Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 4296 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3994
Linh Trúc Địch

❊ ❊ ❊

Diệp Hạo Nhiên nghe thấy tiếng ca này, thực ra, đây không phải là tiếng ca, mà phải là tiếng sáo mới đúng, bởi vì âm thanh này phát ra thông qua một cây sáo trúc. Tuy nhiên, có lẽ do người thổi sáo trình độ chưa đủ cao, hoặc là quá cao siêu, nên tiếng sáo thổi ra không có bao nhiêu vẻ mỹ cảm không linh, ngược lại nghe như có mấy phần giống người đang ca hát vậy.

Từng sợi từng sợi, giống như giọng hát của con người, hơn nữa, trong âm thanh đó thế mà còn mang theo tác dụng thôi miên.

Khúc nhạc thôi miên? Không, không chỉ dừng lại ở đó!

Chân mày Diệp Hạo Nhiên nhíu lại, ngay sau đó thân hình anh lóe lên, đã tới boong tàu. Tại boong tàu, Lạc Tân Cơ và đám thủy thủ đều nằm ngổn ngang dưới đất, mà ba người phụ nữ mặc đồng phục thủy thủ đang lật tung mọi thứ trên thuyền.

Diệp Hạo Nhiên khẽ nhíu mày, anh bước tới, lên tiếng: "Các cô là ai, muốn làm gì?"

Ba người phụ nữ sửng sốt, đều quay đầu nhìn Diệp Hạo Nhiên, sau đó cả ba vội vàng dựa sát vào nhau, họ kinh ngạc nhìn Diệp Hạo Nhiên. Một người trong đó trừng mắt nhìn anh, nói: "Ngươi... ngươi là ai? Tại sao ngươi có thể... không bị ngất? Chẳng lẽ, ngươi là người điếc?"

"Điếc?" Diệp Hạo Nhiên ngẩn ra một chút, sau đó liền hiểu ra. Xem ra âm thanh này chắc chắn là do ba người phụ nữ này giở trò quỷ, chúng biết âm thanh này có tác dụng thôi miên rất mạnh đối với con người, nên mới thấy khó hiểu vì sao Diệp Hạo Nhiên vẫn còn đứng đây.

Diệp Hạo Nhiên cười lạnh một tiếng, nói: "Ta không phải người điếc, chỉ là khúc nhạc này khó nghe vô cùng, ta nghe mà thấy buồn nôn, thật sự không ngủ nổi. Tuy nhiên, ta rất muốn biết các người là ai, còn nữa, người thổi sáo này rốt cuộc là ai?"

"Ngươi... sao có thể thế được! Ngươi đã không phải người điếc, thì làm sao có thể không ngủ thiếp đi?" Ba người phụ nữ lùi lại một bước, kinh ngạc nhìn Diệp Hạo Nhiên.

Đúng lúc này, một bóng người trực tiếp nhảy vọt từ trên lan can tàu qua, đứng cạnh ba người phụ nữ kia. Đây cũng là một người phụ nữ, một người mặc bộ đồ lặn, trong tay cô ta đang cầm một cây sáo màu xanh ngọc. Âm thanh lúc nãy chính là phát ra từ cây sáo này.

Diệp Hạo Nhiên liếc nhìn cây sáo, chân mày nhíu lại, đoạn thân hình anh lóe lên, vèo một cái đã xuất hiện trước mặt người phụ nữ mặc đồ lặn kia, sau đó vươn tay ra, đã giật lấy cây sáo. Khi cầm trong tay, Diệp Hạo Nhiên cảm nhận rõ ràng có một luồng linh khí đang dao động.

"Chạy!"

Người phụ nữ mặc đồ lặn kéo người phụ nữ bên cạnh, sau đó nhảy xuống dưới tàu. Hai người phụ nữ còn lại cũng hoảng sợ nhìn nhau, chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp nhảy xuống theo.

Diệp Hạo Nhiên nhíu mày, anh nhìn mặt biển, lầm bầm: "Làm cái gì vậy, mình cũng có làm gì đâu. Nước biển sâu như thế, lại còn lạnh như vậy, bốn người phụ nữ này thật kỳ lạ."

Diệp Hạo Nhiên cầm cây trúc địch kia quan sát, trên thân sáo có linh khí dao động nhàn nhạt, mà âm thanh phát ra từ cây sáo này, nhờ trải qua sự cường hóa của linh khí, thế mà lại có thể trực tiếp thôi miên con người!

Diệp Hạo Nhiên không khỏi cảm thán, anh dùng chân đá mấy cái, đá Lạc Tân Cơ tỉnh lại.

Tên béo này vừa tỉnh lại, việc đầu tiên là ôm lấy hạ bộ của mình hét toáng lên, chỗ đó của hắn đã bị hai người phụ nữ kia đá sưng vù cả lên.

"Này, đã xảy ra chuyện gì vậy?" Diệp Hạo Nhiên lên tiếng hỏi.

"Ba người đẹp kia không phải người tốt, là đồng bọn của mỹ nhân ngư... Ơ, họ đâu rồi, tiên sinh Diệp, anh có thấy họ không? Chắc chắn họ đã lấy trộm hết tiền của tôi rồi!" Lạc Tân Cơ tức giận kêu lên.

