Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 4265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
170 Tuyết Thiếu: Tuyết Thiếu ngạo kiều, Tử Triệt xui xẻo

❊ ❊ ❊

"Nhân loại, các ngươi gan thật lớn, vậy mà dám giương oai trên địa bàn của ta."

Bầu trời đột nhiên biến sắc, vừa mới còn quang đãng không mây, giây lát sau đã mây đen kéo tới, trong đám mây hiện ra bóng dáng một con kim long, nhe nanh múa vuốt, xoay vần trên đỉnh đầu bọn họ.

Phải, chỉ là bóng dáng mà thôi, bản thể của kim long cũng không xuất hiện.

"Hóa ra chỉ là một con tiểu kim long, ta còn tưởng có bản lĩnh gì, làm mất thời gian của bản đại thiếu." Tuyết Thiếu khinh khỉnh chép miệng, động tác xem thường rồng khiến kim long tức giận đến phát cuồng.

"Nhân loại ngông cuồng, các ngươi tự tìm đường chết thì đừng trách ta xuống tay độc ác." Kim long giận quá hóa thẹn, nhưng sau khi nổi giận lại không tự mình ra tay, mà là khơi dậy chiến ý của đám hải thú...

"Hô xì... hô xì..."

Những con hải thú còn sống sót trong vùng biển, dưới uy áp của kim long, đấu chí dâng cao, hoặc có thể nói là hoàn toàn mất đi lý trí, chỉ biết chém giết. Mà những hải thú này không phải lao về phía Tuyết Thiếu bọn họ, mà tất cả đều tấn công Hàn Tử Triệt.

Quả hồng chọn quả mềm mà nắn, con kim long này cũng thật có chút tâm cơ.

Những đòn tấn công ngày càng nhanh, ngày càng liều mạng khiến Hàn Tử Triệt không chống đỡ nổi, trong nháy mắt trên người cậu ta lại xuất hiện thêm mười mấy vết thương, gương mặt xinh đẹp kia cũng bị rạch nát.

Mắt đau nhói, má trái của Hàn Tử Triệt cũng không nhìn rõ được nữa, cậu thật tâm hy vọng trên tay Tuyết Thiếu có bí phương ngưng chi nào đó, nếu không gương mặt kia của Hàn Tử Triệt coi như hủy rồi.

Đối mặt với đòn tấn công liều mạng thế này của hải thú, Hàn Tử Triệt biết rõ mình gặp nguy hiểm, biết rõ mình nên bỏ chạy, biết rõ mình nên cầu cứu, nhưng cậu lại không làm được gì cả, bởi vì...

Cậu không thể cử động, cũng không thể nói năng, trước mắt chỉ một màu đỏ thẫm.

"Tuyết Thiếu, xin lỗi, cuối cùng ta vẫn không đạt được yêu cầu của ngươi. Nếu ta chết ở đây, xin ngươi đừng tự trách cũng đừng đau buồn, càng đừng đưa thi thể ta về Tuyết Vực Ngân Điện. Ta không trách ngươi, thật sự không trách ngươi, ta biết ngươi là vì tốt cho ta, là do ta vô dụng, không chống đỡ nổi!"

Khoảnh khắc Hàn Tử Triệt ngã xuống, cậu thầm nghĩ trong lòng như vậy. Cậu hy vọng Tuyết Thiếu có thể nghe thấy lời mình, dù thế nào cũng đừng đưa thi thể cậu về Tuyết Vực Ngân Điện.

Cậu thà để người của Tuyết Vực Ngân Điện nghĩ rằng cậu mất tích, còn hơn để họ biết cậu đã chết.

"Ai, Tuyết Thiếu ngạo kiều, Tử Triệt xui xẻo!" Lôi Nặc vô cùng cảm thán. Cậu ta hoàn toàn không lo lắng cho Hàn Tử Triệt, hoàn cảnh như Hàn Tử Triệt hiện tại, cậu ta đã gặp qua rất nhiều lần. Mỗi lần đều cho rằng mình chắc chắn phải chết, thì Tuyết Thiếu luôn xuất hiện trước mặt cậu ta, thay cậu ta chắn đi mọi nguy hiểm.

