Hóa ra cha mẹ vì muốn đúc Phán Quan Bút cho ta đã tốn biết bao tâm tư."
"Diêm Quân, chuyện này ta cũng có lỗi, cho nên dù thế nào ta cũng cho chàng một cơ hội, cũng là cho chính mình một cơ hội. Trước khi trời tối nếu chàng quay lại, ta sẽ giải thích cho chàng nghe, nếu không quay lại..."
"Thì coi như chúng ta hữu duyên vô phận, ta, Tuyết Tử Thư, tuyệt đối không chấp nhận tạm bợ."
Tử Thư thu Ám Chi Nỗ lại, cầm Phán Quan Bút đứng tại chỗ bất động, nàng đang đợi, đợi Diêm Quân quay về.
Trên quan đạo, không còn sát khí như trước, người qua kẻ lại, khách qua đường nhìn thấy Tử Thư đều không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, nhưng Tử Thư lại như không thấy, mặc người đánh giá.
Thỉnh thoảng có người dùng ánh mắt tham lam nhìn thần khí trong tay Tử Thư, nhưng lại bị sát khí trên người nàng dọa lui.
Tử Thư không biết mình đã đứng bao lâu, nàng chỉ biết mình đứng từ lúc mặt trời đứng bóng, đến khi mặt trời lặn xuống, rồi đến màn đêm buông xuống, thế nhưng Diêm Quân vẫn không quay về.
Nàng muốn đi... nàng đã nói, chỉ đợi đến khi mặt trời lặn, thế nhưng, nàng không nỡ.
Nàng nợ Diêm Quân một lời giải thích, nàng không hy vọng hai người cứ thế bỏ lỡ nhau.
Chỉ là một cây Phán Quan Bút mà thôi!
Diêm Quân đã từng nói, cả đời này sẽ không tranh giành đồ với nàng, nhưng tại sao...
Trăng lên sao sáng, Tử Thư cảm thấy đôi chân mình đã hơi nhũn ra, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, giọt lệ sắp rơi xuống lại sinh sinh thu trở lại hốc mắt.
"Thôi vậy."
Tử Thư xoay người rời đi...
Nhưng đúng lúc này, một bóng người từ trong bóng tối bay ra.
"Người nào?" Cảnh giác của Tử Thư vẫn còn đó, vội vàng quay đầu, Phán Quan Bút trong tay chỉ thẳng về hướng người tới.
"Là chàng?" Trên mặt Tử Thư thoáng qua một nét tổn thương.
"Tử Thư, xin lỗi nàng." Diêm Quân cách Tử Thư một khoảng bằng một cây Phán Quan Bút.
"Xin lỗi? Chàng có gì mà phải xin lỗi ta?" Tử Thư khẽ cười, trong nụ cười ấy lại mang theo sự xa cách và lạnh lùng, tựa như đang nhìn một người xa lạ.
"Tử Thư, ta..." Diêm Quân mở miệng muốn giải thích.
Tử Thư lại ngắt lời chàng: "Không cần nói nữa, ta đều biết cả rồi. Phán Quan Bút là của chàng, người chàng lên Hắc Giao Sơn muốn tìm chính là ta, có đúng không?"
"Phải." Diêm Quân gật đầu.
Kỳ thực chàng căn bản không hề rời đi, chàng vẫn luôn đứng trong tối bảo vệ Tử Thư.
Chàng chỉ là...
Không biết phải đối diện với Tử Thư như thế nào.
Cho đến khi Tử Thư quay người rời đi, chàng mới buộc phải lộ diện, chàng sợ Tử Thư đi mất.
"Đã như vậy, Phán Quan Bút trả lại cho chàng, tất nhiên nếu Diêm thiếu chủ không hài lòng, muốn giết ta, vậy thì cứ ra tay đi." Tử Thư lấy ra một con dao nhỏ, chuẩn bị rạch lòng bàn tay mình, xóa bỏ ấn ký trên Phán Quan Bút.
"Tử Thư, đừng!"
Vào khoảnh khắc Tử Thư hạ dao, Diêm Quân đưa tay ra chặn lại, con dao đâm vào lòng bàn tay Diêm Quân.
"Chàng..." Tử Thư buông tay, trách móc nhìn Diêm Quân, trong mắt có nỗi xót xa đang cố kìm nén.
Nàng không thể xót xa cho người đàn ông này.
Người đàn ông này quá đáng lắm rồi.
Vậy mà lại nghi ngờ nàng, vậy mà lại để nàng đợi một mình ở đây.
"Tử Thư, xin lỗi nàng, nàng tha lỗi cho ta có được không." Diêm Quân biết Tử Thư là người mềm lòng, thuận thế ôm lấy eo Tử Thư, thân hình cao lớn cố chấp tựa vào vai nàng đầy tủi thân, nói một cách đáng thương.
Tử Thư rất khó chịu, muốn đẩy ra nhưng lại không sao đẩy nổi.
Diêm thiếu chủ này đâu có yếu đuối như vẻ ngoài của chàng ta chứ.
