Những lời của A Bình khiến Trần Phi cảm thấy rất nhiều, không kìm lòng được mà hồi tưởng lại cuộc sống trước kia. Lúc đó không cảm thấy gì, nhưng giờ nhớ lại thì thấy rất khổ. Nhưng người khổ không phải là anh, mà là A Bình.
Đàn ông mà, khổ chút mệt chút cũng là điều nên làm!
Thế nhưng A Bình là phụ nữ, là một người phụ nữ không nơi nương tựa giống như anh, vậy mà vì anh lại trả giá nhiều như vậy, vất vả nhiều như vậy. Ban đầu anh đối xử với A Bình như chị gái, đã hạ quyết tâm phải cho A Bình hạnh phúc để báo đáp sự chăm sóc bao nhiêu năm nay của cô. Nhưng giờ đây A Bình đã trở thành người phụ nữ của anh, còn là người đầu tiên sinh con trai cho anh, không thể không nói, thế sự vô thường.
Bây giờ, cuối cùng cũng là lúc để A Bình được hưởng phúc rồi.
Thoắt cái ở bệnh viện đã bốn năm ngày, bác sĩ nói bây giờ A Bình đã có thể xuất viện. Thật ra cơ thể A Bình lúc này đã sớm khôi phục lại, thậm chí còn khỏe mạnh hơn cả lúc chưa sinh con.
Điều này khiến các bác sĩ trầm trồ kinh ngạc, lần lượt nói đây là một kỳ tích. Nhưng ai cũng biết đó chỉ là lời khách sáo mà thôi, dù sao thì ở đây cũng có Trần Phi, một thiên tài y đạo đã nghiên cứu ra suối nước nóng siêu phàm, A Bình hồi phục nhanh cũng là chuyện bình thường.
So sánh ra thì suối nước nóng siêu phàm vẫn còn kém xa, thậm chí biểu hiện của Trần Phi ngày hôm đó còn khiến người ta kinh ngạc hơn nhiều.
"Thế này thì tốt rồi, đến ở cữ cũng không cần phải làm." A Bình cười nói, trong lòng cũng thấy khá vui vẻ.
Một là Trần Phi có bản lĩnh, hai là nếu phải ở cữ chắc chắn cần người chăm sóc, A Bình cũng không muốn gây thêm phiền phức cho người khác.
"Phải đó, thủ đoạn này sợ là chỉ có cậu ta mới làm được, nếu không thì sao chị hồi phục nhanh như vậy chứ." Trần Tiêu Trúc ở bên cạnh cũng cười tán thưởng. Nếu như là lúc mới đến chắc chắn Trần Tiêu Trúc sẽ kinh ngạc không thôi, nhưng quãng thời gian chung sống này đã khiến cô không thấy lạ lẫm, sớm đã thành thói quen rồi.
Trần Tiêu Trúc quay đầu nhìn Trần Phi: "Này, chúng ta có phải nên thu dọn đồ đạc rồi tới Sách Phỉ Đồ không? Em còn định xem hoàng cung trông như thế nào nữa, cả cái Đảo Ma Huyễn mà anh nói nữa."
Trần Phi mỉm cười nói: "Được chứ, thu dọn xong là chúng ta đi luôn. Lần này chúng ta không đi máy bay, cũng không đi tàu thuyền."
"Không đi máy bay, cũng không đi tàu thuyền, vậy thì đi bằng cách nào? Chẳng lẽ là bay đi?" Trần Tiêu Trúc tiện miệng nói.
Trần Phi gật đầu: "Đúng rồi, em nói đúng đấy. Chúng ta chính là bay đi, nhưng bay đi kiểu này cũng có quy tắc riêng đấy."
"Không phải chứ? Thật sự bay đi á, anh đúng là biết đùa." Trần Tiêu Trúc căn bản không tin, tùy ý hỏi: "Vậy anh nói xem, bay đi thì có quy tắc gì?"
