Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 4338 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
182 Tuyết Thiếu: Vong Linh Sâm Lâm [Cầu Nguyệt Phiếu]

❊ ❊ ❊

Tiểu Thần Long xuất mã, một chọi một trăm, Tiểu Thần Long hoàn toàn không cần phải ra tay, chỉ cần bộc lộ khí thế của Thần Thánh Ngân Long ra, những con tử long kia liền ngoan ngoãn bó tay chịu trói, căn bản không dám có ý niệm phản kháng.

Thần Thánh Ngân Long thiên sinh đã có bản lĩnh áp chế những loài rồng khác, đây chính là lý do Tuyết Thiếu gọi Tiểu Thần Long tới.

Tiểu Thần Long vung móng phải lên phía trên Vong Linh Thông Đạo, sống sượng xé ra một cái lỗ hổng, ánh sáng chói mắt trút xuống, cưỡng ép xua tan không ít âm u của Vong Linh Sâm Lâm.

“Trở về đi.”

Tiểu Thần Long vẫy đuôi, những con tử long trong Vong Linh Thông Đạo liền bay ra ngoài từ cái lỗ hổng này. Tuyết Thiếu biết chúng nó là quay về Long Tộc Thánh Địa, đối với tộc rồng mà nói, sau khi chết được quay về Long Tộc Thánh Địa chính là nơi quy tụ tốt nhất của chúng.

“Tuyết Thiếu, Thanh Loan Hỏa Phượng của ngươi dường như không được ổn lắm.” Thiên địch của rồng phượng, Tiểu Thần Long thấy Thanh Loan Hỏa Phượng chịu thiệt thòi không ít trước mặt Huyền Vũ và Bạch Hổ, rất không tử tế mà dậu đổ bìm leo, bắt đầu cười nhạo.

“Hừ… con rồng ngốc chết tiệt kia, còn ngẩn người ra đó làm gì, còn không mau ra tay, thời gian ngươi tới đây có hạn đấy.” Thanh Loan Hỏa Phượng không khách khí nói.

Tuy rằng Tiểu Thần Long hiện nay tôn quý là tộc trưởng Long Tộc, Thần Thánh Ngân Long, nhưng thì đã sao? Chúng nó là phượng hoàng, địa vị Tiểu Thần Long càng cao, chúng nó chỉ càng chán ghét hơn mà thôi.

“Đây là thái độ cầu xin người khác của các ngươi sao?” Tiểu Thần Long thong dong dùng móng rồng gãi gãi vảy rồng trên lưng, đầu rồng khẽ nhếch, vẻ mặt ngạo mạn.

“Ngươi lại không phải là người.” Thanh Loan Hỏa Phượng tức đến nổ phổi, quay đầu trừng mắt nhìn Tiểu Thần Long một cái, lại vì thế mà bị Bạch Hổ và Huyền Vũ chớp lấy thời cơ, Bạch Hổ cắn một cái vào cánh của Thanh Loan, còn Huyền Vũ xoay người, cuốn rụng hơn phân nửa lông vũ của Hỏa Phượng.

Thanh Loan Hỏa Phượng tức giận hét lớn: “Tiểu Thần Long, ngươi mà không ra tay nữa, sau khi chúng ta trở về sẽ kích động hai tộc Long Phượng đại chiến.”

Hắc Phượng Hoàng không ở Phượng Đảo, nếu chúng nó xuất hiện, tuyệt đối là những nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn ở Phượng Đảo, muốn kích động chuyện nhỏ như vậy rất dễ dàng.

“Đánh thì đánh, Long Tộc ta sợ ngươi chắc.” Tiểu Thần Long hừ một tiếng, đầu rồng lại ngẩng cao hơn.

“Tuyết Thiếu…” Thanh Loan Hỏa Phượng liên tiếp nếm mùi thất bại, không chỉ huy được Tiểu Thần Long, liền quay sang cầu cứu Tuyết Thiếu.

Tuyết Thiếu còn chưa lên tiếng, Tiểu Thần Long đã nói: “Tuyết Thiếu… trứng rồng nha!”

