Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 4296 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3979
Mua Sắm Bá Khí

❊ ❊ ❊

Trước mỗi tủ kính đều có một cái quầy, bên trên ghi số tiền giá khởi điểm. Trong tủ bày một món đồ. Nếu muốn đấu giá món đồ này thì báo giá, sau đó trả Đức Lan tệ. Tất nhiên, đây chỉ là giai đoạn bắt đầu, sau khi trả Đức Lan tệ, ngươi vẫn chưa thể lấy món đồ đi, mà phải đợi sau ba tiếng, nếu không còn ai trả giá cao hơn ngươi thì mới có thể lấy đi.

Đây có thể coi là một buổi đấu giá khá đơn giản, đấu giá cùng lúc mấy ngàn món đồ, nên không thể có giá quá cao được.

Diệp Hạo Nhiên tùy ý nhìn quanh một vòng, sau đó đi tới khu vực Linh thảo. Ở góc này, có bày hơn một trăm cái tủ, bên trong tủ toàn là những loài hoa cỏ cây cối kỳ lạ. Tất nhiên, có vài thứ chỉ đơn giản vì chủng loại hiếm mà thôi.

Thiên địa linh thảo, vật này vẫn rất hiếm. Hơn nữa, những người thực sự có thực lực đều chỉ giữ lại những thứ này chứ tuyệt đối không mang đi bán. Chỉ những người bình thường tình cờ có được loại vật phẩm này mới nghĩ đủ mọi cách để bán đi những thứ như nhân sâm ngàn năm.

Diệp Hạo Nhiên không mấy hứng thú với những thứ khác, hắn chỉ hứng thú với những thứ chứa thiên địa linh khí. Tất nhiên, những thứ giàu thiên địa linh khí ngoài thảo mộc quả thực ra, còn có một số loại đá và kim loại, nhưng những thứ đó dù sao cũng khó kiếm hơn, hơn nữa hàm lượng lại không bằng các loại thực vật.

Diệp Hạo Nhiên đi tới chỗ những linh thảo này, sau đó nhìn giá cả. Cơ bản mỗi loại đều được niêm yết giá một Đức Lan tệ. Thật ra đừng xem thường một Đức Lan tệ này, nó vẫn khá đắt đỏ. Những người thực sự cần những thứ này tất nhiên sẽ không thấy đắt, nhưng người không cần thì chắc chắn ngay cả một đồng cũng chẳng muốn bỏ ra.

Diệp Hạo Nhiên bước tới trước một cây thực vật trông giống như hoa tuyết liên. Hắn quan sát một chút, cây này tuy không phải Thiên Sơn tuyết liên nhưng lại có điểm tương đồng, nhìn là biết loài thực vật sống ở vùng cực hàn, hơn nữa nhìn phẩm tướng của nó thì chắc là rất tốt.

"Thưa tiên sinh, xin hỏi ngài có cần món bảo vật này không? Hiện tại vẫn chưa có ai đặt mua món bảo vật này, ngài chỉ cần trả giá một Đức Lan tệ là có thể giành được quyền mua tạm thời của nó cho đến khi có người chịu trả giá cao hơn ngài. Nếu cho đến khi ba tiếng kết thúc mà vẫn không có ai trả giá cao hơn ngài, món bảo vật này sẽ thuộc về ngài." Người phụ nữ kia giới thiệu một cách chi tiết.

Diệp Hạo Nhiên gật đầu, đưa cho người phụ nữ kia một Đức Lan tệ. Người phụ nữ đưa cho Diệp Hạo Nhiên một tấm thẻ đánh dấu, là một vật trông giống như bộ thu phát tín hiệu. Thứ này ngoài việc là ký hiệu thân phận, có thể dựa vào nó để nhận diện thân phận ra, nó còn có thể ghi lại kịp thời thông tin đấu giá của những món đồ đã mua.

Sau khi Diệp Hạo Nhiên giao một Đức Lan tệ cho người phụ nữ, cô ta nhấn nhẹ một cái, trên tấm thẻ giá này liền hiện lên thông tin đại loại như bảo vật số 1305, một Đức Lan tệ, người thắng tạm thời là ngài.

Diệp Hạo Nhiên gật đầu, như vậy cũng khá tiện lợi. Tiếp theo, hắn thanh toán mỗi loại linh thảo một Đức Lan tệ, rồi bao thầu toàn bộ số linh thảo này. Một tấm thẻ đánh dấu có thể đánh dấu một trăm vật phẩm trưng bày, vốn dĩ như thế đã rất nhiều rồi, nhưng Diệp Hạo Nhiên ra tay thực sự quá hào phóng, trong một hơi mua xuống hơn hai trăm ba mươi món bảo vật. Tuy chỉ là thanh toán một Đức Lan tệ mỗi món, nhưng dù sao vẫn hào phóng tới mức khiến người ta rụng răng.

Ngay khi Diệp Hạo Nhiên vừa thanh toán xong, một ông lão và một thanh niên đi tới.

