Cơ thể không ngừng bị hất lên rồi lại bị dây an toàn kéo về ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay, chỉ thấy tia chớp lóe lên không ngừng, thứ có thể nghe thấy chỉ là tiếng mưa xối xả đập vào thân máy bay và tiếng sấm rền, hơn nữa chiếc máy bay đang ngồi là một thứ đồ rách nát có tuổi đời ít nhất hai mươi năm, những điều này khiến Cao Dương lần đầu tiên cảm thấy hối hận vì quyết định đến châu Phi của mình.
Chiếc máy bay tồi tàn, lại gặp phải thời tiết chết tiệt, Cao Dương cảm thấy cuộc đời hai mươi ba tuổi của mình có lẽ sắp phải chấm dứt ở đây rồi.
Điều kỳ lạ là, Cao Dương lại không hề hoảng loạn, mà chỉ muốn làm rõ bây giờ mình đang ở đâu, hay nói cách khác là đang ở trên không phận của nơi nào, cậu lúc này cảm thấy dù có chết, cũng phải biết mình chết ở nơi nào mới đúng.
Cao Dương quay đầu lại, muốn hỏi người hướng dẫn viên ngồi bên cạnh xem có biết họ hiện đang ở đâu không, nhưng Cao Dương lập tức dập tắt ý nghĩ này, người hướng dẫn viên bên cạnh cậu đang ra sức làm dấu thánh trước ngực, cầu nguyện trong tuyệt vọng, vì vậy Cao Dương cảm thấy tốt nhất không nên làm phiền người ta thì hơn.
Khoang máy bay chỉ chở được hai mươi người lúc này đã loạn thành một đoàn, tất cả mọi người đều rơi vào điên loạn, hai nhân viên công ty săn bắn lúc đầu còn đang khuyên nhủ mọi người, lúc này lại khóc to hơn bất cứ ai.
Lúc này Cao Dương là người bình tĩnh nhất toàn bộ khoang máy bay, nhưng sự bình tĩnh của Cao Dương không kéo dài được bao lâu, sợ hãi, tuyệt vọng, hối hận, đủ loại cảm xúc cùng ập đến, nhất là sau khi nghĩ đến cha mẹ mình, Cao Dương cuối cùng cũng không kìm được mà bắt đầu bật khóc nức nở.
Điều Cao Dương sợ nhất lúc này, không phải là cái chết đang ập đến, mà là sau khi cậu chết, cha mẹ sẽ phải làm thế nào để chịu đựng nỗi đau mất cậu.
Khi cái chết cận kề, thời gian dường như trôi qua đặc biệt chậm, đủ lâu để con người hồi tưởng lại cả cuộc đời mình, lúc này Cao Dương đã đích thân kiểm chứng câu nói này, những thước phim về cuộc đời hai mươi ba năm qua của cậu, lúc này như đang chiếu phim mà vụt qua trong đầu.
Khi Cao Dương chìm trong hối hận để hồi tưởng lại cuộc đời mình, độ cao của máy bay cũng ngày càng thấp, cuối cùng sau một chấn động dữ dội, máy bay chúi đầu lao xuống.
Khi ánh đèn trong khoang máy bay đột ngột tắt ngóm, Cao Dương cố gắng cuộn người lại thành một cục, hai tay ôm lấy sau đầu.
Sau một tiếng nổ lớn kinh hoàng, Cao Dương đập mạnh vào hàng ghế phía trước, cú va chạm khiến cậu choáng váng đầu óc, đôi vai và bụng dưới như bị dây an toàn kéo đứt rời ra, suýt nữa khiến Cao Dương nghẹt thở.
Cao Dương nhắm nghiền mắt, nhưng sau cơn đau dữ dội, cảm giác lạnh lẽo lập tức nhấn chìm cậu khiến Cao Dương nhận ra ngay rằng mình đang ở dưới nước.
Theo bản năng, Cao Dương lập tức nín thở, lại qua một lát sau, Cao Dương mới nhận ra mình vẫn chưa chết, máy bay đã rơi xuống nước, việc cậu cần làm bây giờ là lập tức rời khỏi máy bay, bơi lên mặt nước.
Cao Dương mở mắt ra, mặc dù vẫn rất tối, nhưng nhờ ánh chớp, Cao Dương vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ tình trạng dưới mặt nước.
