Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 3392 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3205
Trọng Kích Và Tru Tà

❊ ❊ ❊

Dưới sự dẫn dắt của Tiểu Tiểu, Diệp Khiêm và Krull đi tới tiểu viện từng ở trước đó. Lần này gặp lại Diệp Khiêm, Tiểu Tiểu liền kéo tay anh, nói muốn cho anh nếm thử món ăn cô mới học được.

Trước sự nhiệt tình của Tiểu Tiểu, Diệp Khiêm cũng không từ chối, anh cũng muốn thư giãn một chút tại chỗ của Tiểu Tiểu sau những ngày tháng chiến đấu sinh tử đầy căng thẳng.

Sáu món một canh, rất nhanh đã được Tiểu Tiểu lần lượt bưng lên, tất cả đều là các món ăn Hoa Hạ, hơn nữa còn đều là món Huy mà Diệp Khiêm ưa thích.

"Diệp đại ca, anh mau nếm thử đi, xem em làm thế nào." Tiểu Tiểu nhìn Diệp Khiêm đầy mong đợi, gắp cho anh một miếng thịt ba chỉ.

Diệp Khiêm nếm thử xong, gật đầu liên tục, không ngờ trình độ nấu món Huy của Tiểu Tiểu đã gần đuổi kịp tay nghề của anh rồi.

"Có ngon đến thế sao, sao tôi không thấy vậy." Krull gắp một miếng bỏ vào miệng, cứ cảm thấy ăn kiểu này không đã bằng ăn sống, thiếu đi cái mùi máu tanh đáng lẽ phải có của thịt heo.

"A." Tiểu Tiểu nghe vậy, gương mặt nhỏ nhắn lộ ra vài phần thất vọng. Khi nhìn sang Diệp Khiêm, cô vội nói: "Diệp đại ca, nếu thật sự không ngon, em nhất định sẽ nghiên cứu thật kỹ lại."

Diệp Khiêm cười ha ha nói: "Tiểu Tiểu, đừng nghe Krull nói bậy, chúng ta mà có cùng khẩu vị với hắn thì mới là chuyện lạ đó."

Vừa nói, Diệp Khiêm không khỏi nhớ lại những cảnh tượng ở Hắc Vũ Động, suýt chút nữa khiến anh chẳng còn chút khẩu vị nào. Con người sao có thể có cùng khẩu vị với loài sói thích ăn tươi nuốt sống, đó phải là một chuyện đáng sợ đến mức nào chứ.

"Ăn cái gì mà thơm thế nhỉ." Ngay lúc này, chỉ nghe thấy bên ngoài một giọng nói hơi thô kệch vang lên, liền thấy Tần Vương cười hì hì bước vào.

"Tần Vương."

"Krull xin chào Tần Vương."

Diệp Khiêm và Krull đều vội vàng đứng dậy, hướng về phía Tần Vương hành lễ.

Tiểu Tiểu cũng mỉm cười đứng dậy, đi về phía Tần Vương đầy thân thiết, khoác tay ông nói: "Tần tiên sinh, sao ông lại tới đây?"

Tần Vương khẽ nhíu mày, nói với Tiểu Tiểu: "Con nhóc này, đây là nhà của ta, sao ta lại không thể qua đây được? Hơn nữa, Diệp Khiêm tiểu huynh đệ đã tới, chẳng lẽ ta cứ mãi ngồi chờ cậu ấy tới bái phỏng sao."

"Hi hi." Tiểu Tiểu cười khúc khích, rõ ràng không để bụng lời trách móc của Tần Vương, kéo ông ngồi xuống bên cạnh, lấy thêm một bộ bát đũa.

"Diệp Khiêm tiểu huynh đệ, có thức ăn mà không có rượu thì không được, ta đây là đặc biệt mang tới mỹ tửu đấy." Tần Vương vừa nói vừa mở bình rượu trong tay ra, rót cho Diệp Khiêm và Krull mỗi người một chén, cuối cùng mới tự rót cho mình.

Có thể thấy được, Tần Vương đối với Diệp Khiêm quả thực không hề bày ra bất kỳ cái giá nào, ngược lại còn có ý của một đôi bạn vong niên, miệng luôn gọi Diệp lão đệ, cùng nhau uống rượu vui vẻ. Nếu người không biết chuyện nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ hiểu lầm đây là bữa cơm đoàn viên của một gia đình hạnh phúc nào đó.