"Có hai lựa chọn, một là cưỡi Phượng Hoàng bay đi, hai là anh mang mọi người bay đi, các em tự chọn đi." Trần Phi mỉm cười nói.
"Thật hay giả đấy? Vậy em chọn cưỡi Phượng Hoàng, em còn chưa nhìn thấy Phượng Hoàng bao giờ, em phải tận mắt thấy mới được." Trần Tiêu Trúc cười hì hì nói.
A Bình suy nghĩ một chút rồi nói: "Chị thế nào cũng được, chỉ là đừng để đứa nhỏ bị gió lạnh là được."
"Vậy để Tiêu Trúc cưỡi Phượng Hoàng, em mang hai mẹ con chị bay là được. Yên tâm đi, em sẽ không để con trai chúng ta bị gió lạnh đâu, vả lại, con trai của em nào có yếu ớt đến thế." Trần Phi mỉm cười chốt lại.
Sau đó Trần Tiêu Trúc và A Bình bắt đầu thu dọn, thật ra cũng không có gì để thu dọn, cũng chẳng có đồ đạc gì, chỉ là quần áo thay ra thay vào, rồi rửa mặt trang điểm, chỉnh trang lại một chút.
"Xong rồi!"
Trần Tiêu Trúc và A Bình mỗi người cầm một cái túi, đã thu dọn xong xuôi. Trước đó nằm viện không để ý, giờ nhìn mới phát hiện A Bình trang điểm lên trông rất thần thái, vô cùng xinh đẹp, lại thêm thân phận làm mẹ nên có thêm một chút nét quyến rũ trưởng thành, nhìn lại càng mê người.
Giao thằng bé Trần Phàm cho A Bình bế, Trần Phi tiện tay nhận lấy túi xách trên tay họ, chớp mắt một cái đã biến mất tăm. Đối với những thủ đoạn kiểu như làm ảo thuật này, họ cũng đã thấy không còn lạ lẫm, mỗi lần Trần Phi mang đồ ngon hay vật gì đến chắc chắn đều là tay không mà tới, như làm ảo thuật biến ra vậy.
"Chúng ta đi thôi."
Trần Phi cười nói một tiếng, rồi dẫn họ rời khỏi bệnh viện.
Họ đi như vậy đương nhiên gây ra một chấn động không nhỏ trong bệnh viện, viện trưởng các kiểu còn muốn đích thân tới tiễn nhưng đã bị Trần Phi đuổi khéo. Bước ra khỏi bệnh viện quân khu, tìm một nơi không có người, Trần Phi dừng lại.
"Phượng Hoàng ra đây!"
Trần Phi hô một tiếng, ngay sau đó liền nhìn thấy một ngọn lửa xuất hiện từ hư không, ngay sau đó Phượng Hoàng liền nhanh chóng xuất hiện. Sự xuất hiện của nó kèm theo nhiệt độ cao tức thì làm tan chảy lớp tuyết xung quanh, khiến Trần Tiêu Trúc và A Bình cảm thấy như được tắm mình trong gió xuân, vô cùng ấm áp.
"Ê a, ê a..."
Ngay lúc Trần Tiêu Trúc và A Bình đang kinh ngạc, Trần Phàm trong lòng A Bình lại hưng phấn vung vẩy bàn tay nhỏ bé, đừng nhìn thằng bé còn chưa đầy tháng, nhưng cơ thể lại vô cùng cường tráng, hơn nữa dường như cũng rất thông minh.
"Thằng nhóc này..."
Nhìn thấy con trai vui vẻ, Trần Phi đương nhiên cũng vui lây. "Đợi sau này con lớn lên, cha sẽ tặng con Phượng Hoàng này, sau này cho con cưỡi đi chơi mỗi ngày."
Trần Phàm dường như nghe hiểu lời của cha, khuôn mặt nhỏ nhắn càng vui vẻ hơn.
"Không hổ là con trai ta, đủ thông minh!" Trần Phi cười ha hả, rồi ra hiệu cho Phượng Hoàng hạ xuống.
