Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 957 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 650
Hung Tin

❊ ❊ ❊

Sự xuất hiện của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, ngược lại có chút ngoài dự liệu của Diệp Khiêm, nhưng điều này lại nằm trong dự liệu của Lâm Phong. Sau khi gọi điện thoại xong với Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, tuy hắn không đồng ý tới, nhưng Lâm Phong vẫn có thể cảm giác được hắn nhất định sẽ tới.

Nghe lời Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, Lâm Phong cười bất đắc dĩ, nói: "Không còn cách nào khác, thời buổi này khó sống mà, thằng nhóc này càng lăn lộn càng giỏi, bọn mình cũng đành phải theo sau đít nó kiếm miếng cơm manh áo."

Diệp Khiêm cười khổ một tiếng, ngồi xuống đối diện Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe.

Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe liếc nhìn Diệp Khiêm một cái, nói: "Từ bao giờ mà đường đường là thủ lĩnh Lang Nha, Lang Vương Diệp Khiêm lại trở thành người của Cục An ninh quốc gia Hoa Hạ rồi? Vậy mà lại đi giúp đám ngu xuẩn của Cục An ninh, kết quả lại phản tác dụng, suýt chút nữa hại người ta."

Diệp Khiêm đã sớm quen với lối nói chuyện mang chút mùi thuốc súng của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe rồi, đây không phải là Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe thực sự châm chọc Diệp Khiêm, chỉ là hắn cảm thấy Diệp Khiêm làm vậy không đáng. Cười ngượng nghịu một tiếng, Diệp Khiêm nói: "Thì ra anh đã sớm tới đảo quốc rồi à. Thế nào? Anh nhìn nhận việc này ra sao? Anh cảm thấy là nội bộ Phúc Thanh Bang xuất hiện nội gián, hay là..."

Lời Diệp Khiêm còn chưa nói hết, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe đã ngắt lời hắn, nói: "Chuyện này mà cậu còn không nhìn ra sao? Đây đâu giống Diệp Khiêm mà tôi biết, lại bị người ta đùa giỡn trong lòng bàn tay."

Cười ngượng nghịu, Diệp Khiêm nói: "Cho nên tôi mới hy vọng anh có thể thường xuyên ở bên cạnh tôi mà, có anh ở đây, khi tôi có vấn đề gì nghĩ không thông, vẫn có thể thỉnh giáo anh, không phải sao?"

Cười nhạt một tiếng, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe nói: "Diệp Khiêm, có một ngày tôi phải nói rõ với cậu. Lần này tôi nể mặt Lâm Phong mới đồng ý tới đây, hơn nữa, tôi và Hắc Long Hội vốn đã có chút mâu thuẫn, chứ không phải vì cậu. Còn nữa, chuyện giữa tôi và cậu vẫn chưa xong đâu, chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày như vậy."

Lắc đầu bất đắc dĩ, Diệp Khiêm nói: "Bất kể vì lý do gì anh tới đây, tôi vẫn rất cảm ơn anh. Nhắc mới nhớ, chúng ta cũng đã lâu không kề vai sát cánh chiến đấu, lần này có thể cùng anh kề vai chiến đấu lần nữa tôi rất vui."

"Được rồi, chuyện ôn lại quá khứ chúng ta tạm thời không nhắc tới nữa." Lâm Phong nói, "Bạch huynh, huynh nhìn nhận việc này thế nào? Huynh cảm thấy ai sẽ là nội gián?"

Dừng lại một chút, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe nói: "Chuyện này chẳng phải rất rõ ràng sao, tên Vưu Hiên kia mới là nội gián, hắn là tế tác do Hắc Long Hội phái trú tại Phúc Thanh Bang. Mục đích chính là giám sát nhất cử nhất động của Phúc Thanh Bang, còn về phần các người, đó chỉ là thu hoạch ngoài ý muốn mà thôi."

"Tôi và Lâm huynh cũng có nghi ngờ như vậy, chỉ là, nếu Vưu Hiên là nội gián, lúc trước khi tôi tới đảo quốc đối phó với Sơn Khẩu Tổ và Ám Dạ Bách Hợp, tại sao Hắc Long Hội lại không hề có chút động tĩnh nào?" Diệp Khiêm nói, "Điểm này tôi luôn nghĩ mãi không thông."

