Thuốc nổ khi nổ dưới nước, thực ra uy lực còn lớn hơn nhiều, đây cũng là lý do tại sao ngư lôi lại có uy lực lớn hơn tên lửa, bởi vì khi nổ dưới nước, năng lượng vụ nổ truyền đi qua nước, gần như không bị tiêu hao, nhưng khi nổ trong không khí, vì năng lượng truyền qua không khí nên hao tổn rất lớn.
Lượng thuốc nổ mà Diệp Hạo Nhiên mang theo nhìn qua không nhiều lắm, trên mặt đất cùng lắm cũng chỉ nổ chết được hai con voi, nhưng ở trong nước, mười con voi cũng không chịu nổi.
Một tiếng "Oành" vang dội, thuốc nổ nổ tung, con thủy quái kia đã bị nổ đến máu thịt tung bay, nhuộm đỏ cả vùng nước xung quanh.
Diệp Hạo Nhiên mặc bộ đồ lặn tìm thấy Susan. Susan đang vịn vào chiếc máy đẩy dưới nước, nỗ lực bơi về phía Diệp Hạo Nhiên. Vụ nổ kinh thiên động địa khiến Diệp Hạo Nhiên và Susan đều choáng váng.
Diệp Hạo Nhiên ra hiệu cho Susan, ý bảo Susan hãy lặn lên phía mặt hồ.
Susan làm thủ hiệu với Diệp Hạo Nhiên, hỏi anh có không cùng lên không?
Diệp Hạo Nhiên chỉ ngón tay vào cái hố lớn dưới nước, ra hiệu cho Susan rằng mình cần phải đi xuống đó thám hiểm một chút.
Susan không hỏi tại sao, cô gật đầu, sau đó nhường lại máy đẩy cho Diệp Hạo Nhiên, còn bản thân thì đạp chân bơi ngược lên phía mặt nước. Con thủy quái khổng lồ kia mặc dù chưa chết ngay lập tức, nhưng nó đã bị thương vô cùng nghiêm trọng, chắc chắn không sống nổi nữa. Thuốc nổ đã đánh bay nội tạng của nó ra ngoài, những nội tạng đó sau khi bị nước cuốn đi thì trôi nổi lên phía mặt hồ.
Diệp Hạo Nhiên không khách sáo nữa, anh vịn vào máy đẩy dưới nước bơi về phía cái hố sâu dưới đáy hồ kia. Diệp Hạo Nhiên không biết cái hố sâu đó từ đâu mà ra, nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của Pháp Nguyên Chi Lực từ bên trong đó! Hơn nữa còn là Pháp Nguyên Chi Lực mênh mông vô tận, đương nhiên Diệp Hạo Nhiên phải lấy được luồng Pháp Nguyên Chi Lực này, bất kể dưới nước là thứ gì.
Vụ nổ kinh hoàng đã cuốn hết bùn dưới đáy hồ lên, xung quanh đục ngầu một mảng. May là Diệp Hạo Nhiên không cần dựa vào thị giác, anh chỉ cần bám theo cảm nhận của mình đối với Pháp Nguyên Chi Lực mà bơi về phía trước.
Chẳng bao lâu sau đã đến cái hố sâu không đáy, cái hố này tựa như một lỗ đen, to lớn và tăm tối. Đèn rọi trên đầu Diệp Hạo Nhiên chiếu xuống dưới mà chẳng có chút phản ứng nào, đương nhiên cũng không nhìn thấy bên dưới rốt cuộc là thứ gì.
Diệp Hạo Nhiên có chút do dự, nhưng cuối cùng anh vẫn bơi xuống dưới hố sâu. Máy đẩy ầm ầm xả nước ra phía sau, đưa Diệp Hạo Nhiên bơi xuống cái lỗ khổng lồ sâu không thấy đáy này. Ở nơi đây, Diệp Hạo Nhiên cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân, tựa như mình chỉ là một con côn trùng thấp kém, cái hố đen khổng lồ kia chỉ cần khẽ hít một hơi cũng đủ thổi bay anh đến chết.
