Sở Môn Lang

Lượt đọc: 5136 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 92
Bất Chấp Tất Cả (Hạ)

❊ ❊ ❊

Sở Lang nhìn hình dáng đám bụi đang cuộn lên, thấy dường như có một quả cầu lớn đang lăn nhanh tới.

Sở Lang lập tức xoay đầu ngựa, Ngũ Quân cùng hai người kia cũng xoay đầu ngựa theo, bọn họ chăm chú nhìn đám bụi đang ngày càng gần, đầy vẻ đề phòng.

Khi đối phương đến gần, Sở Lang nhìn xuyên qua đám bụi mù mịt thì thấy rõ, hóa ra là một người cuộn tròn như quả cầu, đang lăn với tốc độ kinh người về phía trước.

Sở Lang lập tức biết "quả cầu" này là ai, chính là Đại Đầu của Huyết Nguyệt.

Đại Đầu của Huyết Nguyệt lại tự mình tìm tới cửa, điều này khiến Sở Lang kinh ngạc.

"Quả cầu" đó lăn nhanh như bay đến gần, rồi đột nhiên duỗi người ra, từ trong đám bụi nhảy vọt ra một gã chú lùn đầu to.

Đầu gã chú lùn được trùm một chiếc khăn vải màu xám, chỉ để lộ ra đôi mắt.

Chính là Đại Đầu chú lùn.

Đại Đầu rõ ràng rất kiêng dè Sở Lang, gã đứng lại cách Sở Lang hai trượng.

Đại Đầu lên tiếng trước với Sở Lang: "Tiểu Lang, ngươi đừng giết ta... Ngươi còn nhớ ở Quan Tài Trấn không, lúc ác phụ và Độc Ma muốn giết ngươi, chính ta là người đã thả ngươi vào thời điểm mấu chốt."

Mặc dù Đại Đầu là người của Huyết Nguyệt, nhưng Sở Lang không hề có ác cảm với gã chú lùn đầu to này.

Sở Lang xoa cái đầu trọc, nói: "Ha ha, hóa ra là Đại Đầu. Ngươi yên tâm đi, Sở Lang ta có cái tính quái gở này. Chỉ cần là người ta coi trọng, dù là kẻ địch ta cũng coi như nửa người bạn mà đối đãi. Kẻ ta không coi trọng, dù là bạn, biết đâu ngày nào đó ta cũng lấy dao đâm hắn. Ta chẳng quản người khác nói gì. Cho nên ngươi yên tâm, ta sẽ không giết ngươi. Nếu ngươi muốn, ta còn có thể mời ngươi uống chén rượu đấy. Chỉ sợ ngươi không có lá gan uống rượu với ta. Nếu để người của các ngươi biết được, thì không hay đâu."

Đại Đầu nghe Sở Lang nói vậy thì yên tâm, gã nói: "Tiểu Lang, ngươi khiến ta tìm khổ sở quá. Ta có chuyện quan trọng muốn nói với ngươi."

Sở Lang liền phi thân từ trên ngựa xuống, đáp trước mặt Đại Đầu.

Sở Lang nói: "Ngươi nói đi."

Đại Đầu hạ thấp giọng, vội vàng nói: "Chuyện Tiểu Chủ giết Quỷ Vô đã bị bại lộ rồi. Hiện giờ Tuyết Quý Nhân đã áp giải Tiểu Chủ về Tổng Cung. Cung chủ Tần Cửu biết được chân tướng thì vô cùng chấn nộ. Hình như còn không chỉ có chuyện này. Tiểu Lang, tóm lại lần này chuyện đã làm lớn lắm rồi. Tiểu Chủ đã chọc thủng trời rồi, ta cũng thật không ngờ, nàng ta lại ra tay với Quỷ Vô tiên sinh..."

Sở Lang nghe vậy, lòng chấn động dữ dội!

Hèn gì nửa tấm Tuyết Sơn Đồ của Tiểu Chủ lại rơi vào tay Tu La Đao.

Sự việc nghiêm trọng đến mức nào, Sở Lang tất nhiên rõ ràng.

Sở Lang nhìn chằm chằm Đại Đầu, nói: "Đại Đầu, chuyện lớn như vậy, tại sao ngươi lại nói cho ta biết?!"

