Sở Lang dẫn Táng Hồn Bộ hướng đông nam hành quân, đi nơi nào, chỉ có Sở Lang tự trong lòng biết rõ.
Trên đường, đội ngũ phất cao mấy lá đại kỳ của Sở Môn, thu hút sự chú ý của không ít giang hồ nhân sĩ về môn phái mới thành lập này.
Sở Lang còn lệnh người dọc đường loan truyền tội ác hành vi của Úc Tàn Ngân.
Sở Lang thâm tri "nhân ngôn khả úy", sức mạnh của "chúng khẩu thước kim", chỉ cần mười người có một người tin, thanh danh của Úc Tàn Ngân sẽ chịu tổn hại không thể đong đếm.
Cho nên lúc khởi hành, Sở Lang đã sắp xếp Lý Tư cho người loan truyền khắp nơi chuyện xấu Úc Tàn Ngân "kiến lợi vong nghĩa", sát hại Trịnh Mông.
Dọc đường qua các châu quận, cơ bản đều là phạm vi thế lực của Thập Nhị Cung. Nay đối thủ lớn nhất của Thập Nhị Cung là Thần Huyết Giáo đã bị hủy diệt, trong cuộc tranh bá của hai đại thế lực kéo dài đằng đẵng này, Thập Nhị Cung sau khi trả giá cực lớn cuối cùng đã giành thắng lợi toàn diện. Hiện tại người của Thập Nhị Cung khắp nơi đều đắm chìm trong niềm vui chiến thắng. Một số thành thị còn nhạc tấu huyên thiên, phóng pháo hoa mừng hạ.
Không cần nghi ngờ, Thập Nhị Cung hiện tại một nhà độc đại, không còn thế lực nào có thể kháng hành.
Điều này khiến Sở Lang thấy bi ai thay cho Đại Ngu.
Sở Lang hiểu rõ, lực lượng cấu thành Thập Nhị Cung cơ bản đều là nhân sĩ giang hồ Trung Nguyên. Họ bị Huyết Nguyệt Vương Thành lợi dụng mà không hay biết, lại không hay mình đã trở thành vuốt nanh của ma vực.
Trăm năm trước, Huyết Nguyệt Vương Thành minh hỏa chấp trượng xâm lược Đại Ngu, kết quả gặp võ lâm Trung Nguyên đồng tâm hiệp lực chống trả mà cuối cùng bị đánh bại. Nay Huyết Nguyệt Vương Thành dùng sách lược "Dĩ di chế di", vừa đạt được mục đích khống chế giang hồ Đại Ngu, vừa có thể tiêu nhược lực lượng võ lâm Đại Ngu, thật quá đáng sợ. Đây cũng là điều khiến Sở Lang ưu lự nhất hiện tại.
Trên đường, Sở Lang cũng đang suy tư, Tần Cửu Thiên sau khi khôi phục, nước cờ tiếp theo của Huyết Nguyệt sẽ đi như thế nào?
Là "lí ứng ngoại hợp" xâm nhập Trung Nguyên, hay là hiệp lực lượng giang hồ kiếm chỉ triều đình Đại Ngu?
Triều đình một khi bị Huyết Nguyệt khống chế, Đại Ngu cũng triệt để xong đời.
Đáng sợ hơn là, người Trung Nguyên vẫn đang trong "thụy mộng", không biết đỉnh đầu sớm đã huyền treo thanh kiếm ma vực.
Sở Lang rất ít khi lo lắng, hiện tại hắn thực sự ưu tâm cho Đại Ngu.
Tình thế nghiêm trọng chưa từng có, Sở Lang hiểu rõ thời gian để lại cho Đại Ngu thực sự không còn nhiều. Phải mau chóng liên hợp tất cả lực lượng có thể liên hợp để đối kháng Huyết Nguyệt. Đồng thời phải nghĩ cách đánh thức vạn chúng trong "thụy mộng". Hùng sư đang say ngủ một khi bị đánh thức, Huyết Nguyệt Vương Thành cũng không đáng sợ nữa.
Còn một chuyện quan trọng nữa, chính là nửa tấm Tuyết Sơn Đồ còn lại đang nằm trong tay Tiểu Chủ, Sở Lang phải mau chóng nghĩ cách tìm Tiểu Chủ đoạt lại đồ. Hai đồ hợp nhất, mới có thể có được Không Không Đao, còn hai chiêu thức quan trọng còn lại.