Diệp Hạo Nhiên dồn hết mười hai phần tinh thần, bơi về phía mà mình cảm nhận được. Đột nhiên, phía trước dường như bắt đầu xuất hiện ánh sáng, ánh sáng đó rất yếu ớt nhưng cũng đủ khiến Diệp Hạo Nhiên kinh ngạc. Ánh sáng có thể nhìn thấy ở nơi này đều là thứ rất sáng, đừng thấy trong hố đen này nó trông giống như ánh nến vàng vọt, nhưng Diệp Hạo Nhiên ước tính, nếu ở trên không trung mặt hồ, thứ này chắc phải giống như bóng đèn nghìn oát vậy.
Diệp Hạo Nhiên tiếp tục đẩy tới chỗ ánh sáng đó.
Chẳng bao lâu sau, một cánh sơn môn xuất hiện trước mắt Diệp Hạo Nhiên.
Sơn môn!
Thực sự là sơn môn!
Ngay trên vách hố đen này, đột nhiên xuất hiện một cánh sơn môn to lớn cao đến hơn trăm mét! Sơn môn đóng chặt, trên đó phủ đầy rong rêu các thứ, cánh sơn môn khổng lồ được bảo tồn vô cùng hoàn hảo, đóng chặt lại, không biết bên trong che giấu bí mật gì.
Một tảng đá trông như ngọn lửa cực kỳ to lớn treo trên sơn môn, ánh sáng mà Diệp Hạo Nhiên nhìn thấy chính là do tảng đá này phát ra. Trên sơn môn khắc một số đường nét rất thô sơ và to lớn, giống như một loại văn tự, nhưng văn tự này không giống bất kỳ loại nào mà Diệp Hạo Nhiên từng biết, dù chúng trông giống chữ tượng hình phức tạp hơn.
Luồng Pháp Nguyên Chi Lực mênh mông đó chính là tỏa ra từ sơn môn này.
Diệp Hạo Nhiên cầm máy đẩy lượn lờ vài vòng trên sơn môn, đột nhiên, một cái lỗ nhỏ thu hút sự chú ý của Diệp Hạo Nhiên. Diệp Hạo Nhiên ôm máy đẩy bơi về phía cái lỗ đó. Đến cửa lỗ, Diệp Hạo Nhiên sững sờ một chút, cái lỗ này vừa đủ cho một người chui vào, hơn nữa, Diệp Hạo Nhiên nhìn xuống cái lỗ này, nó rõ ràng được cắt gọt bằng công nghệ cao của nhân loại! Giống như là… giống như là một cái lỗ trộm mộ! Mấu chốt là, bên trong cái lỗ này còn có một cánh thủy môn, thiết kế của thủy môn vô cùng xảo diệu, là tám cánh cửa hợp lại tạo thành thủy môn, lúc mở cánh cửa này khá dễ dàng, nhưng một khi đi qua rồi, dưới áp lực nước khổng lồ, tám cánh cửa đó sẽ đóng chặt lại với nhau.
Diệp Hạo Nhiên tắt máy đẩy, buộc vào một mỏm đá nhô ra, anh trèo vào cái lỗ đó. Tám cánh thủy môn ngay trước mắt, chỉ cần Diệp Hạo Nhiên kéo ra là có thể vào trong.
Diệp Hạo Nhiên đứng trước thủy môn suy nghĩ cẩn thận, anh quyết định xông vào. Cái lỗ này rõ ràng do người hiện đại tạo ra, hơn nữa, thiết kế tám cánh thủy môn này thực sự vô cùng xảo diệu và khó khăn, thứ này giống như van hai lá giữa tâm thất và tâm nhĩ trong tim vậy, chỉ có thể đảm bảo máu chảy xuôi chứ không chảy ngược. Thủy môn này cũng như vậy, nó vừa có thể giữ cho dễ kéo ra dưới áp lực nước khổng lồ này, vừa đảm bảo nước không xối vào trong đây.
