Sở Môn Lang

Lượt đọc: 5064 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 78
Hiên Viên Điện Hủy Diệt (Thượng)

❊ ❊ ❊

Một lát sau, cửa mở, Hiên Viên điện chủ Tần Quận cầm kiếm bước ra.

Nói cũng lạ, trước đó Tần Quận đã mơ thấy Tần Lương Anh.

Tần Quận có hai người con trai, con thứ chán võ thích văn, con cả lại ham mê võ công, hơn nữa Tần Lương Anh có thiên phú võ học cực cao. Tần Lương Anh là niềm tự hào của Tần Quận. Trên người Tần Lương Anh gửi gắm biết bao hy vọng của Tần Quận, không ngờ cuối cùng Tần Lương Anh lại chết một cách không rõ ràng, điều này cũng trở thành nỗi đau khó lòng xoa dịu trong lòng Tần Quận.

Trong mộng của Tần Quận, Tần Lương Anh vẫn là dáng vẻ của vài năm trước, chỉ là toàn thân cậu ta đầy máu, y phục cũng rách nát không chịu nổi. Trong mộng, Tần Lương Anh đi đến bên giường ông, nghẹn ngào nói: "Cha, Tần gia gặp đại nạn, con đến tiễn cha một đoạn..."

Sau đó Tần Quận liền thấy trong mắt con trai chảy ra máu. Máu lệ chảy đầy cả khuôn mặt.

Tần Quận toát mồ hôi lạnh choàng tỉnh khỏi giấc mộng. Hóa ra chỉ là một giấc mơ. Tần Quận đang hồi tưởng lại tình cảnh trong mộng thì nghe tiếng hò hét giết chóc vang lên khắp bốn phía Hiên Viên Điện. Còn có tiếng chiêng báo động chói tai truyền đến. Tần Quận chợt hiểu ra, Hiên Viên Điện bị địch xâm nhập rồi. Hóa ra lúc trước là con trai báo mộng cho ông.

Ngay sau đó, tiếng kêu thảm thiết của đám hộ vệ trong viện cũng vang lên.

Điều này khiến Tần Quận kinh ngạc không thôi, bởi vì hộ vệ của ông đều là tinh anh được tuyển chọn kỹ lưỡng. Cao thủ bình thường căn bản không phải là đối thủ của hộ vệ ông, nhưng lúc này nghe động tĩnh, hộ vệ đối mặt với kẻ địch xâm nhập gần như không có sức phản kháng, điều này chứng tỏ kẻ địch xâm nhập cực kỳ đáng sợ.

Tần phu nhân cũng choàng tỉnh từ trong mộng, bà vô cùng hoảng sợ.

Tần Quận dù sao cũng là người đã lăn lộn qua sóng gió giang hồ, ông tỏ ra rất trấn tĩnh.

Tần Quận mặc áo ngoài vào, rút kiếm nắm trong tay.

Tần Quận còn an ủi vợ rằng cao thủ của bản điện sẽ liên tục đổ về giải vây. Nhưng Tần Quận lại không biết, tình hình nghiêm trọng hơn dự đoán của ông gấp mấy lần. Đêm nay, họ đang hứng chịu cuộc tấn công có mưu đồ từ Sở Môn. Tinh nhuệ Sở Môn gần như xuất động toàn bộ, căn bản không phải là thứ Hiên Viên Điện có thể chống chọi.

Mặc dù nơi ở của Tần Quận bên trái là nơi ở của Phó điện chủ Hiên Viên Điện, bên phải là nơi ở của Tam đại kim cương Hiên Viên Điện, nhưng lúc này họ đều khó lòng giết ra để đến trợ giúp.

Nơi ở của Phó điện chủ Hiên Viên Điện đang chịu sự tấn công của Phỏng Sư Nhan, đừng nói là đến giúp Tần Quận, ngay cả bản thân còn khó bảo toàn.