Máy bay đã gãy làm đôi, mà chỗ gãy nằm ngay trên đầu Cao Dương.
Phản ứng đầu tiên của Cao Dương là tháo dây an toàn, nhưng Cao Dương tìm thế nào cũng không thấy khóa cài của dây an toàn, thời gian từng giây từng phút trôi qua, ngay khi Cao Dương sắp không nín thở nổi nữa, cậu chợt nhớ ra bên hông người hướng dẫn viên cạnh mình có đeo một con dao săn.
Cao Dương giơ tay trái, trước tiên sờ thấy cánh tay người hướng dẫn viên, sau đó lần mò xuống dưới, cuối cùng cũng chạm vào cán dao.
Rút dao ra, cắt đứt dây an toàn đang trói buộc mình, Cao Dương gắng gượng nén cơn thúc giục muốn nổi lên mặt nước ngay lập tức, vươn tay lần mò người hướng dẫn viên bên cạnh, muốn cắt dây an toàn trên người anh ta, nhưng khi Cao Dương chạm vào cái đầu chỉ còn lại một nửa của người hướng dẫn viên, Cao Dương lập tức từ bỏ ý định cứu người, vươn tay kéo chiếc áo phao dưới ghế ra, đạp chân một cái, nổi lên mặt nước.
Nổi lên mặt nước, hít một hơi thật dài, Cao Dương lập tức mặc áo phao vào, kéo sợi dây trên áo phao, cảm nhận chiếc áo đang nhanh chóng phồng lên, lúc này Cao Dương mới thở phào nhẹ nhõm.
Không ai ngờ được, máy bay bay trên không trung trên đất liền cuối cùng lại rơi xuống nước, đến nỗi không một ai trên máy bay kịp mặc áo phao cho mình.
Cao Dương rất lấy làm may mắn, vì vào giây phút cuối cùng cậu vẫn không quên kéo theo áo phao, may mắn là chiếc áo phao vẫn còn nguyên vẹn, nhưng bước tiếp theo nên làm gì, Cao Dương lại cảm thấy hơi mờ mịt.
Trên mặt nước lúc này vẫn còn mưa gió bão bùng, tuy là ban ngày nhưng tối như đêm đen, cộng thêm bọt nước do mưa lớn bắn lên mặt nước, hoàn toàn không nhìn thấy đâu mới là bờ, khiến Cao Dương muốn chọn nơi lên bờ cũng không biết phải bơi về hướng nào.
Cao Dương hơi hoảng loạn, tùy ý chọn một hướng rồi bắt đầu ra sức bơi đi, nhưng cậu nhanh chóng phát hiện ra, mỗi lần đá chân, đầu gối chân phải lại đau nhói, hơn nữa, dù có áo phao hỗ trợ nổi, cậu cũng không còn sức để bơi nữa.
Không còn cách nào khác, Cao Dương không cố bơi vào bờ nữa, định nằm nổi trên mặt nước nghỉ ngơi một chút, đến lúc này, Cao Dương mới phát hiện mình đang bị dòng nước xiết đẩy đi.
Nước đang chảy, nghĩa là đang ở trên sông chứ không phải hồ, điều này khiến Cao Dương nhẹ nhõm hơn nhiều, cậu cảm thấy chỉ cần nghỉ ngơi một chút, rồi vừa trôi theo dòng nước vừa chéo hướng bơi vào bờ, dùng chút sức lực là chắc có thể lên bờ.
Phát hiện mới khiến Cao Dương nhẹ nhõm đôi chút, sau đó cậu nhận ra trong tay mình vẫn đang nắm chặt một con dao, Cao Dương hiểu rõ tầm quan trọng của con dao khi ở ngoài hoang dã, tự nhiên không nỡ vứt dao đi, nhưng nếu một tay cầm dao lại ảnh hưởng đến việc bơi vào bờ, do dự một lát sau, Cao Dương đánh liều nguy cơ bị lưỡi dao sắc bén cứa vào, nhét con dao vào thắt lưng, rồi siết chặt thắt lưng lại.
Tiếp theo, điều Cao Dương có thể làm là nghỉ ngơi một chút rồi thử vào bờ, nhưng Cao Dương chưa nghỉ được bao lâu thì đã nghe thấy một tiếng ầm ầm đầy điềm gở.