Nghĩa là, bên trong cái lỗ này là không khí!
Diệp Hạo Nhiên không do dự thêm nữa, anh đưa tay kéo cánh thủy môn đó ra, ngay lập tức áp lực nước mạnh mẽ ép Diệp Hạo Nhiên "vút" một cái xông vào bên trong.
Bên trong cũng là một cái bể nước, nhưng áp lực nước rất nhỏ, thiết kế này hoàn toàn là để giảm tốc độ khi mới vào. Diệp Hạo Nhiên tắt nguồn sáng trên đầu, anh men theo bể nước bơi vào trong, sau đó áp mình vào một vách đá, im lìm không động đậy.
Lúc này, đằng xa có tiếng bước chân vang lên, tuy rất nhỏ nhưng Diệp Hạo Nhiên vẫn nghe thấy.
Diệp Hạo Nhiên không nhúc nhích, tựa như hòa làm một với toàn bộ môi trường xung quanh.
Tiếng bước chân đến bên mép bể, có người cầm đèn pin siêu sáng soi một vòng.
Diệp Hạo Nhiên co mình trên vách đá, anh nheo mắt nhìn chằm chằm vào người đó, người kia không phát hiện ra Diệp Hạo Nhiên, hắn đứng dậy, lầm bầm một câu: "Kỳ lạ thật, rõ ràng nghe thấy có tiếng động mà." Tiếp đó người đó đi vào phía trong, thực lực của hắn không tính là mạnh, nhưng cũng là một võ giả.
Diệp Hạo Nhiên thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần là con người là được rồi. Nhìn quy mô sơn môn cao hàng trăm mét, Diệp Hạo Nhiên còn tưởng mình sẽ đến thế giới thần tiên cơ chứ.
Đợi người đó đi xa, Diệp Hạo Nhiên trèo lên từ trên mặt đất, anh cởi bộ đồ lặn trên người ra, nơi này đã không cần đồ lặn nữa. Mặc thứ đó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ và khả năng phát huy của Diệp Hạo Nhiên, mấu chốt là mặc bộ quần áo đó sẽ phát ra tiếng động, bây giờ tình huống của đối thủ thế nào Diệp Hạo Nhiên đều không biết, đương nhiên anh không thể để lộ bản thân.
Diệp Hạo Nhiên đi về hướng tên bảo vệ kia rời đi, anh đi chân trần, nhảy vài bước trên mặt đá, rất nhanh đã đến phía sau không xa tên bảo vệ đó.
Đi về phía trước, đột nhiên có rất nhiều bóng đèn khổng lồ treo trên đó, còn có tiếng máy phát điện vận hành ầm ầm, ánh sáng rất đầy đủ, chiếu sáng xung quanh rất rõ.
Diệp Hạo Nhiên mượn ánh đèn quan sát tình hình xung quanh, anh nheo mắt lại, lúc này mới phát hiện ra thực ra xung quanh đều bị đá chặn lại, phía sau không xa là một tảng đá khổng lồ dưới đáy biển. Tảng đá đó chặn lại tất cả mọi thứ phía sau, nghĩa là, không gian nơi này khá nhỏ. Phía trước nơi này chính là sơn môn cao hàng trăm mét kia, mà sau sơn môn là một khoảng đất trống vài trăm mét vuông, còn phía sau khoảng đất trống lại là tảng đá khổng lồ.
Rõ ràng, tảng đá đó là rơi xuống sau này, không biết vì lý do gì mà tảng đá khổng lồ như Thái Sơn này lại rơi xuống, rồi chặn đứng tất cả. Diệp Hạo Nhiên không thể đoán được sau tảng đá khổng lồ đó là thứ gì.
