Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 4023 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
077 Ký Sự Hiểu Lầm

❊ ❊ ❊

Tuyết Thiếu và Diêm Quân hai người, vẫn đang ở đó ngươi qua ta lại, đánh đến không biết mệt, nhìn cái thế trận này, một thời nửa khắc sợ là không phân ra thắng bại được.

Luận về thực lực, Tuyết Thiếu và Diêm Quân chênh lệch không bao nhiêu, nếu không, Diêm Quân cũng không thể cùng Tuyết Thiếu tề danh.

Tuy nhiên, điểm Tuyết Thiếu mạnh hơn Diêm Quân là kinh nghiệm chiến đấu, nhưng vì kiêng dè Tử Tô, Tuyết Thiếu cũng không dám xuống tay độc ác, vạn nhất đánh Diêm Quân bị thương, đừng nói là cha mẹ không tha cho hắn, ngay cả Tử Tô cũng sẽ không buông tha hắn.

Nhưng Diêm Quân lại không giống vậy, hắn hận không thể đánh gục Tuyết Thiếu, để Tử Tô nhìn xem, Tuyết Thiếu chỉ được cái mã ngoài mà không dùng được.

Vốn dĩ xung quanh chật kín người vây xem, nhưng vì Lăng Lan Các chủ tự bạo, nên hoảng sợ mà tản đi hết, đám người này đi rồi, bãi đấu trống trải, họ thi triển ra cũng thuận tay hơn nhiều.

Tử Tô đứng một bên, chỉ nhìn không nói.

Nàng biết ca ca sẽ có chừng mực, sẽ không làm thương Diêm Quân.

Nhưng, Vô Nhai lại không có kiên nhẫn, hắn đã quyết đoán kết thúc trận chiến với Lăng Lan Các, nên chẳng có hứng thú chờ đợi Tuyết Thiếu ở đây, Vô Nhai không nể mặt mà quát lớn: "Thằng nhóc thối, cho ngươi một nén nhang thời gian, không giải quyết xong thì cút cho ta."

Tuyết Thiếu dường như bị giật mình, thân hình khựng lại, để lộ ra sơ hở, Diêm Quân lập tức xuất chiêu, một quyền đánh tới, đôi mắt Tuyết Thiếu xoay chuyển, lóe lên ánh nhìn quỷ dị, không những không tránh mà còn khom người xuống.

"Bịch..." Một quyền của Diêm Quân nện thẳng vào mặt Tuyết Thiếu.

Quyền này nện vô cùng chắc chắn, dù Tuyết Thiếu đã chuẩn bị từ trước cũng thấy không dễ chịu gì, một tiếng "bịch" vang lên liền ngã xuống đất, chỉ cảm thấy trên mặt đau rát.

"Đau thật, lỗ to rồi." Khoảnh khắc ngã xuống, Tuyết Thiếu hối hận vô cùng.

Một đời anh minh của hắn.

Hu hu... Cha ơi, mẹ ơi, đến lúc đó hai người nhất định phải báo thù cho con.

Tuyết Thiếu nằm trên mặt đất vô cùng an tâm, dứt khoát nằm im không động đậy.

"Ca ca..." Sắc mặt Tử Tô thay đổi, vội vàng xông tới, đỡ Tuyết Thiếu dậy, đồng thời không nể mặt chút nào, đá một cước vào bụng Diêm Quân.

Nghe Tử Tô gọi "Ca ca", Diêm Quân sững sờ.

Ca ca?

Đây là ca ca nào của Tử Tô? Chẳng lẽ là Tuyết Thiếu?

Không phải chứ...

Lần đầu tiên Diêm Quân hiểu được cái gì gọi là hối hận tột cùng.

Tử Tô, sao nàng không nói sớm, biết vậy vừa rồi cứ đứng im cho đối phương đánh, không đánh trả là được rồi.

Tương lai đại cữu tử, hắn chết chắc rồi.

Cho nên, một cước này của Tử Tô, hắn rõ ràng có thể né được, nhưng lại cứng ngắc chịu lấy, giống như Tuyết Thiếu, ngã nhào xuống đất.

"Thằng nhóc vô dụng." Vô Nhai cùng Tần Dực Phong, Công tử Tô mấy người đi tới, đỡ Tuyết Thiếu dậy, nhìn nửa bên mặt đỏ sưng của Tuyết Thiếu, trong lòng thầm bái phục.

Thằng nhóc này, lần này thật sự là chịu chơi lớn rồi, lại dám đưa mặt cho Diêm Quân đánh, thật đủ tàn nhẫn.

"Xuy... đau." Tuyết Thiếu hít một hơi, trừng mắt nhìn Diêm Quân đang ngã trên mặt đất.

Thằng nhóc thối, muốn cưới em gái ta, chỉnh chết ngươi.

Diêm Quân méo xệch mặt, nhìn Tử Tô đầy vẻ đáng thương.

Gặp phải đại cữu tử tâm tư quỷ dị thế này, hắn thật sự quá xui xẻo.

Tử Tô, ta bị oan mà, là anh trai nàng tính kế ta.

Diêm Quân vô thanh khống cáo, tiếc rằng Tử Tô thậm chí lười liếc nhìn hắn một cái, sớm đã chạy đến trước mặt Tuyết Thiếu, ân cần hỏi han, nhân tiện thay Diêm Quân xin lỗi.

Tử Tô cũng đâu phải kẻ ngốc, nàng đương nhiên hiểu Tuyết Thiếu là cố ý, cho nên sớm đá Diêm Quân một cước, nàng ra tay chắc sẽ nhẹ hơn so với Vô Nhai thúc thúc bọn họ.

