Sở Môn Lang

Lượt đọc: 5064 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 70
Thần Của Táng Hồn Tăng (Thượng)

❊ ❊ ❊

Người khác không hiểu đám Táng Hồn Tăng này, nhưng Sở Lang thì hiểu rõ nhất. Đám Táng Hồn Tăng này do tu luyện Tàng Long Kinh nên tâm tính hung ác, ngoài hắn - thủ tọa Táng Hồn Tự ra, người bình thường thật sự khó mà quản lý nổi.

Sở Lang có chút hứng thú hỏi: "Ân Tam Nhi tại sao suýt chút nữa đánh nhau với A Long Chú?"

Tương Nhi đáp: "Nghe nói A Long Chú mắng Ân Tam công tử là con gà con vô dụng... Ân Tam công tử dù sao cũng là Thất Tinh bộ chủ, mặt mũi không giữ được, nên muốn dạy dỗ A Long Chú. May mà Hồ đại ca đến kịp thời ngăn lại."

Tương Nhi kể cho Sở Lang nghe vài sự việc tương tự, Sở Lang mới hiểu ra, các bộ ở trước mặt hắn đều rất quy củ, hắn đi vắng thì mâu thuẫn mới lộ rõ. Nghĩ cũng phải, các bộ của Sở Môn có thể coi là chính tà hai đạo tụ hội, khó tránh khỏi va chạm.

Các bộ cũng cần một quá trình phối hợp. Sau này hắn phải lập ra môn quy hoàn thiện hơn để ước thúc các bộ. Không thể để nội bộ xảy ra loạn lạc được.

Sở Lang hỏi: "Vậy Phỏng môn chủ không quản sao?"

Tương Nhi nói: "Phỏng môn chủ thường xuyên ra ngoài cùng Huỳnh Tuyết. Hơn nữa Phỏng môn chủ cũng không thích quản sự, cho nên hiện giờ chuyện lớn chuyện nhỏ hầu như đều do Hồ đại ca xử lý mọi thứ tỉ mỉ. Có đôi khi huynh ấy bận đến mức mấy ngày không chợp mắt. Hồ đại ca nói, Sở Môn mới thành lập, không thể để xảy ra nửa điểm sai sót."

Sở Lang nghe ra từ lời của Tương Nhi, nàng rất đau lòng cho Hồ Tranh.

Thực ra lúc đầu Sở Lang để Phỏng Sư Nhan làm đệ nhất phó môn chủ Sở Môn, là vì Phỏng Sư Nhan là cao thủ Cửu Trọng Thiên lão làng, danh chấn giang hồ, Sở Lang coi trọng địa vị và tầm ảnh hưởng của Phỏng Sư Nhan trong giới giang hồ. Người thực sự có năng lực chính là Hồ Tranh. Dù sao Hồ Tranh từng hỗ trợ Trần Tác Hổ quản lý Thần Huyết Giáo, kinh nghiệm phong phú, người thường khó mà sánh bằng.

Hồ Tranh tận tâm tận lực như vậy, Sở Lang thật sự cảm thấy an ủi.

Nếu không có Hồ Tranh thay hắn chủ trì cục diện, hắn cũng khó mà yên tâm ra ngoài.

Sở Lang hỏi: "Hồ Tranh hiện giờ ở đâu?"

Tương Nhi đáp: "Hồ đại ca đi hậu sơn rồi, ba ngày trước, mấy huynh đệ chúng ta mất tích trong núi. Đến nay vẫn chưa trở về, sống không thấy người, chết không thấy xác. Hồ đại ca thấy chuyện này kỳ quái, cho nên cứ hễ rảnh rỗi, huynh ấy lại dẫn người vào núi tìm kiếm."

Sở Lang nhíu mày: "Nhất định là có kỳ quái. Thế những người khác đâu?"

Tương Nhi đáp: "Hôm nay trời càng lạnh, Ân Tam công tử không biết kiếm đâu ra hai con chó, hiện giờ bọn họ đang hầm thịt chó trong nghị sự đường."

Sở Lang cười nói: "Bọn họ ăn thịt chó nóng hổi, còn để ngươi dẫn người đi tuần tra?"

