Ngay lúc Tu La Đao vung một đao chém nát dải lụa trắng đang lao tới, mặt đất dưới chân hắn đột nhiên phát ra tiếng nổ rồi nứt toác. Một con khí long toàn thân đen kịt, hình dáng vô cùng sống động từ dưới đất lao ra.
Con hắc long này lập tức quấn chặt lấy chân trái Tu La Đao như quấn quanh cột trụ.
Ngày trước Linh Vương bị hắc long quấn chân, khó bề ứng phó, cũng không cách nào thoát ra, trong cơn hoảng loạn đã bị phế mất một chân. Thế nhưng, Tu La Đao không phải là hạng tầm thường như Linh Vương. Võ công của Tu La Đao mạnh hơn Linh Vương, kinh nghiệm chiến đấu cũng vượt xa.
Tu La Đao được huấn luyện thực chiến từ nhỏ, sau khi bị đưa tới Thiên Giáp Thành năm mười mấy tuổi, bao năm qua lại càng trưởng thành trong những trận chém giết. Trận lớn trận nhỏ không biết đã trải qua bao nhiêu.
Dù kinh ngạc, Tu La Đao vẫn không hề hoảng hốt. Ngay khoảnh khắc chân vừa bị ác long siết đến mức da thịt rướm máu, ấn ký trên trán Tu La Đao lóe lên ba lần liên tiếp. Theo ba lần lóe sáng đó, kinh mạch trong cơ thể Tu La Đao cũng bạo phát, khiến hắn đau đớn vô cùng.
Tuy kinh mạch toàn thân đau đớn tận xương tủy, nhưng kình khí của Tu La Đao lại tăng vọt không ngừng, chân khí trong cơ thể trào dâng tới chân trái như sóng dữ, con "hắc long" kia lập tức bị chấn nát tan tành.
Nếu chậm một bước, toàn bộ chân của Tu La Đao đã bị lột da róc thịt, rồi sau đó, xương cốt cũng sẽ nát vụn.
Điều này cũng khiến lòng Tu La Đao dấy lên một luồng hàn khí.
Tu La Đao phá được "Táng Long Phá Mộ" khiến Sở Lang cũng có chút ngạc nhiên.
Sở Lang vốn định dùng con ác long này phế một chân của Tu La Đao, sau đó nhân cơ hội áp sát, dùng "Ác Long Phụ Thể" trọng thương đối phương, rồi tung ra câu hỏi thứ ba của Khung Hưu để lấy mạng hắn.
Kết quả là Tu La Đao đã phá được "Táng Long Phá Mộ".
Sở Lang thầm cảm thán, Tu La Đao này quả không hổ danh là một trong bốn ma của Huyết Nguyệt.
Ánh mắt sắc như dao của Tu La Đao chằm chằm nhìn Sở Lang, hận không thể dùng ánh mắt ấy mà băm vằm hắn thành muôn mảnh.
Tu La Đao cũng nhìn ra một chút quen thuộc trong ánh mắt của Sở Lang, hắn đã từng thấy ánh mắt này, miệng Tu La Đao rít lên bốn chữ.
"Ngươi là Sở Lang!"
Sở Lang biết rằng dù có đeo mặt nạ, cũng chưa chắc đã qua mắt được Tu La Đao. Bởi vì hắn từng giao thủ với cả Linh Vương và Tiểu Chủ, hai kẻ đó chắc chắn sẽ kể lại võ công của hắn cho Tu La Đao.
Tu La Đao hoàn toàn có thể suy đoán ra thân phận của hắn từ võ công.
Sở Lang nói: "Đao của ngươi rất đáng sợ, khả năng gia lực quỷ dị của ngươi càng đáng sợ hơn! Nhưng ngươi nói nhảm quá nhiều rồi! Chúng ta đánh tiếp đi!"
Tu La Đao định nói thêm gì đó, hắn oán hận nói: "Sở Lang, nếu mắt ngươi không mù, hành vi táng tận lương tâm của Thần Huyết Giáo tại võ lâm đại hội ngươi đã tận mắt chứng kiến rồi chứ! Ngươi lại trợ giúp kẻ ác, ngươi có xứng đáng với Hà Vương không?!"
