Tần Vũ một cước này khiến gã đàn ông đối diện trở tay không kịp, trúng ngay đích.
Nhìn thấy đồng bọn bị đánh, nhóm đàn ông kia tự nhiên bao vây lại. Đám trai tráng nhà họ Tần cũng chẳng phải kẻ nhát gan, tất nhiên không thể đứng nhìn Tần Vũ bị vây đánh. Thế là, một trận hỗn chiến đã nổ ra ngay giữa quảng trường vào ngày mùng Một Tết.
Thế nhưng, rất rõ ràng là đám trai tráng nhà họ Tần chịu thiệt thòi hơn nhiều, bởi vì trong nhóm đối phương có không ít kẻ lưu manh, chuyên nghề đánh đấm, còn đám trai tráng nhà họ Tần chỉ dựa vào sức trẻ liều mạng, chẳng có kỹ xảo gì.
“Tần Vũ, mày còn tưởng đây là ở trường học sao, dám ra tay trước cơ à? Hôm nay chúng ta cũng nên tính sổ món nợ năm xưa rồi. Không có Kỷ A Long, mày lấy cái gì mà hống hách.” Vương Đào cười gằn nhìn Tần Vũ. Hắn tin rằng đám đàn em của mình đối phó với mấy thằng nhãi không có kinh nghiệm đánh đấm này chắc chắn không thành vấn đề.
Thế nhưng, Vương Đào lại không nhìn thấy hai tay Tần Vũ đang chắp sau lưng, gương mặt vẫn giữ nụ cười không đổi, nhưng đôi tay lại đang biến hóa nhanh chóng.
“Mẹ kiếp, đứa nào đánh vào đầu tao?”
“Đm, Mã Tử, mày nhìn cho rõ đi, là tao đây, mày vung nắm đấm đi đâu thế hả?”
“Dã Cẩu, mày đá tao làm gì? Tao đm tổ tông nhà mày!”
---❊ ❖ ❊---
Đám đông hỗn chiến đột nhiên xuất hiện một trận xôn xao. Đám trai tráng nhà họ Tần ngẩn người, Vương Đào cũng ngẩn người, ngay cả gã thanh niên đứng bên cạnh Vương Đào cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Hóa ra, đám đàn em của Vương Đào không biết từ lúc nào đã trở nên hỗn loạn, người phe mình lại đánh lẫn nhau.
Tần Phong đứng tại chỗ, đầy vẻ khó hiểu nhìn hai gã đàn ông đang giơ nắm đấm và gã đang nằm dưới đất trước mặt. Gã này cùng hội cùng thuyền với kẻ dưới đất, vậy mà lại tung một quyền đánh gục đồng bọn mình.
Người phe mình đánh nhau à? Diễn phim Vô Gian Đạo sao? Trong đầu Tần Phong nảy ra ý nghĩ đó, chỉ là rất nhanh sau đó hắn biết mình nghĩ nhiều rồi, bởi vì gã đàn ông đang giơ nắm đấm kia lại vung một quyền về phía hắn.
Chỉ là, chưa đợi Tần Phong ra tay phản kháng, gã đó như bị trượt chân, không giữ nổi thăng bằng, cả người trực tiếp đổ ập về phía hắn. Tần Phong vội vàng né người sang một bên, chỉ nghe tiếng “bộp” một cái, gã đó cắm mặt xuống đất ngã sóng soài.
Những cảnh tượng tương tự cũng xảy ra ở các vòng hỗn chiến khác. Đám trai tráng nhà họ Tần nhìn những kẻ đang tương tàn lẫn nhau, tất cả đều đứng tại chỗ, biểu cảm trở nên vô cùng kỳ quặc.
“Vương Đào, đã nói là muốn giải quyết món nợ năm xưa, vậy thì đến đây đi.”
Tần Vũ cười tủm tỉm bước về phía Vương Đào. Đối với loại người như Vương Đào, Tần Vũ chẳng có mấy thiện cảm, kẻ này làm người quá không có giới hạn. Cùng là dân lăn lộn giang hồ, nhưng có những thứ A Long sẽ không đụng vào, còn Vương Đào lại thuộc loại người vì tiền mà không từ thủ đoạn.
“Tưởng tao sợ mày chắc?”
Vương Đào tự cho rằng bao năm qua, bản thân đã đánh nhau không biết bao nhiêu trận. Mà Tần Vũ trông gầy gò thế kia, sao có thể là đối thủ của hắn, liền không chút do dự lao tới nghênh chiến Tần Vũ.
“Tần Vũ, hôm nay tao cho mày nếm thử mùi bị vỡ đầu.”
Thân hình Vương Đào rất vạm vỡ, một quyền này đánh thẳng vào đầu Tần Vũ, thậm chí còn mang theo tiếng gió rít. Thế nhưng, đối mặt với cú đấm của Vương Đào, nụ cười trên mặt Tần Vũ vẫn không thay đổi. Đợi đến khi nắm đấm của Vương Đào đã tới sát mặt, hắn mới chậm rãi đưa tay ra, bàn tay trực tiếp tóm lấy nắm đấm của Vương Đào.