Nhưng khi nhìn khuôn mặt sưng đỏ của Tuyết Thiếu, Tử Tô lại cảm thấy cước vừa rồi của mình quá nhẹ, tuy rằng trong chuyện này có sự tính kế của Tuyết Thiếu, nhưng việc mặt Tuyết Thiếu bị thương là sự thật không thể chối cãi.

"Ca ca, xin lỗi." Tử Tô nhẹ nhàng thổi vào khuôn mặt sưng đỏ của Tuyết Thiếu, vẻ mặt đầy áy náy.

"Không sao, không đau." Tuyết Thiếu mỉm cười an ủi, sau đó lại vẻ mặt ảm đạm nói: "Tử Tô, ta cố tình để hắn đánh, ta chỉ muốn xem, hắn có tin tưởng em gái ta hay không, kết quả lại phát hiện hắn căn bản không tin nàng, vừa thấy nàng ở cùng nam nhân khác, không hỏi trắng đen phải trái đã đánh." Tuyết Thiếu vẻ mặt đau lòng, ánh mắt nhìn Tử Tô mang theo chút thương xót.

Sắc mặt Tử Tô thay đổi, nắm chặt nắm đấm nhỏ. Ca ca nói không sai, Diêm Quân không tin nàng.

"Tử Tô, không phải, chuyện không phải như vậy." Diêm Quân được người của Diêm La Thập Điện đỡ lấy, khập khiễng đi tới, nghe thấy lời buộc tội vô căn cứ của Tuyết Thiếu, lại lần nữa nước mắt rơi như mưa.

Dùng ánh mắt nói với Tuyết Thiếu: Đại cữu tử, ta sai rồi.

Biết hay không biết Tuyết Thiếu là ai, có thể thất lễ, nhưng bây giờ thì không được.

Mà người của Diêm La Thập Điện, sau khi nghe cách xưng hô của Tử Tô, trong mắt căn bản không còn Thiếu chủ, từng người từng người nhìn Tuyết Thiếu với ánh mắt nóng bỏng.

Là Tuyết Thiếu đó, Tuyết Thiếu đó.

Tuyết Thiếu danh động đại lục, phong hoa hỗn độn đang ở ngay trước mặt họ kìa.

Thật kích động, thật kích động quá.

Tuyết Thiếu trông thật đẹp trai. (Bỏ qua vết thương trên mặt).

Phong thái Tuyết Thiếu thật tốt. (Bỏ qua nỗi khổ của Thiếu chủ họ).

Tuyết Thiếu thật gần gũi. (Bỏ qua những giọt nước mắt của Thiếu chủ họ).

Người của Diêm La Thập Điện nghe vậy, sát khí đùng đùng nhìn Diêm Quân.

Thiếu chủ... ngài quá đáng rồi, đều tại ngài, hại chúng ta không thể mời Tuyết Thiếu đến Diêm La Thập Điện.

Diêm Quân có khổ khó nói, chỉ có thể trừng mắt nhìn lại.

Hắn và Tuyết Thiếu tề danh có được không, hắn cũng không kém Tuyết Thiếu hơn bao nhiêu, đám người này có cần thiết phải vậy không?

Đương nhiên là có rồi...

Người của Diêm La Thập Điện, Diêm Quân ngày nào cũng nhìn, nhưng Tuyết Thiếu thì không phải ngày nào cũng thấy được.

Vật hiếm mới quý mà, Diêm Quân đương nhiên không đáng tiền.

Khụ khụ, Diêm Quân đi tìm, đoán chừng cũng không đáng tiền rồi, ai bảo hắn đánh Tuyết Thiếu, lại còn đánh vào khuôn mặt mà Tuyết Thiếu tự hào nhất...

"Tuyết Thiếu, chuyện vừa rồi có nhiều hiểu lầm, Diêm Quân ở đây xin lỗi Tuyết Thiếu." Diêm Quân trong lòng thở dài.

Anh hùng khí đoản mà.

Nếu không phải vì Tử Tô, hắn chắc chắn sẽ nện thêm một quyền vào mặt Tuyết Thiếu để cân bằng lại.

Người đàn ông này, thật quá đáng ghét, tính kế hắn mà còn cười vô hại thế kia.

"Hiểu lầm? Một câu hiểu lầm là có thể xí xóa chuyện đánh đại ca ta sao?" Người thảo phạt Diêm Quân không phải ai khác, chính là Tử Tô.

Vô Nhai cùng Công tử Tô mấy người, vui vẻ đứng một bên xem kịch.

Diêm Quân, ngươi tự cầu phúc đi, không trải qua phong vũ sao thấy được cầu vồng.

"Chẳng phải nàng cũng đánh ta sao." Diêm Quân ủy khuất tột cùng, thấy sắc mặt Tử Tô không đúng, lại vội vàng nói: "Tử Tô, đại ca vừa rồi nói không đúng, ta không hề không tin nàng. Ta vừa rồi chỉ là cùng đại cathiết tha một chút, không có ác ý, nàng xem chúng ta ngay cả chân khí cũng không dùng tới, quyền vừa rồi là thất thủ thôi."

"Tử Tô, Diêm thiếu chủ nói không sai, quyền này là ta bảo hắn đánh, là ta tính kế hắn, không có chân khí, sẽ không sao đâu, qua hai ngày là khỏi." Tuyết Thiếu vừa cười vừa không quên lườm Diêm Quân.

Đại ca? Ai là đại ca của ngươi, đại ca là để ngươi gọi sao? Ta không phải đại ca ngươi, đừng gọi bậy...

Đại ca của Tử Tô, chính là đại ca của ta, thì làm sao? Ta cứ gọi đấy, có bản lĩnh ngươi phủ nhận đi. Diêm Quân không hề yếu thế.

Hai người đàn ông, vẻ mặt đầy ý cười, nhưng ánh mắt lại đang giao đấu...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1159
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.