Tương Nhi làm bộ ấm ức: "Phải đó, ngươi không có ở đây họ đều bắt nạt ta. Xin môn chủ làm chủ cho Tương Nhi."

Sở Lang nói: "Chuyện này ta làm chủ chắc rồi!"

Tương Nhi dẫn Sở Lang đi về phía nghị sự đường.

Sở Lang vừa đi vừa ngắm nhìn từng tòa kiến trúc mới tinh. Mỗi tòa nhà, mỗi hành lang, mỗi khu vườn đi qua, đều khiến Sở Lang nảy sinh một niềm kích động khó tả.

Từ nay về sau, đây chính là cơ nghiệp của hắn rồi.

Hắn phải lấy đây làm căn cơ, dẫn dắt Sở Môn tranh bá giang hồ, chiến đấu đến cùng với Huyết Nguyệt Vương Thành.

Tương Nhi giảng giải cho Sở Lang, đừng nhìn thành mới xây không có gì kỳ lạ, nhưng nơi nơi đều là cơ quan bẫy rập.

Nếu gặp ngoại địch xâm lấn, những cơ quan bẫy rập này khởi động, sẽ gây thương vong lớn cho kẻ xâm nhập.

Những cơ quan bẫy rập này, bao gồm cả một số bố cục mở rộng, đều được xây dựng tham khảo theo Thần Huyết Giáo. Bởi vì cơ quan bẫy rập của Thần Huyết Giáo đều do một tay Ngô Thất Phượng thiết kế. Ngô Thất Phượng xứng danh quỷ tài, điểm này vẫn khiến người ta khâm phục. Cho nên Hồ Tranh lấy ra dùng ngay, vẽ lại bản đồ theo sự phòng ngự của Thần Huyết Giáo.

Tương Nhi lại nói khẽ với Sở Lang: "Môn chủ, lúc thi công, phát hiện Hà phủ có hai mật đạo, trong đó một đường thông ra ngoài phủ một dặm. Hồ đại ca và Lý phó môn chủ thương lượng một chút, dứt khoát sửa mật đạo đó vào trong núi. Để phòng khi cần thiết. Những người tham gia xây dựng mật đạo đều đã bị chúng ta bịt miệng, hiện giờ mật đạo này chỉ có Hồ đại ca, Lý phó môn chủ và ta biết. Trước khi môn chủ chưa về, chúng ta cũng chưa nói cho Phỏng phó môn chủ và mấy vị bộ chủ khác."

Sở Lang nói: "Mật đạo thì càng ít người biết càng tốt. Các ngươi làm đúng lắm. Mật đạo này có lẽ sau này sẽ dùng được việc lớn."

Tương Nhi dẫn Sở Lang đến nghị sự đường.

Nghị sự đường nằm ở vị trí trung tâm, cho nên việc thi công đã kết thúc.

Cả nghị sự đường trông cũng rất trang nghiêm.

Trước cửa nghị sự đường, đứng mấy tên thủ vệ oai phong lẫm liệt.

Lúc này trong nghị sự đường đang nấu một nồi thịt lớn, phát ra tiếng "ùng ục ùng ục", nắp nồi cũng không ngừng rung động. Trong sảnh tràn ngập hương vị thịt nấu.

Lệ Phong, Ân Tam Nhi, U Vô Hóa, Lý Tư, Ngũ Lượng mấy người đang vây quanh một bên.

U Vô Hóa và Lệ Phong im lặng không nói, chờ ăn thịt.

Lý Tư ba người thì tán gẫu chuyện trên trời dưới đất, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười.

Ngay lúc này, bên ngoài sảnh đột nhiên vang lên một giọng nói. Giọng nói rất xa lạ, khiến mấy người không nhận ra là ai.

"Hồ phó môn chủ bận xoay như chong chóng, Tương Nhi dẫn người tuần thành, mấy người các ngươi lại vây quanh bếp ăn thịt, thật là hưởng thụ nha. Ta thấy nên hầm mấy người các ngươi thì hơn."

Nghe câu này, mấy người tức thì đều có vẻ hơi cáu.