Ba tuần rượu đã qua, Diệp Khiêm không quên mục đích mình tới đây, liền nói với Tần Vương: "Tần Vương, lần này tôi tới chỗ ông, thực ra có một chuyện muốn nhờ vả."

"Cậu nói xem." Tần Vương gật đầu.

"Trong tay tôi có một số trang bị, ở bên ngoài không tiện bán ra, muốn xem xem Tần Vương có nguyện ý giúp tôi thu nhận hay không." Chiến lợi phẩm mà Diệp Khiêm lấy được từ Quỷ Vực Lính Đánh Thuê, anh không dám bán ra ngoài một món nào, tránh để tin tức về cái chết của Quỷ Đại bị lộ ra sớm.

"Xem ra những trang bị này của cậu lai lịch bất chính nhỉ, nhưng chỉ cần là đồ có giá trị dưới một triệu Huyễn Linh Thạch, ta đều có thể thu nhận giúp cậu." Tần Vương cũng không vòng vo, trực tiếp đồng ý với thỉnh cầu của Diệp Khiêm.

Một triệu Huyễn Linh Thạch, Diệp Khiêm làm gì có nhiều tài nguyên như vậy, anh cười nói: "Chỉ là tài nguyên trị giá hơn một vạn Huyễn Linh Thạch thôi, một triệu Huyễn Linh Thạch đối với tôi mà nói quá xa vời."

Tần Vương nghe vậy, mỉm cười. Ông cũng biết việc Diệp Khiêm lấy ra tài nguyên trị giá một triệu Huyễn Linh Thạch để bán sẽ khá khó khăn, bèn nói: "Một triệu Huyễn Linh Thạch, đối với Diệp lão đệ mà nói sẽ không quá xa vời đâu. Chỉ mấy ngày không gặp, thực lực của cậu lại tinh tiến không ít, người có thể được Lang Gia công nhận, há có thể là hạng tầm thường."

Diệp Khiêm biết mọi thứ về mình, trước mặt Tần Vương chắc chắn không thể che giấu. Tuy nhiên, anh cũng chẳng có gì phải giấu giếm, giữa hai người, khoảng cách thực lực to lớn kia khiến mọi thứ ngược lại trở nên đơn giản và trực tiếp hơn.

Tuy nhiên, khi Tần Vương nhắc tới Lang Gia Thần Kiếm, Diệp Khiêm chợt nhớ ra một chuyện, bèn hỏi thẳng ông: "Tần Vương, theo lời ông nói thì Lang Gia Thần Kiếm đáng lẽ là một linh khí cấp Thông Linh, nhưng tại sao nó lại không có lấy một chút thuộc tính phụ gia nào?"

Chuyện này đã làm Diệp Khiêm băn khoăn rất lâu rồi. Từ khi biết Lang Gia là linh khí cấp Thông Linh, anh vẫn luôn thắc mắc tại sao nó không có đặc tính phụ gia, điều này thật không xứng với phẩm cấp của linh khí cấp Thông Linh.

Tần Vương nghe vậy, hơi sững sờ, sau đó có chút không dám tin nói: "Diệp lão đệ, Lang Gia Thần Kiếm cho tới nay vẫn chưa thức tỉnh kỹ năng phụ gia trong tay cậu sao?"

Nhìn biểu cảm của Tần Vương, dường như ông cảm thấy khá khó tin, dường như Lang Gia nằm trong tay Diệp Khiêm lẽ ra phải sớm thức tỉnh kỹ năng phụ gia mới đúng.

"Chưa ạ." Diệp Khiêm lắc đầu, nói thẳng.

"Không nên thế chứ." Tần Vương có chút nghi hoặc nói: "Cậu đưa ta xem nào."

Diệp Khiêm cũng không lo lắng về Tần Vương, trực tiếp đưa Lang Gia cho ông. Cổ kiếm Lang Gia này, nếu Tần Vương muốn đoạt, Diệp Khiêm căn bản cũng không giữ nổi.

