Hôm đó, Sở Lang đến trước mộ mẹ tế bái.
Lăng Hoa cũng muốn theo Sở Lang cùng đi, nàng muốn tự mình nói cho chị Phi Tuyết trong mộ biết rằng nó đã truy tìm thân thế quay về Thần Thiết Nguyên rồi.
Sở Lang cũng không mang theo người khác, hắn cõng dì đến nghĩa địa trong sơn cốc.
Sở Lang nhớ rõ vị trí mộ mẹ, đến trước mộ, Sở Lang đặt dì xuống, hắn lại lấy giấy tiền và vật phẩm tế lễ ra.
Sở Lang còn mang theo mấy quả Sửu Toa Toa, nghe dì nói, mẹ lúc còn sống thích ăn loại quả này nhất.
Sở Lang quỳ trước mộ mẹ, hắn bày biện vật phẩm tế lễ xong xuôi, bắt đầu đốt giấy cho mẹ.
Trong đầu Sở Lang không ngừng hiện lên vài hình ảnh, mẹ như thằng nhóc hoang dã chạy nhảy trên Thần Thiết Nguyên... mẹ bị ép uống thuốc tăng cường Thiết Cốt đau đớn không chịu nổi, gào thét lăn lộn... mẹ ôm hắn trong tã lót, nhìn hắn đầy ắp yêu thương...
Những cảnh tượng ảo ảnh này đâm đau trái tim Sở Lang.
Mắt Sở Lang trở nên đỏ ngầu, ngay cả nước mắt đọng trong mắt cũng như biến thành huyết lệ.
Từng tờ giấy tiền được đốt lên, vài tờ giấy tiền bay lên trong gió núi, xoay vòng trên không trung.
Giấy tro bay tựa bướm trắng, lệ huyết nhuốm thành đỗ quyên hồng.
Nhìn chằm chằm vào mộ mẹ, ảo tưởng dung nhan của mẹ, Sở Lang giờ khắc này gào thét trong lòng: Mẹ, con thề, con sẽ bắt chúng trả giá gấp bội nỗi thống khổ mà người đã gánh chịu!
Lăng Hoa hướng về phía mộ Tước Nhi khóc rằng: “Chị gái khổ mệnh của em ơi, nếu dưới suối vàng chị có linh thiêng thì hãy mở mắt ra xem đi, con trai chị về rồi... nó quyết tâm truy tìm thân thế quay về Thần Thiết Nguyên. Nó giờ đã thành tài rồi, chị cũng an tâm đi. Hức hức...”
Lúc này một con chim bay tới.
Con chim này lông vũ sặc sỡ, rất đẹp, nó bay lượn hai vòng trên phía trên mộ rồi đậu xuống ngôi mộ.
Chim nhỏ dùng đôi mắt linh động nhìn Sở Lang đang quỳ bái trước mộ.
Trong lòng Sở Lang run lên, hắn cẩn thận đưa một tay về phía con chim. Chuyện cũng lạ, con chim kia “vỗ cánh” bay lên, đậu vào lòng bàn tay Sở Lang.
Con chim vẫn dùng đôi mắt đẹp nhìn Sở Lang, tựa như đang quan sát hắn, trong mắt dường như còn ẩn hiện lệ quang.
Lăng Hoa ngừng khóc, nàng ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Giờ khắc này nàng tin chắc chắn là hồn phách của chị gái đã phụ vào thân con chim này, để đến thăm con trai nàng.
Sở Lang dùng miệng hôn nhẹ lên con chim một cái, con chim hót lên vài tiếng với Sở Lang, như lời dặn dò ân cần. Sau đó con chim bay lên từ lòng bàn tay Sở Lang, đón gió núi, bay về phía bầu trời.
Sở Lang ngẩng đầu chăm chú nhìn bóng dáng chim đang bay, trên mặt nở nụ cười ấm áp nhất.
Vì Sở Lang còn muốn kịp trở về Sở Môn trước năm mới, nên không thể ở lại Thần Thiết Nguyên quá lâu.
Sở Lang quyết định ở lại năm ngày.