Diệp Hạo Nhiên hiểu ra, nói: "Được rồi, anh gọi đám thủy thủ của anh dậy đi, bởi vì tôi đã gắn thiết bị định vị lên người mấy kẻ trộm đó rồi, chúng ta cứ bám theo là được." Nói đoạn, Diệp Hạo Nhiên ném một thiết bị định vị cho Lạc Tân Cơ.

"A?" Lạc Tân Cơ vẫn còn hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Diệp Hạo Nhiên cũng không giải thích thêm, anh cầm cây trúc địch trong tay, đi về phía phòng của Mễ Tu và Tịnh Thủy Hoa. Anh muốn xem hai người họ có chuyện gì không.

Đến phòng Mễ Tu, Mễ Tu đang ngồi xếp bằng ở đó, rõ ràng là đang nhắm mắt dưỡng thần. Xem ra âm thanh lúc nãy không hề ảnh hưởng tới cô. Diệp Hạo Nhiên lại tới phòng Tịnh Thủy Hoa, Tịnh Thủy Hoa đã ngủ thiếp đi, Diệp Hạo Nhiên đánh thức Tịnh Thủy Hoa dậy.

Tịnh Thủy Hoa mở mắt ra, thấy là Diệp Hạo Nhiên, cô mỉm cười nhẹ với anh, nói: "Đã xảy ra chuyện gì vậy, em cứ như thấy bà ngoại đang ôm mình ngủ."

Diệp Hạo Nhiên cười nói: "Chẳng qua chỉ là một khúc nhạc thôi miên mà thôi. Chỉ là, cây sáo trúc này thật sự khiến anh ngạc nhiên, anh chưa từng gặp phải chuyện kỳ diệu như thế này bao giờ. Xem ra chuyến đi này của chúng ta có khi lại thu hoạch lớn đấy."

"Ồ?" Tịnh Thủy Hoa cầm cây sáo trong tay, nghịch ngợm vài cái, cô nói: "Thứ này rất kỳ diệu sao?"

Diệp Hạo Nhiên gật đầu: "Cây sáo này chứa linh khí, cho nên âm thanh thổi ra mới có hiệu quả mạnh mẽ như vậy. Vì thế, anh đã gắn thiết bị theo dõi lên người người phụ nữ đó. Nếu như có thể lấy được số lượng lớn loại trúc này thì tốt quá, thứ này là vật liệu tu luyện rất tốt. Tuy so không bằng những linh thảo anh mua trên đảo Đa Lan, nhưng nó cũng rất hiệu quả. Nếu số lượng đủ nhiều, anh nghĩ đến lúc đó sẽ giúp ích rất lớn."

Diệp Hạo Nhiên không nói chi tiết với Tịnh Thủy Hoa, anh bước ra ngoài. Đúng lúc này, Mễ Tu đi vào, cô nhìn Tịnh Thủy Hoa rồi nói: "Muội muội Tịnh Thủy Hoa, em không sao chứ?"

Tịnh Thủy Hoa không hiểu, nhưng cô biết ý của Mễ Tu nên chỉ gật đầu.

Mễ Tu nhìn thấy cây trúc trong tay Diệp Hạo Nhiên, khẽ "Ơ" một tiếng, nói: "Tại sao cây sáo này lại ở trong tay anh? Em vừa định nói với anh là âm thanh này có vấn đề."

"Tôi cướp được, sao, cô từng thấy qua rồi à?" Diệp Hạo Nhiên hỏi.

Mễ Tu lên tiếng: "Tất nhiên, nếu em không đoán nhầm thì loại trúc này sống trên hòn đảo của em."

"Hả? Cô nói là hòn đảo nơi cô và sư phụ cô sống sao?" Diệp Hạo Nhiên ngạc nhiên, "Chẳng phải cô nói hòn đảo đó không có ai sao?"

"Sao lại không có ai được? Nhưng cư dân khá ít, hơn nữa, em và sư phụ thường ở trên núi, không tiếp xúc gì với những người dân bản địa đó cả." Mễ Tu nói.

Diệp Hạo Nhiên gật đầu: "Vậy xem ra thiết bị theo dõi của tôi không uổng công dùng rồi. Bốn người này chắc chắn là người bản địa trên hòn đảo cô sống. Họ biết dùng loại linh trúc này làm sáo, ừm, xem ra dùng khá nhiều. Linh Tiên Đảo nơi cô sống xem ra không chỉ có hoa thủy tiên là đã biến dị, mà ngay cả trúc này cũng đã được linh khí gột rửa rồi."

Mễ Tu gật đầu: "Thực ra còn có rất nhiều loại thực vật dường như cũng có thay đổi."

Trong lòng Diệp Hạo Nhiên dâng lên chút chờ mong, anh nói: "Sắp tới nơi chưa?"

Mễ Tu há miệng, sau đó có chút ngại ngùng: "Cái này, em quên mất chuyện này rồi, em thực sự không biết đường, phải đi xem tọa độ kinh vĩ tuyến."