Đại Đầu nói: "Ta... ta cũng không giấu ngươi nữa. Ta... ta thích Tiểu Chủ. Ta biết mình không xứng với Tiểu Chủ, nhưng ta cũng không muốn nàng gặp chuyện. Hiện giờ nàng gặp chuyện lớn như vậy, ta cũng không cứu nổi nàng. Tiểu Chủ trước kia từng nói với ta, có chuyện gì thì hãy tìm hai người Mặc Lan đó. Cặp vợ chồng đó sau khi biết tình hình thì vô cùng kinh hãi. Người phụ nữ lập tức gửi tin cho Mặc Lan, còn người đàn ông thì lấy ra một cái túi gấm. Người đàn ông nói túi gấm là Tiểu Chủ để lại, nếu có chuyện xảy ra thì mở ra xem. Chúng ta mở ra xem, bên trong có một mảnh giấy, trên đó viết: 'Ta gặp chuyện hãy tìm Sở Lang'. Cho nên ta mới tìm đủ mọi cách để tìm ngươi..."

Đại Đầu lúc ấy đọc mảnh giấy thì vô cùng kinh ngạc.

Tiểu Chủ và Sở Lang vốn như kẻ thù, hận không thể giết chết đối phương, kết quả Tiểu Chủ lại để lại túi gấm dặn gặp chuyện thì tìm Sở Lang, điều này thực sự khiến Đại Đầu khó hiểu.

Đại Đầu đâu biết rằng, Tiểu Chủ và Sở Lang đã âm thầm nhận nhau.

Để cứu Tiểu Chủ, Đại Đầu cũng chỉ còn cách tìm đến Sở Lang.

Đại Đầu vừa nói vừa lấy cái túi gấm đó ra đưa cho Sở Lang.

Sở Lang mở túi gấm, lấy mảnh giấy kia ra, nét chữ quả nhiên là của Tiểu Chủ.

Sở Lang nhìn chằm chằm vào mảnh giấy đó, tất cả những điều này, rốt cuộc là thật? Hay là cái bẫy do Tần Cửu Thiên giăng ra để lừa hắn vào?

Sở Lang hỏi: "Hiện giờ tình hình Tiểu Chủ thế nào?"

Đại Đầu đáp: "Tiểu Chủ đã bị ném vào U Ngục, U Ngục là nơi giam giữ trọng phạm của Tổng Cung. Ngay cả một con ruồi cũng không bay vào được."

Sở Lang lại hỏi: "Chuyện đó Tiểu Chủ làm gần như không một kẽ hở, rốt cuộc nàng bị bại lộ như thế nào?"

Đại Đầu nói: "Ta cũng không biết. Ta chỉ biết chuyện đó đã bị bại lộ, Tiểu Chủ bị áp giải về Tổng Cung và ném vào U Ngục. Tiểu Lang, đã là Tiểu Chủ để lại túi gấm dặn tìm ngươi, thì ngươi phải nghĩ cách cứu nàng ấy. Nếu Tần Cửu Cung chủ quyết định giết Tiểu Chủ, thì lúc đó e đã muộn rồi."

Sở Lang lúc này cũng chẳng quản được nhiều như vậy nữa, dù là bẫy rập, hắn cũng phải xông vào.

Bởi vì trên thế gian này, không ai có thể sánh bằng Tiểu Chủ.

Sở Lang nắm chặt mảnh giấy trong tay, rồi xòe tay ra, mảnh giấy đã biến thành vụn nhỏ bay tán loạn.

Sở Lang lại phi thân lên, đáp trở lại lưng ngựa.

Sở Lang dùng truyền âm nhập mật nói với Tuệ Phá: "Ngươi hãy về nói với Hồ phó môn chủ và Phảng môn chủ, ta có việc gấp đi Thương Long Thành. Bảo họ tùy cơ ứng biến mà vạch kế hoạch tấn công Thiên Giáp Thành. Nếu ta không kịp quay về, hãy bảo họ hợp tác với người của Huyết Minh để tấn công Thiên Giáp Thành. Nếu ta vĩnh viễn không quay về được nữa, thì hãy để Hồ Tranh làm môn chủ Sở Môn. Các bộ của Sở Môn, bao gồm cả các ngươi, hãy tự cầu phúc cho mình đi."

Tuệ Phá nghe Sở Lang nói vậy thì sắc mặt thay đổi hẳn.

Môn chủ lại để lại di ngôn, đây là chuyện lớn đến mức nào chứ!

Tuệ Phá vội nói: "Môn chủ, Táng Hồn Tăng chỉ nhận mình ngài. Bây giờ ta sẽ về triệu tập Táng Hồn Bộ, chúng ta sẽ giúp ngài một tay. Dù có chết, cũng phải chết cùng môn chủ!"