Cao Dương cố gắng rướn cổ nhìn một cái, rồi cậu kinh hoàng phát hiện phía trước không xa xuất hiện một mảng sương nước lớn.
Có sương nước, nghĩa là phía trước không phải thác nước thì cũng là ghềnh thác, mà những nơi này đối với Cao Dương hiện tại mà nói là chí mạng.
Mắng thầm một tiếng đầy uất hận, Cao Dương ra sức quạt nước, muốn lên bờ trước khi nguy hiểm ập đến, nhưng sức lực hiện tại của cậu thực sự không thể chống lại dòng sông ngày càng chảy xiết.
Cuối cùng, Cao Dương bị cuốn xuống dưới một thác nước, may mà thác nước này không cao lắm, Cao Dương chỉ bị đập xuống nước rồi sặc vài ngụm, nhưng khi Cao Dương choáng váng ngoi lên khỏi mặt nước lần nữa, thì phát hiện mình đã có thể nhìn thấy hai bờ sông.
Đáng tiếc là, lúc này nhìn thấy bờ sông lại không phải tin tốt đối với Cao Dương, vì điều này có nghĩa là lòng sông đột ngột thu hẹp, dòng nước chảy xiết hơn, mà lòng sông thu hẹp lại đầy rẫy đá ngầm, nước sông chảy xiết đập vào đá ngầm khiến toàn bộ lòng sông chứa đầy những chướng ngại vật chết người.
Cao Dương lúc này hoàn toàn không màng đến cơn đau đầu gối phải nữa, tay chân phối hợp, cố sức muốn né tránh đá ngầm, sau vài lần né tránh chật vật, vận may của cậu cuối cùng đã kết thúc, Cao Dương đập mạnh vào một tảng đá ngầm lớn, rồi trước mắt tối sầm lại, ngất lịm đi hoàn toàn.
Không biết đã hôn mê bao lâu, cuối cùng khi mở mắt ra, cơn đau dữ dội khắp người, cảm giác bất lực do kiệt quệ cực độ mang lại khiến Cao Dương có cảm giác sống không bằng chết.
Khi ý thức của Cao Dương tỉnh táo hơn một chút, cậu phát hiện mình chỉ còn cách bờ sông chưa đầy bốn, năm mét, hơn nữa bờ sông rất bằng phẳng, rất dễ dàng lên bờ, nhưng điều quan trọng nhất là dưới chân Cao Dương đã chạm vào lớp bùn mềm dưới đáy sông.
Khát vọng sống sót, khiến Cao Dương không biết lấy sức mạnh từ đâu ra, tay chân phối hợp, chật vật bò lên bờ, đợi đến khi phần thân trên bò được lên bờ, lại nghỉ ngơi ít nhất nửa tiếng đồng hồ, mới cuối cùng hoàn toàn lên được bờ.
Khi Cao Dương hoàn toàn lên bờ, đã mệt lử như một vũng bùn nhão, quan trọng là lúc này cậu không chỉ mệt, mà còn rất đói, vô cùng vô cùng đói.
Cao Dương biết, mặc dù may mắn sống sót sau tai nạn máy bay, nhưng nguy hiểm vẫn còn cách xa chưa rời đi, đây là châu Phi, ở nơi hoang dã châu Phi này nếu bị dã thú nào đó ăn thịt, tuyệt đối sẽ không lên tin tức, vì chuyện này quá thường gặp.
Cao Dương quan sát môi trường xung quanh, phát hiện mình đang ở trên đồng cỏ thưa điển hình, trên đồng cỏ bát ngát vô tận điểm xuyết từng cái cây cao lớn, mặt trời đã ở rất gần đường chân trời, nhưng lúc này Cao Dương không phân biệt được phương hướng, nên không thể xác định từ vị trí mặt trời là buổi sáng hay buổi chiều.
Sau khi xem xét đơn giản, Cao Dương thử cử động cơ thể, rồi cậu phát hiện tình trạng cơ thể mình không tệ như tưởng tượng, đầu gối phải tuy vẫn rất đau, nhưng xương cốt không sao, chắc chỉ là trầy xước phần mềm mà thôi, ngoài ra, mặc dù trên người chỗ nào cũng đau âm ỉ, nhưng không có vết thương nghiêm trọng nào.