Tam đại kim cương ngược lại có hai người xông ra khỏi phòng, họ dẫn theo vài người muốn xông đến nơi ở của Tần Quận để giải vây cho Tổng điện chủ, nhưng chưa đi được mấy trượng đã đụng phải một toán người thuộc Đoạn Hồn Bộ. Người của Đoạn Hồn Bộ không địch lại hai vị kim cương, bị hai vị kim cương dẫn người giết tan tác. Kết quả sau đó lại có vài tên Bạch y Quỷ diện nhân tới nơi, mấy kẻ này đều là Táng Hồn Tăng. Trong đó còn có hai tên Tứ trọng Táng Hồn Tăng. Đám Táng Hồn Tăng nổi giận, hai vị kim cương và thuộc hạ của họ lập tức tan tác máu thịt...

Cho nên, gần như không còn cao thủ nào đến cứu viện được nữa.

Tần Quận không đợi được cứu viện, lòng ông không ngừng chùng xuống.

Sở Lang lên tiếng, hoặc là để Tần Quận đi ra, hoặc là bọn họ tiến vào, Tần Quận đành nói với vợ: "Ta đi chặn bọn chúng. Cao thủ Hiên Viên sẽ giết tới thôi. Nhất định sẽ đánh lui cường địch."

Tần phu nhân kéo Tần Quận lại khóc: "Lão gia, ông không thể ra ngoài."

Tần Quận nói: "Ta không ra ngoài, bọn chúng sẽ tiến vào."

Tần Quận hất tay vợ ra, cầm kiếm bước ra khỏi phòng.

Tần Quận bước ra rồi đóng cửa lại, ông thấy đối diện đang đứng ba tên Bạch y Quỷ diện nhân.

Trên mặt đất, nằm ngổn ngang thi thể của các hộ vệ.

Bốn phía, đâu đâu cũng là tiếng chém giết và tiếng kêu thảm thiết, còn có lửa cháy khói đặc, Hiên Viên Điện của ông giờ đây tựa như địa ngục. Tần Quận còn nghe thấy có người kinh hãi gào thét.

"Bọn chúng là người của Huyết Nguyệt Vương Thành..."

Huyết Nguyệt Vương Thành!

Tần Quận chấn động trong lòng, ông từng nghe tổ tiên kể về Huyết Nguyệt Vương Thành thần bí khủng khiếp. Nhưng Huyết Nguyệt Vương Thành đã biến mất cả trăm năm sao lại đột nhiên xuất hiện tấn công Hiên Viên Điện cơ chứ! Điều này thật khó tin.

Lúc này có vài bóng trắng lướt lên mái nhà hai bên, những bóng trắng này thấy Sở Lang cùng mấy người đứng trong sân, liền xoay người đi nơi khác chém giết.

Tần Quận cầm kiếm đứng nơi cửa, ông hỏi ba người Sở Lang: "Các ngươi rốt cuộc là kẻ nào?!"

Sở Lang chưa đáp ngay, hắn nghe thấy trong phòng có người tiến lại gần cửa sổ.

Hóa ra Tần phu nhân tâm kinh đảm chiến đi tới cửa sổ muốn nhìn trộm tình hình bên ngoài.

Sở Lang vung tay, một đạo kình khí phá cửa sổ bay vào đánh trúng Tần phu nhân, Tần phu nhân lập tức hôn mê, "bịch" một tiếng ngã xuống đất.

Tần Quận tưởng vợ bị giết, ông vừa đau vừa giận, mắt muốn nứt toác.

Sở Lang chậm rãi nói với Tần Quận: "Tần điện chủ, vợ ông chưa chết. Bởi vì có người cầu tình thay. Ông bây giờ hãy bình tĩnh, lắng nghe cho kỹ. Nghe thấy chưa? Người của ta đang tàn sát người của Hiên Viên Điện các ngươi. Hiện tại Hiên Viên Điện, máu chảy thành sông, thi thể khắp nơi. Đáng thương thay, có vài kẻ còn không xông ra khỏi phòng được, cả phòng cả phòng bị thiêu chết, thảm, thật là thảm. Đúng là địa ngục nhân gian mà."

Lời nói của Sở Lang càng khơi dậy sự phẫn nộ của Tần Quận, ông giận dữ gào lên: "Đám súc sinh các ngươi..."