"Anh bế em lên." Trần Phi nói với Trần Tiêu Trúc, Trần Tiêu Trúc gật đầu, Trần Phi đã bế cô lên tiến về phía Phượng Hoàng, rồi đặt cô xuống. Ban đầu Trần Tiêu Trúc còn hơi căng thẳng sợ bị bỏng, dù sao thì toàn thân Phượng Hoàng đều là lửa, nhưng sau khi ngồi xuống mới phát hiện sự lo lắng của mình là thừa thãi.
"Đang tìm cái gì đấy?" Nhìn thấy Trần Tiêu Trúc ngồi xuống rồi nhìn đông ngó tây, Trần Phi tò mò hỏi.
Trần Tiêu Trúc do dự nói: "Không... không có chỗ nào để nắm tay sao? Em sợ nhỡ bị rơi xuống thì làm thế nào?"
"Yên tâm đi, không rơi xuống được đâu, Phượng Hoàng bay rất vững. Hơn nữa cho dù có rơi xuống thì còn có anh, anh sẽ đỡ lấy em." Trần Phi cười nói, sau đó đã đặt kết giới xung quanh A Bình, rồi một tay bế A Bình, chậm rãi bay lên.
Nhìn thấy Trần Phi cứ như vậy bay lên giữa không trung khiến Trần Tiêu Trúc vô cùng kinh ngạc, nhưng lúc này Phượng Hoàng đã chậm rãi bay lên, rất nhanh đã khiến Trần Tiêu Trúc không rảnh bận tâm nhìn Trần Phi nữa, căng thẳng đến mức không dám động đậy.
A Bình thì có chút căng thẳng, nhưng được Trần Phi ôm trong lòng lại khiến cô cảm thấy vô cùng có cảm giác an toàn, thêm vào đó Trần Phàm trong lòng đang hưng phấn không thôi, dần dần A Bình cũng không còn căng thẳng như vậy nữa, ngược lại còn đùa nghịch với Trần Phàm.
Trần Phi vẫn luôn bay song song với Phượng Hoàng, thỉnh thoảng lại tán gẫu với Trần Tiêu Trúc. Đương nhiên, Trần Phi không nói cho Trần Tiêu Trúc biết mình cũng đã đặt kết giới trên người cô, nếu không thì bây giờ cô sợ là bị gió thổi đến mức mở mắt không nổi, chưa nói đến việc trò chuyện giao tiếp.
Trực tiếp đi tới hoàng cung của Sách Phỉ Đồ mới hạ xuống.
Lúc trên trời nhìn thấy hoàng cung đã thấy rất kinh ngạc rồi, lần này ở ngay trong hoàng cung mới phát hiện hoàng cung này xa hoa đến mức nào.
"Mọi người cuối cùng cũng tới rồi, chúng tôi đợi lâu lắm rồi đấy." Trần Phi bọn họ vừa hạ xuống, Sách Phỉ Nhã và những người khác liền đi tới, dù sao khí tức của Trần Phi rõ ràng như vậy, Sách Phỉ Nhã cảm ứng được liền thông báo cho mọi người tới.
"Chị Bình."
"Tiêu Trúc."
Các cô gái lần lượt chào hỏi A Bình và Trần Tiêu Trúc, vô cùng nhiệt tình và chân thành. Ban đầu họ còn có chút lo lắng, nhưng bây giờ nhìn thấy bộ dạng này thì đã trút được gánh nặng. Đặc biệt là Trần Tiêu Trúc, dù sao cô không giống chị Bình có con là có chỗ dựa, hơn nữa lại chưa xác định rõ quan hệ với Trần Phi nên sợ sẽ bị lạnh nhạt, nhưng giờ nhìn thế này thì hoàn toàn không cần lo lắng nữa.
Căn bản không hề có cái gọi là đấu đá tranh giành, ghen tuông, hòa thuận như thể thực sự là một nhà vậy.