Uy hiếp, đây là uy hiếp trắng trợn, Thanh Loan Hỏa Phượng cũng muốn nói “trứng phượng”, nhưng chúng nó hiểu Tuyết Thiếu không còn hiếm lạ phượng hoàng nữa, ai bảo chúng nó là phượng hoàng chứ. Thanh Loan Hỏa Phượng lửa giận bốc lên ngùn ngụt, chiêu thức tấn công Huyền Vũ và Bạch Hổ càng thêm hung mãnh.

Tuyết Thiếu chớp mắt với Tiểu Thần Long, dùng ánh mắt nhắc nhở Tiểu Thần Long nhớ tới quả trứng rồng của hắn. Sau khi nhận được đáp án khẳng định của Tiểu Thần Long, Tuyết Thiếu rất không tử tế mà xách Mạch Kỳ lên: “Thanh Loan Hỏa Phượng, Tiểu Thần Long ca ca, các ngươi cứ từ từ đánh không cần vội, ta ra ngoài trước đây.”

Thanh Loan Hỏa Phượng kiềm chế Huyền Vũ và Bạch Hổ, Tiểu Thần Long lại ra tay mở đường, Tuyết Thiếu rất thuận lợi vượt qua thần thú quân đoàn.

“Bịch…” một tiếng, Tuyết Thiếu và Mạch Kỳ cuối cùng cũng rơi xuống bình địa.

“Chúng ta thoát khỏi Vong Linh Thông Đạo rồi sao?” Mạch Kỳ dụi mắt dữ dội, mặc dù nơi đây vẫn một mảng tối đen, khắp nơi đều là mùi mục rữa, nhưng rõ ràng không phải là Vong Linh Thông Đạo, bởi vì ở đây không có cái khí tức khiến người ta ức chế giống Vong Linh Thông Đạo.

“Chắc là vậy.” Tuyết Thiếu triệu hồi Phá Thiên Thương: “Ngươi đi theo sau lưng ta, tự cẩn thận một chút.”

Đây là một cánh rừng, tử khí trầm trầm, ngoài cây cối ra thì không có gì cả, thậm chí ngay cả một chút gió cũng không lọt vào được, đây rõ ràng cũng là thế giới của người chết, xem ra Lôi Nặc bọn họ chính là đang ở đây.

Tuyết Thiếu nâng cao cảnh giác, chú ý động tĩnh tứ phía, Mạch Kỳ theo sát Tuyết Thiếu nửa bước không rời, sợ rằng nếu lạc mất thì chính mình cũng không quay về được.

Đi bộ trong Vong Linh Sâm Lâm hơn nửa ngày, đừng nói là người, ngay cả một con côn trùng cũng không thấy, trên đường cũng không có nguy hiểm gì, nhưng Tuyết Thiếu không hề buông lỏng cảnh giác, hắn rất rõ ràng, bề mặt càng bình lặng, hiểm nguy bên trong càng lớn.

“A…” Mạch Kỳ phía sau đột nhiên hét lên: “Tuyết Thiếu cứu mạng.”

“Mạch Kỳ.” Tuyết Thiếu quay đầu lại, liền thấy bình địa phía sau đột nhiên biến thành hồ nước, mà những cái cây cao vút lúc nãy lại biến thành từng bàn tay khổng lồ, Mạch Kỳ đang bị bàn tay khổng lồ trong hồ kéo lại, kéo xuống dưới nước.

“Mẹ kiếp, đám cây này lại là người chết.” Tuyết Thiếu không nhịn được văng tục, cả khu Vong Linh Sâm Lâm đột nhiên lún xuống, cây cối khổng lồ chìm vào hồ nước, từng bàn tay người chết nhô lên từ trong nước, chỉ cần có thứ gì còn sống, liền bị nó lôi xuống.

Tuyết Thiếu tiến lên cứu Mạch Kỳ, lại bị tay người chết quấn lấy, đợi đến khi Tuyết Thiếu giải quyết xong những bàn tay người chết này thì Mạch Kỳ đã bị kéo xuống đáy nước.

“Đáng chết.”

“Bõm” một tiếng, Tuyết Thiếu nhảy xuống nước.

