“Cái này…” Môi Xe Tăng hơi run rẩy, nhìn thức ăn trên bàn.
“Trần lão bản, ông bị sao vậy?” Hồ Lão Nhị nhìn trạng thái của Xe Tăng, hơi nghi hoặc hỏi, đây chẳng phải chỉ là mấy món rau dưa dân dã trong núi sao, vị Trần lão bản này dù trước kia chưa từng thấy, cũng không đến nỗi biểu hiện ra bộ dạng không thể tin nổi như vậy chứ.
“Đây là rau dưa dân dã trong núi ư?” Một lúc lâu sau, Xe Tăng bình phục lại tâm tình, vẻ mặt quái dị nhìn thoáng qua Hồ Lão Nhị, đang định mở miệng nói chuyện, lại nhớ tới lời dặn dò của Tần Vũ, cuối cùng chỉ khẽ lắc đầu, tự mình đi về phía trong phòng.
“Đây không phải rau dưa dân dã thì là cái gì, đúng là bị bệnh.” Hồ Lão Nhị trừng mắt nhìn bóng lưng của Xe Tăng, tự mình đi hút thuốc…
Đêm khuya, Xe Tăng vẫn luôn duy trì cảnh giác trong trạng thái ngủ chập chờn đột nhiên mở mắt, lập tức nhìn về phía Tần Vũ bên cạnh, kết quả lại phát hiện Tần Vũ cũng khẽ ngẩng đầu lên, hai người trao đổi một ánh mắt, liền nhìn về phía cửa phòng.
Ở đó, có một bóng đen, lẳng lặng đứng đó, bởi vì trong phòng không có ánh sáng, cho nên Xe Tăng cũng không nhìn rõ bóng đen kia rốt cuộc là cái gì, anh có thể phát hiện ra bóng đen này cũng là do trực giác nguy hiểm được tôi luyện qua nhiều năm mách bảo.
Biết Tần Vũ cũng đã chú ý tới bóng đen ở cửa, Xe Tăng liền không hành động thiếu suy nghĩ, lặng lẽ nhìn chằm chằm bóng đen này, một lúc lâu sau, bóng đen cuối cùng cũng động đậy, chậm rãi đi về phía bọn họ.
Ngay lúc bóng đen này sắp đi tới bên giường, Xe Tăng cuối cùng cũng nhìn rõ bóng đen là ai. Hóa ra lại là cậu của Hồ Lão Nhị, điều kỳ quái nhất là hai tay của cậu Hồ Lão Nhị giơ cao, dường như đang nắm thứ gì đó.
“Không hay rồi.”
Phản ứng của Xe Tăng rất nhanh, anh lập tức nghĩ đến thứ mà cậu của Hồ Lão Nhị đang nắm trong tay là gì, một cú bật người, trực tiếp nhảy từ trên giường xuống, một cước đá thẳng về phía ngực của cậu Hồ Lão Nhị.
“Bộp!”
Cậu của Hồ Lão Nhị đâu ngờ tới sự tấn công bất ngờ của Xe Tăng, cả người lùi lại phía sau mười mấy bước, chân vấp phải ngưỡng cửa, người ngã ngửa ra sau. Thứ cầm trong tay tuột khỏi tay rơi xuống.
“Loảng xoảng.”
Âm thanh khí thiết rơi xuống đất lanh lảnh truyền rõ ràng vào tai Xe Tăng và Tần Vũ, còn động tĩnh do cậu Hồ Lão Nhị lùi lại gây ra cũng đánh thức Hồ Lão Nhị đang ngủ say.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Hồ Lão Nhị mở đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ, lơ mơ hỏi.
Không ai trả lời cậu ta, lúc này Tần Vũ và Xe Tăng đều nhìn chằm chằm vào cậu của Hồ Lão Nhị đang ngã trên mặt đất, trời tối thế này, Xe Tăng không thể nhìn rõ cậu Hồ Lão Nhị, nhưng trong mắt Tần Vũ, nhất cử nhất động của cậu Hồ Lão Nhị lúc này đều thu hết vào tầm mắt.
Sau khi cậu của Hồ Lão Nhị ngã xuống đất, cũng không nói lời nào. Trực tiếp xoay người định chạy ra ngoài cửa, dáng vẻ như muốn bỏ chạy.
Xe Tăng vừa thấy bóng đen cử động liền biết mục đích của cậu Hồ Lão Nhị, một cú bật người, nhảy từ trên giường xuống, liền đuổi về phía cửa, tuy nhiên vì bóng tối cản trở tầm nhìn, đợi đến khi anh đuổi tới ngưỡng cửa thì nghe thấy tiếng mở cửa “kẽo kẹt” truyền đến từ đại sảnh phía trước. Cậu của Hồ Lão Nhị đã chạy mất rồi.
“Này, ông đang giở trò gì vậy.” Cú nhảy này của Xe Tăng khiến cả tấm ván giường suýt chút nữa gãy nát, Hồ Lão Nhị có chút bất mãn quát lên với Xe Tăng.
“Xe Tăng. Đừng đuổi theo nữa.” Giọng của Tần Vũ truyền ra.
