Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 4338 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
134 Tuyết Thiếu: Cha mẹ ta là niềm kiêu hãnh của thiên hạ

❊ ❊ ❊

Tuyết Thiếu rốt cuộc cũng hiểu được thế nào gọi là được ông trời ưu ái, thế nào gọi là vận may tới thì cản cũng không cản nổi.

Long Bống không dám giở trò, ngoan ngoãn đưa Tuyết Thiếu tới hang ổ của nó. Hang động đó thực ra chính là nơi Tuyết Thiếu rơi xuống lúc ban đầu, chỉ vì hang của nó quá đơn sơ nên trước đó Tuyết Thiếu căn bản không hề nghĩ tới.

Phu nhân của Long Bống lúc đầu không đồng ý mở vỏ bẹ ra, nhưng dưới sự đe dọa của Tuyết Thiếu và Long Bống, nàng ta buộc phải mở ra. Đúng như lời những con hải bống khác đã nói, trân châu vàng vừa lộ diện, ánh kim chói lọi lập tức bao trùm toàn bộ vùng biển, làm người ta chói mắt không mở nổi.

Thế nhưng, những thứ đó không phải trọng điểm, trọng điểm là người đứng sau lưng hải bống phu nhân.

“Long Bống, không phải ngươi nói không bắt người của ta sao? Hắn là ai?” Tìm được Hàn Tử Triệt, Tuyết Thiếu rất vui mừng, nhưng cũng rất khó chịu.

Trên người Hàn Tử Triệt nhuốm đầy máu, toàn thân bị trói như một đòn bánh tét, trông chẳng khác nào tù nhân. Tuyết Thiếu hít sâu một hơi, nén cơn giận trong lòng xuống, rồi trừng mắt nhìn Long Bống đầy ác ý.

Cái thứ gì thế này, một con bống mà cũng dám giở trò với y sao? Hồi y Tuyết Thiếu còn đang đùa giỡn thiên hạ thì con bống này còn đang ăn bùn đấy.

“Chuyện này… hiểu lầm thôi… ta cũng không biết là thế nào.” Đống thịt trắng phếu của Long Bống run rẩy một cái, vẻ mặt đầy u sầu.

Đây là chuyện quái quỷ gì thế không biết, nó đã chuẩn bị bỏ trân châu ra để giải hạn rồi, sao vẫn còn xui xẻo như thế chứ?

Long Bống muốn khóc tới nơi, nhìn nàng mỹ nhân ngư trong vỏ bẹ đầy oán niệm. Nó thích nàng mỹ nhân ngư xinh đẹp này là thật, nhưng có thích đến mấy thì cũng không quan trọng bằng mạng sống của chính mình.

“Nói, rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Tuyết Thiếu ép hỏi Long Bống, Long Bống đành quay sang gây khó dễ cho mỹ nhân ngư.

Nước mắt mỹ nhân ngư rơi xuống như những hạt chuỗi đứt dây, nàng ấy không ngừng rơi lệ. Thân thể nửa người nửa cá khẽ di chuyển, che chắn Hàn Tử Triệt ra sau lưng.

“Mau nói, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Thấy mỹ nhân ngư không nói lời nào, Long Bống càng hỏi dồn dập, vẻ mặt dữ tợn khiến dung nhan vốn đã xấu xí của nó lại càng khó coi hơn.

Tuyết Thiếu ghét bỏ nhíu mày. Nàng mỹ nhân ngư trong vỏ bẹ tuy thân dưới là cá, nhưng nửa thân trên vẫn có thể nhìn ra được là nàng ta rất xinh đẹp, xinh đẹp hơn bất cứ người phụ nữ nào Tuyết Thiếu từng gặp, chỉ đứng sau nương thân của y mà thôi.

Mỹ nhân ngư chỉ khóc mà không nói, không giống những người phụ nữ bình thường khóc lóc ỉ ôi khiến người ta thương cảm. Mỹ nhân ngư chỉ lặng lẽ rơi lệ, chẳng quan tâm ánh mắt kẻ khác, dường như chỉ có nước mắt mới có thể bày tỏ tiếng lòng của nàng lúc này.

Trước kia mỗi khi thấy mỹ nhân ngư như vậy, Long Bống đều ngoan ngoãn dỗ dành. Hôm nay tuy nó cũng thấy đau lòng, nhưng nhìn thấy Tuyết Thiếu như một hung thần, nó đành cố nén sự thương xót, tiến đến trước mặt mỹ nhân ngư, giơ cánh tay trắng mập mạp của mình ra đánh nàng.

“Đủ rồi!” Tuyết Thiếu không có nguyên tắc không đánh phụ nữ, nhưng y không nhìn nổi cảnh một người đàn ông ra tay với người phụ nữ của mình, dù là vì muốn bảo vệ nàng cũng không được.

Đến tận bây giờ, Tuyết Thiếu vẫn còn nhớ rõ, Vô Nhai thúc thúc kể lại chuyện cha từng làm với mẹ ở trên sông Hoàng Hà. Mỗi lần nhắc tới, Vô Nhai thúc thúc đều mang vẻ mặt đầy oán hận. Tuyết Thiếu vẫn còn nhớ rõ, mỗi khi cha kể đến đoạn này, người đã hối hận và đau lòng biết bao nhiêu.

Khi còn rất nhỏ, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, y từng thấy cha lén lút khóc một mình, nói với y: Ninh Tâm, nàng nói chúc ta không bao giờ nếm mùi hối hận, nhưng nàng không biết rằng, ta đã sớm hối hận rồi, ta thực sự hối hận rồi. Nếu như trên sông Hoàng Hà năm đó, ta không buông tay nàng ra, chúng ta đã không phải chia lìa, cũng sẽ không xảy ra những chuyện sau này.