Đối với Tuyết Thiếu, Lôi Nặc có một sự sùng bái mù quáng, và sự sùng bái mù quáng này đều bắt nguồn từ việc Tuyết Thiếu hết lần này tới lần khác đứng ra bảo vệ cậu trong lúc huấn luyện.

Lúc này Hàn Tử Triệt đã tứ bề thọ địch, Tuyết Thiếu lại ở cách cậu quá xa, nhưng Lôi Nặc tin tưởng Tuyết Thiếu, Tuyết Thiếu chưa bao giờ làm việc gì mà không có chuẩn bị, Hàn Tử Triệt chắc chắn sẽ không sao...

Tay đã không còn sức để giơ lên, Hàn Tử Triệt cảm thấy có hải thú đang lao về phía mình, sức mạnh hung mãnh và mùi tanh tưởi khiến cậu chán ghét, nhưng cậu lại không có sức để né tránh, thân hình đổ gục về phía sau.

Thật không nỡ, nhưng lại buộc phải buông bỏ. Đối mặt với đòn tấn công, cậu ngay cả sức phản kháng cũng không có, đừng nói là hải thú, lúc này dù là một con thỏ cũng có thể húc chết cậu. (Thải Thải đại nhân: Coi thường thỏ hả, ta lấy cà rốt ném ngươi!)

Hàn Tử Triệt nhắm mắt lại, cậu tưởng mình sẽ rơi xuống làn nước biển lạnh lẽo, không ngờ lại ngã vào một lồng ngực dịu dàng, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói quen thuộc: "Đồ ngốc, thật sự tưởng ta sẽ đứng nhìn ngươi chết mà không ra tay sao?"

"Tuyết Thiếu?" Hàn Tử Triệt mấp máy môi, mặc dù không phát ra tiếng, nhưng nhìn khẩu hình có thể đoán ra là hai chữ đó.

"Là ta, Tuyết Thiếu đại nhân ngọc thụ lâm phong của các ngươi đây. Thật vô dụng, một nam tử hán vậy mà bị đám hải thú ép đến mức không còn khả năng phản kháng, đừng nói là ta quen ngươi." Tuyết Thiếu bế kiểu công chúa, ôm ngang Hàn Tử Triệt lên. Mà không biết Tuyết Thiếu đã làm gì, đám hải thú vừa rồi còn cuồng bạo bất an, lúc này lại ngoan ngoãn im lặng. Nơi Tuyết Thiếu đi qua, hải thú run rẩy, chủ động tránh đường, nhìn ánh mắt Tuyết Thiếu đều tràn đầy kinh hoàng và luống cuống.

Phì phò... phì phò...

Thân hình run rẩy của đám hải thú đập vào mặt nước, phát ra tiếng kêu gần như rên rỉ, giống như đang cầu xin tha thứ.

"Rõ ràng Tuyết Thiếu chẳng làm gì cả? Vậy mà lũ hải thú đó lại có vẻ rất sợ ngài ấy?" Lạc Phàm luôn dõi theo Tuyết Thiếu, cô hoàn toàn không nhìn thấy Tuyết Thiếu ra tay, nhưng lũ hải thú kia lại ngoan ngoãn đứng yên. Từ khi nào Tuyết Thiếu lại có bản lĩnh mạnh mẽ đến vậy, nếu Tuyết Thiếu có thể ra lệnh cho hải thú, vậy tại sao trước đó trên biển lại không dùng?

Lạc Phàm không hiểu, bèn hỏi Mỹ Nhân Ngư, Mỹ Nhân Ngư càng không hiểu: "Có lẽ Tuyết Thiếu đã làm gì đó, nhưng động tác quá nhanh, chúng ta không nhìn thấy thôi."