Chỉ cần không bị thương nặng là dễ giải quyết rồi, Cao Dương thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu kiểm tra đồ đạc trên người, với tư cách là một fan cuồng quân sự, một phượt thủ lâu năm, thói quen dù lúc nào cũng không rời người PSK (Personal Survival Kits), lúc này đã giúp cậu một phen lớn.
Cái gọi là PSK là viết tắt của tiếng Anh "Personal Survival Kits", dịch ra là bộ trang bị sinh tồn cá nhân, là một fan quân sự, là người hâm mộ trung thành của chương trình "Man vs. Wild" của Bear Grylls, Cao Dương bốn mùa quanh năm đều đeo chiếc túi PSK bên hông, tuy bình thường không ít lần bị người ta chê cười là kẻ tâm thần, nhưng lúc này, sự kiên trì của cậu đã được đền đáp.
Điều Cao Dương tiếc nuối duy nhất, là để tiện mang theo, chiếc túi PSK của cậu hơi nhỏ quá, nhưng trước khi đến châu Phi, những thứ Cao Dương chọn đều là đồ có mục đích cụ thể, cho nên những thứ trong túi đều là những món cậu đang cần gấp nhất lúc này.
Hai thanh chocolate lớn, que đánh lửa, một chiếc la bàn, một cái kính lúp, mười mét dây dù, năm cái lưỡi câu và mười mét dây câu, một cái còi sinh tồn, bốn cái bao cao su, một bộ túi y tế, đây chính là tất cả những gì có trong PSK của Cao Dương.
Vốn dĩ trong túi PSK của Cao Dương còn nhiều đồ hơn, nhưng vì phải đi máy bay, Cao Dương buộc phải lấy hết những thứ không được mang lên máy bay như dao và bật lửa ra, nhưng cũng may, Cao Dương đã lấy được một con dao từ người hướng dẫn viên, có được công cụ quan trọng nhất khi ở ngoài trời.
Là thực phẩm khẩn cấp không thể thiếu khi đi ngoài trời với lượng calo và năng lượng cao, hai thanh chocolate lớn chính là thứ Cao Dương cần nhất lúc này.
Khi ăn từng chút một thanh chocolate vào, Cao Dương cảm động đến mức chỉ muốn khóc.
Cao Dương không nỡ cũng không dám ăn hết chocolate, cậu chỉ ăn một thanh, nếu không phải vì quá đói, Cao Dương sẽ chỉ ăn vài miếng nhỏ, trước khi kiếm được thức ăn khác, hai thanh chocolate lớn này là thứ cứu mạng đấy.
Ăn xong, trong lúc chờ thể lực hồi phục, để phân tán sự chú ý, xoa dịu tâm trạng đang quá căng thẳng và kích động, Cao Dương lấy con dao lấy được từ người hướng dẫn viên ra ngắm nghía.
Tay nghề làm dao vô cùng tinh xảo, nhìn qua là biết hàng thủ công, chiều dài dao khoảng ba mươi hai centimet, độ dày khoảng năm milimet, mũi dao dạng giọt nước (drop point), thân dao mài phẳng hoàn toàn (flat grind), chốt bảo vệ bằng đồng thau, cán dao chắc là làm bằng gỗ sắt sa mạc (desert ironwood burl), màu sắc và vân gỗ rất đẹp, mà tinh hoa của toàn bộ con dao chính là đường cong hoàn hảo như một tuyệt tác của đường tôi luyện trên thân dao (hamon), tăng thêm vẻ đẹp cho cả con dao, cũng chính nhờ đường tôi luyện này, Cao Dương mới biết đây là dao thép carbon thủ công, vì đại đa số thép không gỉ không thể tôi thổ để tạo ra đường tôi luyện tuyệt đẹp như vậy, còn hàng sản xuất hàng loạt trên dây chuyền, càng không thể nào đi làm tôi luyện.
Cao Dương thử một chút, lưỡi dao rất sắc, có thể dễ dàng cạo lông, nhìn ra được chủ nhân của con dao này rất trân trọng nó, điều này khiến Cao Dương không khỏi thở dài, chủ nhân cũ của con dao này là một người da trắng Nam Phi, là người hướng dẫn viên hay nói đúng hơn là người dẫn săn trong đoàn săn bắn mà Cao Dương tham gia lần này, trên máy bay, Cao Dương còn tán gẫu với anh ta vài câu vì con dao này, không ngờ cuối cùng con dao này lại rơi vào tay cậu.
