Ngu Tù Hoàng đồng ý liên thủ với Sở Lang để cứu Tiểu Chủ, hoàn toàn là xuất phát từ đại cuộc. Thứ nhất, cứu được Tiểu Chủ, Mặc Lan sẽ quyết liệt với Ma Vực. Thứ hai, Ngu Tù Hoàng tham gia cứu viện cũng giảm bớt rủi ro khi Sở Lang đơn độc xông vào Thập Nhị Cung.
Nếu Sở Lang chết, Sở Môn sẽ tan đàn xẻ nghé, thanh lợi kiếm đối phó với Huyết Nguyệt coi như gãy đoạn. Ít nhất trong tình hình hiện tại, Ngu Tù Hoàng không thể để Sở Lang chết. Điều này không phù hợp với lợi ích của Ngu Tù Hoàng.
Ngu Tù Hoàng hiểu rõ đạo lý cứu người phải sớm, vì đêm dài lắm mộng. Ngu Tù Hoàng quyết định hành động vào tối mai, nghĩa là tất cả sự chuẩn bị đều phải hoàn thành trong thời gian ngắn.
Sở Lang cũng muốn sớm ngày cứu Tiểu Chủ ra ngoài, hắn hoàn toàn đồng ý với thời gian cứu viện mà Ngu Tù Hoàng đã định.
Thập Nhị Cung có nội gián của Ngu Tù Hoàng, hơn nữa không chỉ một người, có cả tầng lớp cao cấp của Thập Nhị Cung, cũng có cả hạ nhân bình thường. Thời gian gấp gáp, Ngu Tù Hoàng liền đi liên lạc với người của mình trước.
Sau khi Ngu Tù Hoàng đi, tâm trạng Sở Lang kích động. Đây là lần đầu tiên hắn liên thủ cùng Ngu Tù Hoàng, hơn nữa hai người sắp xông vào hang hùm miệng sói của U Vương. Cứu người từ nơi tụ tập hàng ngàn cao thủ, nghĩ thôi đã thấy kích thích.
Sở Lang vừa uống rượu, vừa đợi Đại Đầu Chú Nhu.
Sở Lang biết dựa vào bản lĩnh của Đại Đầu Chú Nhu, chắc chắn có thể tìm thấy hắn. Trên đường đi, bao gồm cả khi tới tửu quán này, hắn đều để lại ám hiệu cho Đại Đầu.
Qua hơn nửa canh giờ, một tên Chú Nhu khoác Toa Y bước vào tửu quán.
Chính là Đại Đầu Chú Nhu.
Đại Đầu ngồi đối diện Sở Lang. Cũng bởi Đại Đầu là cao thủ truy tung, việc truy đuổi kẻ địch đường dài là chuyện cơm bữa, nếu không thì kiểu chạy đường cực hạn như vậy sớm đã mệt lả rồi.
Đại Đầu nói: "Ta quay về Tổng Cung thám thính một chút, phòng ngự ở U Ngục đã tăng cường gấp đôi."
Sở Lang cứ ngỡ Đại Đầu mới vừa quay lại, không ngờ Đại Đầu đã về, hơn nữa còn quay lại Tổng Cung thám thính xong rồi.
Sở Lang đưa một bát rượu cho Đại Đầu, hắn khen: "Đại Đầu, ngươi quả không hổ danh là cao thủ truy tung đệ nhất Huyết Nguyệt. Hai thủ hạ kia của ta cũng không phải hạng người tầm thường, nhưng bây giờ họ đều nằm trên giường không dậy nổi. Ngươi vậy mà còn có thể đi thám thính tình hình trước. Đúng rồi, ngươi có cách nào vào U Ngục không, vẽ cho ta một tấm bản đồ, và cả Tiểu Chủ đang bị giam trong phòng lao nào nữa. Nếu ngươi có thể liên lạc với Tiểu Chủ thì càng tốt..."
Đại Đầu nói: "Tiểu Lang, ta căn bản không vào được U Ngục. Ngoài thủ vệ U Ngục ra, người khác đều không thể lại gần. Hơn nữa, ta thám thính được, bây giờ ngoài U Vương ra không ai được tự tiện gặp Tiểu Chủ. Hơn nữa, ta cũng phải thận trọng hành sự, nếu không ta cũng sẽ bại lộ."
