Diệp Khiêm nhìn đồng hồ, lúc này đã sắp tối. Chỉ cần đè nén sự thôi thúc trong lòng, anh muốn đến xưởng thủ công mỹ nghệ của gia tộc Phì Lệ xem rốt cuộc thế nào. Nếu đúng như dự đoán trong lòng anh, chắc chắn sẽ tìm thấy thứ mình muốn.
“Lại đến buổi tối rồi!” Diệp Khiêm hơi nhíu mày, không hiểu sao, hiện tại anh luôn cảm thấy sợ hãi vô hình đối với khoảng thời gian ban đêm này.
Diệp Khiêm đứng dậy, lập tức vận dụng khả năng cảm giác bao phủ toàn bộ phạm vi câu lạc bộ Lam Nguyệt. Như vậy, mọi hành động trong câu lạc bộ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh. Nếu có ma cà rồng đột nhập, Diệp Khiêm cũng có thể biết ngay lập tức.
Sự xuất hiện của Phá Bố Lỗ tối qua đã khiến Diệp Khiêm đề cao cảnh giác. Phá Bố Lỗ chết trong tay anh, đám ma cà rồng sau lưng hắn sợ rằng cũng sẽ sớm nhận được tin, có thể tìm đến bất cứ lúc nào để báo thù cho hắn.
Để phòng ngừa sự trả đũa của ma cà rồng, Diệp Khiêm chỉ có thể làm thế. Anh không muốn Băng Băng hay bất cứ ai mà mình muốn bảo vệ lại phải chịu dù chỉ một chút tổn thương vì sự sơ suất của bản thân.
Khí tức của ma cà rồng không giống người thường. Nơi nào ma cà rồng xuất hiện, từ trường sẽ có sự biến đổi lạ lùng, tạo ra một loại sát khí nhàn nhạt. Đây là điểm chung mà Diệp Khiêm đúc kết được từ Phá Bố Lỗ và con ma cà rồng dưới biệt thự của Jerry.
Khi Diệp Khiêm đang cảm nhận xem toàn bộ câu lạc bộ Lam Nguyệt có ma cà rồng trà trộn vào không, anh vô tình nhìn thấy Lỗ Đặc. Đêm nay Lỗ Đặc phụ trách công tác bảo an, nhưng lúc này có vẻ như đang gặp rắc rối.
Tại đại sảnh tầng một, Lỗ Đặc mặc đồng phục bảo vệ, trừng mắt nhìn một vị khách, miệng nói: “Muốn đi à? Trả lại số tiền lừa tôi lần trước đây, tôi mới để ông đi!”
Bên cạnh Lỗ Đặc còn có năm sáu bảo vệ nữa, vây quanh một người đàn ông trông chừng hơn ba mươi tuổi.
Hóa ra, người đàn ông này chính là kẻ từng đánh bạc với Lỗ Đặc, tên là Phạ Bác Luân, một tay cờ bạc có chút tiếng tăm gần khu phố người Hoa. Vốn dĩ cờ bạc là chuyện thắng thua, Lỗ Đặc thua cũng chẳng thể trách người, nhưng vừa rồi hắn tình cờ thấy Phạ Bác Luân đang ở đây uống rượu tán gái, định lên chào hỏi, tiện thể khoe khoang rằng người quản lý câu lạc bộ này là em họ mình để lôi kéo quan hệ.
Ai ngờ, Lỗ Đặc còn chưa kịp chào hỏi đã nghe được những lời khiến hắn vừa ngạc nhiên vừa phẫn nộ.
Hóa ra Phạ Bác Luân này đúng là tay cờ bạc, nhưng cũng là một kẻ bịp bợm lão luyện. Thủ đoạn tán gái vừa rồi chính là dùng kỹ thuật bịp bợm để lấy lòng người đẹp. Cảnh tượng này và cả những lời Phạ Bác Luân nói đều bị Lỗ Đặc nghe thấy.