Rất nhanh, suy đoán của Diệp Hạo Nhiên và Mễ Tu đã được chứng thực. Hòn đảo nơi Mễ Tu ở nằm ở ngay gần đây, mà bốn người kia, vì Diệp Hạo Nhiên đã gắn thiết bị định vị lên người họ nên cũng có thể xác định, bốn người đó đúng là người cùng đảo với Mễ Tu, phương hướng họ bỏ chạy cũng chính là hòn đảo nơi Mễ Tu sinh sống.

Diệp Hạo Nhiên suy nghĩ một chút rồi nói: "Thế thì nhẹ nhàng rồi. Như vậy đi, anh và Mễ Tu lên đảo, Tịnh Thủy Hoa, em và Lạc Tân Cơ cùng đám người kia ở lại trên thuyền này. Trên đảo này có điều quái lạ, anh sợ mang theo em sẽ gặp nguy hiểm."

Tịnh Thủy Hoa gật đầu: "Em biết rồi, anh cũng phải cẩn thận hơn."

"Được." Diệp Hạo Nhiên dặn dò thêm những điều cần chú ý với những người còn lại, sau đó cùng Mễ Tu thận trọng tiến về phía Linh Tiên Đảo.

Khoảnh khắc bước lên đảo, Diệp Hạo Nhiên cảm thấy linh khí ở đây quả nhiên rất nồng đậm. Chỉ là, tuy là linh khí nhưng cứ cảm thấy có chút bất hòa, dường như trong linh khí đó mang theo vài phần lực lượng cuồng bạo, khiến người ta có cảm giác tâm thần bất an.

Diệp Hạo Nhiên nhíu mày, nói: "Đi thôi, trước tiên đến chỗ cô xem sao."

Mễ Tu chỉ lên núi, nói: "Nơi em ở trên ngọn núi kia, chúng ta lên xem thử." Mễ Tu cũng là một võ giả, tuy không phải cổ võ giả nhưng thực tế cô cũng rất lợi hại, nếu không thì tiếng sáo trúc kia đã chẳng mê hoặc không nổi cô. Tốc độ của hai người rất nhanh, khi lên tới ngọn núi đó, tinh thần Diệp Hạo Nhiên bỗng chấn động, bởi vì anh chợt phát hiện nơi này lại có rất nhiều linh thảo giống như hoa thủy tiên. Mặc dù độ linh khí của hoa thủy tiên không cao, nhưng khi cả vùng núi non đầy rẫy những loài thực vật chứa linh khí này thì con số đó vô cùng khả quan. Quan trọng hơn, Diệp Hạo Nhiên có Thần Nông Đỉnh trong tay, căn bản không cần linh khí bên trong các loại thực vật này phải vô cùng tinh thuần!

Diệp Hạo Nhiên nhìn những linh thảo mọc đầy khắp núi đồi, đắc ý cười hì hì.

"Đừng cười nữa, còn phải tìm nguyên nhân nữa." Mễ Tu thấy dáng vẻ của Diệp Hạo Nhiên thì có chút cạn lời, cô không thể hiểu nổi tại sao Diệp Hạo Nhiên lại thích những loài thực vật chứa linh khí này đến vậy. Thực ra những thực vật này tuy chứa linh khí nhưng căn bản chẳng có bao nhiêu tác dụng, đối với việc nâng cao tu luyện cũng rất hạn chế, hơn nữa ăn vào còn có thể bị trúng độc.

Diệp Hạo Nhiên gật đầu: "Anh vốn tưởng nguyên nhân nên rất đơn giản, có thể là do gần đây có nguồn khí độc nào đó. Nhưng xem ra bây giờ thì dường như chẳng có gì cả. Băng Tuyết Ác Ma trong cơ thể cô thật sự rất kỳ quặc."

Mễ Tu cũng gật đầu: "Sư phụ em cũng không tra ra được, hơn nữa sư phụ em sống ở đây hơn mười năm rồi, trước kia vẫn luôn bình thường, chỉ là mấy năm gần đây, bà và sư tỷ mới trở thành như vậy."

Diệp Hạo Nhiên kiểm tra xung quanh một lượt cũng không tìm thấy nguyên nhân. Lúc này, thiết bị theo dõi trong tay Diệp Hạo Nhiên đột nhiên phát ra tiếng "tít tít tít" hai tiếng. Diệp Hạo Nhiên sửng sốt, sau đó cầm thiết bị theo dõi lên nhìn, rồi anh bật cười: "Đúng là tự mình đâm đầu vào lưới mà."

"Sao vậy?" Mễ Tu thấy thần tình Diệp Hạo Nhiên khác lạ liền lên tiếng hỏi.

Diệp Hạo Nhiên nói: "Là bốn tên trộm đó, chính là bốn người phụ nữ dùng sáo trúc ở đây để thổi khúc nhạc thôi miên. Không ngờ bọn họ lại chạy lên ngọn núi này. Đi thôi, chúng ta đi gặp họ, biết đâu có thể hỏi ra được thứ gì đó..."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.