"Ông nội, chúng ta thực sự phải mua những loại thực vật này sao? Con cảm thấy thật sự không có tác dụng gì cả." Người thanh niên kia vô cùng miễn cưỡng, "Ông nội, chúng ta chỉ còn bảy Đức Lan tệ, phải dùng thép tốt vào lưỡi dao mới được, con nghĩ đừng mua mấy thứ hoa cỏ này nữa, trong nhà đã có quá nhiều rồi."

"Con thì biết cái gì, việc diên niên ích thọ chính là nhờ vào những thứ này. Những thứ này không giống với mấy loại thuốc trong nhà chúng ta, chúng đều có thể kéo dài tuổi thọ, trường sinh bất lão đấy." Ông lão mắng, giọng điệu kiểu rèn sắt không thành thép, sau đó đi tới. Khi thấy toàn bộ linh thảo đều được niêm yết giá là hai, ông sững sờ, hỏi: "Đây là chuyện gì thế? Sao những thứ này bán đắt thế, lại cần tới hai Đức Lan tệ?"

"Lão tiên sinh chào ông, thực ra giá khởi điểm ban đầu đều là một Đức Lan tệ, nhưng có một vị tiên sinh đã đấu giá qua rồi, nên bây giờ nếu muốn mua những thứ này thì ít nhất cần hai Đức Lan tệ." Người hướng dẫn phía sau ân cần trả lời.

Ông lão gật đầu, nói: "Thì ra là vậy, vậy để ta xem thứ khác, xem còn thứ nào giá một Đức Lan tệ không."

Ông lão vừa nói vừa kéo cháu mình đi một vòng, sau đó ông kinh ngạc phát hiện, hơn hai trăm món bảo vật linh thảo, vậy mà toàn bộ đã bị người ta đấu giá mất rồi. Tuy chỉ là đưa ra giá khởi điểm, nhưng mỗi lần tăng giá lại phải thêm một Đức Lan tệ, nghĩ tới thôi cũng khiến người ta đau lòng.

Ông lão cắn răng, nhìn quanh một vòng rồi lấy ra hai Đức Lan tệ, đấu giá một cái Tử hồ lô.

Ngay khi ông lão vừa đấu giá xong, phía Diệp Hạo Nhiên liền nhận được thông báo, món bảo vật số 1352 mà hắn đấu giá đã bị người khác lấy mất. Diệp Hạo Nhiên bước tới, trực tiếp tăng giá lên ba Đức Lan tệ, sau đó hắn lại đi sang những chỗ khác.

Ông lão đang định rời đi thì đột nhiên cũng nhận được tin báo, món bảo vật số 1352 mà ông đấu giá đã đổi chủ. Ông lão sững sờ, lập tức đi ngược lại. Ông bước đến chỗ Tử hồ lô, nói: "Này, sao cái hồ lô lại bị người khác lấy mất rồi?"

"Vâng thưa lão tiên sinh, vẫn là vị khách đấu giá đầu tiên, ngài ấy đã bỏ ba Đức Lan tệ để mua nó." Cô gái nọ mỉm cười nói.

"Ồ, vậy thì ta không đấu nữa, cô trả lại hai Đức Lan tệ cho ta đi." Ông lão nói.

"Xin lỗi lão tiên sinh, đây là quy định, phải đợi toàn bộ vật phẩm đấu giá kết thúc thì Đức Lan tệ của ông mới được hoàn lại." Cô gái hướng dẫn mỉm cười nói, thái độ vô cùng khách khí.

Ông lão ngẩn người, rất nhanh ông đã hiểu rõ nguyên nhân, dù sao nếu Đức Lan tệ có thể rút ra bất cứ lúc nào thì người ta có thể nhanh chóng đẩy giá những món đồ bên trong lên cao một cách ảo tưởng. Ông lão thở dài, nói: "Vậy thì ta tăng lên..."

"Ông nội, ông đừng tăng nữa, chúng ta chỉ còn lại năm Đức Lan tệ thôi, nhỡ đâu ông không mua được cái Tử hồ lô này thì những thứ khác cũng chẳng mua được gì đâu." Người thanh niên bên cạnh ông lão vô cùng lo lắng, lên tiếng.

Ông lão hừ một tiếng, nói: "Cái Tử hồ lô này phẩm tướng cũng đâu có xuất sắc lắm, ta không tin có người sẽ bỏ ra năm Đức Lan tệ để mua nó."

Lúc này, người hướng dẫn đứng sau món bảo vật lên tiếng: "Lão tiên sinh, xin cho tôi nói một câu, mong ông đừng giận. Tôi nghĩ vị tiên sinh kia rất có thể sẵn sàng bỏ ra nhiều Đức Lan tệ hơn nữa để mua món này. Hơn nữa, thực ra toàn bộ linh thảo này đều do cùng một người đặt mua, nên tôi nghĩ vị tiên sinh đó không thiếu tiền, xin ông hãy suy nghĩ kỹ. Tất nhiên, những lời này mong lão tiên sinh giữ bí mật, nếu để ông chủ tôi nghe được chắc chắn sẽ đuổi việc tôi mất."