Lỗ Đặc tức giận bừng bừng, thầm nghĩ tại sao mỗi lần mình đánh bạc với Phạ Bác Luân đều thua sạch túi, hóa ra tên này vốn dĩ là kẻ bịp bợm, là cờ gian bạc lận.
Nghĩ đến đây, Lỗ Đặc còn muốn kết thân làm gì nữa? Hắn lập tức xông lên chỉ thẳng vào mặt Phạ Bác Luân chất vấn: “Được cho ngươi, đồ bịp bợm, đồ lừa đảo, trả lại tiền lừa của ta đây, nếu không đừng hòng bước ra khỏi đây.”
Phạ Bác Luân thấy Lỗ Đặc cũng khá bất ngờ, không ngờ Lỗ Đặc lại làm việc ở đây, hơn nữa còn nghe thấy chuyện hắn tự thừa nhận việc gian lận. Tuy nhiên, Phạ Bác Luân cũng có chút danh tiếng ở phố người Hoa, đương nhiên sẽ không sợ một gã bảo vệ quèn như Lỗ Đặc.
Hai người lập tức tranh cãi, nếu không phải câu lạc bộ Lam Nguyệt có quy định của Băng Băng, tuyệt đối cấm đánh nhau trong câu lạc bộ, thì sợ rằng Lỗ Đặc và Phạ Bác Luân đã lao vào nhau từ lâu rồi.
Phạ Bác Luân đương nhiên biết câu lạc bộ Lam Nguyệt là nơi nào, quy củ ở đây hắn chắc chắn không dám phá. Nhưng lúc này, Lỗ Đặc lại gọi tới năm sáu bảo vệ, vây kín lấy hắn. Nhìn thế này, có vẻ như Phạ Bác Luân không trả tiền thì Lỗ Đặc sẽ ra tay thật.
“Lỗ Đặc, anh muốn làm gì?” Phạ Bác Luân hơi chột dạ, tuy đã gọi điện tìm người đến giúp, nhưng ít nhất hiện tại hắn vẫn đang ở thế yếu.
“Anh nói xem?” Lỗ Đặc tuy hơi kiêng dè quy củ do em họ mình đặt ra, nhưng so với Phạ Bác Luân thì hiển nhiên hắn có lý hơn. Dù sao lần này hắn có lý do, cho dù thực sự phạm quy, Băng Băng cũng sẽ không thực sự làm gì hắn.
“Anh em, lôi thằng nhãi này ra ngoài rồi tính sau.” Trong mắt Lỗ Đặc lóe lên vẻ thiếu kiên nhẫn, vừa nói vừa xúi giục các bảo vệ khác, định đưa Phạ Bác Luân ra ngoài, dù có phải cướp lại tiền cũng phải làm.
“Các người định làm gì?” Phạ Bác Luân biến sắc ngay lập tức, hắn tất nhiên biết hậu quả của việc bị lôi ra ngoài, chắc chắn sẽ bị ăn đòn một trận.
“Dừng tay!”
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên khiến hành động của Lỗ Đặc và đám bảo vệ đều dừng lại.
Lỗ Đặc và những người khác nhìn thấy người tới, sắc mặt thay đổi, từng người kính sợ gọi: “Ông chủ!”
Người tới chính là Diệp Khiêm. Anh không muốn Lỗ Đặc vô lễ với khách ngay trước mặt bao người, như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Lam Nguyệt.
Phạ Bác Luân cũng nhìn Diệp Khiêm, nghe Lỗ Đặc và mọi người gọi Diệp Khiêm là ông chủ, sắc mặt hắn cũng thay đổi ngay. Chủ câu lạc bộ Lam Nguyệt này, bất kỳ cư dân nào ở phố người Hoa đều biết đó là kẻ nắm quyền thực sự của bang Hoa Nhân.
“Lỗ Đặc, các người thân là bảo vệ, sao lại ra tay với khách hàng?” Diệp Khiêm hơi nhíu mày.
Lỗ Đặc run lên trong lòng, khi đối mặt với Băng Băng, hắn còn dám phản bác vài câu, nhưng trước mặt Diệp Khiêm thì chẳng chút dũng khí nào cả.