Vương Đào thấy Tần Vũ đưa tay ra thì lộ vẻ mừng rỡ, hắn rất tự tin vào sức mạnh của mình, cú đấm này người thường căn bản không thể đỡ được, huống chi Tần Vũ lại gầy gò như thế.
Tuy nhiên, sự tự tin của Vương Đào biến mất rất nhanh, bởi hắn phát hiện nắm đấm của mình giống như đấm vào một cục bông, không còn chút lực nào. Quan trọng nhất là, cục bông này dường như còn có độ dính, trực tiếp dính chặt lấy tay hắn, không rút ra được.
“Sao nào, bao nhiêu năm trôi qua rồi, Vương Đào mày vẫn chứng nào tật nấy nhỉ, sức lực chẳng thấy tăng thêm chút nào.” Tần Vũ cười khà khà, bàn tay đang nắm lấy nắm đấm của Vương Đào chậm rãi vặn ngược chiều kim đồng hồ, nắm đấm cùng cánh tay của Vương Đào cũng xoay theo. Đến cuối cùng, cả người hắn không chịu nổi, đau đớn kêu lên thành tiếng.
“Mới thế này đã kêu đau, Vương Đào, mày đừng lăn lộn giang hồ nữa thì hơn.” Tần Vũ cười lạnh một tiếng, trực tiếp xoay người thật nhanh, chỉ nghe tiếng “rắc” một cái, Tần Vũ buông tay, cả cánh tay của Vương Đào mềm nhũn, trực tiếp bị trật khớp.
“Đại ca!”
Đám đàn em của Vương Đào thấy Vương Đào bị thương, lập tức bỏ mặc đối thủ của mình, chạy tới. Thế nhưng, đúng lúc này chuyện kỳ quái lại xảy ra, đám đàn ông này đang chạy, bỗng như thể tập thể giẫm phải vỏ chuối, lần lượt trượt ngã xuống đất.
Cảnh tượng quái dị này khiến đám trai tráng nhà họ Tần bật cười nghiêng ngả, thậm chí đám đông vây xem bên cạnh quảng trường cũng không nhịn nổi mà cười theo. Điều này thực sự quá buồn cười, đều là những gã đàn ông hai mươi mấy tuổi, vậy mà có thể ngã tập thể như thế.
“Đám đàn ông này bị làm sao vậy, nằm rạp dưới đất làm gì thế?” Tần Lam vốn đã mơ màng cũng bị động tĩnh tại hiện trường làm cho tỉnh giấc, cô mở đôi mắt còn chưa tỉnh táo, nhìn đám đàn ông dưới đất, vẻ mặt đầy ngơ ngác.
“Thật mất mặt.” Gã thanh niên bên cạnh Vương Đào hừ lạnh một tiếng, “Vương Đào, đây là kẻ mày khoe khoang với tao là đánh đấm giỏi lắm đấy à?”
“Thiếu gia Lý, chuyện này quỷ dị lắm, tôi cũng không biết tại sao lại như vậy?” Vương Đào cuống lên. Để bắt mối được với vị thiếu gia họ Lý này, hắn đã tốn không ít tâm tư, không thể để hỏng chuyện như vậy được.
“Chuyện gì vậy, đang làm gì thế hả?”
Đúng lúc này, bên cạnh quảng trường dừng lại hai chiếc xe cảnh sát, một nhóm cảnh sát từ trên xe bước xuống. Rõ ràng là khi Tần Vũ và Vương Đào xảy ra xung đột, đám đông vây xem đã báo cảnh sát.
“Ngày Tết nhất thế này mà các người muốn vào đồn ngồi à?”
Vị cảnh sát dẫn đầu bước tới trước mặt Vương Đào: “Vương Đào, sao nào, mùng Một Tết đã bắt đầu gây chuyện rồi hả?”
“Ôi chao, Đội trưởng Trương, anh nói thế là không đúng rồi. Cái gì mà tôi muốn gây chuyện chứ? Ngày Tết nhất ai chẳng muốn cầu điềm lành, tôi dẫn đám anh em đi dạo, người của bọn họ lái xe bắn bẩn hết quần áo anh em tôi, còn không chịu bồi thường. Anh xem anh em tôi bị đánh ra nông nỗi nào, cả cái tay tôi nữa, chuyện này thật sự không phải do tôi khơi mào đâu.”
Thị trấn không lớn, đối với vài kẻ lưu manh có tiếng, mấy gã cầm đầu đồn cảnh sát đều quen mặt. Vương Đào này cũng được coi là kẻ có số má ở thị trấn, đã có hồ sơ trong đồn rồi.
