Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 4265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
176 Tuyết Thiếu: Hắc Vu Lâm, tự mình tìm tới cửa

❊ ❊ ❊

"Đây rốt cuộc là cái nơi quỷ quái gì vậy, khi nào chúng ta mới có thể ra ngoài đây, sao ta cảm giác như mình đã ở đây mấy trăm năm rồi vậy, cái nơi quỷ quái này quá mức khiến người ta ngột ngạt, không có mặt trời, không có Tuyết Thiếu." Lôi Nặc vẻ mặt buồn bực, một quyền đấm vào cái cây phía sau.

Hàn Tử Triệt bước lên vỗ vỗ vai hắn: "Nhẫn nhịn thêm chút nữa, chúng ta rất nhanh sẽ có thể ra ngoài."

Lời này, hắn đã nói không dưới ngàn lần, còn có nên tiếp tục nói tiếp hay không, chính hắn cũng không rõ.

Đêm hôm đó, bọn họ trên biển bị cơn gió đen quỷ dị cuốn vào, tốc độ của cơn gió đen kia cực nhanh, chờ đến khi bọn họ chuẩn bị xong phản kích thì gió đen đã biến mất, mà bọn họ liền xuất hiện ở trong khu rừng tối tăm này.

Cái gọi là rừng tối tăm, chính là nơi ngoại trừ bóng tối ra thì cái gì cũng không có, không có ánh mặt trời, không có suối nước, không có cỏ xanh, không có sinh vật, ngoại trừ từng cái cây đen khổng lồ ra, thì chỉ có mấy người bọn họ, đương nhiên ở đây cũng không có nguy hiểm.

"Tử Triệt, lời này ngươi đã nói cả vạn lần rồi, chúng ta vẫn chưa ra được." Lôi Nặc đối với việc ra ngoài đã không còn ôm hy vọng, bọn họ thất vọng quá nhiều lần rồi, quan trọng nhất là bọn họ và Tuyết Thiếu thất lạc, điều này khiến Lôi Nặc càng thêm không có lòng tin.

"Lôi Nặc, đừng nản lòng. Tuyết Thiếu nhất định sẽ tìm thấy chúng ta, nhất định sẽ." Lạc Phàm tay phải nắm thành quyền, đôi mắt kia trong bóng tối hiện ra đặc biệt sáng ngời, lúc này khắc này bọn họ chỉ có thể gửi hy vọng vào Tuyết Thiếu, nếu không bọn họ thật sự không biết phải làm sao mới tốt.

"Ta cũng hy vọng Tuyết Thiếu có thể tìm thấy chúng ta, nhưng đã bao lâu rồi, chúng ta đến bóng dáng của Tuyết Thiếu cũng chưa thấy, cũng không biết Tuyết Thiếu ở đâu, có nguy hiểm hay không." Nghĩ đến Tuyết Thiếu tung tích không rõ, Lôi Nặc liền cảm thấy bất an.

Luồng gió đen kia, đem bọn họ cuốn vào khu rừng quỷ dị này, mà điều quỷ dị nhất chính là khi bọn họ tỉnh lại, vậy mà không thấy Tuyết Thiếu, Tuyết Thiếu giống như biến mất giữa không trung vậy, bọn họ tìm lâu như vậy, cũng không thấy tung tích của Tuyết Thiếu.

"Ngươi yên tâm, Tuyết Thiếu chắc chắn sẽ không sao, chúng ta chỉ cần kiên trì chờ Tuyết Thiếu đến là được." Phong Lạc là người duy nhất không chịu ảnh hưởng của bóng tối, mắt hắn không nhìn thấy, bóng tối với ánh sáng đối với hắn đều như nhau, nhưng quá lâu không được tận hưởng sự tẩy lễ của ánh mặt trời, khiến hắn rất hoài niệm mùi vị của ánh mặt trời.

Phong Lạc vô cùng may mắn, Tuyết Thiếu tìm được Long Cân và Long Huyết, khiến cơ thể hắn trở nên mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, nếu như hắn còn giống như trước, vậy thì rơi vào khu rừng tối tăm này, hắn tất chết không nghi ngờ.

"Nói thì dễ, làm mới khó, khắp nơi đều đen kịt, chúng ta đến cả phương hướng cũng không có, khu rừng tối tăm này lớn bao nhiêu, ta cũng không biết, chân khí ở đây dường như cũng không quá hữu dụng, muốn tìm người so với lên trời còn khó hơn." Lời tuy nói như thế, nhưng Lôi Nặc vẫn nhận mệnh đứng lên.

Bọn họ vừa đến khu rừng này, cũng đã thử ngự khí mà đi, nhưng bất kể bọn họ bay nhanh thế nào, đều không rời khỏi khu rừng này, bất luận bọn họ bay cao bao nhiêu, đều bị trói buộc ở trong khu rừng tối tăm này, một lần lại một lần xông ra ngoài, chỉ là lãng phí chân khí mà thôi.

Khu rừng này, giống như một không gian, đem bọn họ trói buộc ở bên trong, trừ phi tìm được điểm yếu của nó mà phá vỡ, nếu không bọn họ sẽ không ra được, đây là kinh nghiệm bọn họ đúc kết sau vô số lần thất bại.