Sở Lang hỏi: "Vậy ngươi có biết vị trí cụ thể của U Ngục ở Tổng Cung không?"
Đại Đầu uống cạn bát rượu đó, hắn quệt miệng.
"Biết, ta sẽ vẽ đơn giản cho ngươi một tấm bản đồ địa hình Tổng Cung. Đến lúc đó ta sẽ đánh dấu U Ngục cho ngươi." Đại Đầu vừa nói vừa từ trên người lấy ra một chùm chìa khóa. Chùm chìa khóa này có chín chiếc, mỗi chiếc có hình dáng kích thước không đồng nhất. Chùm chìa khóa này là bảo bối của Đại Đầu. Lúc trước Hồ Bát Đạo còn tìm mọi cách để lừa lấy chùm chìa khóa này đấy. "Tiểu Lang, chín chiếc chìa khóa này có thể mở bất kỳ ổ khóa nào trong thiên hạ. Nghe nói U Ngục riêng cửa sắt nặng ngàn cân đã có mấy cánh. Đến lúc đó ngươi có thể dùng chùm chìa khóa này mở những cánh cửa sắt đó để cứu Tiểu Chủ."
Sở Lang nhận lấy chìa khóa nói: "Đại Đầu, cảm ơn ngươi!"
Đại Đầu nói: "Không cần cảm ơn ta. Ta khiếm khuyết bẩm sinh, không người phụ nữ nào thích ta cả. Chỉ có nàng là đối xử tốt với ta nhất. Nàng một chút cũng không chê bai ta, cũng không chê bai Bát Cân. Nàng là cành vàng lá ngọc đấy. Nhưng nàng còn tự tay may áo cho ta, có một lần ta trúng độc, nàng còn dùng miệng hút độc cho ta. Có một lần Bát Cân ị đùn ra quần, lúc đó không có quần thay, nàng còn ngồi xổm bên bờ sông giặt quần dính cứt cho Bát Cân. Trong mắt ta và Bát Cân, nàng là người phụ nữ tốt nhất. Cho nên vì nàng, ta có thể làm bất cứ chuyện gì..."
Đại Đầu nói đến chỗ kích động, mắt đỏ hoe, hắn tự rót đầy rượu bưng lên, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.
Những lời này, Đại Đầu chưa từng nói với người khác.
Bây giờ, hắn lại kể cho Sở Lang, kẻ "địch nhân" này nghe.
Có lẽ đôi khi kẻ địch chân chính, còn đáng quý hơn những người bạn giả tạo.
Đại Đầu không biết Sở Lang chính là nam nhân của Tiểu Chủ, cho nên hắn ở trước mặt Sở Lang hoàn toàn không kiêng dè tình yêu dành cho Tiểu Chủ.
Đổi lại là nam nhân khác, nghe thấy Đại Đầu thích vợ mình, vợ mình còn may áo hút độc cho Đại Đầu, trong lòng chắc chắn sẽ có ghen tuông. Nhưng Sở Lang chính là kỳ quái như vậy, nghe những lời kể của Đại Đầu, hắn không có chút ghen tuông nào, ngược lại còn có một sự cảm động.
Sở Lang nhìn Đại Đầu, hắn nhìn thấy hào quang nhân tính trọng tình trọng nghĩa từ trên người tên Chú Nhu dị dạng và tự ti này, từ trên người kẻ địch của Huyết Nguyệt này.
Sở Lang trịnh trọng nói: "Đại Đầu, ta nhất định sẽ cứu nàng ra! Để nàng may áo cho ngươi lần nữa! Nàng không may, ta cũng không đồng ý!"
Đại Đầu lau lau hốc mắt đỏ hoe, gật gật đầu.
Tiểu Chủ quả thực đã bị tống vào U Ngục của Tổng Cung. U Ngục không phải là nhà lao bình thường, không chỉ giam giữ những nhân vật cực kỳ quan trọng. Còn cất giữ tài liệu bí mật của Thập Nhị Cung, cùng với số lượng lớn vàng bạc. Cho nên phòng ngự của U Ngục, quả thực như thùng sắt vậy.
Tiểu Chủ sau khi bị Hổ Vương áp giải về Tổng Cung, trước tiên bị áp đến một thạch thất trong địa cung của U Vương.
Dưới sự chữa trị tận tâm của Quỷ Y, U Vương bây giờ đã có thể xuống đất đi lại, công lực cũng đã khôi phục được ba bốn phần.