Tình huống này ở mấy vùng quê thị trấn nhỏ là chuyện rất bình thường. Đôi khi có vụ án gì, đồn cảnh sát đều trực tiếp tìm những người này để lấy người. Hắc đạo và bạch đạo, vĩnh viễn không thể tách rời.
“Có chuyện đó không?” Vị cảnh sát dẫn đầu hướng ánh mắt về phía Tần Vũ hỏi.
“Đồng chí cảnh sát, sự việc không phải như vậy. Là đám người này ra tay với chúng tôi trước. Còn việc tại sao bây giờ chúng lại ngã dưới đất, là vì tự chúng trượt chân thôi, đám người vây xem tại hiện trường này đều có thể làm chứng.” Tần Vũ cười đáp.
“Chuyện lớn gì đâu, các người xem là muốn hòa giải tại chỗ hay là cùng chúng tôi về đồn?” Vị cảnh sát dẫn đầu có chút thiếu kiên nhẫn hỏi.
Người ta vẫn bảo mùng Một Tết là khởi đầu của năm mới, mùng Một không thuận thì cả năm sẽ không thuận, cho nên điềm báo mùng Một Tết rất quan trọng.
Mà đối với đám cảnh sát này, mùng Một Tết mà phải xử lý tranh chấp thì điềm này có nghĩa là cả năm nay họ sẽ bận rộn suốt, cho nên nếu có thể hòa giải tại chỗ là tốt nhất.
“Muốn hòa giải cũng đơn giản thôi, trả tiền viện phí cho anh em tôi và cái tay của tôi đây, ngoài ra còn phải bồi thường tổn thất.” Vương Đào đưa ra điều kiện của mình.
“Đền tiền á? Còn lâu nhé!” Tần Lam lúc này rượu cũng đã tỉnh gần hết, nghe thấy lời Vương Đào, cô liền đi thẳng tới bên cạnh Tần Vũ, chỉ tay vào Vương Đào mắng: “Là đám người các ngươi khiêu khích trước, dựa vào cái gì mà đòi bồi thường?”
“Người đẹp à, không thể nói như vậy. Nếu không phải cô lái xe không cẩn thận, bắn bẩn quần áo người ta, thì người ta đã không tìm cô. Hơn nữa, lái xe nhanh là chuyện rất nguy hiểm, muốn đua xe thì vẫn phải có một chiếc xe xịn.”
“Xe xịn!” Tần Lam khinh bỉ nhìn gã thanh niên kia, nhưng gã lại hiểu lầm, thò tay vào thắt lưng để lộ cái móc khóa xe ra.
“Xe thể thao thì ghê gớm lắm à? Có giỏi thì chạy lên hai trăm cây số một giờ trên cái đường này xem nào. Ở trong nước, kẻ mua xe thể thao toàn là loại lắm tiền nhiều của mà ngu ngốc.” Tần Lam liếc nhìn logo xe Porsche bên thắt lưng gã thanh niên, mỉa mai nói.
“Hơn nữa, xe của tôi cũng chẳng kém cạnh gì mấy chiếc xe thể thao thông thường đâu.” Ánh mắt Tần Lam nhìn về phía chiếc BMW màu đỏ. Cô là người yêu xe, am hiểu giá cả của nhiều loại xe. Chiếc BMW 725 màu đỏ này của bạn gái Tần Vũ, chỉ tính giá xe không thôi cũng phải cỡ hai triệu, đó là chưa tính phí đăng ký và đóng thuế, mà xe thể thao thông thường cũng chỉ tầm hơn một triệu chút đỉnh.
“Ồ, người đẹp tự tin với xe của mình thế sao?” Gã thanh niên nhìn theo ánh mắt Tần Lam về phía chiếc BMW màu đỏ đang đỗ bên quảng trường. Ban đầu vẻ mặt hắn còn không để tâm, bởi chiếc BMW này tuy cũng được coi là xe sang, nhưng so với giá tiền xe thể thao của hắn thì còn kém mấy bậc.
Tuy nhiên, khi ánh mắt gã thanh niên rơi vào biển số xe của chiếc BMW màu đỏ kia, hắn liền ngẩn người, sau đó như không thể tin nổi mà dụi mắt, thậm chí đi thẳng về phía chiếc BMW màu đỏ.
“Sao có thể như vậy, biển số này sao lại xuất hiện trên chiếc xe này? Không nên như vậy chứ.” Gã thanh niên vừa đi vừa lẩm bẩm, giọng hắn tuy nhỏ nhưng lại truyền tới tai Tần Vũ một cách chính xác.
“Chiếc xe này thực sự là của cô?”
Gã thanh niên quan sát biển số một lúc lâu, thậm chí còn đưa tay lên quẹt quẹt vài cái, dường như đang xác nhận thật giả, rồi mới quay lại, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Tần Lam hỏi.
“Là của tôi hay không thì có liên quan gì đến anh? Anh quản được chắc? Tôi có đi ăn trộm ăn cướp gì đâu.”