Ân Tam Nhi nói: "Ai đó? Chán sống rồi sao?!"

Lý phó môn chủ lên tiếng: "Ân bộ chủ, lôi tên đó vào đây cho ta! Ta xem là hắn hầm ta, hay ta hầm hắn."

Ân Tam Nhi liền đứng dậy đi ra ngoài sảnh, định lôi người vào.

Kết quả Ân Tam Nhi vừa ra ngoài đã lập tức quay lại, gương mặt đang tức giận của hắn biến thành tươi cười hớn hở, hắn cúi đầu khom lưng, giơ tay làm tư thế mời vào.

Thế là một người bước vào, chính là Sở Lang, phía sau hắn là Tương Nhi. Tương Nhi mím môi cười tủm tỉm.

Sở Lang đi vào, bốn người Lý Tư lập tức đứng phắt dậy, ai nấy đều vô cùng vui mừng.

Lệ Phong nói: "Lang ca, huynh cuối cùng cũng về rồi!"

U Vô Hóa nói: "Môn chủ, ngươi mà không về nữa, ta sẽ dẫn người Táng Hồn Bộ đi tìm ngươi!"

Sở Lang đi đến trước nồi, hắn mở nắp nồi ngửi một chút rồi nói: "Thơm thật."

Sở Lang vừa nói vừa thò tay vào nồi lấy một miếng thịt chó nóng hổi, Sở Lang không sợ nóng, cũng chẳng cần biết chín hay chưa, há miệng cắn một miếng lớn nhai ngấu nghiến. Thịt chó vừa ra lò nóng như vậy, Sở Lang thế mà lại như ăn thịt nguội, điều này khiến mấy người đều rất kinh ngạc.

Sở Lang hiện giờ là nóng lạnh đều không sợ.

Lý Tư kéo Sở Lang sang một bên, hắn nói với Sở Lang: "Lang ca, Xảo Nhi đâu? Huynh hứa mang Xảo Nhi về mà?"

Sở Lang không nói sự thật cho Lý Tư, tránh cho Lý Tư lo lắng.

Sở Lang vừa nhai thịt vừa nói giọng ồm ồm: "Ngươi cứ yên tâm đi, Xảo Nhi hiện giờ đang ở cùng Lão Ngũ, rất khỏe."

Lý Tư kêu lên: "Khỏe cái con khỉ. Lão Ngũ chính là một con cầm thú, ở cùng cầm thú thì tốt cái gì?! Lang ca, lần này vì xây Sở Môn ta đã bỏ ra vốn liếng cả đấy, huynh mà không nhanh chóng mang Xảo Nhi về, ta liền thuê người phá nát nó đấy."

Sở Lang thoái thác: "Lão Bát, ngươi yên tâm, ta đã sắp xếp người đi đón Xảo Nhi rồi. Không lâu nữa đâu, ngươi sẽ gặp được muội ấy thôi."

Lý Tư tin là thật, tức thì vui vẻ hớn hở.

Sở Lang trở về, mấy người đều vô cùng vui mừng, Lệ Phong sai người mang vào hai vò rượu, mấy người vây quanh bếp, ăn thịt từng miếng lớn, uống rượu từng bát đầy, trò chuyện rôm rả.

Mấy người đều nhìn ra, tà khí trên người Sở Lang càng nặng hơn.

U Vô Hóa cũng tu luyện Tàng Long Kinh, cho nên cảm nhận của hắn càng rõ ràng hơn. U Vô Hóa quan sát kỹ Sở Lang, hắn nhìn ra trong con ngươi Sở Lang, dường như có dị ảnh chớp động.

Giống như long ảnh đang bơi lượn.

Điều này khiến trong lòng U Vô Hóa chấn động mạnh, bởi vì hắn biết, chỉ có ác long nhập tâm, trong con ngươi mới hiển hiện long ảnh.

U Vô Hóa nhớ lại kỳ quan Thiên Cẩu Thôn Nguyệt mấy hôm trước, chẳng lẽ Sở Lang đã đột phá Tàng Long tầng thứ bảy vào đêm Thiên Cẩu Thôn Nguyệt đó sao!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:515
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.