Bảo bảo, xin lỗi con, xin lỗi con, tất cả là lỗi của cha, tất cả đều là lỗi của cha. Nếu không phải tại cha, nương con đã không rời xa chúng ta, con cũng sẽ không phải rời xa cha mẹ khi còn nhỏ tuổi như vậy.

Khi đó y còn quá nhỏ, không hiểu ý trong lời cha, nhưng y mãi mãi không quên được khuôn mặt đẫm lệ của cha.

Cha của y, cha của Tuyết Thiếu y, không chỉ là niềm kiêu hãnh của Thiên Diệu, mà còn là niềm kiêu hãnh của thiên hạ này. Y chưa bao giờ thấy cha mình yếu đuối như thế, cha y vốn luôn là người đổ máu chứ không đổ lệ, vậy mà lần đó y đã thấy những giọt nước mắt đau lòng của cha.

Y đi khắp thế giới tìm nương, một phần vì bản thân, nhưng phần nhiều là vì cha. Y thật sự không muốn thấy cha mình đêm khuya tĩnh mịch, một mình lặng lẽ rơi lệ. Người cha như vậy khiến y đau lòng, cha nương của y đều là những anh hùng ngạo thế, vẻ bi thương và bất lực đó không phù hợp với họ.

Phu thê, trong mắt Tuyết Thiếu chính là giống như cha nương của y, giống như Ni Nhã a di và Thiên Tịch thúc thúc, giống như Minh và Cầm Nhiên nghĩa phụ. Nhìn thấy Long Bống ra tay đánh mỹ nhân ngư, Tuyết Thiếu rất tức giận.

Đã cưới người ta làm vợ thì phải bảo vệ đối phương, vợ là để bảo vệ chứ không phải để trút giận.

“Tuyết, Tuyết Thiếu, ta…” Long Bống đầy vẻ uất ức, ngập ngừng thu tay lại. Nó cũng đâu có nỡ đánh, nó chỉ hy vọng sau khi mình ra tay, Tuyết Thiếu có thể tha cho mỹ nhân ngư.

Sự tàn nhẫn của Tuyết Thiếu, nó đã được chứng kiến rồi.

“Thôi bỏ đi, trước tiên thả người đã rồi tính sau.” Tuyết Thiếu lười để ý tới Long Bống. Tuy rằng cách làm không đúng, nhưng con Long Bống này đối với mỹ nhân ngư cũng coi như không tệ.

“Ưm ưm ưm…” Hàn Tử Triệt vùng vẫy sau lưng mỹ nhân ngư. Để ngăn hắn phát ra tiếng động, mỹ nhân ngư không những không cởi trói mà còn bịt miệng hắn lại, sợ hắn bị người ta phát hiện.

“Nhóc con nhà ngươi bị người ta bắt mà còn gặp được mỹ nhân, đúng là có phúc.” Tuyết Thiếu kéo Hàn Tử Triệt ra, phát hiện trên người hắn tuy có máu nhưng lại không bị thương, lập tức hiểu rằng mọi chuyện dường như không giống như mình tưởng tượng.

Chỉ là số máu này? Hình như là máu người, ở đây ngoài Hàn Tử Triệt ra còn có người khác sao? Y có thể khẳng định Lôi Nặc không bị thương.

Hàn Tử Triệt nhăn nhó, cười bất lực với Tuyết Thiếu. Khi Tuyết Thiếu tháo trói cho hắn, Hàn Tử Triệt thở phào một hơi dài, vội vàng cử động tay chân. Sau khi cơ thể được thả lỏng, Hàn Tử Triệt mới thay mỹ nhân ngư giải thích.

“Tuyết Thiếu, huynh hiểu lầm rồi, nàng mỹ nhân ngư này không hề trói ta, mà là nàng ấy cứu ta. Nếu không phải có nàng ấy thì ta đã chết dưới sự tấn công của hải bống rồi.” Hàn Tử Triệt không hề nói quá, trên người hắn trước đó vốn có vết thương, cũng là nhờ nàng mỹ nhân ngư này chữa trị.

Nếu không phải tận mắt trải qua, hắn chắc chắn sẽ không tin, nước mắt của mỹ nhân ngư lại có thể chữa lành vết thương, chỉ có điều nàng mỹ nhân ngư này hình như rất u uất, rất thích rơi lệ.

“Ta biết rồi.” Tuyết Thiếu gật đầu, chắp tay với mỹ nhân ngư: “Đa tạ các hạ đã cứu huynh đệ của ta, ta vô cùng cảm kích. Nếu có điều gì ta có thể làm cho các hạ, xin cứ mở lời, ta nhất định dốc sức làm để báo đáp ơn cứu mạng của các hạ.”

Tiến thoái có chừng mực, nhưng cũng kéo dãn khoảng cách giữa hai bên.

Tuyết Thiếu y có thù báo thù, có ơn báo ơn. Nàng mỹ nhân ngư này cứu Hàn Tử Triệt, y nhận cái tình này của đối phương, thay Hàn Tử Triệt báo ơn, đồng thời cũng nhắc nhở mỹ nhân ngư này, đừng bao giờ mơ tưởng dựa vào ơn nghĩa đó mà đòi hỏi Hàn Tử Triệt điều gì…

Nghe lời Tuyết Thiếu, mỹ nhân ngư ngừng rơi lệ, nở một nụ cười ngượng ngùng với y rồi lắc đầu.

Tuyết Thiếu cũng không miễn cưỡng: “Nếu đã vậy, sau này nếu cô cần giúp đỡ, có thể tìm ta, ta là Tuyết Thiếu.”

Nói xong, Tuyết Thiếu kéo Hàn Tử Triệt xoay người bỏ đi, đương nhiên không quên lấy theo viên trân châu vàng…

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1214
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.