“Ông chủ, chúng tôi sai rồi!” Lỗ Đặc vội vàng nhận lỗi, mấy bảo vệ khác cũng biến sắc, cúi đầu nhận sai.
Diệp Khiêm nhìn sang Phạ Bác Luân, tất nhiên anh đã biết ngọn nguồn sự việc. Phạ Bác Luân này cờ gian bạc lận, lừa tiền của Lỗ Đặc. Diệp Khiêm không muốn để các khách hàng khác nghĩ mình cậy thế bắt nạt người, nhưng cũng tuyệt đối không thể đứng nhìn người của mình bị bắt nạt mà thờ ơ.
“Cuộc tranh cãi giữa cậu và bảo vệ của tôi vừa rồi tôi đều nghe thấy. Hắn nói cậu cờ gian bạc lận, lừa tiền của hắn, chuyện này có thật không?” Diệp Khiêm lạnh lùng nhìn Phạ Bác Luân.
Sắc mặt Phạ Bác Luân lập tức thay đổi, trong lòng cảm thấy chột dạ và sợ hãi không tên. Đây là người nắm quyền bang Hoa Nhân, mấy ngày nay bang Hoa Nhân đang như mặt trời ban trưa, nuốt chửng bang Da Đen, khiến bang Da Trắng cũng lung lay sắp đổ, biết đâu ngày mai thôi bang Hoa Nhân sẽ độc chiếm nơi này.
“Ông chủ Diệp, đây là hiểu lầm…” Phạ Bác Luân run rẩy giải thích, hắn không dám đắc tội Diệp Khiêm.
Diệp Khiêm cắt ngang lời giải thích của Phạ Bác Luân, chỉ mỉm cười nói: “Tôi không quan tâm chuyện này thật hay giả, nếu cậu có bản lĩnh cờ gian bạc lận, thì cũng là người của tôi kém cỏi, thua tiền là đáng đời.”
“Tuy nhiên, vì người của tôi đã chịu thiệt, tôi là ông chủ, đương nhiên cũng không thể không quan tâm đúng không? Chi bằng thế này, tôi lấy ra số tiền gấp đôi số mà Lỗ Đặc đã thua cậu để làm tiền cược, chúng ta đấu với nhau một ván. Quy tắc do cậu định, thắng thì tôi đưa cậu gấp đôi số tiền đó, thua thì cậu phải trả lại số tiền đã thắng của Lỗ Đặc. Cậu thấy sao?” Diệp Khiêm nói với Phạ Bác Luân.
Nhìn thì có vẻ Diệp Khiêm đang thương lượng với Phạ Bác Luân, nhưng Phạ Bác Luân làm gì có dũng khí từ chối Diệp Khiêm. Hơn nữa, Phạ Bác Luân cũng cảm thấy đây là một cơ hội, một cơ hội để lọt vào mắt xanh của Diệp Khiêm.
Do dự một lát, Phạ Bác Luân nói: “Đã được ông chủ Diệp mời, Phạ Bác Luân tôi đương nhiên không thể từ chối. Chi bằng chúng ta lật bài so điểm, ba ván hai thắng nhé!”
“Được!” Diệp Khiêm khẽ gật đầu.
Rất nhanh, một chiếc bàn trống đã được dọn ra, còn có người lấy ra một bộ bài tú lơ khơ. Bộ bài này được giao cho Phạ Bác Luân kiểm tra, Diệp Khiêm từ đầu đến cuối không hề chạm vào quân bài nào.
Âm nhạc đã ngừng ngay từ khi Diệp Khiêm tới, xung quanh cũng tụ tập rất nhiều khách hàng vây xem cuộc đánh bạc giữa Diệp Khiêm và Phạ Bác Luân. Đối với kết quả cuộc cá cược này, dường như có không ít ý kiến trái chiều.
Phạ Bác Luân là kẻ cờ bạc, cũng có không ít người quen biết. Hắn có chút tiếng tăm ở phố người Hoa, nên không ít người đặt hy vọng vào hắn.