Nghe lời Tần Vũ, Xe Tăng mới xoay người quay lại phòng, không để ý đến sự chất vấn của Hồ Lão Nhị, từ trong túi móc ra bật lửa. Dựa vào trí nhớ tìm thấy đèn dầu trên bàn, châm đèn dầu lên.
Đèn dầu vàng vọt sáng lên, Hồ Lão Nhị vừa nhìn đã thấy một con dao phay sắc bén rơi ở ngưỡng cửa. Thần tình trở nên kinh ngạc, chỉ vào con dao phay kia hỏi: “Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
“Hừ, cậu của cậu vừa rồi thừa dịp đêm tối lẻn vào, trên tay còn giơ con dao này, cậu nói xem là chuyện gì?” Xe Tăng hừ lạnh một tiếng, biểu cảm không mấy thân thiện nhìn chằm chằm Hồ Lão Nhị.
“Cậu tôi cầm dao đi vào, điều này sao có thể?” Hồ Lão Nhị hơi cuống lên, vội vàng xuống giường, muốn đi lấy con dao phay trên đất, nhưng lại bị Xe Tăng chặn lại.
“Xe Tăng, chuyện này không liên quan đến Hồ Lão Nhị.” Giọng của Tần Vũ truyền tới lúc này, Xe Tăng lúc này mới nhường đường, để Hồ Lão Nhị đi qua.
“Đây đúng là dao phay của cậu tôi, nhưng cậu tôi sao có thể…?”
Hồ Lão Nhị gãi gãi đầu, hướng về phía đại sảnh bên ngoài gọi: “Cậu, cậu ơi…”
Không ai trả lời, ngôi nhà này rất đơn giản, chỉ có một gian đại sảnh cùng hai gian phòng bên trái và phải, họ hiện đang ngủ ở bên phải, còn cậu của Hồ Lão Nhị thì ngủ một mình ở bên trái.
“Hồ Lão Nhị, cậu của cậu đối với đứa cháu này cũng khá tốt đấy, cho cậu ăn đất cục, giun, châu chấu cùng giấy cỏ.” Xe Tăng mỉa mai Hồ Lão Nhị.
“Ông nói bậy bạ gì đó, tôi làm sao có thể ăn thứ này, đồ thần kinh.” Hồ Lão Nhị cũng là một người tính nóng nảy, chửi lại Xe Tăng.
“Tôi có bị thần kinh hay không, cậu ra cái bàn bên ngoài xem thử chẳng phải sẽ biết sao.”
“Hóa ra Trần lão bản ông không quen ăn đồ của người miền núi, khoai lang, thịt gà rừng đến chỗ ông lại biến thành giun với châu chấu, ngược dòng lên mấy đời, nhà ông chẳng phải cũng là người miền núi sao.”
“Được rồi, đều đừng cãi nhau nữa, ra đại sảnh rồi nói tiếp.”
Tần Vũ xoa xoa đầu, sự việc có chút sai lệch so với dự đoán của anh, xem ra anh đã phán đoán sai ở điểm nào đó rồi.
Tần Vũ vừa nói như vậy, Xe Tăng liền không tranh luận với Hồ Lão Nhị nữa, Hồ Lão Nhị cầm đèn dầu trên bàn, tức hầm hầm bước ra khỏi phòng trước, đặt mạnh đèn dầu lên bàn, nghĩ đến lời tranh luận với Xe Tăng lúc nãy, Hồ Lão Nhị theo phản xạ có điều kiện mở nắp đậy thức ăn trên bàn ra.
Nắp đậy thức ăn vừa mở ra, Hồ Lão Nhị cả người liền chết lặng, tiếp theo sắc mặt trở nên tái nhợt, khom người chạy như bay đến cửa, tay thò vào trong cổ họng, cố nôn ra liên tục.
Tần Vũ và Xe Tăng nhìn bóng lưng của Hồ Lão Nhị, rồi lại nhìn thức ăn trên bàn, hai người nhìn nhau cười, nếu Hồ Lão Nhị nhìn ra thứ trên bàn này mà vẫn không có phản ứng gì, thế mới là gặp quỷ.
Chỉ thấy trên bàn này, bày biện một đĩa giun, những con giun này vẫn còn sống, ngoài ra còn có một đĩa bùn đen, chỉ ngửi thôi đã có một mùi hôi thối nồng nặc, nhìn là biết ngay là bùn nhão.
Ngoài hai thứ này ra, trên bàn còn có một xấp giấy vàng, trên tờ giấy vàng này có một dấu răng rõ ràng, không cần nói cũng biết dấu răng này là của Hồ Lão Nhị.
Một lúc lâu sau, Hồ Lão Nhị nôn đến mức trong bụng không còn gì để nôn nữa, lúc này mới bước đi xiêu vẹo quay lại đại sảnh, ánh mắt liếc nhìn cái bàn, lại nôn thêm một trận, rồi chạy ra bên ngoài.
“Mau đậy cái nắp đó lại đi, tôi bây giờ nhìn thấy thứ này là buồn nôn.”