Sở Lang lạnh lùng nói: "Ngươi chưa thấy dung mạo thật của ta, ngươi bảo ta là Sở Lang thì ta là Sở Lang sao? Ta còn nói ngươi là một trong bốn ma của Huyết Nguyệt đấy. Nhưng không có bằng chứng xác thực, ai mà tin? Quỷ cũng không tin!"
Tu La Đao nói: "Ma với chả ma gì, thân phận bị bại lộ nên bắt đầu nói nhảm rồi hả. Ngươi muốn bằng chứng, vậy ta sẽ lột mặt nạ của ngươi xuống!"
Tu La Đao tung người đứng dậy.
Vừa trải qua chiêu "Táng Long Phá Mộ" quỷ dị đáng sợ của Sở Lang, Tu La Đao cố gắng tránh xa mặt đất.
Sở Lang cũng bay người lên, hai người bắt đầu thi triển toàn lực ác chiến trên không trung. Vì Đạm Lộ Đao khó lòng so bì với ma đao, Sở Lang cũng cố gắng không dùng đao đối đầu trực diện với ma đao. Hai người lại giao chiến mấy chục chiêu, vẫn bất phân thắng bại.
Khả năng gia lực kỳ dị của Tu La Đao thực sự rất đáng sợ, hắn thường xuyên gia lực vào thời khắc mấu chốt nhất để chặn đứng sát chiêu dũng mãnh của Sở Lang.
Hơn nữa, ma đao của Tu La Đao cũng mạnh hơn đao của Sở Lang.
Cho nên Tu La Đao càng đánh càng hăng, nhưng Sở Lang cũng không hề lép vế.
Dù kinh nghiệm thực chiến của Sở Lang không bằng Tu La Đao, nhưng sự kiên cường của hắn lại hơn hẳn đối phương. Thêm vào đó, Sở Lang mang trong mình hai loại kỳ công, nên khí thế càng lúc càng như cầu vồng. Không những không rơi vào thế hạ phong, ngược lại còn chiếm chút ưu thế.
Thời gian trôi qua, hai người đã đánh hơn một trăm chiêu.
Cả hai đều hiểu, nếu không dùng kỳ chiêu thì cứ đánh tiếp như vậy rất khó giành thắng lợi.
Giao chiến thêm mấy chiêu, Tu La Đao đâm một đao vào ngực Sở Lang.
Sở Lang không né!
Tu La Đao có ngân giáp hộ ngực, nhưng Sở Lang lại có thiết cốt bẩm sinh.
Thế là nhát đao đó của Tu La Đao đâm trúng ngực Sở Lang.
Trong khoảnh khắc đó, ấn ký trên trán Tu La Đao lóe lên, lực đạo trên đao tăng vọt.
Mũi đao đâm xuyên da thịt Sở Lang, chạm vào xương ngực hắn, nhưng lại khó lòng xuyên qua. Mũi ma đao chỉ đâm lõm một mảng nhỏ trên xương ngực Sở Lang.
Tu La Đao chấn động trong lòng.
Hắn biết Sở Lang cũng là một kẻ dị loại, sở hữu thân hình thiết cốt. Nhưng Tu La Đao vốn tưởng rằng với ma đao của mình, lại còn đột ngột gia lực, ít nhất cũng có thể đâm thủng một lỗ trên xương ngực Sở Lang chứ.
Nhưng kết quả lại khiến hắn kinh ngạc.
Giây phút này, Tu La Đao nhìn thấy trong mắt Sở Lang đầy sát khí.
Cũng trong chớp mắt đó, Sở Lang phản kích, một đao chém thẳng vào đầu Tu La Đao.
Nếu đổi lại là người khác, nhát đao này khó lòng tránh khỏi.
Thế nhưng kinh nghiệm thực chiến của Tu La Đao quá phong phú, ngay khoảnh khắc đao đâm vào ngực Sở Lang, đầu hắn đã nghiêng sang một bên. Đồng thời, ma đao trong tay chuyển từ đâm sang rạch.