Nghĩ đến việc cả máy bay chỉ có mình sống sót, Cao Dương thấy hơi buồn, nhưng cậu cũng thấy may mắn cho vận may của mình, khi tất cả mọi người đều vì phần đuôi máy bay không thoải mái mà tranh giành chỗ ngồi, thì Cao Dương lại chọn phần đuôi, vị trí tương đối an toàn nhất này, ngoài vận may ra, đây là lý do duy nhất khiến cậu có thể sống sót sau tai nạn máy bay.
Cao Dương lắc đầu, không nghĩ đến những chuyện vô ích đó nữa, lôi la bàn ra xem phương hướng, lúc này cậu mới kinh ngạc nhận ra, hướng mặt trời đang ở là phía Tây, nói cách khác, bây giờ đã là buổi chiều, mà lúc cậu lên máy bay cũng tầm giờ này, nên cậu đã hôn mê suốt một ngày một đêm rồi.
Cao Dương không biết suốt một ngày một đêm đó, cậu đã trôi dạt bao xa theo dòng nước trên sông, nhưng cậu biết càng xa nơi máy bay gặp nạn, cơ hội được cứu của cậu càng nhỏ, còn một vấn đề then chốt nữa là, trời đã sắp tối rồi.
Cảm ơn "Thế giới động vật", cảm ơn "Con người và Thiên nhiên", nhờ những chương trình này mà Cao Dương biết đêm ở thảo nguyên châu Phi đáng sợ đến mức nào, Cao Dương không dám chậm trễ thêm nữa, cậu chật vật bò dậy, muốn tìm cho mình một chỗ trú ẩn, ít nhất cũng phải nhóm được một đống lửa trước khi trời tối.
Ven sông có rất nhiều cành cây khô bị nước cuốn lên bờ, thu gom rất dễ, Cao Dương trước tiên tìm một cành cây đủ dài và chắc chắn làm gậy chống, rồi bắt đầu thu gom thật nhiều củi khô để chuẩn bị cho đêm đầu tiên mà cậu trải qua trên đồng hoang châu Phi.
Trong lúc làm việc, Cao Dương không quên chú ý động tĩnh xung quanh, có quá nhiều thứ cậu cần cảnh giác, hiện đang là mùa mưa, cỏ trên đồng cỏ mọc cao lớn xum xuê, nếu không muốn bị mãnh thú nào bất thình lình xuất hiện vồ ngã xuống đất, thì phải luôn nâng cao cảnh giác.
Cao Dương quyết định cắm trại ở nơi cách xa bờ sông một chút để tránh những mãnh thú có thể đến ven sông uống nước, đồng thời cũng đề phòng nước sông dâng cao, vào mùa mưa, cho dù nơi đó không mưa, nhưng chỉ cần thượng nguồn con sông trút xuống một trận mưa lớn, thì mực nước hạ lưu dâng cao vài mét là chuyện hết sức bình thường.
Ý định của Cao Dương là tìm một nơi gần đó nghỉ ngơi một đêm, đợi đến sáng ngày hôm sau mới bắt đầu tìm kiếm thức ăn xung quanh, tuy hành động bất tiện, nhưng cậu có dây câu và lưỡi câu, cơ hội câu được cá là rất lớn.
Chỉ cần có thức ăn, Cao Dương có thể kiên trì ở đây vài ngày, chờ đợi vết thương đầu gối lành lại, đồng thời còn có thể phát tín hiệu cầu cứu, biết đâu sẽ được cứu giúp, cho dù vài ngày này không có ai đi ngang qua, cậu cũng có thể đợi sau khi hành động thuận tiện hơn, làm một chiếc bè gỗ xuôi theo dòng sông trôi xuống hạ lưu, Cao Dương tin chắc rằng ven sông chắc chắn sẽ có người ở, chỉ là vấn đề xa hay gần cậu mà thôi.
Trong tay nắm giữ mấy món đồ thiết yếu để sinh tồn, khiến lòng tin có thể sống sót của Cao Dương tăng lên gấp bội, thế nhưng, ông trời dường như quyết tâm đối đầu với cậu, ngay khi Cao Dương dùng dây dù kéo một bó củi, đi về phía địa điểm cắm trại đã chọn, cậu đột nhiên nghe thấy một tiếng súng nổ.