Văn Nhân có thể tận dụng năm ngày này để nghiên cứu vùng đất kỳ diệu có thể thai nghén ra dị loại Thiết Cốt, Sở Lang cũng có thể tận dụng khoảng thời gian này để bầu bạn với dì.
Giờ mẹ không còn nữa, dì như mẹ.
Mạng của Lăng Hoa cũng do Tước Nhi nhẫn nhục chịu đựng đổi lấy, cho nên Lăng Hoa hận không thể móc tim ra để đối đãi với Sở Lang. Gia cảnh vốn không khá giả, nàng còn lấy hết lương thực dành cho năm mới ra cho Sở Lang ăn, mỗi ngày còn bảo con trai giết hai con gà, tự tay hầm gà cho Sở Lang ăn.
Đại biểu đệ và nhị biểu đệ của Sở Lang không hiểu tại sao mẹ lại thân thiết với thằng nhóc đầu trọc này đến thế.
Hai anh em bàn bạc, thế này không được.
Thế là hai anh em gọi Sở Lang ra sau nhà, hai anh em mặt mày ủ rũ, thằng thứ hai nói: “Các người nên đi đi. Cứ tiếp tục thế này đừng nói là đón năm mới, đến lương thực sống sót chúng tôi cũng không còn nữa. Tôi không hiểu nổi mẹ tôi sao lại đối tốt với anh như thế. Anh rốt cuộc đã cho mẹ tôi uống bùa mê thuốc lú gì.”
Sở Lang nhìn bộ dạng hai biểu đệ này liền nhịn không được bật cười, hắn nói: “Dì đối tốt với ta như vậy, bởi vì ta và dì có duyên, hơn nữa và hai anh em các người cũng có duyên, chúng ta như người thân vậy. Thế này đi, ta cũng không ăn không của các người. Số bạc này cho các người.”
Sở Lang lấy ra năm trăm lượng ngân phiếu, còn có mấy chục lượng bạc mặt.
Nhị biểu đệ nào đã thấy qua nhiều bạc như vậy, con ngươi sắp rớt ra ngoài. Nhiều tiền thế này, đừng nói là sinh hoạt, cưới mấy cô vợ cũng được. Hai anh em mừng rỡ điên cuồng, lập tức tán đồng lời Sở Lang, bọn họ và Sở Lang có duyên, Sở Lang chính là người thân của họ.
Sở Lang còn bảo Lệ Phong mấy người ra khỏi núi đến thành mua sắm điên cuồng. Hàng hóa mua về gần như chất thành núi nhỏ.
Có rượu, thịt, gạo, mì, lụa là, vải vóc, trà lá và rất nhiều vật dụng hàng ngày.
Sở Lang không chỉ hiếu kính dì, còn chia vật phẩm cho mấy hộ gia đình còn lại.
Vì họ đều là người đồng hương của Sở Lang.
Do Thần Thiết Nguyên bốn bề núi vây quanh, gia súc lớn căn bản khó vận chuyển vào, người trên nguyên bình thường chỉ mua ít gà con lợn con về nuôi. Gia súc lớn hơn chút nữa thì khó vận vào Thần Thiết Nguyên. Cho nên Thần Thiết Nguyên gần như chưa từng có gia súc lớn. Lệ Phong sức lớn vô cùng, Linh Quái và Ác Linh cũng đều là dị loại. Lệ Phong dẫn hai người thế mà chia đợt cõng vào mấy con trâu và vài con ngựa. Sở Lang chia những trâu ngựa này cho mấy hộ gia đình, sau này những gia súc lớn này có thể giúp họ cày ruộng, còn có thể sinh con đẻ cái.
Họ biết Văn Nhân nghiên cứu nguyên nhân tạo thành Thiết Cốt, đều dốc toàn lực giúp đỡ phối hợp với Văn Nhân.
Văn Nhân còn kê cho Lăng Hoa hai thang thuốc. Văn Nhân là thần y đệ nhất Đại Ngu, ngay cả Lục U Ma Thủ ông ấy còn đổi mắt được, bệnh của Lăng Hoa đối với Văn Nhân càng không thành vấn đề. Hai thang thuốc uống xuống, Lăng Hoa ho ra một đống đờm máu tanh hôi, bệnh cũng khỏi rồi.