Nếu không đâm thủng được ngực Sở Lang, thì rạch dọc xuống để phanh thây hắn.
Tu La Đao nghiêng đầu sang một bên, đao của Sở Lang cũng chém tới đầu hắn.
Nhát đao này của Sở Lang quá nhanh, mặc dù Tu La Đao đã nghiêng đầu ngay khi Sở Lang vung đao, nhưng lưỡi đao vẫn lướt qua đỉnh đầu bên trái của hắn, chém bay một mảng da đầu lớn cùng với tóc.
Nếu phản ứng của Tu La Đao chậm thêm một giây, đầu hắn đã bị chẻ làm đôi rồi.
Một mảng da đầu đẫm máu cùng tóc của Tu La Đao bay ra, đầu và mặt hắn cũng máu me đầm đìa.
Ma đao của Tu La Đao cũng rạch xuống ngực Sở Lang vài tấc, cắt rách da thịt hắn, nhưng không rạch được tới bụng. Bởi vì Sở Lang tung một cước đá vào hạ bộ Tu La Đao. Tu La Đao cũng tung một cước đối lại, cơ thể hai người lập tức tách ra.
Hai người mỗi người lùi lại hơn trượng rồi đứng vững.
Ngực Sở Lang bị lưỡi đao rạch một vết máu dài nửa thước, trước ngực nhuốm đỏ máu tươi, tuy da thịt nát bươm, nhưng đối với Sở Lang mà nói, đây không phải trở ngại lớn.
Còn Tu La Đao bị chém mất một mảng da đầu, có chỗ đã lộ cả xương sọ.
Cả khuôn mặt Tu La Đao đầy máu, trông rất ghê rợn, cũng vô cùng chật vật.
Tu La Đao rất ít khi sợ hãi, nhưng giờ khắc này, sống lưng hắn lại cảm thấy lạnh lẽo.
Thân thiết cốt này của Sở Lang, còn cứng hơn cả ngân giáp của hắn!
Giờ phút này, một cảm giác lạnh lẽo vô tình lan tỏa khắp cơ thể Tu La Đao, và cả trái tim hắn nữa.
Tu La Đao hiểu rằng, với năng lực hiện tại, rất khó giết được Sở Lang.
Nếu cứ tiếp tục đánh, kẻ lành ít dữ nhiều sẽ là hắn.
Dù phẫn nộ, chấn động, cảm thấy nhục nhã, muốn giết Sở Lang vạn lần không hết hận, nhưng Tu La Đao không phải kẻ ngu, cũng không vì thẹn quá hóa giận mà mất đi lý trí.
Tu La Đao hận giọng nói với Sở Lang: "Mối nhục hôm nay, ngày sau tất sẽ trả! Lần tới tái đấu, ta nhất định lấy mạng ngươi!"
Sở Lang đã từng nghe nói, bao năm qua, Tu La Đao càng đánh càng mạnh. Kẻ nào hôm nay không địch lại Tu La Đao, thì chẳng bao lâu sau đã chết dưới tay hắn.
Sở Lang suy đoán, chắc chắn trong đó có nguyên nhân không ai hay biết.
Cho nên Sở Lang không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Có lẽ lần tới, hắn chưa chắc đã chiếm được ưu thế.
Sở Lang giễu cợt: "Không phải ngươi rất giỏi sao? Giờ không giỏi nữa nên muốn chạy à!"
Sở Lang muốn khích tướng Tu La Đao, khiến hắn tiếp tục đánh với mình.
Đối mặt với lời mỉa mai của Sở Lang, Tu La Đao cao ngạo lần đầu tiên nhận thua.
"Lần này, ta không giỏi, ngươi giỏi..."
Khi Tu La Đao nói câu này, Sở Lang đã vung đao. Hai đạo đao quang chém về phía Tu La Đao. Đồng thời thân hình Sở Lang cũng lao nhanh về phía đối thủ, hắn muốn dây dưa với Tu La Đao.