Sau khi Tần Vương cầm lại cổ kiếm Lang Gia, lần này khác với lần trước. Lần trước ông chỉ thuần túy thưởng thức cổ kiếm, cảm thán năm tháng trôi qua, hoài niệm những đam mê không còn thuộc về mình nữa.

Lần này, chỉ thấy trong tay Tần Vương hiện lên vầng sáng nhàn nhạt. Khoảnh khắc vầng sáng xuất hiện, khiến Diệp Khiêm và Krull đều không khỏi biến sắc. Xuất phát từ sự kiêng dè bản năng, cả hai đều nhìn chằm chằm vào những tia sáng đang tràn ra từ lòng bàn tay Tần Vương, dường như vầng sáng đó chỉ cần một chút thôi là đã có thể dễ dàng xóa sổ họ.

"Đây chính là sức mạnh của cường giả cấp Vương sao?" Trong lòng Diệp Khiêm vừa kiêng dè, đôi mắt lại hiện lên sự nóng bỏng khó hiểu.

Krull biểu hiện càng trực tiếp hơn, trợn mắt há hốc mồm, trên mặt tràn đầy sự chờ mong và khát khao không nói nên lời.

Chỉ duy nhất Tiểu Tiểu nhìn thấy cảnh này lại vô cùng bình tĩnh, dường như những sức mạnh này, cô đã thấy không chỉ một hai lần rồi, ngược lại còn đầy hứng thú nhìn chằm chằm vào cổ kiếm Lang Gia đang bị kích thích bởi sức mạnh của Tần Vương.

Sau một hồi lâu, chỉ thấy sức mạnh trong tay Tần Vương biến mất, mà tiếng rung động khe khẽ của Lang Gia cũng theo đó mà dừng lại, hào quang thu liễm.

Tần Vương trả lại Lang Gia Thần Kiếm cho Diệp Khiêm, lúc này mới nói: "Hèn chi cậu không thức tỉnh được kỹ năng phụ gia của Lang Gia, hóa ra bên trong cổ kiếm này từ lâu đã có một cụm sát khí ngưng tụ, ảnh hưởng tới quá trình thức tỉnh kỹ năng bình thường của Lang Gia."

Nghe lời Tần Vương, Diệp Khiêm lập tức nghĩ tới điều gì đó. Sát khí mà ông nói, chẳng phải chính là những khung cảnh chiến đấu mà anh nhìn thấy mỗi khi tu luyện Hạo Nhiên Chính Khí Kiếm Quyết sao.

"Thu Ca Quân Vương, một đời thiên kiêu, Hạo Nhiên Chính Khí Kiếm Quyết, không ngờ lại ẩn giấu trong thân kiếm Lang Gia này. Diệp lão đệ, chắc cậu đã học được Hạo Nhiên Chính Khí Kiếm Quyết này rồi nhỉ?" Tần Vương có chút cảm thán nói.

Diệp Khiêm gật đầu. Hạo Nhiên Chính Khí Kiếm Quyết của Thu Ca Quân Vương, anh đã học được từ sớm, vẫn luôn dùng kiếm quyết này để nâng cao đạo tâm, từ đó áp chế ma công trong cơ thể, khiến Đạo Tâm Chủng Ma đạt tới một trạng thái cân bằng.

"Hạo Nhiên Chính Khí Kiếm Quyết, đây chính là pháp môn tu luyện đạo tâm số một của cổ võ giả, mặc dù giai đoạn đầu không có uy lực công kích quá lớn, nhưng một khi bước vào cảnh giới Thất Phẩm Võ Giả, uy năng của Hạo Nhiên Chính Khí Kiếm Quyết mới thực sự bộc lộ. Càng về sau, uy năng càng mạnh mẽ, lại phối hợp với Lang Gia Thần Kiếm này, có thể coi là công pháp chí cương chí dương số một thiên hạ." Tần Vương tán thưởng nói.

"Diệp lão đệ, kỹ năng phụ gia của Lang Gia Thần Kiếm này ngoài 'Đẳng Cấp Lược' mà linh khí cấp Thông Linh bình thường đều có ra, còn có đặc tính 'Trọng Kích' và 'Tru Tà'." Tần Vương giải thích.