"Ngươi câm miệng cho ta!" Sở Lang nghiêm giọng cắt ngang lời Tần Quận. Trong mắt Sở Lang ánh đỏ lập lòe, khiến người ta không rét mà run. "Tần Quận, những gì ta vừa mô tả cho ngươi, cũng chính là cảnh tượng thê thảm của Hà Vương phủ năm đó! Năm đó Cừu Nghịch dẫn người tham gia huyết tẩy Hà Vương phủ chính là làm như vậy. Bây giờ chỉ là báo ứng mà thôi!"

Lời của Sở Lang xuyên qua màng nhĩ Tần Quận, đâm thẳng vào tim ông, toàn thân lẫn tâm hồn Tần Quận đều đang chấn động.

Tần Quận nhìn chằm chằm Sở Lang, khàn giọng hỏi: "Các ngươi rốt cuộc là ai?!"

Sở Lang tháo mặt nạ xuống, lộ ra dung mạo thật. Tần Quận thấy là Sở Lang, sắc mặt trở nên khó coi hơn nữa.

Sau đó Lệ Phong và Lương Huỳnh Tuyết cũng tháo mặt nạ xuống.

Sở Lang nói: "Tại hạ Đại Hà Phủ Sở Lang."

Lệ Phong nói: "Hà Vương nhị đệ tử Lệ Phong!"

Lương Huỳnh Tuyết nói: "Hà Vương tam đệ tử Lương Huỳnh Tuyết!"

Tần Quận lúc này mới hiểu ra, hóa ra là đệ tử Hà Vương đến tìm cừu hận.

Đệ tử Hà Vương phục thù, cũng không có gì đáng trách.

Giang hồ vốn dĩ là như thế, ân ân oán oán, có ơn báo ơn, có thù báo thù.

Năm đó nguyên nhân cái chết của Tần Lương Anh đối với Hiên Viên Điện mà nói quả thực đầy rẫy nghi điểm, sau này Tần Quận lại bị Linh Vương mê hoặc, cho nên Tần Quận càng khẳng định con trai mình bị hại chết.

Cho nên mối thù giết con, Tần Quận nhất định phải báo.

Nhưng hiện tại, báo ứng cũng đã tới.

Tần Quận đầy kích động nói: "Hóa ra là đệ tử Hà Vương! Tốt tốt... các ngươi cuối cùng cũng tới rồi! Dù cho các ngươi đến phục thù, ta cũng không hối hận vì năm đó tham gia huyết tẩy Hà Vương phủ! Bởi vì Lương Anh của ta đã bị các ngươi hại chết. Ta là thay Lương Anh báo thù!"

Lương Huỳnh Tuyết xúc động nói: "Lương Anh không phải do chúng ta hại chết. Cậu ấy thực sự là vì ngoài ý muốn mà tự rơi xuống vách núi. Sao chúng ta có thể hại cậu ấy. Sau khi Lương Anh chết, sư phụ cũng rất đau buồn..."

Sở Lang vung tay về phía Lương Huỳnh Tuyết, cắt ngang lời nàng: "Đừng nói mấy lời vô ích này. Bất kể nguyên nhân thế nào, thù đã kết rồi. Hiện tại chúng ta đến để phục thù, không phải đến để giải thích."

Lương Huỳnh Tuyết nghe vậy liền ngậm miệng.

Tần Quận cũng không tranh luận chuyện Tần Lương Anh năm đó nữa, quả thực đúng như lời Sở Lang nói, năm đó ai đúng ai sai đều là lời vô ích rồi.

Tần Quận dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Lệ Phong nói: "Năm đó Lương Anh về nhà thăm thân, nó nói quan hệ với Tiểu Lôi Thần và Vinh Cửu Cân là tốt nhất. Nhìn vào mặt mũi Lương Anh, đừng giết đệ đệ nó, chừa cho Tần gia ta một đường hậu thế. Lương Ngọc lương thiện, nó từ nhỏ đến lớn ngay cả một con gà cũng chưa từng giết."

Lệ Phong không nói gì, hắn gật đầu một cái.

Tần Quận nói: "Tiểu Lôi Thần, cảm ơn cậu!"

Tần Quận lời còn chưa dứt, thanh kiếm trong tay ông đã lập tức vung lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:515
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.