"Phương hướng là có, ít nhất chúng ta không giậm chân tại chỗ cũng không lạc đường, điểm này ta có thể khẳng định. Chỉ là không biết chúng ta đi như vậy có tác dụng gì không, ta luôn cảm giác khu rừng này, tựa hồ vô cùng vô tận, nếu như chúng ta không thể phá vỡ nó, đoán chừng sẽ bị vây chết sống ở bên trong." Phương hướng cảm của Phong Lạc rất tốt, nhưng trong khu rừng tối tăm này, chỉ có phương hướng cảm là vô dụng, nhưng không đi cũng không được, ở lì tại chỗ bọn họ sẽ bị đè nén mà chết.

"Bất kể có tác dụng hay không, luôn phải thử xem sao, những cái cây này chúng ta chặt đổ, lại sẽ mọc ra, hơn nữa mọc còn dày đặc hơn trước, mặt đất này dù chúng ta đào thế nào, cũng đào không đến đáy, ngoài việc đi ra chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Được rồi, đừng oán trách nữa, tiếp tục đi thôi." Hàn Tử Triệt vỗ vỗ vai Lôi Nặc, ra hiệu Lôi Nặc đứng dậy.

Hắn cùng Lôi Nặc một trái một phải, hộ vệ Phong Lạc ở giữa, mà Lạc Phàm cùng mỹ nhân ngư thì đi theo phía sau.

Trong một mảnh bóng tối và tử tịch, nếu không làm chút gì đó, bọn họ rất nhanh sẽ sụp đổ, cái nơi quỷ quái này ngoại trừ tự thân bọn họ ra, lại không có sinh vật nào khác, cho dù ở đây không có nguy hiểm tính mạng, mà lâu dần bọn họ cũng sẽ sụp đổ.

---❊ ❖ ❊---

Hàn Tử Triệt và Lôi Nặc năm người bị nhốt trong rừng tối tăm, mà Tuyết Thiếu thì sao?

Tuyết Thiếu lúc này đang bị người ta xem như thú cưng, nhốt trong một cái lồng lớn, chuẩn bị đấu giá.

Tuyết Thiếu biết tình cảnh của mình, nhưng hắn hiện tại tứ chi vô lực, chân khí cũng không cách nào vận chuyển, hắn đã thử liên lạc với Thanh Loan, Hỏa Phượng, nhưng không được, bất kể hắn triệu hoán thế nào, bên phía Thanh Loan, Hỏa Phượng đều không có phản ứng.

"Đáng chết, đây rốt cuộc là nơi quỷ quái gì, kẻ nào bắt ta đến đây, tốt nhất đừng để ta biết là ai, ta không diệt cả nhà hắn thì ta không họ Tuyết." Tuyết Thiếu hận hận mắng.

Sống lớn chừng này, hắn còn chưa từng mất mặt như vậy.

Thú cưng, đường đường là Tuyết Thiếu hắn vậy mà bị người ta xem như thú cưng, nhốt trong lồng chờ người đấu giá, đương nhiên, bên cạnh hắn còn không ít thiếu nam, thiếu nữ giống như hắn, bị nhốt trong lồng.

Những thiếu nam thiếu nữ này đều rất xinh đẹp, yếu ớt vô lực nằm sấp trong lồng, tản mát ra phong tình mê người, điều tiếc nuối duy nhất chính là đôi mắt bọn họ ảm đạm vô thần, giống như thú cưng đã bị người ta thuần phục vậy, chờ chủ nhân tới lĩnh bọn họ về.

Tuyết Thiếu không biết, bộ dáng hắn nằm sấp trong lồng, còn phong tình mê người hơn cả thiếu nam thiếu nữ bên cạnh.

Những cái lồng bên cạnh ngày càng ít đi, Tuyết Thiếu cũng nghe thấy tiếng hò hét bên ngoài, nói là mau chóng đem thú cưng áp trục đưa lên, bọn họ còn đang chờ đây.

Thú cưng áp trục? Tuyết Thiếu tìm một vòng, phát hiện trong phòng chỉ còn lại mình hắn, không cần nghĩ cũng biết rồi...

Ừm... Tuyết Thiếu có lòng muốn ăn thịt người, uống máu người, vậy mà đem hắn làm thành thú cưng áp trục, sống chán sống chê rồi.

Đôi mắt Tuyết Thiếu lóe lên tia lửa giận dữ, hai tay nắm chặt thành quyền.

"Ơ, tiểu thú cưng ngươi tỉnh rồi, khà khà, thế nào, không ngờ sẽ rơi vào tay ta chứ gì." Người tới một thân y phục đen, chỉ để lộ ra đôi tay tái nhợt, còn có đôi môi đỏ tươi kia.

"Hắc Vu Chủ, quả nhiên là ngươi." Tuyết Thiếu không hề kinh ngạc, khoảnh khắc khi hắn bị gió đen cuốn lên, hắn mơ hồ đã hiểu rõ.

Trên biển, người hắn đắc tội chỉ có Hắc Vu Chủ và con rồng kia, con rồng kia đã bị hắn phế bỏ, người có thể ra tay độc ác sau lưng hắn, chỉ có Hắc Vu Chủ này.

Hắc Vu Chủ khà khà cười, đôi mắt kia lóe lên ánh sáng độc ác: "Tự giới thiệu một chút, ta là Tử Linh Sư của Hắc Vu Chủ, trong Vu Giới Hắc Vu Chủ tổng cộng có mười hai người. Mà ta là người duy nhất có thể triệu hoán tử linh, tiếp nhận vong hồn hiến tế Vu Chủ." Nhắc đến thân phận của mình, Tử Linh Sư rất đắc ý...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1255
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.