'Đẳng Cấp Lược' thực ra chính là không có cái gọi là hạn chế về cảnh giới tu vi võ giả. Nghĩa là dù là Nhất Phẩm Võ Giả hay Cửu Phẩm Võ Giả, đều có thể không bị hạn chế mà hoàn toàn phát huy thực lực bản thân thông qua Lang Gia, điểm này cũng là đặc tính chung của tất cả linh khí cấp Thông Linh.

Còn linh khí cấp Khai Quang thì không có đặc tính này. Tam Phẩm Võ Giả nếu dùng linh khí nhất giai, binh khí sẽ không thể phát huy một trăm phần trăm sức mạnh của người đó, thậm chí nếu chênh lệch sức mạnh quá rõ rệt, linh khí còn có thể vỡ nát.

Điều này giống như một đứa trẻ cầm chiếc gậy gỗ nhỏ đánh nhau, đánh thế nào cũng không gãy, nhưng nếu đổi thành một người trưởng thành, dưới một đòn toàn lực, có lẽ chiếc gậy gỗ sẽ không chịu nổi sức mạnh mà gãy đôi.

"Trọng Kích." Diệp Khiêm mặc dù cũng đoán được một chút, nhưng vẫn có chút chưa hiểu, liền nhìn về phía Tần Vương.

"Trọng Kích, chính là sự tăng phúc sức mạnh. Nghe nói Lang Gia Thần Kiếm một khi thức tỉnh hoàn toàn kỹ năng Trọng Kích, cao nhất có thể tăng phúc gấp đôi sức mạnh." Tần Vương giải thích, đồng thời cũng cảm thấy sửng sốt trước mức tăng phúc gấp đôi sức mạnh của Lang Gia.

Ai cũng biết, tăng phúc gấp đôi sức mạnh thực ra chính là giới hạn trong lý thuyết, rất nhiều binh khí cấp Thông Linh đều không thể làm được, có thể tăng lên một phẩy năm lần sức mạnh đã được coi là cực phẩm rồi.

Tăng phúc gấp đôi sức mạnh, Diệp Khiêm cũng không khỏi cảm thấy tim đập nhanh hơn. Con số này đối với anh hiện tại mà nói, có lẽ ảnh hưởng không lớn lắm, nhưng theo việc sức mạnh của Diệp Khiêm ngày càng mạnh, cảnh giới tu vi ngày càng cao, thì sự đáng sợ của mức tăng phúc sức mạnh này chắc chắn sẽ khiến người ta phải chấn động.

Đây cũng là lý do tại sao những cường giả cấp Vương Hầu luôn khao khát có được binh khí cấp Thông Linh cực phẩm, điều đó sẽ khiến thực lực của họ bạo tăng vài tầng cấp.

"Tần Vương, vậy còn Tru Tà thì sao?" Diệp Khiêm hỏi lại.

"Tru Tà, chắc chính là tác dụng khắc chế đối với sức mạnh loại sát khí. Nếu cậu dùng Tru Tà đối chiến với ta, mà cậu đã thức tỉnh kỹ năng Tru Tà, sức mạnh của ta sẽ bị Lang Gia của cậu làm suy yếu, mà lượng suy yếu này tự nhiên liên quan tới thực lực bản thân cậu, cậu càng mạnh thì mức độ suy yếu ta càng lớn." Tần Vương không giấu giếm Diệp Khiêm, trực tiếp nói ra tác dụng của kỹ năng Tru Tà này.

Nghe xong hai kỹ năng phụ gia này của Lang Gia, Krull ở bên cạnh đã sớm tặc lưỡi không thôi. Nói như vậy, nếu hắn và Diệp Khiêm đối chiến, anh có Lang Gia trong tay, chưa đánh thì hắn đã thua một nửa rồi, trừ khi Krull cũng có thánh khí cấp Thông Linh khắc chế loại Hạo Nhiên Chính Khí.

Nghe thấy sự lợi hại của Lang Gia Thần Kiếm, Diệp Khiêm càng thêm động tâm. Đây quả thực là một thần binh lợi khí để vượt cấp chiến đấu, không thể cứ để nó mai một một cách vô danh như vậy được, anh lập tức hỏi: "Tần Vương, ông có cách nào giúp tôi đánh thức kỹ năng Trọng Kích và Tru Tà không?"

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.