Đằng xa có tiếng động truyền tới, Diệp Hạo Nhiên khẽ bước tới đó. Dưới một cái lều tạm thời dựng lên, một người trung niên đang chắp tay sau lưng, đứng dưới lều nhìn tảng đá khổng lồ phía trước, trong tay ông ta đang cầm một cây đinh ba màu xanh đỏ dài hơn mười mét! Sau lưng người đàn ông trung niên này còn có hai người, hai người đó cứ loay hoay với mấy cái máy móc, bao gồm cả một cái máy khoan kim cương rất lớn.
Luồng Pháp Nguyên Chi Lực cuồn cuộn không ngừng chính là phát ra từ cây đinh ba đó!
Người đàn ông trung niên kia cứ nhíu mày, hồi lâu sau, ông ta cầm cây đinh ba dài hơn mười mét, nặng ít nhất bảy tám trăm cân đó lên, giơ cao rồi cắm vào tảng đá khổng lồ.
Trên tảng đá khổng lồ lại có ba cái lỗ, rõ ràng, đinh ba trước kia vốn dĩ được cắm ở vị trí này.
Mà bên dưới vị trí này còn có một đống hài cốt, bộ hài cốt này vô cùng khổng lồ, có xương sọ và xương ngực, nhìn như là của một con người, chỉ là thể hình của con người này có chút quá to lớn, ít nhất cũng phải cao ba mét.
Diệp Hạo Nhiên hiểu ra, xem ra trước kia, nơi mà cây đinh ba này cắm vào chắc chắn là đã đinh bộ hài cốt dưới kia lên trên tảng đá!
Người này bị đinh ba đóng đinh đến chết! Hơn nữa, chết không biết bao nhiêu lâu rồi.
"Hôi Đức Lỗ!" Người đàn ông trung niên kia đột nhiên lên tiếng, ông ta nói tiếng Anh, nhưng lại là tiếng Anh cổ vô cùng cổ xưa, loại tiếng Anh này chỉ có một số gia tộc quý tộc ở châu Âu mới còn sử dụng.
"Vâng, thưa chủ nhân của con." Một người phía sau người trung niên kia dừng công việc trong tay, chạy tới, cung kính nói.
Người trung niên quay người lại, nhìn người đó nói: "Ngươi nói xem, nếu cây đinh ba này thực sự là vũ khí của Hải Vương Poseidon trong truyền thuyết, vậy thì, còn có ai mới có thể trở thành kẻ địch của Hải Vương? Và sau khi Poseidon giết hắn, đến vũ khí cũng không thèm lấy mà vội vã bỏ chạy?"
Hôi Đức Lỗ nghe chủ nhân hỏi vậy thì cười khổ một tiếng, nói: "Thưa chủ nhân đáng kính của con, những thứ này chẳng qua chỉ là truyền thuyết mà thôi, cái gọi là Hải Vương Poseidon, cây đinh ba của ông ta hay mấy thứ đại loại vậy, đều chỉ là truyền thuyết."
"Nhưng bây giờ, chúng ta dựa theo truyền thuyết lại tìm được cây đinh ba này, hơn nữa chúng ta còn có thể lợi dụng đinh ba để ra lệnh cho con thủy quái đó, tất cả những điều này thì giải thích thế nào?" Người đàn ông trung niên nhíu mày nói.
"Thưa chủ nhân của con, con cho rằng con thủy quái đó thực ra chỉ là một con cá trê, chỉ là bị năng lượng của cây đinh ba này ảnh hưởng nên mới thành thủy quái. Còn về cây đinh ba này, cùng với cánh sơn môn lớn này, chủ nhân, ngài có thấy rằng thời viễn cổ thực sự từng có một chủng tộc á nhân vĩ đại hơn loài người đang thống trị toàn thế giới không?" Hôi Đức Lỗ cung kính nói.