"Người sáng lập Ám Dạ Bách Hợp, Hoàn Sơn Mỹ Nguyệt, từng là một thành viên của Lang Nha, tuy cô ta vì đủ loại chuyện mà gia nhập Hắc Long Hội, một lòng muốn khiến Lang Nha đi vào chỗ chết. Nhưng thực ra, trong thâm tâm cô ta đối với Lang Nha có một thứ tình cảm phi thường, nếu không, cậu nghĩ cô ta sẽ dễ dàng buông tha cho Tống Nhiên như vậy sao? Thực ra, cô ta đã sớm có tâm muốn thoát khỏi Hắc Long Hội, vốn dĩ cậu có tâm muốn đối phó Ám Dạ Bách Hợp, Hắc Long Hội liền mượn tay cậu, tiết kiệm được phiền phức cho mình." Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe nói, "Còn về phía Sơn Khẩu Tổ, Hắc Long Hội cũng có tâm muốn kiềm chế sự phát triển của Sơn Khẩu Tổ, cho nên mới không can thiệp. Sơn Khẩu Tổ, Đạo Điền Hội và Cát Xuyên Xã đều là chi nhánh dưới trướng Hắc Long Hội, nhưng do Sơn Khẩu Tổ phát triển quá nhanh, phá vỡ thế cân bằng của ba bên này, cho nên Hắc Long Hội mới nhân cơ hội này lợi dụng cậu để tái thiết lập sự cân bằng thế lực. Sau khi ba vị thủ lĩnh của Sơn Khẩu Tổ chết đi, Hắc Long Hội lại mượn tác dụng của Vưu Hiên, khiến Phúc Thanh Bang khai chiến với Sơn Khẩu Tổ, chiếm lấy lượng lớn địa bàn của Sơn Khẩu Tổ. Sau đó, Hắc Long Hội lại mượn Đạo Điền Hội và Cát Xuyên Xã thực hiện chèn ép Phúc Thanh Bang, bức ép Phúc Thanh Bang rút lui, địa bàn Phúc Thanh Bang đoạt được liền toàn bộ rơi vào tay Đạo Điền Hội và Cát Xuyên Xã. Như vậy, không những khiến Sơn Khẩu Tổ không còn gì để nói, mà còn làm suy yếu lực lượng của Phúc Thanh Bang, từ đó khiến thế lực của ba tổ chức Sơn Khẩu Tổ, Đạo Điền Hội và Cát Xuyên Xã đạt lại thế cân bằng. Chuyện một mũi tên trúng ba đích thế này, tại sao họ phải can thiệp chứ? Từ đầu đến cuối, cậu chẳng qua chỉ là bị người ta xem như quân cờ mà sử dụng thôi."

Một lời của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe tựa như đệ tử quán đỉnh, tức thì, tất cả những chuyện Diệp Khiêm nghĩ không thông suốt đều đã hiểu ra. Tuy nhiên, một lời của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe lại khiến Diệp Khiêm có chút kinh hồn bạt vía, những chuyện này phản ánh ra đều là sự lợi hại của Hắc Long Hội, không ngờ đến cả bản thân mình cũng bị họ xem như quân cờ mà sử dụng, hơn nữa còn bị che mắt trong bóng tối suốt bấy lâu.

Lâm Phong rõ ràng cũng có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn Diệp Khiêm một cái, phát hiện sắc mặt Diệp Khiêm vô cùng khó coi. Bị người ta xem như quân cờ mà sử dụng, để lên người ai cũng không thoải mái, huống chi là Diệp Khiêm vốn luôn tinh khôn chứ? "Diệp huynh, tuy tất cả những thứ này đều là kế hoạch của Hắc Long Hội, nhưng điều này cũng phản ánh ra một vấn đề, đó chính là nội bộ Hắc Long Hội thực ra vô cùng bất ổn, hơn nữa còn rất hỗn loạn. Nói đi cũng phải nói lại, tiêu diệt Ám Dạ Bách Hợp, giết ba vị thủ lĩnh Sơn Khẩu Tổ, điều này cũng là một sự suy yếu đối với lực lượng Hắc Long Hội. Bị xem như quân cờ cũng không có gì, ít nhất Lang Nha cũng không chịu thiệt, không phải sao?" Lâm Phong an ủi nói. Tuy nhiên, điều này nói ra cũng từng câu từng chữ đều là sự thật, mặc dù nói Diệp Khiêm bị Hắc Long Hội lợi dụng, nhưng lại không có tổn thất gì, trái lại còn có không ít thu hoạch.

"Tôi không phải để ý điều này, tôi là hận bản thân mình quá cuồng vọng, luôn cảm thấy tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay mình, lại không ngờ là bị người khác lợi dụng. Nếu không phải Thiên Hòe nói ra, chỉ sợ cả đời này tôi đều bị che mắt, hơn nữa, thậm chí sớm muộn gì cũng có một ngày tôi sẽ mang lại tai họa diệt vong cho Lang Nha." Diệp Khiêm thở dài một hơi, nói.

"Lang Nha có thể có được quy mô như ngày hôm nay đã là không dễ dàng gì, tin rằng ngay cả đội trưởng cũng không ngờ tới đâu. Tất cả những thứ này vẫn là nhờ vào công lao của cậu. Nếu không phải như vậy, cậu cũng không xứng làm đối thủ của tôi." Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe nói, "Vong tự phỉ bạc, đây không phải là Diệp Khiêm mà tôi biết. Diệp Khiêm mà tôi biết, luôn luôn là đầy mình nhiệt huyết, không chịu thua, cậu như thế này, ngược lại có chút khiến tôi coi thường cậu đấy."