Mọi người chào hỏi nhau xong thì sự chú ý đều đặt lên người Trần Phàm, dù sao Trần Phàm cũng là đích trưởng tử nhà họ Trần, cộng thêm các cô gái đều rất yêu quý trẻ con. Đừng nhìn Trần Phàm còn nhỏ, nhưng lại chẳng sợ chút nào, bất kể là ai lên trêu chọc thằng bé đều cười ha hả.
Điều này khiến Trần Phi có chút ghen tị đấy!
Thằng nhóc này sau khi lớn lên chắc chắn sẽ không thiếu tình thương gia đình, càng không thiếu tình mẫu tử, mẹ của nó đâu có ít!
"Bên này tiến triển thế nào rồi?" Trần Phi hỏi Sách Phỉ Nhã.
"Xây dựng bãi biển đã hoàn thành, khu nghỉ dưỡng cũng gần xong rồi, còn lại là hoàn thiện chi tiết, việc này phải nhờ công của Ngọc Lâm và Hạ Băng, hai người họ đã giúp tôi không ít việc."
"Chị Nhã, chị đừng nói vậy, chúng em đâu có giúp được gì." La Ngọc Lâm và Hạ Băng vội vàng nói.
"Phải rồi, tình hình bên Đảo Ma Huyễn thế nào?"
"Quá trình quay phim cũng vô cùng thuận lợi, nhưng người ở thì không sống ở Sách Phỉ Đồ, mà dựng một chỗ ở tạm thời trên Đảo Ma Huyễn, tất cả mọi người đều ở đó. Bảo là để tiện cho việc quay phim, đồng thời cũng có thể hòa nhập sâu hơn vào bộ phim." Sách Phỉ Nhã giải thích: "Chị La cũng nói sau khi quay xong sẽ giữ lại những thứ đó, có thể coi là một điểm tham quan, hơn nữa sau này quay phim tiếp cũng có thể dùng đến."
"Ừm, đây đúng là ý hay!" Trần Phi gật đầu, nói với La Phượng bên cạnh: "Tôi còn có việc muốn làm phiền chị đây."
La Phượng sững sờ một chút, ngay sau đó cười nói: "Cậu là muốn bảo tôi chăm sóc A Bình, trông nom Trần Phàm phải không?"
Trần Phi cười nói: "Chị La thật thông minh, tôi còn chưa nói chị đã đoán ra rồi, tôi chính là ý đó, ở đây cũng chỉ có chị là có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, A Bình ở đây cũng không quen thuộc, nên tôi muốn chị bầu bạn với A Bình, tiện thể chăm sóc tiểu Phàm giúp tôi."
"Được, dù sao thì mấy việc cần làm gần đây cũng đã hòm hòm cả rồi, chỉ chờ bên kia quay phim xong, khu nghỉ dưỡng xây xong rồi bàn bạc phương thức tuyên truyền, trước đó tôi vẫn có thời gian." La Phượng không hề từ chối.
Dù sao ở đây nếu nói về chuyện chăm sóc trẻ con thì trong các cô gái không ai có thể so sánh được với kinh nghiệm của La Phượng, cộng thêm cô và A Bình cũng là chỗ quen cũ, khi đó mình có thể tới làm quản gia nhà họ La cũng là vì lý do này.
Chỉ không biết trong lòng La Phượng có chút không thoải mái hay không.
Dù sao thì thân phận này...
Tuy nói mình và La Phượng từ sau chuyện đó không còn gì nữa, nhưng các cô gái đều biết quan hệ giữa mình và La Phượng, sợ là La Phượng cũng tự hiểu rõ, nhưng không ai nói toạc ra, dù sao cũng quá ngại ngùng.
Nhưng Trần Phi lại không vội, đã tới đây rồi thì sớm muộn cũng là của anh cả thôi.
Nhìn các cô gái vây quanh nhau trò chuyện náo nhiệt, điều này khiến Trần Phi rất cảm thán. Nhớ ngày trước anh đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần về việc tập hợp những người phụ nữ của mình lại bên cạnh, xây dựng một hậu cung to lớn, bây giờ nguyện vọng này đúng là đã thành hiện thực rồi.