Điều này làm Lăng Hoa càng thêm cảm khái vạn phần, nàng nói với Sở Lang: “Con có tiền đồ như vậy, mẹ con nếu còn sống không biết vui mừng biết bao nhiêu. Nó từ nhỏ đã chẳng hưởng phúc gì, sau này còn chịu bao nhiêu tội...”
Sở Lang nói: “Dì à, tội của mẹ con sẽ không uổng phí đâu. Con biết lai lịch của đám Quỷ Diện Nhân kia, con sẽ tìm ra họ! Con sẽ tiêu diệt hoàn toàn bọn chúng!”
Văn Nhân cũng bắt đầu lấy mẫu đá núi khắp nơi trên núi.
Theo người trên nguyên nói, dưới núi toàn là sắt đá, cho nên trên núi mới không mọc cỏ cây.
Qua lấy mẫu nghiên cứu của Văn Nhân, quả nhiên, trong núi ẩn chứa số lượng lớn các loại kim loại.
Ngày thứ tư Văn Nhân lại đi lấy mẫu đất trong ruộng. Văn Nhân cảm thấy xương cốt cứng rắn của người Thần Thiết Nguyên cũng có liên quan đến ruộng mà họ trồng trọt. Sở Lang đi cùng Văn Nhân lấy mẫu trong ruộng. Để lấy được mẫu đất sâu trong lòng đất, Sở Lang còn dùng “Ác Long Phá Mộ”, Ác Long đã khoan hai cái lỗ sâu xuống mặt đất.
Lấy xong mẫu đất, lúc này bầu trời đột nhiên xẹt qua mấy tia chớp. Tia chớp mang theo tiếng động kinh thiên động địa chìm vào quần sơn, chìm vào bình nguyên. Điều này khiến Sở Lang và Văn Nhân đều rất kinh ngạc. Vì tia chớp vào mùa đông vốn rất hiếm gặp.
Đại biểu đệ đi cùng bọn họ nói: “Tiên sinh, Lang ca, chỗ chúng tôi cứ kỳ quái như vậy đó. Mùa đông cũng có tia chớp, đôi khi tia chớp không dứt, có thể kéo dài một lúc lâu. Mẹ tôi nói, bà ấy hồi nhỏ nghe người già trong thôn kể, là do đám sắt trong núi dẫn tia chớp tới.”
Ngay sau đó lại một tia chớp vang lên trên đỉnh đầu hai người, tia chớp mang theo điện quang đánh vào một ngọn núi, ngọn núi đó dâng lên một đạo hào quang kỳ dị. Đạo hào quang này dài tới hơn mười trượng, như một thanh lợi kiếm đâm lên bầu trời, cảnh tượng đó cực kỳ tráng lệ.
Ngay sau đó cảnh tượng tráng lệ này biến mất.
Văn Nhân đột nhiên thông suốt, ông hào hứng gọi Sở Lang: “Mau, mau bảo Lệ Phong lên đỉnh núi đó. Bảo cậu ta dùng búa sắt đánh mạnh về phía bầu trời. Nếu lại có tia chớp đánh về chỗ đó, là thành công... Cái này phải xem tạo hóa của cậu ta rồi!”
Sở Lang lập tức hiểu ý của Văn Nhân.
Lúc này Lệ Phong và Tuệ Phá đang tìm cây Sửu Toa Toa trong núi, Sở Lang cõng Văn Nhân bay vút lên núi, đồng thời hắn dùng nội lực truyền âm, bảo Lệ Phong làm theo lời Văn Nhân nói.
Lệ Phong nghe thấy tiếng Sở Lang rất khó hiểu, y nói với Tuệ Phá: “Môn chủ có ý gì?”
Tuệ Phá nói: “Nhị gia, tâm tư môn chủ khó dò, ngài cứ làm theo là được. Dù sao hắn cũng sẽ không hại ngài.”
Lệ Phong liền bay thân lên, hướng về phía ngọn núi đó lướt đi.