“Buồn nôn ư, lúc nãy chẳng phải cậu ăn ngon lành lắm sao.” Trên mặt Xe Tăng lộ ra nụ cười, nhưng vẫn dùng nắp đậy thức ăn đậy những thứ này lại.
“Tôi vừa ăn rõ ràng là rau rừng với thịt gà rừng mà.” Hồ Lão Nhị không để ý tới sự giễu cợt của Xe Tăng, khi bước quay lại đại sảnh lần nữa, biểu cảm trở nên rất hoang mang.
“Cậu đã biết quỷ đả tường, lẽ nào lại không biết chướng nhãn pháp sao?” Tần Vũ ở một bên nhắc khéo Hồ Lão Nhị một câu.
“Ý của Tần lão bản là tôi bị quỷ che mắt? Nhưng cơm canh này là cậu tôi nấu, cậu tôi cũng… đúng rồi, cậu tôi đâu.” Hồ Lão Nhị nhìn quanh bốn phía, dường như nghĩ tới điều gì đó, thần tình trở nên hơi kinh hãi.
“Hồ Lão Nhị, cậu đã đoán ra rồi đúng không, được rồi, bây giờ mở phòng cậu của cậu ra, mọi chuyện chẳng phải sẽ rõ ràng hết sao.” Tần Vũ cười nói.
“Điều này sao có thể, chuyện này không thể nào.” Hồ Lão Nhị nghe lời Tần Vũ, vừa đi về phía phòng của cậu mình, miệng còn lẩm bẩm không ngừng, vẻ mặt đầy không thể tin nổi.
Hồ Lão Nhị đẩy cửa phòng của cậu mình ra, Tần Vũ và Xe Tăng cũng đi theo về phía đó, chỉ là, khi cả ba người nhìn thấy cảnh tượng bên trong phòng, tất cả đều sững sờ.
Trong phòng của cậu Hồ Lão Nhị, chỉ có một thứ, đó là một cỗ quan tài màu đen, ngoài ra không còn vật gì khác, mà hiện tại, cỗ quan tài màu đen này, nắp quan tài lại đang bị mở ra.
Hồ Lão Nhị đã bị chôn chân tại cửa, cảm thấy bước chân của mình đều cứng đờ, Tần Vũ thấy vậy, đẩy Hồ Lão Nhị ra, đi thẳng vào bên trong, ngó đầu nhìn vào trong quan tài một cái.
Trống không, Tần Vũ ngồi xổm xuống, mũi khẽ hít mấy cái, lông mày nhíu lại, thầm nghĩ: “Kỳ lạ, nếu cậu của Hồ Lão Nhị là người chết, thì trong quan tài này phải có tử khí.”
Nghĩ tới đây, Tần Vũ đặt tay vào trong quan tài, sờ soạng một lúc, “Lại vẫn còn nhiệt độ.”
Phải biết rằng, nếu là người chết, cơ chế cơ thể ngừng hoạt động, không thể nào có nhiệt độ được, điều này chứng minh, người nằm trong quan tài không phải là thi thể.
“Hồ Lão Nhị, cậu của cậu còn có sở thích quái đản là ngủ trong quan tài sao.” Xe Tăng vẫn còn tâm trí trêu chọc Hồ Lão Nhị.
“Trần lão bản, ông đừng nói lời gió mát nữa, ai mà có thói quen ngủ quan tài chứ.” Mặt Hồ Lão Nhị lúc này còn khó coi hơn lúc trước, nhăn nhó khổ sở, “Nếu tôi đoán không lầm, cậu tôi đã chết rồi, thứ lúc nãy chúng ta gặp phải là hồn ma của cậu tôi.”
“Không, cậu của cậu chưa chết.”
Tần Vũ lên tiếng phủ định lời của Hồ Lão Nhị, nếu cậu của Hồ Lão Nhị là hồn ma, thì sao anh có thể không nhìn ra, hơn nữa người chết thì làm sao có nhiệt độ được.
“Tuy nhiên trạng thái của cậu cậu rất quái dị, vừa giống người chết lại vừa giống người sống.”
Tần Vũ nhíu mày suy nghĩ một lúc, không nghĩ ra đáp án, ngẩng đầu nói với Hồ Lão Nhị: “Đi, chúng ta đi tìm cậu của cậu.”
“Không được, buổi tối ở Ngõa Thôn không được đi lại lung tung, đặc biệt là những người ngoài như chúng ta.” Hồ Lão Nhị nghe Tần Vũ muốn ra ngoài tìm cậu mình, vội vàng lắc đầu nhanh như trống bỏi.
“Bảo cậu đi thì đi, chúng tôi đều không sợ, cậu sợ cái gì.”
Xe Tăng đương nhiên biết Hồ Lão Nhị sợ cái gì, nhưng anh tin tưởng Tần tiên sinh hơn, lập tức tiến lên túm lấy cổ áo Hồ Lão Nhị, lôi ra ngoài cửa.
“Ông đừng kéo, tôi đi cùng các người là được chứ gì.” Hồ Lão Nhị bị Xe Tăng kéo đến khó chịu, hô hấp đều có chút khó khăn, cuối cùng đành phải thỏa hiệp.