Lời an ủi của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe luôn luôn khác biệt so với người bình thường, nhưng tác dụng đối với Diệp Khiêm lại vô cùng lớn. Cách an ủi gián tiếp này luôn khiến Diệp Khiêm vô cùng tiếp thụ. Từ những lời nói này của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, Diệp Khiêm có thể cảm nhận được tình nghĩa của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe đối với mình.

Dừng một chút, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe đổi chủ đề, nói: "Mấy ngày trước tôi đã đi thăm sư phụ rồi."

"Sư phụ bây giờ vẫn khỏe chứ?" Diệp Khiêm hỏi. Nghĩ lại, kể từ sau lần cáo biệt sư phụ đó, Diệp Khiêm thực sự đã rất lâu không tới thăm ông ấy nữa. Còn có đứa cháu của sư phụ, thằng nhóc tên Lâm Phàm kia, cũng rất được, Diệp Khiêm cũng có tâm muốn bồi dưỡng nó.

"Sư phụ qua đời rồi." Giọng điệu Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe rất bình thản, cứ như thể ông ấy không có quan hệ gì với Lâm Cẩm Thái vậy, nhưng Diệp Khiêm lại có thể từ trong ánh mắt hắn, nhận ra tia buồn bã khó lòng phát hiện kia. Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe là một người rất giỏi che giấu tâm sự của mình, nếu không phải người quen thuộc, chắc chắn sẽ cho rằng hắn là một loài động vật máu lạnh vô tình vô nghĩa, nhưng sự thật thì hoàn toàn không phải vậy. Có thể nói, Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe còn trọng tình trọng nghĩa, trọng tình cảm hơn bất cứ ai, nếu không, hiện tại hắn chắc chắn sẽ không phải như thế này.

Một câu nói của Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe tựa như tiếng sét giữa trời quang, chấn động khiến Diệp Khiêm nửa ngày cũng không hoàn hồn lại được. Lần trước mình đi gặp sư phụ, thân thể ông vẫn vô cùng khỏe mạnh, lúc mình đấu chiêu với ông vẫn không phải là đối thủ của ông, sao có thể đột ngột qua đời như vậy chứ? Trong vòng hai năm ngắn ngủi, Diệp Khiêm liên tiếp mất đi hai người thân, nỗi đau khổ trong lòng có thể hình dung được.

Hít sâu một hơi, Diệp Khiêm đè nén nỗi buồn bã trong lòng mình, hỏi: "Sư phụ chết như thế nào?"

"Thực ra, thân thể sư phụ sớm đã không tốt rồi, từ lúc còn trẻ trên người ông đã có rất nhiều nội thương, những năm qua cũng đều nhờ vào việc tu luyện cổ võ thuật mới có thể giữ được bản thân. Lần này là vết thương cũ tái phát, chết rất đột ngột." Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe nói, "Tôi đã an táng sư phụ rồi, nếu cậu có thời gian, có thể tới tế bái sư phụ một chút."

"Trước khi lâm chung sư phụ có nói gì với anh không?" Diệp Khiêm hỏi.

"Sư phụ đã chết rồi, lời nói trước khi lâm chung của ông không quan trọng. Mặc dù ông nói để tôi đừng tiếp tục đấu với cậu nữa, nhưng điều này là không thể, cậu và tôi đều rất rõ ràng, hai người chúng ta, chỉ có một người có thể sống tiếp. Người còn lại, nên xuống dưới bầu bạn với sư phụ." Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe mặt không cảm xúc nói.

Diệp Khiêm thở dài một hơi, hắn biết chuyện giữa mình và Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, không phải chỉ bằng một câu nói của sư phụ là có thể hóa giải được. Suy nghĩ kiên định trong lòng Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, không phải là người nào tùy tiện có thể xoay chuyển, hắn là người như thế nào, Diệp Khiêm vô cùng rõ ràng, có thể nói là có sự bướng bỉnh hơi cực đoan. "Vậy còn đứa cháu của sư phụ, thằng nhóc tên Lâm Phàm kia thì sao? Nó bây giờ thế nào? Ở đâu?" Diệp Khiêm hỏi. Đó là người thân duy nhất của sư phụ, vì sư phụ đã không còn nữa, Diệp Khiêm cảm thấy mình cần thiết phải đi chăm sóc thằng nhóc đó.

"Thằng nhóc đó lại rất bướng bỉnh, tuy nhiên, nó lại không chịu đi theo tôi. Nó nói nó muốn thủ hiếu ba năm cho sư phụ, tôi cũng đành tùy nó vậy." Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe nói.

Diệp Khiêm thầm mắng Lâm Phàm một câu "thằng nhóc ngốc", nếu có thể theo sau Quỷ Lang Bạch Thiên Hòe, thì đối với sự phát triển của Lâm Phàm là vô cùng có lợi. Tuy nhiên, thằng nhóc kia muốn thủ hiếu ba năm cho ông nội, cũng là người trọng tình trọng nghĩa, là một đấng nam nhi. Dù sao vẫn còn ba năm, đợi sau khi việc của mình xử lý xong, đi đón thằng nhóc đó ra chăm sóc nó cũng được thôi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:634
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.