"Tử Thư, Tử Thư, tha lỗi cho ta có được không, vừa rồi chỉ là nhất thời ta chưa nghĩ thông suốt." Diêm Quân cố gắng làm cho lực tay đang ôm eo người đẹp của mình nhẹ nhàng hơn một chút, ánh mắt càng thêm đáng thương.
Diêm Quân lúc này tựa như chú cún nhỏ bị người ta bỏ rơi, đáng thương vô cùng.
Tử Thư không đẩy ra nữa, chỉ bực bội quay mặt đi chỗ khác.
Nàng cũng chẳng có gì phải giận, nàng chỉ giận Diêm Quân không tin tưởng mình.
Thế nhưng, nghĩ đến việc mình giấu chàng nhiều chuyện như vậy, việc chàng không tin nàng xem ra cũng không quá đáng lắm.
Nhưng trong lòng nàng khó chịu, nghẹn ứ đến khó chịu.
Vừa nghĩ tới đây, Tử Thư lại đẩy Diêm Quân ra: "Diêm thiếu chủ, xin hãy tự trọng."
Diêm Quân là người thế nào? Chàng đâu phải là Tuyết Thiên Ngạo, bị đẩy ra là chỉ biết ngồi hờn dỗi một mình.
Bị đẩy ra rồi, chàng sẽ không bám lấy lại sao?
"Tử Thư, Tử Thư, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, ta về nhà quỳ ván giặt đồ có được không? Nếu vẫn không được, tùy nàng phạt ta thế nào cũng được, chỉ là đừng không thèm đếm xỉa đến ta. Vừa rồi chỉ là nhất thời ta bị dọa, ta căn bản không hề nghĩ tới Phán Quan Bút lại ở trong tay nàng, phải biết là trước đó ta còn nghĩ, tìm được Phán Quan Bút sẽ tặng cho nàng. Tử Thư, Tử Thư, ta không phải để ý Phán Quan Bút, ta để ý là nàng."
Ta chỉ là sợ nàng tiếp cận ta có mục đích, cho nên mới thất thố như vậy.
Câu nói sau này Diêm Quân không nói ra, chỉ là bàn tay đang ôm Tử Thư hơi siết chặt lại một chút.
Tuy lúc này bầu không khí không tốt, hoàn cảnh cũng tệ, nhưng Diêm Quân cũng hết cách, thuận thế bày tỏ nỗi lòng.
"Chàng, tránh ra đi." Tử Thư vừa giận vừa thẹn.
Có loại người này sao, rõ ràng vẫn còn đang cãi nhau, vậy mà chàng ta...
Nhưng nghe những lời bộc trực như vậy của Diêm Quân, trong lòng nàng thực sự rất vui.
Không uổng công nàng đợi lâu như vậy.
Diêm Quân cười hì hì, lại dựa vào người Tử Thư làm nũng: "Tử Thư, ở bên ngoài cho ta giữ chút thể diện có được không? Về nhà. Về nhà rồi, tùy nàng phạt thế nào cũng được, ta đảm bảo đánh không trả tay, mắng không cãi lại, nàng bảo ta làm gì ta làm đó."
Chàng chưa từng thích một người đến vậy, thích đến mức có thể vì nàng mà từ bỏ kiêu ngạo, buông bỏ nguyên tắc.
"Không có lần sau đâu đấy." Tử Thư bị quấn lấy không còn cách nào, đành mặc kệ Diêm Quân vậy.
Không còn cách nào khác, nhà họ Tuyết không có kiểu đàn ông đeo bám dai dẳng, lại thêm mặt dày như vậy, nàng không biết phải xử lý thế nào.
Với lại... Diêm Quân vẫn luôn ở trong tối bồi nàng, cũng không tính là đã rời đi.
Cho nên, tha lỗi cho chàng lần này vậy.
"Tử Thư, Tử Thư của ta, nàng thật sự quá tốt, quá tốt rồi, vận may lớn nhất đời này của Diêm Quân chính là gặp được nàng." Diêm Quân vui mừng ôm Tử Thư xoay vòng tại chỗ.
"Được rồi, thả ta xuống, ta chỉ là không giận chàng nữa, không có nghĩa là chàng có thể ôm ta tùy tiện. Buông tay, nếu không ta mách đại ca ta, chàng sẽ thảm lắm đấy." Phán Quan Bút lại hiện ra, chắn ở giữa hai người.
"Đại ca?" Diêm Quân lúc này mới nhớ ra, vừa rồi chàng dường như loáng thoáng nghe Tử Thư nói, nàng họ Tuyết?
"Tử Thư, nàng họ Tuyết phải không?" Cả trái tim Diêm Quân đập liên hồi.
Trời ơi, đất hỡi, Diêm Quân chàng từ khi sinh ra đến nay, lần đầu tiên động lòng với một người, vậy mà lại là con cháu nhà họ Tuyết.
Hu hu hu... Diêm Quân chàng muốn cưới một cô nương làm vợ, sao mà khó khăn thế này chứ?
Diêm Quân dường như đã nhìn thấy, con đường cưới vợ của mình gian nan đến nhường nào.