U Vương sau khi biết được chân tướng việc Quỷ Vô bị hãm hại, quả thực chấn kinh vô cùng.
Nữ đệ tử của mình lại to gan lớn mật đến mức này, ngay cả Đế Thần đặc sứ thay thế Linh Vương cũng dám hãm hại. U Vương lúc đó tức giận đến suýt hộc máu. U Vương cũng biết tầm quan trọng của Tiểu Chủ, để đề phòng Tiểu Chủ xảy ra bất trắc, cho nên ông ta phái Hổ Vương hỏa tốc mang người áp giải Tiểu Chủ về.
U Vương trước tiên thẩm vấn riêng Tiểu Chủ.
Tiểu Chủ quỳ trước mặt U Vương sắc mặt xám ngắt, đem mọi việc hãm hại Quỷ Vô đều khai nhận. Nhưng Tiểu Chủ không thừa nhận hắn và Sở Lang đã thông đồng trước. Như vậy tội càng lớn hơn.
Nghe xong lời kể của Tiểu Chủ, U Vương tức giận giơ tay tát Tiểu Chủ một cái, Tiểu Chủ bị đánh đến mũi miệng chảy máu.
U Vương chỉ tay vào Tiểu Chủ, ngón tay ông ta vì tức giận mà run rẩy.
"Vong Sinh à! Ngươi thông minh một đời, sao lại hồ đồ một lúc thế này! Quỷ Vô là Quỷ Sứ trong Đế Thần Bát Sứ, nhân vật số hai trong Bát Sứ đấy! Hắn vừa là tâm phúc của Huyết Đế, hơn nữa lúc ta hôn mê hắn còn chủ trì đại cục. Sao ngươi lại không màng hậu quả, không suy nghĩ cho đại cục thế hả! Nếu không phải tại ngươi hãm hại Quỷ Vô, Sở Môn tuyệt đối sẽ không trỗi dậy thuận lợi như vậy. Bây giờ hay rồi, ta vừa tỉnh giấc, trời đã đổi sắc..."
Tiểu Chủ khóc nói: "Sư phụ, đệ tử sai rồi. Con cũng là bị Quỷ Vô và Tuyết Quý Nhân bức ép quá đáng. Thỏ gấp còn cắn người mà... May mắn là trời có mắt, Quỷ Vô tiên sinh đã sống sót. Hu hu, sư phụ, đệ tử biết sai rồi, người nhất định phải bảo vệ con..."
Quỷ Vô may mắn sống sót, khiến U Vương cũng thấy an ủi.
Như vậy sự việc vẫn còn chỗ xoay chuyển, nếu không đến cả ông ta cũng khó mà chối bỏ trách nhiệm.
Cho nên U Vương muốn bảo vệ Tiểu Chủ, tóm lại, dù có phế bỏ Tiểu Chủ, cũng phải giữ lại tính mạng cho Tiểu Chủ. Một là thầy trò dù sao cũng có chút tình nghĩa, hai là U Vương cũng không muốn mất đi đồng minh là Mặc Lan.
Cho nên việc này nên báo cáo với Đế Thần thế nào, U Vương đều đã nghĩ kỹ lời lẽ.
Nhưng có một việc khiến cả U Vương và Tiểu Chủ nằm mơ cũng không ngờ tới.
Đó chính là cái chết của Chiến Ma Tu La Đao.
U Vương thẩm vấn xong Tiểu Chủ, Hổ Vương liền bẩm báo, nói Tuyết Quý Nhân, Quỷ Vô và Đường Yêu đã quay về. Hơn nữa ba người có chuyện trọng đại cần bẩm báo.
U Vương liền gặp ba người tại phòng khách địa cung.
Quỷ Vô đeo mặt nạ, không nhìn rõ thần sắc của hắn, nhưng sắc mặt Tuyết Quý Nhân và Đường Yêu khó coi vô cùng. Giống như đã chịu phải cú sốc gì đó.
Nhìn Quỷ Vô thoát chết trở về, U Vương cảm khái vô cùng, ông đang định nói vài lời an ủi, thì Quỷ Vô đã dùng giọng điệu vô cùng nặng nề bẩm báo.
"U Vương, Tu La Đao đã bị Sở Lang giết chết. Thi thể, ta đã bí mật vận chuyển về Tổng Cung rồi."