Sở Lang nói: "Không kịp về điều người nữa. Hiện giờ một khắc cũng không thể chậm trễ. Chậm một bước, đầu của vợ ta có lẽ đã bị người ta chém xuống rồi!"

Tuệ Phá ngạc nhiên, vợ của Sở Lang, đó chẳng phải là nữ chủ nhân của đám Táng Hồn Tăng sao. Nhưng tại sao bọn họ lại chưa từng biết là có một vị nữ chủ nhân chứ.

Bọn họ còn tưởng rằng Lương Huỳnh Tuyết sau này sẽ trở thành nữ chủ nhân cơ.

Tuệ Phá nói: "Ta đi cùng môn chủ! Hãy để Tuyết Ngao truyền lời."

Sở Lang ra lệnh: "Cứ làm theo lời ta nói! Không được làm trái!"

Tuệ Phá đành nói: "Tuân lệnh..."

Sở Lang lại nói với hai người Ngũ Quân: "Đi!"

Sở Lang dẫn theo hai người Ngũ Quân xoay hướng ngựa, phóng nhanh rời đi.

Đại Đầu cũng không dám công khai đi cùng Sở Lang, gã âm thầm theo sau.

Sở Lang nóng lòng như lửa đốt, hắn ước gì có thể mọc thêm cánh để bay tới Thương Long Vực. Giờ khắc này, Sở Lang càng thấu hiểu được tâm trạng gấp gáp của Phong Trung Ức hơn.

Trên đường đi, ba người Sở Lang đổi ngựa không đổi người, gần như chạy cuồng suốt ngày đêm. Ngoài chuyện ăn uống vệ sinh, ba người đều ở trên lưng ngựa. Thời gian ăn uống vệ sinh, coi như là thời gian nghỉ ngơi của ba người.

Lộ trình gần như đạt đến giới hạn thế này khiến Ngũ Quân và Tuyết Ngao đều sắp không chống đỡ nổi, hai người cũng đang cắn răng mà chịu đựng.

Sở Lang lúc này mang lại cảm giác cho người khác, giống như đang phát điên vậy.

Vì Hứa Vong Sinh, Sở Lang bất chấp tất cả!

Sự cấp tốc bất chấp mạng sống như vậy, khiến Đại Đầu đang âm thầm đi theo cũng cảm thấy sắp sụp đổ đến nơi.

Sau ba ngày rưỡi phi nước đại, bọn họ cuối cùng cũng tới Thương Long Thành.

Thương Long Thành, vừa lúc nghênh đón trận tuyết đầu mùa đông.

Tuyết lớn rơi lả tả, biến cả Thương Long Thành thành một thế giới trắng xóa.

Trên mái nhà, trên đường phố đều phủ một lớp tuyết dày.

Đến Thương Long Thành, Tuyết Ngao và Ngũ Quân cũng đã kiệt sức. Sở Lang tìm một quán trọ nhỏ giản dị không mấy bắt mắt để nghỉ chân. Quán trọ nhỏ này không cách xa tửu quán nhỏ mà lần trước Sở Lang và Vũ Văn Nhạc uống rượu.

Sở Lang bảo Tuyết Ngao và Ngũ Quân trước tiên hãy tranh thủ nghỉ ngơi. Ngũ Quân và Tuyết Ngao nằm xuống sạp, chẳng muốn nhúc nhích thêm chút nào nữa. Rất nhanh, tiếng ngáy của hai người đã vang như sấm.

Sở Lang không nghỉ ngơi, hắn đang đợi gã chú lùn Đại Đầu.

Trên đường phi nước đại, hắn đã mất liên lạc với Đại Đầu, cũng không biết Đại Đầu giờ đang ở đâu. Sở Lang biết rằng dựa vào thuật truy vết của Đại Đầu, gã sẽ đuổi theo được hắn.

Mặc dù Sở Lang cũng rất mệt mỏi, nhưng nỗi lòng dằn vặt lo lắng cho sự an nguy của Vong Sinh khiến hắn khó lòng chợp mắt.

Đôi mắt Sở Lang càng đỏ hơn, hơn nữa còn đầy tơ máu.

Sở Lang rời khỏi quán trọ nhỏ, trong hoàng hôn, hắn giẫm lên lớp tuyết dày đi đến tửu quán nhỏ kia.

Hắn muốn uống một chén.

Ngay khi Sở Lang đến cửa tửu quán, vén tấm rèm bông chắn gió lên, thì đột nhiên một giọng nói vang lên bên tai Sở Lang.

"Sở Lang, ngươi to gan lắm!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:560
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.