Nhưng Tiểu Chủ biến hóa đa đoan, Sở Môn vừa không có cao thủ truy tung, cũng không có lưới tình báo, muốn tìm tung tích Tiểu Chủ sao mà dễ dàng.
Sở Lang không khỏi nghĩ tới Hồ Bát Đạo, nếu Hồ Bát Đạo ở đây, bằng nhân mạch và năng lực dò thám tin tức của y, có lẽ có thể tìm ra manh mối Tiểu Chủ cho hắn.
Đáng tiếc, Hồ Bát Đạo phải hiệu lực cho Huyết Minh.
Trên đường, Sở Lang nghĩ cách phá cục của Huyết Nguyệt.
Mà người vui vẻ nhất trên đường này chính là Lương Huỳnh Tuyết.
Lương Huỳnh Tuyết tưởng rằng Sở Lang đưa nàng xuất môn là mượn đó truyền đạt một loại tình ý "chỉ khả ý hội bất khả ngôn truyền". Cho nên Lương Huỳnh Tuyết tìm đủ mọi lý do nũng nịu Sở Lang. Có một đêm nàng còn gõ cửa phòng Sở Môn muốn cùng Sở Lang đồng phòng chung gối, tự nhiên bị Sở Lang đuổi khỏi phòng.
Trong lòng Sở Lang chỉ có "tiểu nữ hài" kia, người phụ nữ khác dù có đẹp có tốt, Sở Lang cũng không mảy may động tâm.
Nhưng Lương Huỳnh Tuyết cũng không nản lòng, "kim thành sở chí, kim thạch vi khai", nàng tin rằng sớm muộn Sở Lang sẽ bị cảm động.
Cho nên Lương Huỳnh Tuyết dốc hết tâm tư thủ duyệt Sở Lang, dọc đường càng như nha đầu hầu hạ Sở Lang. Sở Lang muốn uống nước, Lương Huỳnh Tuyết đã "sát ngôn quan sắc" dâng nước lên. Sở Lang muốn ngủ, giường đã trải sẵn. Y phục Sở Lang chỉ cần dính chút bẩn, Lương Huỳnh Tuyết liền bảo Sở Lang cởi ra, giặt sạch cho hắn.
Tương Nhi và người của Táng Hồn Bộ cũng không phải kẻ mù, đều nhìn ra Lương Huỳnh Tuyết si tình với Môn Chủ.
Họ không biết trong lòng Sở Lang đã có người, còn cho rằng Lương Huỳnh Tuyết sau này sẽ trở thành Môn Chủ Phu Nhân. Cho nên người của Táng Hồn Bộ đối với Lương Huỳnh Tuyết cũng cung kính hơn. Điều này khiến Lương Huỳnh Tuyết rất thụ dụng.
Vài ngày sau, một hàng người đi qua Thất Tinh Thành.
Thất Tinh Thành là phạm vi thế lực của Thất Tinh Hồ, Thất Tinh Hồ tọa lạc trong hồ bạc cách thành bắc tám mươi dặm.
Đến Thất Tinh Thành, cũng đã hoàng hôn, người Sở Môn liền ở lại trong thành một đêm, ngày mai lại lên đường.
Ăn xong bữa tối, Sở Lang chuẩn bị ra thành dạo chơi.
Để thoát khỏi cái "cân thí trùng" Lương Huỳnh Tuyết này, Sở Lang chỉ báo cho U Vô Hóa, sau đó lẻn ra khỏi khách sạn.
Sở Lang tản bộ trên đường phố Thất Tinh Thành, hai bên đường là cửa hiệu nhà ở đèn đuốc sáng trưng. Gió thoảng thổi qua con phố, thổi lên người, khiến người ta bội cảm khiếp ý.
Thất Tinh Thành, Sở Lang cũng coi như "cố địa trọng du".
Năm đó hắn và Phong Trung Ức đi ngang qua đây. Mà hắn và Tiểu Chủ chính là bị Dạ Tuyết bắt đi tại Lạc Tinh Sơn của Thất Tinh Thành.
Điều khiến Sở Lang không ngờ tới là, trên đường phố đông nam, đã đụng phải Hồ Bát Đạo.
Hồ Bát Đạo hiện tại càng là "bất tu biên phúc", y bào trên người ố bẩn, râu ria xồm xoàm nhìn càng thêm lạc phách.
Do Sở Lang đội đấu lạp, vành nón hạ thấp, hai người lướt qua nhau Hồ Bát Đạo cũng không nhận ra Sở Lang.