Ông lão nghe xong liền sững sờ: "Cái gì? Tất cả linh thảo đều do một người bao trọn? Sao có thể chứ, cậu ta lấy đâu ra nhiều Đức Lan tệ như vậy, không phải đảo chủ các người làm giả đấy chứ?"

"Lão tiên sinh, làm giả đối với chúng tôi chẳng có lợi lộc gì cả." Cô gái nọ đáp.

"Hừ." Ông lão bất lực hừ một tiếng, sau đó ông quay người, muốn xem vị thần tài giàu có bá đạo kia rốt cuộc là ai.

Lúc này, vị thần tài giàu có bá đạo Diệp Hạo Nhiên đang đi dạo khắp khán đài. Trong khu vực này, cơ bản ngoại trừ những linh thảo kia ra, Diệp Hạo Nhiên thực sự không mấy hứng thú với những thứ khác, chủ yếu là một số đồ cổ thánh khí, nhưng những thánh khí đó đều không chứa pháp nguyên chi lực, nên Diệp Hạo Nhiên không hề có chút hứng thú nào với chúng.

Diệp Hạo Nhiên đi được một vòng, đúng lúc đó liền nghe thấy một gã đang hung dữ quát mắng một nhân viên hướng dẫn: "Nói nhảm, đồ các người bày ra đây đấu giá, lẽ nào các người không biết lấy từ đâu ra? Người chịu trách nhiệm của các người đâu? Nói mau, người chịu trách nhiệm của các người đang ở đâu?"

"Tiên sinh, ngài đừng nóng, tôi đi gọi người đó tới cho ngài." Nhân viên hướng dẫn nọ sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng dùng tai nghe gọi người chịu trách nhiệm tới.

Những người xung quanh đứng nhìn từ xa, Diệp Hạo Nhiên cũng liếc mắt nhìn qua, đột nhiên sững sờ. Bởi vì hắn phát hiện ra, món đồ bày trong cái tủ kia chính là thứ hắn mang tới bán, đó là một chiếc vương miện, một chiếc vương miện vô cùng cổ xưa, đượm màu tang thương. Chiếc vương miện này chính là thứ Diệp Hạo Nhiên cướp được từ trên thuyền của La Phù Đức.

Không lâu sau, một người đàn ông trung niên chịu trách nhiệm sải bước đi tới.

"Chào tiên sinh, tôi là người chịu trách nhiệm cho buổi đấu giá lần này của đảo Đức Lan, không biết có gì có thể giúp ngài?" Người đàn ông trung niên lên tiếng. Lời ông ta nói tuy khách khí nhưng giọng điệu không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, cử chỉ cũng rất ung dung điềm tĩnh, rõ ràng người này là một cao thủ, hơn nữa còn là một cao thủ có địa vị cao.

Diệp Hạo Nhiên nhìn người chịu trách nhiệm này, hắn ta là một cổ võ giả. Xem ra đảo chủ đảo Đức Lan quả nhiên là một cao nhân, dưới trướng hẳn phải có không dưới mười vị cổ võ giả.

Tuy nhiên, gã đàn ông mặt cắt không còn giọt máu đối diện kia không hề lùi bước, gã hừ một tiếng, lên tiếng: "Được, ta hỏi các người, món đồ này, à không, không chỉ món này đâu, còn rất nhiều món khác nữa. Những thứ này đều là vật phẩm của gia tộc chúng ta, là vật phẩm cất giữ tối cao của Tích Huyết tộc chúng ta. Tại sao những thứ này lại xuất hiện ở buổi đấu giá của các người? Còn nữa, tộc trưởng của chúng ta, ngài La Phù Đức, đã mất tích không rõ nguyên do, cùng mất tích với ngài ấy còn có cả tàu hàng này. Ta nói cho các người biết, ta không quan tâm các người là ai, cũng không quan tâm đảo chủ đảo Đức Lan của các người có lai lịch gì, nhưng xin hãy phối hợp với ta để điều tra rõ những vấn đề này. Vấn đề này liên quan tới danh dự của Tích Huyết tộc chúng ta, chúng ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua đâu. Ngoài ra, ta muốn nhắc nhở các người một câu, lão tổ của chúng ta hiện cũng đang ở gần đảo Băng Đức Lan này, vì vậy, khi các người đưa ra bất kỳ quyết định nào, xin hãy thỉnh thị đảo chủ các người trước, suy nghĩ kỹ càng rồi hẵng đưa ra quyết định. Hừ." Gã đàn ông mặt cắt không còn giọt máu nọ rõ ràng rất tức giận, hơn nữa, gã vô cùng kiêu ngạo.

Người chịu trách nhiệm nhíu mày, sau đó ông ta kiên quyết quay người, thực sự đi thỉnh thị đảo chủ...

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.