Còn về Diệp Khiêm, tuy là ông chủ câu lạc bộ Lam Nguyệt, là người nắm quyền bang Hoa Nhân. Nhưng không ai từng nghe nói về bản lĩnh của Diệp Khiêm trong lĩnh vực này.
“Ông chủ Diệp, bài không có vấn đề gì.” Phạ Bác Luân khẽ gật đầu, đặt bộ bài lên bàn. Nhìn Phạ Bác Luân có vẻ khá trấn tĩnh, nhưng Diệp Khiêm có thể thấy được lúc này Phạ Bác Luân đang vô cùng căng thẳng.
“Nếu cậu nói bài không có vấn đề, vậy chúng ta bắt đầu thôi!” Diệp Khiêm khẽ gật đầu, nói: “Cậu có thể tìm bất cứ ai để chia bài.”
Phạ Bác Luân liền tìm một vị khách trong câu lạc bộ, bảo anh ta đến chia bài. Sau khi chia xong, Diệp Khiêm để Phạ Bác Luân chọn bài trước.
Chỉ thấy vận may của Phạ Bác Luân khá tốt, rút được lá K bích. So điểm, Diệp Khiêm chỉ có rút được lá A mới thắng được hắn. Vòng này Phạ Bác Luân không định gian lận, muốn xem Diệp Khiêm có phải người trong nghề không.
“Vận may của tôi khá tốt, rút được K bích!” Phạ Bác Luân mỉm cười nói.
Diệp Khiêm không nói gì, cũng rút một lá bài từ trong đó, rồi chẳng buồn nhìn, lật bài ra luôn. Lá bài chính là lá A bích mà Phạ Bác Luân sợ xuất hiện nhất.
Động tác này của Diệp Khiêm sạch sẽ gọn gàng, không chút dấu vết gian lận, điều này chứng tỏ Diệp Khiêm hoàn toàn không dùng thủ thuật gì cả. Phạ Bác Luân hơi nhíu mày, chỉ có thể giải thích rằng vận may của Diệp Khiêm quá tốt.
Nhưng Phạ Bác Luân không hề biết, bản lĩnh của Diệp Khiêm là có thể dễ dàng ghi nhớ vị trí của tất cả các quân bài trong bộ bài.
“Ván này tôi thắng!” Diệp Khiêm mỉm cười nhìn Phạ Bác Luân. Sau đó nói tiếp: “Ván thứ hai, vẫn là cậu lấy trước.”
Phạ Bác Luân nghe vậy, liền rút một lá bài từ trong đó, lần này hắn không lật bài ngay mà nhìn trước. Tim hắn lập tức chùng xuống đáy vực, lần này hắn rút phải lá 4 rô, đây gần như là một trong những quân bài nhỏ nhất.
“Không xong, thế này thì mình thua chắc rồi.” Phạ Bác Luân nghĩ đến đây, chỉ còn cách mạo hiểm, vì hắn vừa nhìn ra Diệp Khiêm hoàn toàn là kẻ không biết gì về thủ thuật cờ bạc. Để có thể giành được sự ưu ái của Diệp Khiêm, vì tương lai của mình, hắn quyết định mạo hiểm sử dụng thủ thuật trước mặt Diệp Khiêm.
Rất nhanh, Phạ Bác Luân đã tráo lá 4 rô thành lá A cơ, là quân bài lớn nhất trong số những lá bài còn lại đã biết.
“Ông chủ Diệp, xem ra ván này vận may của tôi tới rồi, A cơ!” Phạ Bác Luân vứt quân bài của mình ra.
Mọi người xung quanh lập tức xì xào bàn tán. Cả bộ bài không có quân Joker, lá A bích đã bị Diệp Khiêm rút ra rồi, bây giờ Phạ Bác Luân lấy được lá A cơ, tức là trong những lá còn lại không còn lá nào lớn hơn A cơ nữa. Như vậy, chẳng phải dù Diệp Khiêm rút được lá gì cũng đều thua Phạ Bác Luân sao?