Hắn không làm được việc mặc kệ đồng bạn thê thảm mà bản thân lại thờ ơ.

Nước bẩn thối hoắc, nồng nặc xộc vào mặt, Tuyết Thiếu buồn nôn đến mức sắp nôn ra, vội vàng nín thở, Tuyết Thiếu vừa chém đứt những bàn tay người chết muốn trói mình lại, vừa chìm xuống đáy nước.

Rất nhanh, Tuyết Thiếu đã tìm thấy bóng dáng Mạch Kỳ, lúc này Mạch Kỳ đang bị bàn tay người chết trói chặt, khuôn mặt vốn trắng trẻo giờ lại đen sì một mảng, trông giống như người bị trúng độc mà chết vậy.

Tim Tuyết Thiếu thắt lại, động tác trên tay càng nhanh hơn, nơi nào Phá Thiên Thương đi qua, tay chân đứt lìa bay múa, may mà đây đều là tay người chết, bị chặt cũng không có một giọt máu nào bắn ra, nếu không dưới nước này sẽ càng khó ngửi hơn.

Tuyết Thiếu rất nhanh đã xông đến bên cạnh Mạch Kỳ, Mạch Kỳ bị trói ở giữa, Tuyết Thiếu không dám làm càn vì sợ làm thương Mạch Kỳ. Ngay khi Tuyết Thiếu đang nghĩ cách cứu Mạch Kỳ ra, bàn tay người chết đang trói Mạch Kỳ như cảm nhận được nguy hiểm, liền lao nhanh xuống dưới.

“Đây là chuyện quái quỷ gì thế.” Tuyết Thiếu lẩm bẩm một tiếng, cũng bơi theo xuống dưới, càng vào sâu tay người chết càng ít, nhưng cái mùi tử thi kia càng nồng nặc hơn.

Hồ nước sâu không thấy đáy, Tuyết Thiếu không biết hắn chìm xuống bao nhiêu mét, chỉ biết khi hắn nhìn thấy một tảng đá lớn, hắn đã nắm lấy tay Mạch Kỳ, mà giây tiếp theo hắn và Mạch Kỳ cùng rơi vào sau tảng đá lớn đó…

“Đây lại là cái nơi quỷ quái gì nữa.” Tuyết Thiếu mở mắt ra, liền thấy trên đỉnh đầu là những hàng lâu la xương người, quét mắt nhìn bốn phía, phát hiện…

“Khô Lâu Điện?”

Không sai, Tuyết Thiếu và Mạch Kỳ bị tay người chết kéo vào một đại điện, mà đại điện này hoàn toàn được xây bằng hài cốt người chết, âm u, trắng ởn, hoàn toàn trái ngược với thế giới đen tối bên ngoài, nhưng cũng rợn người không kém.

Tuyết Thiếu quan sát xung quanh một lượt, xác định không có nguy hiểm mới quay đầu kiểm tra tình trạng của Mạch Kỳ.

Rất tốt, còn hơi thở.

Tuyết Thiếu lấy một chút Tử Hoàng Phong Mật cho Mạch Kỳ uống, hy vọng có hiệu quả.

Không để Tuyết Thiếu đợi quá lâu, tử khí trên mặt Mạch Kỳ dần rút đi, khẽ mở mắt: “Tuyết Thiếu, ta chưa chết?”

“Thật bất hạnh, ngươi chưa chết.” Tuyết Thiếu cà lơ phất phơ nói, xách Mạch Kỳ lên, chỉ vào căn phòng đầy xương người hỏi: “Đây là nơi quỷ quái nào vậy, chúng ta làm sao thoát ra được.”

Đúng là nơi quỷ quái, toàn bộ đều là cung điện xây bằng người chết, không phải nơi quỷ quái thì là gì, ở nơi này lâu, rất dễ bị tử khí xâm nhập, đến lúc đó không chết cũng biến thành hoạt tử nhân.

Mạch Kỳ nhìn quanh một vòng, cái miệng há hốc thành hình chữ O, đôi mắt trợn to như chuông đồng: “Sao có thể? Làm sao có thể? Tuyết Thiếu…”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1255
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.