Tha hương ngộ cố tri, Sở Lang rất cao hứng. Hắn liền quay người đi theo sau Hồ Bát Đạo. Theo được nửa đoạn đường, Hồ Bát Đạo bất ngờ quay lại, gắt gỏng: "Ngươi tại sao cứ đi theo lão tử?!"
Sở Lang ngẩng đầu nói: "Cướp đây!"
Hồ Bát Đạo lúc này mới nhận ra Sở Lang, hắn kích động: "Tiểu..."
Sở Lang đặt ngón tay lên miệng, ý bảo Hồ Bát Đạo đừng kêu thành tiếng.
Sau đó hai người tìm một quán rượu nhỏ yên tĩnh, gọi hai hồ rượu mấy món thức ăn nhỏ, vừa uống vừa trò chuyện.
Hồ Bát Đạo một chén rượu xuống bụng, cảm khái: "Tiểu Lang, thật không ngờ gặp được đệ ở đây. Đệ làm ca ca nhớ chết đi được. Ta nghe nói đệ sáng lập Sở Môn, lại tiên phong công nhập Thần Huyết Giáo, còn giết Hạ Trấn, ca ca ta không nói cũng biết vui mừng thế nào. Tin tức truyền đến, ta, Công Tử, Nhị gia còn có Ngũ gia đều chấn động không dứt. Đám tôn tử Minh Nhai kia càng là mục trừng khẩu ngốc, ban đầu chúng thậm chí còn cho rằng đây là tin đồn nhảm. Thật không ngờ, đệ có thể trong thời gian ngắn như vậy sáng lập một môn phái mới, nhất chiến dương danh thiên hạ..."
Hồ Bát Đạo gọi người Minh Nhai là "tôn tử", có thể thấy Hồ Bát Đạo cũng chẳng coi người Minh Nhai là người nhà.
Sở Lang lại rót đầy rượu cho Hồ Bát Đạo, nói: "Huynh và Phong đại ca vẫn ổn chứ?"
Hồ Bát Đạo là người của Phong Trung Ức, muốn hiểu rõ hơn tình trạng hiện tại của Phong Trung Ức, vẫn phải hỏi Hồ Bát Đạo.
Hồ Bát Đạo cười khổ một tiếng, nói: "Từ khi đệ đi, Phong Công Tử rất tiêu trầm. Cả ngày mượn rượu giải sầu. Công tử uống say liền nói, hắn đối không lại đệ, đối không lại Hương Nhi, đối không lại Thạch lão... Tiểu Lang, ta hiểu Công Tử, nếu không phải hắn từng hứa với Thạch lão hiệu trung Huyết Minh, Công Tử sớm đã đi rồi. Hiện tại Công Tử vừa không muốn cùng đám tôn tử Minh Nhai kia làm ngũ, nhưng lại không thể đi, cho nên chịu đủ dằn vặt. Tâm hắn khổ quá..."
Hồ Bát Đạo vừa nói vừa nâng chén rượu lên ngửa cổ uống cạn. Hắn thay Công Tử bất bình, cũng đau lòng cho Công Tử.
Phong Trung Ức vốn là người đa sầu đa cảm, Sở Lang có thể lý giải tâm trạng củ kết khổ muộn hiện tại của Phong Trung Ức.
Phong Trung Ức còn có tình tự bi quan yếm thế, không chừng ngày nào đó khổ muộn khó giải lại nghĩ quẩn mà tự sát, Sở Lang hiện tại càng lo lắng cho Phong Trung Ức hơn.
Nhưng Phong Trung Ức là hậu nhân Huyết Minh, trên người còn gánh vác trọng vọng của Thạch Ngữ lão nhân, điều này không nghi ngờ gì đã trở thành gông cùm trói buộc Phong Trung Ức. Cho nên Sở Lang cũng không có cách nào hay để giúp Phong Trung Ức giải tỏa nút thắt.
Sở Lang cũng uống cạn rượu trong chén, nói: "Hồ đại ca, huynh vì sao tới Thất Tinh Hồ?"
Hồ Bát Đạo hạ thấp giọng nói: "Ta bồi chủ mẫu tới đây làm việc. Chủ mẫu mang theo Khóc Tiếu Bất Đắc đi Lạc Tinh Sơn. Để ta lại trong thành. Còn về đi Lạc Tinh Sơn làm gì, chủ mẫu cũng không nói cho ta. Có điều chủ mẫu gần đây bảo ta dò thám một người, ta dò thám được vợ con người đó ở trong Lạc Tinh Sơn, người đó một năm sẽ vào sơn mấy lần..."