"Tuyết Thiếu đã bắn một thứ gì đó giống như giọt máu vào trong biển, có lẽ là vậy, cũng có lẽ không." Phong Lạc lúc này vô cùng may mắn vì đôi mắt mình không nhìn thấy được. Không nhìn thấy mới không bị vẻ ngoài của Tuyết Thiếu mê hoặc, mới có thể chú ý đến những chi tiết nhỏ mà người khác không thấy.

"Vậy sao? Sao ta lại không thấy nhỉ, ta rõ ràng đứng ngay cạnh Tuyết Thiếu mà." Lôi Nặc vẻ mặt đầy uất ức, cậu ta rõ ràng luôn chú ý đến từng cử động của Tuyết Thiếu, muốn xem xem Tuyết Thiếu đã ra tay như thế nào.

Mỗi lần gặp nguy hiểm, cậu ta đều cảm thấy Tuyết Thiếu không kịp ra tay cứu mình, nhưng lần nào Tuyết Thiếu cũng xuất hiện trước mặt cậu ta với tốc độ không thể tin nổi, thay cậu ta chắn đi mọi nguy hiểm.

Lôi Nặc vẫn luôn muốn biết Tuyết Thiếu đã làm cách nào, hôm nay khó khăn lắm mới gặp được, kết quả là...

Cậu ta vẫn không nhìn rõ!

"Phong Lạc nói không sai. Ta quả thực đã bắn một giọt máu vào biển, nhưng đó không phải máu bình thường, mà là máu của Thần Thánh Ngân Long." Tuyết Thiếu bế Hàn Tử Triệt thong dong lên thuyền, ném Hàn Tử Triệt cho Lạc Phàm và Mỹ Nhân Ngư: "Giúp cậu ta làm sạch vết thương." Sau đó quay đầu ra lệnh cho Lôi Nặc: "Chăm sóc Tử Triệt cho tốt, ta đoán là cậu ta vừa tỉnh lại sẽ thăng cấp ngay."

"Tuân lệnh." Lạc Phàm và Mỹ Nhân Ngư tuy tò mò về thứ máu của Thần Thánh Ngân Long mà Tuyết Thiếu nhắc tới, nhưng các cô hiểu rõ, lúc này không được làm phiền Tuyết Thiếu. Các cô ngoan ngoãn làm sạch vết thương cho Tử Triệt mới là thượng sách, tuy nhiên điều này không cản trở việc các cô vểnh tai lên nghe chuyện phiếm, đáng tiếc...

Tuyết Thiếu hoàn toàn không có ý định nói thêm, quay người hướng về phía biển khơi, phất tay áo, phủi đi lớp bụi không hề tồn tại trên áo, động tác hờ hững lại toát ra vẻ tôn quý và khí phách, thoang thoảng khí thế của bá chủ đại dương. Lúc này Phong Lạc và Lôi Nặc mới phát hiện ra, con kim long kia vậy mà không hề lên tiếng, cũng không có lấy nửa cử động.

"Tuyết Thiếu, ngài biết thuần long sao?" Lôi Nặc suy nghĩ một hồi, chỉ có thể nghĩ đến khả năng này.

Trên Hỗn Độn Đại Lục có Long Kỵ Sĩ, thú cưỡi của họ chính là rồng, loại rồng cấp thấp nhất, ngoại hình giống rồng, trong cơ thể có khả năng có một chút long huyết cực nhỏ.

Nhưng ngay cả việc thuần phục loại rồng cấp thấp không được Long tộc thừa nhận này, thì cả Hỗn Độn Đại Lục cũng không có quá hai trăm Long Kỵ Sĩ, mà những Long Kỵ Sĩ này đều là vũ khí chủ bài của các quốc gia.

Con kim long bọn họ gặp hôm nay rõ ràng không phải là rồng cấp thấp bình thường, con kim long này chí ít cũng có một phần tư huyết mạch Long tộc, sừng rồng đã mọc đủ cả rồi...

Tuyết Thiếu vậy mà có thể thuần phục, thật quá lợi hại!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1255
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.